Friday, August 4, 2017

Bài viết hay(5256)

Hình như cái tên Thanh luôn vận vào chính trị CSVN với quá nhiều chuyện xôn xao. Từ Nguyễn Chí Thanh qua Nguyễn Bá Thanh, Phùng Quang Thanh rồi nay là Trịnh Xuân Thanh. Tên Thanh nào cũng khiến cho CSVN xấc bấc xang bang. Liệu TXT có dám chơi liều một cú làm nên lịch sử khi khai toạc móng heo tất cả bí mật cho mọi người biết, hay chỉ im lặng làm theo chỉ đạo của an ninh VC? 99% nạn nhân trong tay VC đều hèn để mà sống. Ngay cả Võ Nguyên Giáp còn biết sợ Tố Hữu mới thọ 100 tuổi. Không thể làm anh hùng dưới chế độ CS mà chỉ có thể là anh khùng.

Việt Nam đang điều tra trò «bịt mặt ăn vụng» của chính mình (*)

Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Đức tuyên bố tại Berlin ngày hôm qua (02/08):
«Sau khi các chứng cớ tích tụ ngày một nhiều và bây giờ không còn nghi ngờ gì về sự tham gia của mật vụ Việt Nam và Đại sứ quán nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam tại Berlin trong vụ bắt cóc một công dân Việt Nam ở Berlin, hôm qua Thứ trưởng Ngoại giao Markus Ederer đã triệu Đại sứ Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đến bộ ngoại giao.
Vụ bắt cóc công dân Việt Nam Trịnh Xuân Thanh trên lãnh thổ Đức là một vi phạm luật pháp Đức và công pháp quốc tế trắng trợn và chưa từng có.
Nhờ sự quan tâm của các cơ quan điều tra hình sự Đức, vụ việc này đã bị đưa ra ánh sáng. Trong khi đó cuộc điều tra của cơ quan truy tố hình sự Berlin đã tiến hành».
Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam, Lê Thị Thu Hằng, sáng nay 03/08, đáp lại:
"Liên quan tới phát biểu của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Đức ngày 2/8 về vụ việc Trịnh Xuân Thanh, tôi lấy làm tiếc về phát biểu này. Thông báo ngày 31/7 của Bộ Công an được báo chí đăng tải là ngày 31/7, Trịnh Xuân Thanh đã ra trình diện và đầu thú. Hiện các cơ quan chức năng VN đang tiến hành điều tra".
Từ hai phát ngôn của hai người phát ngôn của hai quốc gia, xét tập quán, tư cách  và cấp độ văn hoá, có thể khẳng định không sợ sai rằng, kết luận: «không còn nghi ngờ gì về sự tham gia của mật vụ Việt Nam và Đại sứ quán nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam tại Berlin trong vụ bắt cóc một công dân Việt Nam ở Berlin» là sự thật.
Như vậy, sẽ hiểu tuyên bố: «đang tiến hành điều tra» có nghĩa là Chính phủ Việt Nam đang tìm cách lấp liếm để chạy tội. Nhưng lối thoát chạy tội duy nhất là Trịnh Xuân Thanh tự về Việt Nam và tự đầu thú.
Như vậy, công tác «điều tra» của Chính phủ Việt Nam cụ thể sẽ là công việc bằng mọi cách kiếm được tuyên bố của Trịnh Xuân Thanh, có dạng thế này: «Tôi, Trịnh Xuân Thanh, công bố với thế giới rằng, tôi đã tự tìm cách về Việt Nam, và tự đến đầu thú tại Cơ quan Công An Việt Nam, Không có vụ bắt cóc nào và không có bất cứ hành vi cưỡng bức nào của phía chính quyền với tôi»
Còn kiếm được bằng cách nào thì không khó, khi người ta đã quen quá với các thủ đoạn của hệ thống an ninh Việt Nam.
Bài «bịt mặt ăn vụng» của chính quyền cộng sản Việt Nam không khác gì của Đảng cộng sản Trung Quốc, từ lâu không còn là trò «ma mãnh» nữa, mà là sự thấp kém trong thang bậc phát triển của văn hoá.Bùi Quang Vơm

