Sunday, August 6, 2017

Bài viết hay(5262)

Sau vụ 911, Rệp bớt lộng hành tuy vẫn chiếm đa số trong PM và Senior.  Thay vào đó là Tàu,  Ấn/Pakistan/ Bangladesh, Hàn/ Nhật... Da trắng vẫn là big Boss nhưng da vàng điều hành tất cả theo truyền thống rất quen thuộc của mỗi dân tộc chứ không phải theo state policy gì ráo. Mễ và Mỹ đen cứ ở tầng lớp labor. Trắng lúc nào cũng muốn làm cha nhưng sở tui bây giờ không còn trắng giỏi và siêng nữa mà chỉ còn mấy thằng dốt và xạo nên vàng ngoi lên nhưng chính từ vàng đã nảy sinh bè phái và đưa sở tui vào tình trạng ngày càng tệ hại hơn; chưa kể tác động từ phụ nữ nữa. Vô trách nhiệm là tình trạng phổ biến nhất.

Chỉ còn đường xin lỗi

“Tuy nhiên, cần thấu suốt thông điệp của Chính phủ Cộng hoà liên bang Đức qua vụ việc thiếu văn hoá và phi dân chủ này. Giải pháp triệt để là thông qua việc xử lý vụ việc này tiến hành chỉnh sửa luật pháp và cải cách Hiến pháp theo hướng dân chủ đích thực, bằng một hiệp định hỗ trợ của Quốc hội Đức. Đó là giải pháp hoàn hảo nhất để giải toả cuộc khủng hoảng này một cách trọn vẹn.
Không biết thông điệp này ông Trọng có nhận ra không, nhưng chắc chắn ông Nguyễn Xuân Phúc, ông Phạm Bình Minh và có thể ông Võ Văn Thưởng đã nhận được đầy đủ” – BQV.

Thưa học giả Bùi Quang Vơm, những đề xuất này của ông xuất phát từ thông điệp của Bộ Ngoại giáo CHLB Đức, nhưng đối với ĐCS Việt Nam thì khó bằng lên trời đấy.

Hộ sẽ có đủ xảo kế để thoát hiểm trong gang tấc. Như thế ngon ăn hơn nhiều.

Rồi mà xem.

Bauxite Việt Nam

Sự thật vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Cộng hoà liên bang Đức đến thời điểm này đã không thể chối cãi.
Nếu thái độ nhà cầm quyền Việt Nam vẫn quanh quẩn tìm cách đối phó, không chịu thừa nhận, chỉ dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng và toàn diện không lường hết được.
Hình ảnh của Việt Nam như một Nhà nước đang từng bước sụp đổ.
Vụ bắt cóc không phải chỉ là việc bột phát hay ngẫu hứng của một vài tên côn đồ lưu manh nhận tiền làm thuê cho cơ quan an ninh thực hiện.
Vì vậy, không thể tiếp tục che chắn theo hướng thoái thác và lẩn trốn trách nhiệm quốc gia.
Việc đạo điễn và đưa Trịnh Xuân Thanh lên Tivi công bố tự thú là một sai lầm ấu trĩ cuả nhà cầm quyền. Chuyện đạo diễn vụng về này, dư luận đã biết trước, cũng đã có trong kế hoạch, và chắc chắn được áp dụng ngay từ phút đầu tiên có Trịnh trong tay.
Chuyện huy động ồ ạt lực lượng tuyên truyền cố tình bao biện lấp liếm sự thật như hiện nay chỉ càng thể hiện trình độ thấp kém của các cơ quan chức năng và lật tẩy bản chất gian dối của chế độ.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao khi tuyên bố: «lấy làm tiếc», và «Việt Nam luôn coi trọng và mong muốn phát triển quan hệ đối tác chiến lược giữa Việt Nam và Đức» cũng là cách phát ngôn nước đôi.
«..lấy làm tiếc vì sự thật không phải như vậy», nhưng cũng có thể « lấy làm tiếc vì một sự bất cẩn trọng của một vài cán bộ…»
Bằng cách tuyên bố lập lờ này, Bộ Ngoại giao đã để ngỏ cửa. Điều đó cho thấy, thứ nhất, Chính phủ Việt Nam đã hoàn toàn biết về vụ bắt cóc, cũng có nghĩa răng vụ bắt cóc đã được lên kế hoạch, và đã qua bước báo cáo các cấp trách nhiệm. Thứ hai, có một sự không nhất trí trong những người có trách nhiệm, nhưng cuối cùng vẫn được cơ quan an ninh tổ chức thực hiện.
Việc cố tình phát ngôn nước đôi đã ngụ ý đến lúc nào đấy, sẽ «tuỳ cơ ứng biến». Bây giờ là lúc quyết định.
Nhưng có thể thấy, nếu không có sự dính líu của TCII Quân đội, thì giải pháp duy nhất đúng là: Bộ trưởng Công an từ chức, Tổng cục trưởng Cảnh Sát và Cục trưởng cảnh sát điều tra tội phạm kinh tế chịu kỷ luật mất chức, ra khỏi ngành, và Bộ Ngoại giao ra công bố xin lỗi Chính phủ Cộng hoà liên bang Đức, và «Rất lấy làm tiếc».
Về phía nội bộ, không thể che đậy mâu thuẫn. Che đậy sự thật bao giờ cũng là sự ngu dốt. Những kẻ ủng hộ phương án bắt cóc thuộc những trí tuệ bệnh tật, chưa phát triển đầy đủ, không có tư cách nằm trong hệ thống lãnh đạo đảng, đương nhiên cần loại bỏ ngay và dứt khoát.
Tuy nhiên, cần thấu suốt thông điệp của Chính phủ Cộng hoà liên bang Đức qua vụ việc thiếu văn hoá và phi dân chủ này. Giải pháp triệt để là thông qua việc xử lý vụ việc này tiến hành chỉnh sửa luật pháp và cải cách Hiến pháp theo hướng dân chủ đích thực, bằng một hiệp định hỗ trợ của Quốc hội Đức. Đó là giải pháp hoàn hảo nhất để giải toả cuộc khủng hoảng này một cách trọn vẹn.
Không biết thông điệp này ông Trọng có nhận ra không, nhưng chắc chắn ông Nguyễn Xuân Phúc, ông Phạm Bình Minh và có thể ông Võ Văn Thưởng đã nhận được đầy đủ.
Chỉ cần một lời xin lỗi thành thật.
Bùi Quang Vơm,05/08/2017

