Friday, August 4, 2017

Bài viết hay(5257)

Có thể tui sai nhưng khi thấy CSVN mua vũ khí, tàu lặn mà họ cứ hèn với giặc, ác với dân thì tui cứ nghĩ họ mua vũ khí để bỏ túi hàng tỷ dollars "hoa hồng" theo kiểu "lại quả". Một cách tham nhũng công khai, hợp pháp. Một tư bản đỏ đang sống ở Bolsa vốn từng sống ở Nga đã nói với tui rằng Phạm Nhật Vượng có dính líu tới vụ mua bán vũ khí này nên mới có vốn mà phất lên giàu như vậy. Sự thật ra sao, chỉ có kẻ trong chăn mới biết mà thôi. Quân đội ta ngày nay làm ăn khiếp lắm nên thằng tướng nào cũng mập như heo trong khi công an thường ăn bẩn, ăn cướp, ăn vặt, ăn trộm của dân theo kiểu gà què ăn quẩn cối xay mà thôi. 

Tham nhũng cá nhân và tham nhũng chế độ

Quanh chuyện Trịnh Xuân Thanh tự thú hay bị bắt cóc, đang nổ ra những tranh luận ầm ĩ và có nhiều ý kiến xuôi ngược khác nhau.
Đáng chú ý là ý kiến của nhà báo Huy Toàn của Truyền hình Công an nhân dân: "Thực ra "bắt cóc" hay "đầu thú" không quan trọng, mà quan trọng là có con người Trịnh Xuân Thanh tại Việt Nam – một mắt xích quan trọng trong cuộc chiến chống tham nhũng".
"Nếu phía Đức đưa ra những cáo buộc Việt Nam "bắt cóc" cũng chẳng qua họ muốn thể hiện uy quyền và sự nghiêm minh của bộ máy tư pháp của họ mà thôi. Bởi Trịnh Xuân Thanh không phải là biểu tượng về "tự do dân chủ", "nhân quyển", hay một nhà hoạt động về tư tưởng, chính trị. Còn họ bảo hộ cho một kẻ tham nhũng thì họ cũng chẳng tốt lành gì", ông Toàn bình luận.
"Tôi nghĩ rằng đó chỉ là cái cớ để họ làm khó những vấn đề khác mà thôi. Sẽ vất vả cho các bác Bộ Ngoại giao phải vào cuộc và giải quyết những bất đồng giữa hai nước trên tinh thần xây dựng".
Ý kiến này có những nhân định chủ quan, gượng ép và không xác đáng.