Phản ứng trước màn trình diễn “đầu thú” của Trịnh Xuân Thanh


Màn trình diễn đầu thú của Trịnh Xuân Thanh đã gây nên một cơn sốt dư luận trên các trang blog ở Việt Nam. Phóng viên BVN đã chịu khó lướt mạng FB và đọc được nhiều nhận xét khá tinh tế, sâu sắc. Dưới đây, xin trích đăng 8 ý kiến có thể gọi là tương đối tiêu biểu cho tiếng nói đa dạng của XHDS chúng ta. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

Bauxite Việt Nam
clip_image002Ảnh: VTV - Ông Trịnh Xuân Thanh "xin lỗi" trong đoạn phim chiếu trong chương trình thời sự của VTV tối 3/8

Xin hỏi các luật sư một phát: Bây giờ TXT nói tự về đầu thú, phía Đức sẽ phải làm sao? Hố hàng à?
Các bình luận:
Thanh Trần Vân Nếu TXT tự thú sao không đến ĐSQ Việt Nam! tại Đức đầu thú mà về Việt Nam! để đến BCA đầu thú, khó trả lời quá. Sao cửa khẩu của Đức không biết việc xuất cảnh?
Hoàng Trường Sa Người Đức họ ko lên tiếng ngay lập tức, nhưng khi họ lên tiếng thì họ đã nắm chắc căn cứ. Theo bác thì thế giới sẽ tin ai? Đức hay Việt Cộng?
Joseph KhươngTiến Hầu hết an ninh Việt đều học ở Đức. Nước Đức quê của các loại siêu khủng Hitler, Marx...
Chỉ khi Việt Nam tuyên bố Thanh đã về VN tự thú thì họ mới lên tiếng là đủ biết tầm V+ không thể so sánh bác ạ. Chỉ bắt nạt dân đen thôi.
Viet Tran Nếu TXT về đầu thú thì đi đường nào, máy bay thì có vé và có tên tuổi,..
Nói chung phía Đức họ sẽ tìm ra bằng chứng.
Mình nghĩ mấy ông nhà mình sẽ nghĩ cách đàm phán kiểu dưới gầm bàn với Đức vì Việt Nam cần Đức chớ Việt Nam là cái đinh gì với Đức.
Ha Huy Son Lời khai của TXT lúc này ko đc coi là tự nguyện nên ko đc chấp nhận là chứng cứ. Ngoài ra TXT rời khỏi EU bằng hộ chiếu nào sẽ là chứng cứ chứng minh sự thật và các chứng cứ khác.
Minh Tuan Đức trả lời bằng chứng cứ và hành động chứ không theo văn hoá Trạng quỳnh.
Ks Trọc Chỉ cần có bằng chứng bắt cóc, và TXT bị ép phải nói trên TV như vậy. VN sẽ quay về thời 1945.
Đơn xin tự thú (nếu có thật) là tài liệu tố tụng của một vụ án hình sự đã được khởi tố và trong quá trình điều tra, sao lại có thể bị công bố trên phương tiện truyền thông công khai như vậy? Tài liệu tố tụng luôn phải được bảo mật tuyệt đối.
Chống chế, che đậy một hành động rừng rú trước đó bằng một giải pháp rừng rú tiếp theo, biết chừng nào mới tiến hóa thành người văn minh đây?
Chống tham nhũng nhằm vào ai?
Trung Quốc diệt hổ, bắt và xử án hàng trăm quan chức và tướng lĩnh cao cấp. Trong số đó, có hàng chục uỷ viên trung ương Đảng, mấy vị Bộ chính trị. Số doanh nhân bị bắt trong chiến dịch này cũng có, nhưng khá ít.
Việt Nam bắt chước diệt hổ, nhưng chưa thấy bắt và xử án quan chức cao cấp nào, trong khi bắt và xử án hàng trăm doanh nhân (hay quản lý doanh nghiệp) thuộc loại có "hạng"! Ông Trịnh Xuân Thanh, mang danh Phó chủ tịch tỉnh, nhưng bị bắt vì những việc do ông làm quản lý doanh nghiệp nhà nước!
Có gì sai? Hay chống tham nhũng ở đất Việt là nhằm vào giới doanh nghiệp, đối tượng thường phải phục dịch, lại quả cho quan chức đủ hạng? Quan chức Việt chỉ vi phạm chơi chơi thôi, chứ không tham nhũng, nên chỉ bị kỷ luật hay cùng lắm là bị cách chức, phần lớn là "cái nguyên"?
Cho dù Trịnh Xuân Thanh có là nghi can phạm tội đặc biệt nghiêm trọng hoặc là tội chống lại loài người thì việc bắt giữ, tạm giam, điều tra, xét xử cũng phải tuân theo luật pháp của nước có thẩm quyền và luật pháp quốc tế.
Nhiều bạn giễu cợt câu trả lời của tướng Tô Lâm rằng ông chưa có thông tin gì vệ vụ Trịnh Xuân Thanh về nước, như thể ông kín đáo. Nhưng tôi nghĩ có nhiều khả năng ông nói thật. Vì tiếng là Bộ trưởng Bộ Công an, nhưng trong cơ chế Tổng Bí thư tham gia trực tiếp vào Đảng đoàn Bộ Công an thì có thể có cơ chế đặc thù cho các hoạt động quan trọng và bí mật, do đích thân TBT tổ chức. TBT có thể tổ chức một chiến dịch bắt Trịnh Xuân Thanh về nước đầu thú như đã thấy mà BT Công an không được biết. Nếu không phải thế, thì cũng có thể có khả năng Trịnh Xuân Thanh được đưa về qua một kênh an ninh nằm ngoài Bộ Công an.
