Sunday, August 6, 2017

Bài viết hay(5263)

Một ông VN đã bị 2 tên cướp bắn chết vào lúc 10pm tại ATM của BofA sát bên chợ Hòa Bình và một bà VN đã bị giựt bóp ngay trước cửa chợ Viễn Đông lúc 10am Chủ Nhật.  Tháng trước xảy ra cướp giựt ở parking lot chợ Sài Gòn Mới, chợ Hòa Bình, chợ ABC và chợ Quang Minh. Tại sao cướp giựt xảy ra ngày càng nhiều trong khu VN? Thị trưởng và dân cử gốc Việt nghĩ sao? Băng đảng nào lộng hành ở khu Little Saigon? Hôm nay Huntington Beach tổ chức US Open Surfing đông đảo như vậy mà có đứa nào dám cướp giựt,  phá phách hay không? Cà chn, dân xúm lại bề hội đồng cũng chết chứ cần gì đến police. Little Saigon sống chết mặc bây, thấy cướp giựt thì sợ, ít ai quan tâm can dự nên cướp giựt ngày càng lộng hành.

Hai thế giới, một tấn tuồng

Từ ngày The Donald lên ngôi, chính trị toàn thế giới biến thành một tấn tuồng quái đản. Tổng thống Hoa Kỳ giống Cha Ubu độc đoán, ưa nịnh, háo danh, hung hăng, thô tục trong vở kịch phi lý Ubu Roi của Alfred Jarry không thể tả, nên Đệ nhất Phu nhân của Thế giới Tự do bị cho vào vai Mẹ Ubu.
clip_image001
Hí họa Melania Trump với tiêu đề "Mère Ubu Trump" ngày 21-2-2017 của họa sĩ Pháp Misterponce Murchia.