Thứ nhất là quan điểm thực dụng của chính sách. Đây là loại chính sách gọi là «mục đích biện minh cho phương tiện» mà Trung Quốc là quốc gia nổi tiếng bất chấp đạo đức và văn hoá, miễn là đạt được mục đích. Đảng Cộng sản Việt Nam, trên thực tế là Công an Việt Nam là một điển hình áp dụng chính sách này. Cứ xem họ đạp vào mặt người biểu tình, đánh cả phụ nữ toé máu mặt rồi lôi họ xềnh xệc trên mặt đường thì biết văn hoá của công an Việt Nam thuộc cỡ bậc nào. Cho nên ông Huy Toàn mới nói: «tự thú hay bắt cóc không quan trọng», miễn là có mặt Trịnh tại Việt Nam để thụ án là được.
Thứ hai, ông Huy Toàn suy diễn ác ý một cách cố tình: «Còn họ bảo hộ cho một kẻ tham nhũng thì họ cũng chẳng tốt lành gì». Ông là nhà báo mà dám suy diễn theo kiểu quy kết như vậy, thì người ta có quyền nghi ngờ trình độ và lòng tự trọng của ông.
Không phải là chuyện bảo hộ hay không bảo hộ tham nhũng, mà là thế nào là tham nhũng, và như thế nào là xử lý tham nhũng.
Việt Nam quy kết Trịnh Xuân Thanh tội làm thất thoát tài sản quốc gia. Có thể với đầy đủ bằng chứng, điều đó không sai. Nhưng bản chất của sai phạm đó, căn nguyên của sai phạm đó ở đâu? Trịnh Xuân Thanh có phải là người duy nhất, và sau khi bắt giam Trịnh Xuân Thanh thì tệ và nạn tham nhũng có giảm và bị tiêu diệt không? Ở Việt Nam đã có hàng nghìn cán bộ quan chức phạm tội tham nhũng. Ở Trung Quốc có hàng trăm nghìn quan chức đã bị bắt, nhưng còn có hàng triệu quan chức khác chưa bị bắt.
Ngay trong đảng, nhiều ý kiến khẳng định 90% cán bộ có chức quyền là tham nhũng. Như vậy, mỗi cá nhân tham nhũng, đương nhiên là phạm tội, nhưng những cá nhân đó là sản phẩm không thể tránh khỏi của cái lỗi chung, lỗi của hệ thống. Hết lượt những tội phạm này bị xử, sẽ xuất hiện tiếp tục những tội phạm khác. Cho nên xét tới cùng, chế độ mới chính là tội phạm. Nạn tham nhũng hệ thống gây tổn thất tài sản quốc gia, gây ra sự băng hoại nền đạo đức xã hội và phá huỷ nền tảng văn hoá của dân tộc. Vì vậy, tư cách xử tội của chính quyền cần phải được xét lại.
Chính phủ Đức luôn là người ủng hộ các chính sách nhằm cải thiện cuộc sống cả vật chất và tinh thần của người dân Việt Nam, nhưng là một Chính phủ có lập trường dứt khoát và cứng rắn nhất trong các quốc gia thuộc Liên hiệp châu Âu phản đối các chính sách vi phạm nhân quyền và các hành động đàn áp các nhà hoạt động ôn hoà của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam.
Có một lý do đặc biệt khác nữa, chính là Chính phủ hiện tại là Chính phủ của liên minh đảng Dân chủ Thiên chúa giáo do Angela Merkel, một người từng là cán bộ quận đoàn thanh niên cộng sản Đông Đức, làm Chủ tịch đảng và Thủ tướng. Chính phủ của bà là Chính phủ hiểu rõ bản chất của một chế độ do đảng cộng sản cầm quyền, là chế độ mị dân và không trung thực.
Quan niệm về tội phạm chính trị của Chính phủ Đức vì vậy không giống, thậm chí chống lại quan niệm của Chính phủ Việt Nam. Đó là lý do Hiệp định dẫn độ tội phạm giữa Việt Nam và Đức không thể thực hiện, mặc dù đã có nhiều năm đàm phán.
Vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh xảy ra sau những cố gắng thương lượng lần cuối cùng trong cuộc gặp với cả Tổng thống lẫn Thủ tướng Đức của ông Nguyễn Xuân Phúc bên lề Hội nghị G20, ngày 8/7 vừa rồi.
Đây là cách xử sự mang tính trả miếng của Chính phủ Việt Nam. Nó vừa thể hiện sự xấc xược, bất chấp vừa cho thấy hành vi thiếu văn minh của chính quyền Việt Nam.
Cho nên, nhà báo Huy Toàn có phần không trung thực khi đổ cho Chính phủ Đức cái tội «cáo buộc Việt Nam bắt cóc». Không phải là «cáo buộc» theo ý ông Huy Toàn muốn lập lờ là Chính phủ Đức đổ vấy cho Chính phủ Việt Nam cái tội không có, mà Bộ Ngoại giao Đức triệu Đại sứ của Việt Nam để công bố chính thức kết quả điều tra và yêu cầu trục xuất nhân viên an ninh của Chính phủ Việt Nam nằm trong Sứ quán dính líu tới vụ án bắt cóc.
Việc bắt cóc là việc có thật, đã được tổ chức thực hiện trên đất Đức giữa thanh thiên bạch nhật, với đầy đủ dấu vết, không thể tẩy xoá và không thể chối cãi. Và có bằng chứng vụ bắt cóc được thực hiện bởi lực lượng mật vụ của chính quyền. Điều đó nói lên rằng vụ bắt cóc đã được lên kế hoạch từ trước và có được chuẩn bị.
Việc Chính phủ liên quan tới vụ án là không thể chối cãi. Vì vậy, việc ông Bộ trưởng Công an từ chối không biết, và việc tạo ra lời «cam kết tự thú» vụng về và muộn màng của chính ông Trịnh Xuân Thanh không hề có giá trị và chỉ càng làm vụ việc trở nên bất lợi cho uy tín của nhà cầm quyền.
Thông Điệp mà Chính phủ Đức thể hiện qua sự việc này là: não trạng và tư duy của Hà Nội đã quá lạc hậu rồi, cần có một sự thay đổi để theo kịp và hoà nhịp với nhân loại tiến bộ.
03/08/2017Bùi Quang Vơm