1. Thừa thắng xông lên, gây sức ép, kết hợp thuyết phục, vận động vợ chồng thị Phượng ra đầu thú.
2. Đấu tranh quyết liệt, buộc các cơ quan báo đài Đức đã đưa tin sai sự thật, vu khống bôi nhọ Việt Nam phải dỡ bỏ ngay các tin bài sai phạm, đồng thời có đính chính và xin lỗi công khai Chính phủ Việt Nam.
3. Triệu tập đại sứ, răn đe cảnh cáo, sẵn sàng có biện pháp đóng cửa Đại sứ quán Đức.
4. Cấm tất cả các sản phẩm văn hoá - nghệ thuật có nguồn gốc Đức, gồm cả phim ảnh, văn học, âm nhạc, hội họa, sân khấu. Bach Biếc, Brahms Bờ-riếc gì cấm hết.
Làm được như thế mới gọi là Việt Nam vô địch chứ như bây giờ vẫn nửa vời quá, chưa quyết liệt cách mạng.
Việt Nam vô địch! (Tùng tùng tùng) Việt Nam vô địch!
Ông Trịnh Xuân Thanh từng đảm lãnh nhiều chức vụ cao, từ các doanh nghiệp nhà nước (PVC) đến chức Phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang, Đại biểu quốc hội khoá 14, phải hoàn thành các lớp chính trị trung đến cao cấp, vậy mà từ "trốn tránh" hay "trốn" ông ta còn viết sai chính tả trong đơn xin ra "tự thú".
Có thể ông ta còn hoảng loạn hoặc buồn bã cho chuỗi ngày phía trước đang chờ đón.
clip_image004
clip_image006
Tham nhũng & thế giới văn minh
Khi Nguyễn Tấn Dũng bị loại tại Đại hội 12, một nhà ngoại giao phương Tây tại Sài Gòn hỏi tôi, "Cô Phượng rồi sao?". Tôi nói, "Bà nên hỏi cô ấy; nhưng tôi e nước Mỹ và Phương Tây sẽ có thêm nhiều công dân giàu có và tôi muốn lưu ý bà, tiền đấy là xương máu của nhân dân chúng tôi".
Nếu quả thật, Trịnh Xuân Thanh bị "bắt cóc" thay vì bị dẫn độ, phản ứng của Đức là dễ hiểu. Việt Nam chắc chắn có khó xử dù bây giờ họ có thể gửi cho phía Đức những phủ nhận của TXT (bắt cóc thì điều quan trọng nhất là phải có nạn nhân). Tôi không đủ thông tin để bình luận thêm. Chỉ suy nghĩ rất nhiều về điều này. Mấy năm qua tôi tham gia nhiều dự án của các định chế quốc tế giúp VN phòng, chống tham nhũng; bây giờ chính những nơi mong muốn VN thực sự chống tham nhũng đó có khả năng trở thành nơi trú ẩn cho những tên trộm cướp tiền bạc của nhân dân tôi hung hãn nhất.
Tôi ủng hộ cuộc chiến chống tham nhũng và mong muốn những kẻ bỏ trốn như TXT phải bị bắt. Chính trị nào cũng có phe phái, vấn đề là chúng ta còn phải chờ các phiên tòa để thấy những kẻ hôm nay bị bắt là nạn nhân của phe phái hay là những kẻ đang ăn cướp của dân. Tối qua khi theo dõi phản ứng của Đức, tôi nói với một nhà báo lớn và một luật sư tên tuổi, "Chúng ta có thể còn nghi ngờ anh công an đứng bên kia đường vẫn làm mãi lộ, nhưng nếu có kẻ cướp giật bên này ta vẫn cần ở anh ấy".
Việc để xảy ra sự phản ứng của Đức là đáng tiếc khi lần đầu tiên Đảng CSVN thực sự có truy đuổi những tên tham nhũng (lúc đầu tôi cũng ngờ rằng với những dây nhợ của TXT, BCA sẽ không muốn bắt). Nhưng, "tái ông thất mã", tôi hy vọng là trước phản ứng của Đức trong vụ TXT, ông Trưởng ban chỉ đạo chống tham nhũng và các đồng chí của ông nhận ra, cải cách là đòi hỏi cấp thiết của đất nước. Có dân chủ, có nhà nước pháp quyền chưa chắc đã chống được tham nhũng; nhưng nếu không có dân chủ, không có nhà nước pháp quyền thì các thành tựu chống tham nhũng nếu đạt được cũng chỉ là cục bộ.
Thể chế nào muốn chống tham nhũng cũng đều phải cần những bàn tay sạch. Nhưng nếu chỉ trông chờ vào những bàn tay sạch thay vì một thể chế thì các thành tựu chống tham nhũng dù có đạt được cũng chỉ là tạm thời.
BVN lượm lặt

