Sunday, August 6, 2017

Bài viết hay(5264)

Khó có nơi nào mà khách hàng có thể trả hàng lại dễ dàng như hầu hết cửa hàng của Mỹ; nhất là Costco. Thử đem hàng trả lại cho cửa hàng của VN hay Tàu đi rồi sẽ biết. Đừng hòng. Bởi vậy nhiều người gốc Á khoái mua hàng rồi trả lại sau khi xài thử rồi không vừa ý là đem receipt đi trả. Hôm nay tui thấy rõ 90% khách xếp hàng trả đồ đạc tại Costco là dân gốc châu Á.

Vụ Trịnh Xuân Thanh: Đức xem xét các biện pháp trừng phạt

Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc ở Berlin và tái xuất hiện ở Việt Nam. Giúp đỡ phát triển cho Hà Nội có thể bị gạch bỏ.
Vụ người Việt Trịnh Xuân Thanh được cho là bị bắt cóc bởi tình báo Việt Nam đã có nhiều hệ lụy trên nhiều bình diện khác nhau cho các quan hệ Đức-Việt. Việc trục xuất một nhân viên sứ quán làm việc cho tình báo đã làm cho tình hình càng tăng thêm căng thẳng. Bây giờ thì việc hợp tác của hai nước cũng đang đứng trước một thời kỳ khó khăn.