Trịnh Xuân Thanh xuất hiện và ‘thú tội’ trên truyền hình nhà nước CSVN

clip_image002Hình ảnh Trịnh Xuân Thanh trên VTV. (Hình: Cắt từ Clip VTV)
Hà Nội (NV) – Trịnh Xuân Thanh xuất hiện trên Đài truyền hình Việt Nam (VTV) trong chương trình thời sự vào lúc 7 giờ tối 3 Tháng Tám (giờ Việt Nam) ‘thú tội’ về việc bỏ trốn sang Đức vì ‘lo sợ trước kết luận về vi phạm và phải chịu trách nhiệm là người đứng đầu trong thua lỗ của PVC’.

Việc ông Thanh xuất hiện trên Đài truyền hình quốc gia có số khán giả đông nhất ở Việt Nam xảy ra chỉ một ngày sau khi Chính phủ Đức cáo buộc tình báo Việt Nam bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh ở Berlin hôm 23 Tháng Bảy, đồng thời, yêu cầu tùy viên an ninh tòa Đại sứ Việt Nam phải rời Đức trong 48 giờ.
Truyền thông tại Việt Nam trong hai ngày qua đã không đề cập đến cáo buộc của Bộ Ngoại giao Đức.
Tại cuộc họp báo tại Hà Nội hôm 3 Tháng Tám, phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Thị Thu Hằng nói rằng “lấy làm tiếc về phát biểu của Bộ Ngoại giao Đức ngày 2/8 về vụ việc của ông Trịnh Xuân Thanh’ nhưng lại không cho biết nội dung ‘ phát biểu của Bộ Ngoại giao Đức’ là gì.
Đây cũng là lần đầu tiên người ta nhìn thấy ông Trịnh Xuân Thanh kể từ khi Bộ Công an Việt Nam loan báo tin ông này ra ‘đầu thú’ ở ‘Trực ban Hình sự, Bộ Công an’ hôm 31 Tháng Bảy.
Trong video được VTV công bố, Trịnh Xuân Thanh nói rất nhỏ, trong đó có câu ‘suy nghĩ không chín chắn nên mới đi trốn, và thấy cần trở về để đối diện với sự thật,… nhận khuyết điểm.’
Ông Thanh cũng nói gia đình ‘động viên và cũng xin tự thú’.
‘Kịch bản’ bắt giữ sau đó cho quay phim người bị bắt ‘thú tội’ hay ‘xin hưởng khoan hồng’ rồi phát trên truyền hình thường được công an và truyền thông nhà nước áp dụng trong những vụ án được nhiều người quan tâm và ‘nhạy cảm về chính trị’. Trong những trường hợp này, người ta không thể biết hết sự thật đằng sau những lời ‘tự thú’ đó là gì.
K.N.
Xem thêm:

Bộ Ngoại giao lấy làm tiếc về phát biểu của Đức vụ Trịnh Xuân Thanh

TTO - Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Thị Thu Hằng khẳng định tại họp báo thường kỳ chiều 3-8 về vụ việc Trịnh Xuân Thanh: "Hiện nay các cơ quan chức năng Việt Nam đang tiến hành điều tra".