Đặt cược cửa nào?

Trịnh Xuân Thanh là nạn nhân chính trị hay tội đồ kinh tế?
Nước Đức cần biết điều này khi đang xem xét có cho phép Thanh tị nạn chính trị khi nhận đơn của Thanh cho rằng mình là nạn nhân của phe phái chính trị.
Nếu nước Đức có chứng cứ Thanh là tội đồ đục khoét tiền của người dân VN thì sẽ làm theo đề nghị của nhà nước VN trục xuất Thanh về nước để bị trừng trị cái tội mà người Đức xưa nay rất ghét – ăn cắp.
Vậy tại sao Thanh lại bị đưa về VN bằng con đường không chính ngạch để rồi ngành ngoại giao VN phải lãnh hậu quả khó lường?
Chỉ có thể giải thích rằng, khả năng Thanh được tị nạn cao hơn khả năng bị trục xuất. Nếu chờ khi Thanh được tị nạn thì thời cơ bắt Thanh sẽ không còn nữa.
Có một sự chọn lựa ở đây, và rồi...
Gỡ sao đây?

Gã và nhiều người nghĩ tất cả phụ thuộc chính ở Thanh. Thanh lúc này sẽ phải chứng tỏ mình thực sự là ai. Một người có quan điểm chính trị đối lập với nhà nước hay một tay đục khoét tiền bạc của nhân dân?
Thanh phải chọn lựa.
Nhưng theo gã đoán cả mò lẫn nổi thì khả năng Thanh sẽ xuất hiện họp báo tuyên bố mình chủ động đầu thú là khá cao.
Thanh tiến thân bằng con đường nào, làm tổn thất kinh tế ra sao, chứng cứ chắc là khá rõ, Thanh khó mà thoát tội, ấy thế mà đột nhiên có con bài quá hay xuất hiện cứu Thanh giảm tội thì lẽ nào Thanh không vớ lấy cho mình?
Thanh sẽ được giảm tội nếu tuyên bố trước báo chí nước ngoài rằng mình tự thú chứ không phải bị bắt cóc.
Thế là làm giảm được áp lực ngoại giao từ phía Đức, giúp VN gỡ phần nào mớ rối bòng bong.
Ngược lại, Thanh có phản ứng ngược lại để chứng minh mình là nạn nhân chính trị, thì VN sẽ gặp rắc rối ngoại giao, khó đỡ.
Nhưng, ối giời ơi, gã và nhiều bạn của gã khó mà tin rằng Thanh là chiến sĩ... dân chủ được. Vì chiến sĩ dân chủ yêu nước quái quỷ gì lại làm tổn thất hàng nghìn tỷ của đất nước như rứa?
Thôi, tầm phào hết cỡ rồi. Gã nghĩ khép lại chuyện TXT là vừa.
Gã nghĩ thương những người như Trần Huỳnh Duy Thức lắm. Và rất xót thương những đứa con của mẹ Nấm, mẹ Nga.
Vì sao ư? Ước gì những người bạn Đức chia sẻ được tâm trạng này của gã, một anh dân bình thường của đất nước quá nhiều bất hạnh này và quá khát khao cho đất nước của gã được bình yên.
...
10 phút sau khi đưa bài này lên, gã nhận được nhiều bạn cho biết Thanh đã lên TV tự thú rồi. He, gã bị một vố... vì cái tội lâu nay không ngó TV.
Dù sao gã vẫn không kéo bài xuống vì câu chuyện gã muốn nhắm tới ở chỗ khác.
Lưu Trọng Văn

3 tỉ Mỹ kim mua nhà ở Mỹ: Phải chăng "đồng tiền có chân"?