Lợi và Hại trong vụ Trịnh Xuân Thanh

Thường thường trong mỗi sự việc bao gồm 2 mặt đối lập: tốt và xấu, lợi và hại, họa và phúc, v.v… Câu triết lý thường gặp là: “Trong họa có phúc, trong phúc có họa”. Về lợi và hại có nhiều câu châm ngôn hay, tựu trung lại là: Định làm việc gì, ngoài cái lợi đã thấy rõ cần phải nghiêm túc suy nghĩ đến những điều hại nó có thể mang lại.
Liên quan đến việc xử lý lợi hại, có 2 loại người khác nhau, tạm gọi theo cách của người xưa là tiểu nhân và quân tử (có thể xem tiểu nhân là bọn đểu cáng, quân tử là người tử tế). Quân tử và tiếu nhân không phân biệt giàu nghèo, học vấn, chức vụ, địa vị xã hội, v.v… chỉ phân biệt bởi thái độ của họ trong đối nhân xử thế, trong đó có vấn đề đối với lợi lộc.
Kẻ tiểu nhân rất quan tâm đến lợi, khi thấy lợi là mờ mắt, tối trí, tìm đủ mọi cách để thực hiện. Vì lợi họ quên luôn đạo lý, không nhận ra những tác hại ẩn nấp đằng sau. Họ là những kẻ vừa ngu, vừa tham, nếu có thêm sự độc tài của quyền lực nữa thì vô cùng nguy hiểm. Vụ việc Formosa, vụ việc Trịnh Vĩnh Bình là vài thí dụ rõ ràng và cay đắng. Kẻ tiểu nhân, khi bị phát hiện vì muốn lợi cho bản thân hoặc phe nhóm mà làm hại đến người khác, làm hại cộng đồng thì tìm cách bào chữa, che giấu, đổ lỗi cho khách quan, cho hoàn cảnh, cho người khác. Lúc này chúng lộ rõ bộ mặt gian dối, đểu cáng.