Đại sứ quán Việt Nam tại Berlin im lìm sau vụ một cựu quan chức Đảng bị bắt cóc.
Chính phủ Liên bang [Đức] bảo lưu việc ngưng chi trả các khoản tiền cho Việt Nam. Các bước đi có thể hiện đang được bàn thảo để phối hợp giữa các phòng ban, một phát ngôn viên của Bộ Phát triển nói với báo taz. Dự tính trong tuần tới đây sẽ có được một kết quả.
Thời kỳ băng giá mới giữa Berlin và Hà Nội ngay từ bây giờ đã có những tác động cụ thể. Theo thông tin của taz, đại diện toàn quyền của KfW (“Cơ quan Tín dụng Tái thiết”), giám đốc tương lai của ngân hàng phát triển Đức này, ông Joachim Nagel, đã hủy một chuyến đi Việt Nam được dự định cho tuần tới đây. Bây giờ “không phải là thời điểm đúng đắn cho việc này”, một nữ phát ngôn viên trả lời. KfW có thẩm quyền về tài chính trong các hoạt động giúp phát triển và cho các nước đang phát triển và sắp trở thành nước công nghiệp vay với lãi suất ưu đãi. Ở Việt Nam, khoản tín dụng này chiếm một phần lớn các hoạt động giúp phát triển của Đức.
Tại các cuộc đàm phán cấp chính phủ mới nhất trong tháng 5, Chính phủ Liên Bang đã hứa 160 triệu euro cho Việt nam cho hai năm tới đây. Trọng điểm là đào tạo nghề và bảo vệ môi trường, ví dụ như bảo vệ bờ biển và nước ngầm. Ngay năm 2016 đã có hứa hẹn số tiền 520 triệu euro cho các dự án trong lĩnh vực năng lượng tái sinh và cải cách thị trường điện. Đối với Việt nam, nước Đức cũng là một đối tác kinh tế quan trọng, không có nước nào khác trong Liên minh châu Âu mà đất nước Đông Nam Á này có nhiều thương vụ hơn.
* * *
Theo bài báo này, nhân chứng nhìn thấy cảnh Trịnh Xuân Thanh bị lôi vào chiếc ô tô dưới tiếng la hét dữ dội nên đã ghi lại biển số xe và báo với cảnh sát. Đây là một chiếc xe mang biển số Séc, xe cho thuê nên toàn bộ lộ trình đều biết được qua định vị GPS. Ba mật vụ Việt đã chờ cô gái người Việt đó ở sân bay Tegel (Berlin), chở cô ta đến Tiergarten bắt TXT rồi từ đó chạy sang Praha, thủ đô của Séc và về nước trên một chiếc máy bay chở người bệnh.
Hành trình Berlin-Praha chừng 350 km, chỉ cần chưa đầy 4 giờ đồng hồ là đến nơi:
http://www.bz-berlin.de/tiergarten/seine-geliebte-fuehrte-den-geheimdienst-zum-ex-funktionaer
Theo bài báo dưới đây, nhân chứng nhìn thấy cảnh Trịnh Xuân Thanh bị lôi vào chiếc ô tô dưới tiếng la hét dữ dội nên đã ghi lại biển số xe và báo với cảnh sát. Đây là một chiếc xe mang biển số Séc, xe cho thuê nên toàn bộ lộ trình đều biết được qua định vị GPS. Ba mật vụ Việt đã chờ cô gái người Việt đó ở sân bay Tegel (Berlin), chở cô ta đến Tiergarten bắt TXT rồi từ đó chạy sang Praha, thủ đô của Séc và về nước trên một chiếc máy bay chở người bệnh.
Hành trình Berlin-Praha chừng 350 km, chỉ cần chưa đầy 4 giờ đồng hồ là đến nơi:
Ngay giữa trên đường phố, một người đàn ông bị lôi vào trong một chiếc ô tô. Một tuần sau đó, ông ta xuất hiện ở Việt Nam. Trên truyền hình, ông nói rằng ông đã tự nguyện ra đầu thú.
Trịnh Xuân Thanh biến mất mười ngày liền, rồi vào tối thứ năm ông xuất hiện trên Kênh thứ nhất của truyền hình nhà nước, giữa hai bản tin mà trong đó có những người đàn ông mặc com lê xám ngồi trước tượng Hồ Chí Minh. Ông mặc một cái áo thun polo màu đỏ, mặt ông trắng bệch, tóc rối, ông trông có vẻ tiều tụy.
Ông đã tự nguyện trở về Việt Nam, ông nói. Vì ông đã nhận ra rằng ông nên ra đầu thú. Đối với chính phủ, ông là một kẻ phạm tội, người khi là sếp của một công ty nhà nước đã biển thủ rất nhiều tiền.
Đó có phải là bước ngoặt trong một màn ly kỳ chính trị giữa Berlin và Hà Nội hay không? Bộ Ngoại giao [Đức], vào ngày thứ Tư đã nói rằng Thanh bị mật vụ Việt Nam bắt cóc, ngay giữa thủ đô của nước Đức.