Sống trong thời buổi "thế giới là ngôi làng" (global village), việc người dân đi nước này hay ở nước kia là chuyện bình thường. Đồng tiền có chân biết tìm nơi sinh lợi để chạy tới, việc năm rồi dân Việt Nam, một nước nghèo có thu nhập bình quân xếp hạng 124/181 quốc gia (theo world bank) móc hầu bao trên 3 tỉ USD mua nhà ở Mỹ... phải chăng cũng là chuyện bình thường!?
Một sáng vào tiệm ăn chay góc chân cầu Công Lý kêu tô hủ tiếu thì nghe chị chủ quán và một vị khách bàn tán nhau tình hình học hành ăn ở của con họ bên Mỹ, về quê dự đám tang bà cô gặp người anh họ "khoe" đứa con gái lớn đã hòa nhập thích nghi môi trường sống và học tập ở Mỹ và sắp sửa đưa thằng út sang, ghé quán cà phê Starbucks trong tòa nhà Kumho Q. 1 thì gặp một nhóm các chị U40 ngồi gần bàn xôm tụ chuyện "thẻ xanh" diện "EB5" đi Mỹ, một người bạn lâu ngày không gặp ghé nhà chơi kể chuyện người bạn học cũ chơi chung nhóm hồi trước vừa xuất cảnh sang Úc theo diện "lao động có tay nghề" (skilled worker) đưa cả gia đình theo...
Tóm lại 360 độ ở góc độ nào cũng có thể nghe chuyện người dân bàn tính chuyện đi nước ngoài. Các công ty tư vấn du học mọc lên như nấm và nhiều công ty trong ăn nên làm ra, trước cổng tòa LSQ Mỹ tại TP. HCM mới sáng sớm đã thấy những hàng rồng rắn người dân đứng xếp hàng...
Bấy nhiêu cũng không đủ dữ kiện để nói: đồng thời với dòng tiền lớn đổ vào Mỹ đang hình thành một xu hướng người Việt có tiền tìm đường xuất ngoại. Nhưng dù có thừa nhận hay không câu chuyện cứ tồn tại như một dòng nước ngầm đang chảy rỉ rách trong lòng xã hội.
Một thời gian dài báo chí và dư luận bàn nhiều về vấn nạn "chảy máu chất xám": đi du học xong rồi tìm cách bám trụ ở lại, thậm chí cư trú bất hợp pháp ở nước đến du học (đa phần là các nước phát triển như Mỹ, Úc, Anh, Nhật... ), trong số đó không phải không có trường hợp đi du học bằng ngân sách của nhà nước. Loại trừ những trường hợp "tham phú phụ bần", đứng núi này trông núi nọ... thì điều gì khiến một bộ phận người dân khi có cơ hội ra nước ngoài họ chấp nhận làm người tha hương, thậm chí sống chui sống lủi mà không về nước?
Nhiều phân tích đã chỉ ra những nguyên nhân chính đáng như là: nếu về nước thì sở học của họ không có đất dụng võ, các công ty trong nước trả lương thấp không đủ nuôi sống gia đình, môi trường thăng tiến nghề nghiệp thiếu minh bạch hay năng lực của họ không được ghi nhận ở mức tương xứng... Không công khai ủng hộ nhưng dư luận chỉ trích những người chọn "một đi không trở lại" nay cũng đã giảm hẳn.