Oan cho nàng, tôi đã nghĩ. Dường như nàng sắm vai FLOTUS bất đắc dĩ. Trước khi phải làm những bổn phận quốc gia như đi thăm nhà trẻ và chọn bộ cánh hoàn hảo cho mỗi dịp lễ tân, cuộc đời nàng đã muôn lần toại nguyện. Là một chuỗi bất tận những giây phút sướng phát khóc lớn, sướng phát rên to: Nhìn nè, nhà tớ khủng hông! Giày xinh cả mớ tớ mới sắm! Áo tắm cho chàng ngồi chàng ngắm! Nữ trang mê hồn chưa nào! Áo lông xịn nhé. Túi cũng xịn luôn. Quà vừa được tặng, Chanel! À quên, ảnh cưới choáng không cần phán. Con trai đây nè. Bãi biển tuyệt vời tớ vừa ghé. Đây bữa sáng siêu chuẩn. Đây đang ngồi xe sang… Một thế giới đàn bà truyền thống, thụ động, phụ thuộc và quẩn quanh hưởng thụ, không bao giờ ra quá tầm ngửi của nước hoa đắt tiền. Bảo nàng là Mẹ Ubu thì hơi quá. Nàng đã bận tơi tả với nhan sắc và hàng hiệu, tâm trí nào mà nhảy vào chính trường.
clip_image002
clip_image003
clip_image004
clip_image005
clip_image006
Hình ảnh trên trang Twitter của Melania Trump trước khi trở thành FLOTUS.
Song khi ngắm Melania Trump đọc diễn văn trao giải Phụ nữ Quốc tế Dũng cảm của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ ngày 29-3-2017, tôi không thể nghĩ đến điều gì khác ngoài sân khấu kịch phi lý. Nàng trang điểm công phu đến từng chân tóc, bọc tấm thân xa xỉ trong chiếc măng-tô The Row trắng ngà bên trên, giày Louboutin da trăn bên dưới, hai thứ cộng lại chừng 7000 dollar. Tức là rất khiêm tốn so với những lần xuất hiện khác, nơi chiếc áo khoác hờ trên vai đã bằng thu nhập trung bình cả năm của người Mỹ hay cả đời của người Việt. Nàng đọc, đều đều nhạt nhẽo, từng dòng từng dòng từ màn hình của chiếc máy nhắc chữ, đôi chỗ ngắc ngứ, mặt cứng đờ vô cảm, mắt khói thoáng bối rối, có lẽ vì lo đọc sai:
"Cuộc đời của những người phụ nữ này nhắc nhở chúng ta về khả năng vô hạn của tinh thần con người khi được sự sáng ngời của đạo đức và khát khao làm việc Thiện dẫn dắt… Họ là những ví dụ phi thường về việc tìm ra lòng can đảm trong mỗi chúng ta để thay đổi thế giới… Tôi tin rằng dũng cảm là khả năng từ bỏ sinh mệnh của bản thân, không chịu nản lòng mà chọn một cuộc đời có lý tưởng… Chúng ta phải thách thức những nỗi sợ cố hữu, đương đầu với cái Ác và sự bất công… Hãy lấy những người phụ nữ dũng cảm này làm nguồn cảm hứng hàng ngày…"
Vẫn biết việc của nàng là đọc cho trôi những lời ai đó viết sẵn, không bị tố cóp của Michelle là tốt rồi. Vẫn biết dù thế nào những thứ diễn văn có cánh và bay đi rất nhanh ấy cũng hơn là làm thinh. Vẫn biết tinh thần lạc quan và lý tưởng cứu rỗi thế giới là bản sắc bất diệt của nước Mỹ. Song nàng FLOTUS mắt rất khói ấy, người đàn bà xơi vàng bạc châu báu như spaghetti ấy, cái Tôi thứ hai của đức ông chồng Ubu kệch cỡm ấy, là phản nghĩa tuyệt đối của tất cả những phụ nữ quên mình tranh đấu cho một điều gì khác ngoài bản thân. Những "can đảm" với "lý tưởng", những "thách thức nỗi sợ" và "đương đầu với cái Ác" từ miệng nàng rơi xuống, chưa chạm vào hiện thực đã ngượng ngùng bốc hơi. Và chúng ta vỗ tay, chúng ta xúc động, chúng ta tin tưởng, chúng ta chân thành cảm ơn, bởi một trong những phụ nữ được vinh danh đang ngồi tù là blogger Mẹ Nấm.
clip_image007
Hai bức hình nổi tiếng từ hai thế giới: Melania Trump ăn tiệc nữ trang và Nguyễn Ngọc Như Quỳnh trước vành móng ngựa.
Tròn ba tháng sau, ngày 29-6-2017, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị chính quyền Việt Nam kết án 10 năm tù. Cái thông tin khét lẹt mùi nhà ngục bịt kín đó chắc chắn không lọt vào chiếc lồng son thơm tho sáng loáng và cũng kín mít của Đệ nhất Phu nhân Mère Ubu Trump. Chắc chắn nàng đã quên trọn vẹn bài diễn văn trật khấc với cuộc đời nàng. Dịp này năm sau, đằng nào nàng cũng phải lên gân đọc một diễn văn gió bay tương tự. Hàng ngày nàng chắc chắn không lấy những Mẹ Nấm và Trần Thị Nga của thế giới này làm cảm hứng. Chính nàng sẽ là nguồn cảm hứng ngoạn mục, nếu có dịp đến Việt Nam, để khích lệ hàng chục triệu phụ nữ nhàu nhĩ trong vải hoa hàng chợ và đồ nhựa sản xuất tại Trung Quốc của đất nước này can đảm sống một lần giấc mơ thời trang thực sự xa xỉ. Để cổ vũ muôn vàn mỹ nữ Việt kiên trì theo đuổi lý tưởng lấy chồng tỉ phú. Đừng thấy Ngọc Trinh thất bại mà nản lòng, thế gian còn nhiều cơ hội cho bạn lắm, những tỉ phú khác đang chờ. Họ già và lố bịch, song đó chính là vũ khí của chúng ta. Và trong khi nàng so kim cương với Lý Nhã Kỳ để chúng ta rên rỉ hãnh diện về người Việt rất biết ăn chơi đẳng cấp thì Père Ubu Trump lại bóp tay người đứng đầu chính phủ Việt Nam theo style hằn ngón thắm thiết. Lại khen công việc của đồng nghiệp Phúc ở Việt Nam là hết sảy con bà Bảy. Như ông ta đã không tiếc lời khen Tập Cận Bình, bạn ông ta, "một nhà lãnh đạo lớn, rất tài năng, một con người xuất sắc, thiết tha yêu Trung Quốc" - vài tiếng đồng hồ ngay sau khi Lưu Hiểu Ba, người tù của chính quyền độc tài này qua đời.
Hai thế giới, một tấn tuồng phi lý. Alfred Jarry gửi lời chào.
31-7-2017Phạm Thị Hoài

Tham nhũng tuổi thơ

Họ đâu có những câu đao to búa lớn:
"TẤT CẢ VÌ TƯƠNG LAI CON EM CHÚNG TA"
"TRẺ EM HÔM NAY THẾ GIỚI NGÀY MAI"...
Trước khi rời quán, tôi xin phép và hỏi người ngoại quốc, mới biết ông làm việc ở lãnh sự quán Pháp. Tôi hỏi ông rằng, ở quê hương ông, trẻ em có phải đi bán vé số như vậy không? Ông nhìn tôi hồi lâu và nói:
"Trẻ em xứ tôi mà đi làm việc như vậy, thì đảng phái cầm quyền nên giải tán đi cho rồi".
clip_image001