Người quân tử quan tâm nhiều hơn đến đạo lý. Khi định làm việc gì, ngoài cái lợi họ nghĩ ra cho bằng hết những điều hại. Họ suy xét, cân nhắc. Nếu cái hại là to lớn, là nguy hiểm, là vi phạm đạo nghĩa thì không làm, hoặc nếu bắt buộc phải làm thì tìm cách ngăn ngừa, hạn chế những điều hại. Họ là những người thông minh, chính trực. Khi vô tình hoặc vì kém trình độ, chưa thấy trước cái hại, nó bộc lộ ra thì họ tự nhận lỗi, chịu trách nhiệm, tìm cách khắc phục. Họ thể hiện sự chính trực, dũng cảm.
Rất khó phân biệt rạch ròi ai quân tử, ai tiểu nhân. Bạn có thể là quân tử trong việc này, nhưng lại tiểu nhân trong việc khác. Thông thường có thể đánh giá trong người bạn chất quân tử hay chất tiểu nhân chiếm ưu thế, khoảng bao nhiêu phần.
Vụ việc Trịnh Xuân Thanh đang thử thách xem những ai có chất quân tử hay chất tiểu nhân đến bao nhiêu. Việc bắt và xét xử Thanh đúng luật, đúng tội là cần thiết. Nhưng bắt bằng cách nào để được mọi người chấp nhận, mang lại ít tai họa nhất. Nếu dùng biện pháp bắt cóc, bắt được Thanh mà gây ra nhiều tai họa thì những người thông minh chưa chắc đã làm. Hãy phân tích những mặt lợi và hại của việc này.
Lợi: Bắt được Thanh, thỏa mãn được tự ái của một số người nào đó, thỏa mãn được mong đợi của một số người nào đó, răn đe được một số kẻ phạm tội tìm cách đi trốn, thể hiện được khả năng của tình báo VN.
Hại: Thể hiện rõ bản chất coi thường pháp luật, thích dùng luật rừng. Coi thường pháp luật quốc tế, làm cho uy tín của nhà nước VN giảm thấp, nhân dân thế giới và chính phủ các nước xem hành vi mật vụ nước này bắt cóc người tại nước khác (không cần biết người nào) là ngang với hành động khủng bố. Đối với người Việt ở nước ngoài, lâm vào khủng hoảng niềm tin, gặp thêm khó khăn khi các nước sẽ khắt khe hơn trong các thủ tục, làm hỏng hình ảnh người Việt thân thiện. Họ trước đây đã bị kỳ thị ở một số nơi, nay sự kỳ thị sẽ tăng lên, họ hoang mang,mất lòng tin vào sự hành xử của Chính phủ và Sứ quán. Đối với nhân dân và Chính phủ Đức, tác hại vô cùng to lớn. Đức là nước lớn, rất coi trọng nhân quyền và pháp trị. TXT đã nộp đơn xin cư trú, theo luật của Đức, Thanh đã được luật pháp bảo vệ. Bắt cóc Thanh ngay trên đất Đức là một cái tát vào luật pháp của họ. Sự phản ứng mạnh mẽ của Bộ Ngoại giao Đức bằng việc triệu tập Đại sứ, trục xuất đại diện tình báo Nguyễn Đức Thoa và đòi trả TXT trở lại Đức là một cú đấm mạnh hơn. Rồi nữa, những quan hệ sắp tới trong việc ký Hiệp định thương mại, trong việc Đức viện trợ và đầu tư. Rồi vấn đề Biển Đông. Khi đụng sự gì VN rất mạnh mồm tuyên bố tôn trọng luật pháp quốc tế. Rõ ràng trước mắt, người ta thấy VN chẳng coi luật pháp QT ra cái gì. Rồi VN đăng cai cuộc hội nghi thượng đỉnh APEC năm 2017, các nước đến nhìn thấy rõ một vết nhọ trên mặt chủ nhà.
Chưa hết, sau khi Đức công bố chứng cứ vụ bắt cóc thì Bộ NG và các truyền thông VN vẫn cố nói rằng TXT về đầu thú. Hai nguồn tin khác nhau. Lừa được một số ít người trong nước chứ lừa thế nào được nhân dân và Chính phủ trên toàn thế giới. Hỏi, thế giới tin ai hơn. Khi người ta tin Đức hơn thì rõ ràng VN lộ rõ mặt dối trá. Điều này làm tăng nguy cơ bị xa lánh lên rất nhiều.
Có một vài ý đoán răng, không khéo VN mắc mưu Trung Cộng mà không biết. Mưu bắt cóc TXT có thể do Trung Cộng bày cho, để đẩy VN vào tình thế bị các nước xa lánh, bị cô lập. Vậy muốn sống sót VN chỉ còn con đường ôm chân chúng nó, lệ thuộc chúng nó.
Lợi và hại sờ sờ ra như vậy, thế mà có người còn viết: “Chịu thiệt thòi chút đỉnh về đối ngoại, nhưng đạt được thành quả to lớn về chống tham nhũng…”. Lại có người còn đem luận thuyết mèo trắng, mèo đen để biện hộ, để bao che, để đổ vấy. Loại người như vậy cái chất tiểu nhân đã chiếm gần trọn vẹn nhân cách.Nguyễn Đình Cống

Những tiết lộ mới về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh

thoibao.de là tờ báo đầu tiên trên thế giới báo động Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc từ Berlin và bị áp tải về Việt Nam, sau đó nhật báo TAZ là tờ báo tiếng Đức „nổ phát súng“ đầu tiên đánh động dư luận Đức. Từ đó hầu như tất cả báo chí & hãng thông tấn Đức và quốc tế vào cuộc. Vụ bắt cóc này đã gây ra cuộc khủng hoảng trong mối quan hệ ngoại giao giữa hai nước Việt - Đức.
clip_image002
Bài báo trên nhật báo TAZ số ra ngày hôm nay 05/08/2017