Vấn đề chi tiền khủng ra mua nhà đất ở Mỹ phải chăng cũng có những nguồn cơn tương tự: môi trường sống trong nước thiếu an toàn với vấn nạn thực phẩm bẩn môi trường ô nhiễm, văn hóa ứng xử kém bạo lực lan rộng, chất lượng nền giáo dục sau nhiều đợt cải cách vẫn chưa tìm thấy lối ra, thủ tục hành chánh rườm rà nạn vòi vĩnh cửa quyền vẫn còn tồn tại ở một số cơ quan công chức nhà nước v.v... khiến người dân sau hàng chục năm nuôi hy vọng chờ đợi hành động của nhà nước bắt đầu mất lòng kiên nhẫn, họ đành thúc thủ trong "vỏ sò" cá nhân tích góp tiền của và khi điều kiện thuận lợi thì ra đi.
Chiều "ra" là như thế còn chiều "vào" thì như sao? Không thể phủ nhận các nhà đầu tư nước ngoài đến Việt Nam tìm kiếm cơ hội làm ăn, không thể phủ nhận một bộ phận nghệ sĩ Mỹ gốc Việt về nước tham gia biểu diễn hoạt động nghệ thuật hay những cá nhân Việt kiều về nước sinh sống... nhưng con số còn nhỏ những người làm ăn theo thời vụ hoặc là những người lớn tuổi có nhu cầu "lá rụng về cội", bằng chứng là đa số họ đều đứng chân trong chân ngoài và đều thủ sẵn cơ ngơi ở "bển".
Khi luật Nhà đất cho phép người nước ngoài được quyền đứng tên bất động sản ở Việt Nam được thông qua đến nay thì người nước ngoài giao dịch mua nhà đất ở Việt Nam khiêm tốn: "Theo số liệu thống kê mới nhất thì đến nay mới có khoảng 500 người nước ngoài mua được nhà ở Việt Nam. Và chủ yếu nhờ kết hôn với người Việt Nam, còn đối tượng khác như chuyên gia cao cấp hay định cư dài hạn thì vô cùng hiếm"... (*)
"Hệ quả của việc thu hút vốn đầu tư nước ngoài tính lũy kế trong gần 30 năm (từ 1988 đến nay), vốn đăng ký đã đạt gần 300 tỷ USD, nhưng vốn thực hiện chỉ đạt khoảng 165 tỷ USD" (**)... tính ra bình quân một năm chưa đến 6 tỉ USD, cho nên việc chi 3 tỉ Mỹ Kim năm qua để mua nhà đất ở Mỹ chưa tính mục đích khác như chi cho con cái đi du học, khám chữa bệnh và mua sắm, và cộng dồn con số ở các quốc gia khác cho thấy lợi thế cán cân dòng tiền đang lệch về phía nào.
Tại sao đa phần người Việt có tiền đều cho con đi du học? Tại sao đi du học xong không chịu quay về? Tại sao bất chấp rủi ro người Việt vẫn chuyển số tiền lớn qua Mỹ mua nhà đất?... Câu trả lời cụ thể ra thì dài nhưng tựu trung nằm ở hai chữ "niềm tin": đồng tiền ra đi có thể tính được, "chảy máu chất xám" có thể thống kê là bao nhiêu người... còn mất niềm tin thì không biết lấy gì đong đầy! Thiết nghĩ các cơ quan chức năng cần có một sự tự vấn như thể tự vấn trách nhiệm làm cha mẹ trong một gia đình có con cái mang tiền ra đi vậy.
TRÚC NGUYỄN

No comments:

Post a Comment