clip_image002
Được người bạn mời đi ăn tối ở một quán ăn quận Phú Nhuận. Chuyện tôi viết ra đây, tôi tin rằng không một ai ở SG hay những thành phố lớn ở xứ thiên đường này mà không được một lần thấy và biết.
Quán khá đông khách, tiếng khui bia liên tục vang lên, tiếng dô dô vang lên không ngớt. Bàn ăn của chúng tôi lạc lõng với những chai nước suối. Cô độc trong tiếng hò hét cụng li, là tiếng mời gọi của một em bé gái bán vé số mưu sinh. Tôi lặng lẽ quan sát em từ khi em bước chân vào quán. Vóc dáng nhỏ thó, đen nhẻm và già trước tuổi. Em đến mời hai người khách bàn kế bên chúng tôi, trong đó có một người ngoại quốc, sau này tôi mới biết là người Pháp.
Tôi thấy người đàn ông ngoại quốc này, không tỏ vẻ khó chịu về em, ông nở nụ cười hiền lành, và ông tặng em một ít tiền. Tôi mến ông từ nụ cười nhân văn ấy! Đến bàn của tôi, em cũng mời tôi như bao người khác. Tôi khẽ lắc đầu, vì tôi không mua vé số. Tôi hỏi em đã ăn tối chưa? Em nói rằng chưa, dù lúc này đã hơn 8h tối! Tôi mời em cùng ăn với chúng tôi! Trong bữa ăn, tôi hỏi thăm về gia cảnh của em. Ba mẹ em làm nghề chích cá, đánh bắt bằng điện từ bình ắc-quy. Em được đến trường đúng 5 năm. Em nghỉ học phụ cha mẹ từ đó. Năm nay em tròn 12 tuổi!
Tôi lại nhớ, cách đây hơn tuần lễ, hơn 12h trưa, ngay ngã ba Mũi Tàu (Trường Chinh-Cộng Hoà), mọi người như đang trốn chạy cái nắng gay gắt, thì một người đàn ông tuổi trung niên, bị tật nguyền ở chân. Ông ta cố gắng vẫy xấp vé số trên tay... Tôi dừng đèn đỏ, sát bên ông, nên cũng hỏi thăm về ông. Ông cùng quê với Phan Văn Khải. Tôi mời ông bữa cơm chiều, chứ tôi cũng không mua vé số giúp ông...!
Sáng nay, báo đăng hơn 10 người chết vì lũ quét ở Mù Cang Chải. Số phận con người, mà là dân xứ này sao nhỏ bé quá! Vài ngày trước, báo cũng đăng về đại án tham nhũng cả vài ngàn tỉ, đó là những vụ án được phanh phui mà thôi. Họ đang tham nhũng không phải là tiền, mà là tuổi thơ của em bé tôi gặp tối nay, là đôi chân tật nguyền của người đàn ông tôi gặp hơn tuần trước...! Những người dân nghèo này, phải oằn lưng để đóng thuế xây villa, mua siêu xe, và cung phụng cả khoản tình dục chân dài cho quan chức...!
Chẳng ai chọn cho mình được nơi sinh, nhưng bọt bèo thay khi không may mắn phải sinh ra nơi thiên đường. Trước khi rời quán, tôi xin phép và hỏi người ngoại quốc, mới biết ông làm việc ở Lãnh sự quán Pháp. Tôi hỏi ông rằng, ở quê hương ông, trẻ em có phải đi bán vé số như vậy không? Ông nhìn tôi hồi lâu và nói:
"Trẻ em xứ tôi mà đi làm việc như vậy, thì đảng phái cầm quyền nên giải tán đi cho rồi".
Ngọc Tuyên

Nỗi buồn đại học


clip_image001
Đạt điểm tuyệt đối mà vẫn trượt vào đại học!
Trường nào mà ghê thế?
Dạ, an ninh!
Thế trường an ninh cao hơn cả trường y, bách khoa ư? Còn trường sư phạm thì sao?
Riêng khối trường sư phạm thì... tủi lắm. Có trường thí sinh đạt 12,75 điểm, bằng đúng điểm sàn cũng đỗ. Trong khi đó, 30 điểm vẫn không có cơ hội vào khối trường an ninh, giời ạ!