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Thị Thu Hằng phản ứng trước cáo buộc của Bộ Ngoại giao Đức liên quan vụ việc Trịnh Xuân Thanh - Clip: VIỆT DŨNG
Trả lời câu hỏi của Tuổi trẻ: “Đề nghị Người phát ngôn cho biết thông tin và phản ứng về vụ việc Chính phủ Đức yêu cầu một viên chức của Đại sứ quán Việt Nam phải rời khỏi nước này trong vòng 48 giờ do cáo buộc liên quan tới đến một vụ việc được cho là bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh ở Đức” – Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lê Thị Thu Hằng nói:
“Liên quan đến phát biểu của Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Đức xung quanh vụ việc Trịnh Xuân Thanh, tôi lấy làm tiếc về phát biểu của Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Đức ngày 2-8".
"Tôi hiểu vụ việc Trịnh Xuân Thanh được rất nhiều người quan tâm" – bà Hằng nói.
Hãng tin AFP cũng đặt câu hỏi: "Việt Nam có xác nhận lời cáo buộc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh không? Và liệu bà có nghĩ vụ việc này có ảnh hưởng đến quan hệ ngoại giao hai nước không? Hiện giờ ông Trịnh Xuân Thanh đang ở đâu?"
Hãng tin DPA của Đức thì hỏi: "Bà phản ứng như thế nào về thông tin của Luật sư ông Trịnh Xuân Thanh cho biết ông này đang xin tị nạn ở Đức?"
Bà Lê Thị Thu Hằng trả lời: "Theo thông báo ngày 31-7 của Bộ Công an Việt Nam thì ông Trịnh Xuân Thanh đã ra trình diện và đầu thú. Hiện nay các cơ quan chức năng Việt Nam đang tiến hành điều tra".
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam cũng khẳng định Việt Nam luôn coi trọng và phát triển quan hệ đối tác chiến lược với Đức.
Trước đó, theo hãng tin AP, ngày 2-8, Chính phủ CHLB Đức cáo buộc tình báo Việt Nam liên quan đến một vụ việc được cho là bắt cóc một nguyên lãnh đạo dầu khí Việt Nam (Trịnh Xuân Thanh – PV) ở thủ đô Berlin, đồng thời yêu cầu một viên chức của Đại sứ quán Việt Nam tại CHLB Đức rời nước này trong vòng 48 giờ.
Cùng ngày, Bộ Ngoại giao Đức ra thông cáo chính thức trên website yêu cầu Chính phủ Việt Nam đưa ông Trịnh Xuân Thanh trở lại Đức ngay lập tức để xem xét yêu cầu dẫn độ ông Trịnh Xuân Thanh của Việt Nam và đơn xin tị nạn ở Đức của ông này.
Trước đó, ngày 31-7, Bộ Công an cho biết ông Trịnh Xuân Thanh đã đến Trực ban hình sự Cơ quan An ninh điều tra - Bộ Công an để đầu thú. Ông Trịnh Xuân Thanh đã bị truy nã toàn quốc và truy nã quốc tế từ tháng 9-2016.
Ông Trịnh Xuân Thanh là nguyên Phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang, nguyên Chủ tịch HĐQT Tổng công ty Xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC), đã bị khởi tố về tội cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng và tội tham ô tài sản.

Ông Trọng thắng hay thua vụ Trịnh Xuân Thanh?

Niềm hân hoan, phấn khích sau khi bắt được "con cá không quá to nhưng láu" Trịnh Xuân Thanh đã nhanh chóng nhường chỗ cho nỗi hoang mang, lo âu trước phản ứng quyết liệt của người Đức đối với việc cựu quan chức Việt Nam này bị bắt cóc ngay trên đất của họ – sự sỉ nhục đối với bất kì quốc gia có chủ quyền nào.
Một sĩ quan tình báo ở Sứ quán Việt Nam đã bị buộc yêu cầu rời khỏi Đức, song đây chỉ là động thái bước đầu mang tính biểu tượng. Điều đáng lo ngại thực sự nằm ở "những hành động khác ở cấp độ chính trị, kinh tế và chính sách phát triển" mà Chính phủ Đức bảo lưu quyền thực hiện, được nêu ra trong tuyên bố chính thức của họ, trong trường hợp yêu cầu giao trả Trịnh Xuân Thanh về Đức không được phía Việt Nam đáp ứng.
Danh dự Tổng Bí thư dĩ nhiên không cho phép đòi hỏi này đáp ứng. Nghĩa là gần như chắc chắn Việt Nam sẽ không thoát khỏi những trừng phạt từ người Đức.