Hôm nay thứ Bảy 05/08/2017 trong nhật báo TAZ có đăng một bài viết với tựa đề „Vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh“.
Trong bài viết này có những thông tin mới được tiết lộ sau một thời gian giữ kín để cuộc điều tra của cảnh sát Đức không bị cản trở và nhất là tránh cho phía Việt Nam biết được phía Đức đã „nắm trong tay“ những gì và khi nào (vào thời điểm nào). Sau đây là tóm lược những tiết lộ mới (tổng hợp với những tin tức của báo chí khác):
Chọn lựa sai thời điểm thực hiện vụ bắt cóc?
Kế hoạch bắt cóc được chuẩn bị rất kỹ lưỡng, nhưng có lẽ ban chuyên án không nắm được thông tin là sáng sớm ngày thứ Hai 24/07/2017 Trịnh Xuân Thanh có lịch hẹn quan trọng tại cơ quan cứu xét tỵ nạn BAMF ở Berlin, cho nên đã chọn thời điểm sai lầm là Chủ nhật 23/07/2017 thực hiện vụ bắt cóc.
Luật sư và thông dịch viên chờ đợi mãi, không thấy Trịnh Xuân Thanh đến, đây là buổi thẩm vấn rất quan trọng trong thủ tục cứu xét công nhận tỵ nạn. Điện thoại của Trịnh Xuân Thanh bị tắt, không liên lạc được. Ông Victor Pfaff Luật sư của Trịnh Xuân Thanh lập tức báo động với bộ phận an ninh của BAMF. Còn bà Luật sư Petra Schlagenhauf thì gọi điện thoại báo động cho Sở Cảnh sát hình sự Berlin (LKA). Đầu tiên LKA nói bà hãy liên lạc với cơ quan an ninh quốc gia (Staatsschutz). Bà liền gửi một email báo động lúc 10 giờ 50.  Ba tiếng đồng hồ sau một nhân viên của cơ quan an ninh quốc gia (Staatsschutz) gọi điện thoại trả lời cho biết là còn quá ít cơ sở để có thể vào cuộc. Có thể ông Thanh có dính líu gì đó với xã hội đen, nhân viên này nói. Ông khuyên các Luật sư ra cảnh sát làm thủ tục cớ báo người bị mất tích.
Mọi nỗ lực tưởng chừng như vô vọng. Trong thời điểm đó các Luật sư không biết rằng, vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh mới xảy ra 1 ngày trước đó, có những nhân chứng đã quan sát thấy và gọi điện thoại cho cảnh sát. Nhưng một ngày sau đó thứ Ba 25/07/2017 cảnh sát thông báo cho bà Luật sư: Hầu như không còn nghi ngờ gì về việc mật vụ Việt Nam đã bắt cóc một người Việt giữa thủ đô Berlin.
Máy điện thoại của Trịnh Xuân Thanh bị đánh rơi ở hiện trường?
Vụ bắt cóc xảy ra khoảng sau 10 giờ sáng tại công viên Tiergarten, gần khách sạn Sheraton Berlin nơi Trịnh Xuân Thanh thuê ở qua đêm, Trịnh Xuân Thanh đang đi dạo cùng một phụ nữ Việt Nam thì bị một nhóm người dùng vũ khí cưỡng bức đẩy cả 2 lên một chiếc ô tô mang biển số Cộng hòa Séc và phóng đi mất dạng. Khi được những nhân chứng báo động, cảnh sát lập tức tới nơi thì chỉ tìm thấy tại hiện trường máy điện thoại cầm tay của Trịnh Xuân Thanh.
Hành trình đến Đức
Trịnh Xuân Thanh cùng vợ và 2 đứa con trốn khỏi Việt Nam bằng một hành trình khá vất vả qua ngả Lào, Thái Lan, và Thổ Nhĩ Kỳ (gọi là đường "tiểu ngạch"). Sau đó ông Thanh sang Đức bằng hộ chiếu ngoại giao, vì từng là đại biểu Quốc hội. Ông và vợ đã xin giấy phép lưu trú tại Đức, nhưng chỉ vợ ông được cấp, còn ông thì không, vì ông đang bị Hà Nội truy nã. Sau đó ông Thanh đệ đơn xin tị nạn tại đây. Vợ ông Thanh hiện vẫn cư ngụ ở Berlin.
clip_image004
Bài báo trên nhật báo TAZ số ra ngày hôm nay 05/08/2017
Hiếu Bá Linh

No comments:

Post a Comment