Liệu có phải các trường an ninh đòi hỏi thí sinh đầu vào phải là những bộ óc ưu tú nhất của đất nước hay không? Nếu đúng phải như thế thì thử hỏi các trường sư phạm, y dược, bách khoa và vô số các trường khác không cần những bộ óc ưu tú nhất hay sao?
Tôi có một thằng cháu, năm ấy, dễ cách đây đến già chục năm rồi, nó thi hai trường cùng lúc: ĐH cảnh sát và ĐH bách khoa, nó đỗ cả hai, điểm cao vói. Hỏi nó đi trường nào? Nó và bố mẹ nó chúng khẩu đồng từ “vào trường cảnh sát”. Lý lẽ của bố mẹ nó cho rằng vào đấy không phải mất học phí, cơm ăn áo mặc nhà nước lo, khi ra trường có công ăn việc làm ngay, mà lại “tốt ăn”… Thì một nhà thuộc diện hộ nghèo như vợ chồng em tôi, thấy có sự ưu tiên ưu đãi như vậy còn băn khoăn gì nữa. Còn ý của cháu? – Tôi hỏi. Nó liền trả lời rằng cháu vào trường này để bố mẹ đỡ tiền nuôi cháu… Thì ra là thế. Đối với việc chọn nghề của cháu tôi, chẳng phải theo ý thích, hoặc chí hướng ghê gớm gì. Đơn giản vậy thôi. Con nhà nghèo, thi vào chỗ nào mà nó cho ăn cho mặc, không phải mất tiền, hay nói chính xác hơn là mất ít tiền là tốt rồi. Tôi im lặng. Tiền nong không có để cho cháu, thì mọi lời khuyên phỏng có ích gì? Tôi cứ tiêng tiếc cho nó, nếu nó vào bách khoa, chắc chắn nó sẽ là một kỹ sư giỏi, và có thể còn cao hơn thế.
Suốt từ năm cháu tôi thi đỗ vào trường cảnh sát cho đến bây giờ, đối với trường này, điểm đầu vào vẫn cao vời vợi.
Tại sao những đứa trẻ ưu tú nhất của đất nước này cứ đổ xô vào trường an ninh/ cảnh sát nhỉ? Có phải chúng khao khát vào đấy để trở thành những nhà khoa học về hình sự, khoa học về tội phạm, khoa học về công nghệ an ninh… hay không? Hay đơn giản chúng chỉ mong có được một cái nghề có quyền lực trong tay mà các nghề khác không có được? Và từ đó chúng dễ kiếm chác hơn, cuộc sống dễ khấm khá hơn? Có phải mơ ước của chúng chỉ cao có đến thế thôi? Hay đơn giản, như cái thằng cháu tôi, do nghèo mà vào chứ cũng chẳng phải nghĩ ngợi sâu xa gì?
Nếu bảo chỉ một số trường hợp thì không nói lên điều gì, đằng này, nó đã trở thành một xu hướng, những đứa giỏi nhất chỉ có thích vào an ninh cảnh sát. Một xu hướng mang tính xã hội học như vậy thì là chuyện không bình thường. Tôi không dám nói phần lớn, nhưng chắc chắn nhiều bậc phụ huynh, nhiều con em chúng ta đang nhìn ngành này theo hướng thực dụng nhất, nơi mà trong một xã hội thời loạn, những người nắm trong tay quyền lực công quyền là dễ vinh thân phì gia nhất.
Trong khi đó, nhìn sang bên sư phạm, nơi đào tạo các thầy cô giáo. Theo một logic thông thường nhất, với ngành này phải là những thí sinh giỏi. Đầu vào giỏi. Học hành giỏi. Sau này ra trường mới hy vọng làm thầy giỏi. Nhưng đáng buồn thay, điểm vào sư phạm lâu nay, ở những trường nổi tiếng vẫn chỉ thuộc tốp trung bình khá, còn các trường khác, thì ôi thôi, lấy vơ lấy vét, như năm nay, chưa đầy 13 điểm cũng đỗ. Thử hỏi, với một chất lượng đầu vào như vậy, thầy cô làm sao có thể thổi từ một con gà còi sau 4 năm thành con công được?
Nhà nghiên cứu văn hóa người Mỹ gốc Trung Quốc Lâm Ngữ Đường, có nói đâu đó đại ý rằng: Tôi mơ ước đến một ngày nào đó sẽ nhìn thấy một viên cảnh sát và một người lái xe đang đứng bên đường trò chuyện về đàn chim nhạn đang bay về phía cuối trời…
Một mơ ước thật lãng mạn. Nhưng nếu ở một đất nước văn minh, cuộc sống thanh bình, thượng tôn pháp luật, con người hiền hòa, chắc chắn khung cảnh ấy không phải là không có.
Và đến khi ấy, chắc là khối các trường an ninh sẽ có thể không tuyển được thí sinh. Bởi một xã hội tốt đẹp đâu cần nhiều an ninh, cảnh sát?
Trong khi đó, hiện nay, hệ thống các trường an ninh ở ta từ cấp đại học, cao đẳng, trung cấp cứ gọi là như nấm sau mưa.
Và việc thi cử vào đó vẫn cứ ngày càng khốc liệt!
Hà Nội, 3/8/2017Văn Giá

No comments:

Post a Comment