Trừng phạt ấy có thể là gì? Và nó có ảnh hưởng gì đến chính trị nội bộ Việt Nam?
Đầu tiên, và quan trọng nhất hiện nay, chính là Hiệp định thương mại tự do (FTA) giữa Việt Nam với Liên minh châu Âu (EU) mà Đức là lãnh đạo hàng đầu. EU hiện là nhà nhập khẩu lớn thứ hai của Việt Nam nên Hiệp định này đang được cộng đồng doanh nghiệp Việt Nam đặt nhiều kì vọng, nhất là sau cái chết của TPP. Cộng đồng doanh nghiệp trước đây không trách Chính phủ Việt Nam khi TPP chết yểu vì lí do chính là sự rút lui của Mỹ sau khi Trump lên Tổng thống; tuy nhiên, nếu vụt mất FTA lần này vì bị Đức trừng phạt thì Chính phủ Việt Nam sẽ khó tránh khỏi áp lực từ cộng đồng doanh nghiệp trong và ngoài nước vì nguyên nhân bây giờ hoàn toàn mang tính chủ quan. Điều này, một khi cộng hưởng với tình trạng khó khăn trong tăng trưởng của nền kinh tế hiện nay, sẽ bắt đầu thổi hơi nóng chính trị vào Ba Đình. Đón luồng hơi trực tiếp không ai khác chính là Tổng Bí thư.
Đòn trừng phạt thứ hai, hứa hẹn nhiều dư vang hơn, sẽ liên quan tới tình hình trên biển Đông. Mọi nỗ lực của Việt Nam kêu gọi các bên tuân thủ luật pháp quốc tế trong vấn đề biển Đông ít nhất sẽ bị Đức (và cả Liên minh châu Âu mà nước này đang dẫn dắt) phớt lờ hoặc coi là lố bịch một khi Việt Nam đã chứng tỏ họ sẵn sàng bất chấp luật pháp quốc tế để đạt được mục đích của mình, ngay trên đất Đức, ngay trên đất châu Âu. Theo đó, lập luận chính của Việt Nam đối với vấn đề biển Đông sẽ trở nên yếu ớt vô cùng; và họ cũng chẳng còn tư thế nào phản đối việc Trung Quốc chơi luật rừng trên biển, khi đây cũng là thứ luật mà họ vừa áp dụng ngay trước mắt cộng đồng quốc tế.
Vậy là, nỗ lực của biết bao người nhằm mở rộng giao thương và củng cố lập trường biển Đông của Việt Nam trên trường quốc tế bỗng dưng đổ sông đổ biển chỉ để thoả mãn tự ái của một người.
Những ủy viên Trung ương vốn lâu nay thấp thỏm mình là chuột hay bình dưới thời "đánh chuột không vỡ bình" của Tổng Bí thư sẽ nhanh chóng tập hợp thành một liên minh xung quanh hai hồ sơ quan trọng này (kinh tế và biển đảo) để chất vấn năng lực cầm quyền của Tổng Bí thư, tiến tới giáng những đòn quyết định vào chiếc ghế của ông trong những kì Hội nghị Trung ương gần nhất tới đây.
Áp lực chính trị không phải từ một đầu lãnh hay một phe mà là một liên minh kiểu này không dễ bị hóa giải chỉ bằng việc thao túng các quy chế nội bộ trong đảng – điều ông Trọng thường làm một cách thành thạo. Chỉ có thể chống lại áp lực này nếu sau lưng ông Trọng là một khối quần chúng đông đảo ủng hộ ông trong cuộc chiến chống tham nhũng.
Ông Trọng có vẻ đang dần nhận ra tầm quan trọng của điều này khi trong phiên họp gần đây nhất của Ban chỉ đạo TƯ Phòng chống tham nhũng, ông nói: "Chống tham nhũng đã trở thành phong trào, xu thế của cả xã hội". Hẳn chính ông Trọng cũng lờ mờ nhận ra câu nói này của ông có vẻ phản ánh một mơ ước nhiều hơn là nhận định thực tại. Chẳng hề có một phong trào, xu thế chống tham nhũng nào trong xã hội cả, họa chăng chỉ có trong đảng, và là vỏ bọc cho các xung đột phe phái. Trớ trêu thay, chính việc trì hoãn cải cách chính trị mà ông Trọng chủ xướng lại ngăn ông có một khối hậu thuẫn quần chúng như thế.
Vậy thì chờ xem, kì Hội nghị Trung ương tới đây, ông Trọng sẽ làm gì để đối phó với các đồng chí trên tay cầm hồ sơ kinh tế và biển đảo ở trên lăm le hất ghế ông?Nguyễn Anh Tuấn

No comments:

Post a Comment