Vào thứ Hai, ngày 24 tháng 7 năm 2017, vào sáng sớm, Trịnh Xuân Thanh cần phải có mặt ở văn phòng Berlin của Sở Liên bang về Nhập cư và Người Tỵ nạn (Bamf). Trước đây gần một năm, ông đã rời Việt Nam. Trong tháng 6, ông nộp đơn xin tỵ nạn chính trị. Cho cuộc hẹn ở tại văn phòng Bamf, ông đã thuê riêng một người phiên dịch, người đã cùng với luật sư chuyên về vụ tỵ nạn của ông chờ ông ở đó. Người này đã chuẩn bị sẵn một hồ sơ chi tiết. Họ muốn chắc chắc rằng người phỏng vấn sẽ tin: Người đàn ông này cần hưởng quyền tỵ nạn.
Điện thoại tắt
Thế nhưng Thanh không xuất hiện. Điện thoại của ông đã tắt. Các luật sư của ông phản ứng ngay lập tức: Victor Pfaff, luật sư tỵ nạn, nhờ người phỏng vấn của Bamf yêu cầu Phòng An ninh vào cuộc, sau này ông thuật lại. Nữ luật sư Petra Schlagenhauf của ông ở Berlin gọi điện cho Sở Cảnh sát Hình sự Tiểu bang Berlin. Ở đó, người ta bảo bà sang bên An ninh Quốc gia. Vào lúc 10 giờ 50, bà viết một thư điện tử: “Vì vậy mà có lo ngại rằng thân chủ của tôi đã bị phía Việt Nam bắt cóc.” Khoảng ba giờ sau đó, một nhân viên An ninh Quốc gia gọi điện thoại lại, nói rằng các đầu mối còn quá ít để mà có thể hành động. Có thể là ông Thanh cũng có liên quan gì đó tới tội phạm có tổ chức, viên cảnh sát nói qua điện thoại.
Ông ấy khuyên các luật sư nên đưa đơn báo người mất tích. Petra Schlagenhauf nhớ lại cuộc trao đổi: “Tôi không thể thuyết phục được An ninh Quốc gia tin rằng đây là một vụ nghiêm trọng.” Nghe không giống như có hành động nhanh chóng – cảnh sát chỉ qua bên Công tố Berlin, cơ quan mà cho tới hạn chót xuất bản báo vẫn không thể liên lạc được.
Điều mà Petra Schlagenhauf còn chưa biết: Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc. Nhiều nhân chứng đã nhìn thấy việc này xảy ra và đã báo cho cảnh sát từ lâu. Theo lời tường thuật lại thì vụ việc xảy ra cứ như trong phim. Chủ nhật, hơn mười giờ sáng trong Tiergarten, một công viên rộng lớn trong trung tâm Berlin. Một chiếc ô tô ngừng lại, Thanh và một người phụ nữ đi cùng với ông bị cưỡng bức lôi vào trong chiếc ô tô mà sau đó chạy đi mất.
Chiếc điện thoại của ông rơi lại hiện trường. Mặc dù vậy, vẫn còn cần thêm một ngày nữa, cho tới khi cảnh sát báo cho bà luật sư: Hầu như không còn nghi ngờ gì nữa, rằng mật vụ Việt Nam đã bắt cóc một người đồng xứ, ngay giữa Berlin.
Mật vụ từ lâu đã giàn dựng lên huyền thoại của một tên tội phạm hối lỗi tự nguyện trở về. Trong số những người xung quanh Thanh ở Việt Nam xuất hiện những người cất lời khuyên rằng người ta nên yêu cầu ông ấy đầu thú.
Chế độ đã mất ưu thế thông tin
Ba người Việt ngồi trong một văn phòng phía trên một siêu thị bán hàng châu Á ở Berlin-Lichtenberg đã thành công lớn. Tờ báo nhỏ thoibao.de là truyền thông đầu tiên tường thuật về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Qua đó, họ đã đi trước chính phủ mà muốn trình Thanh ra như là một người ăn năn. Con số truy cập vào trang mạng này đã tăng lên gấp mười kể từ ngày thứ hai, phần lớn truy cập đều đến từ Việt Nam. Chế độ cộng sản đã mất ưu thế thông tin trong trường hợp này.
Chính phủ Liên bang [Đức] phản ứng quyết liệt. Bộ Ngoại giao trục xuất nhân viên của mật vụ Việt Nam tại sứ quán ở Berlin, người công khai là bí thứ thứ nhất. Người ta nói về việc “vi phạm trắng trợn Luật pháp Đức và Luật pháp Quốc tế”.
Việt Nam cố gắng bắt Thanh bằng con đường chính thức. Chính phủ xoay qua Interpol, xin gặp nói chuyện với Chính phủ Liên bang [Đức] tại Hội nghị Thượng đỉnh G-20. Cho tới hôm nay, họ vẫn không đưa ra một đơn yêu cầu dẫn độ chính thức.
Những điều kiện giam giữ nguy hiểm tới tính mạng
Bây giờ thì Thanh ngồi trong trại tạm giam của an ninh ở Hà Nội. Gia đình của ông không tiếp xúc được với ông, ở Việt Nam cho tới nay vẫn chưa có luật sư nào đại diện cho ông. Ai nhận một nhiệm vụ như vậy thì phải tính đến việc chính mình cũng bị đàn áp. Nhà hoạt động nhân quyền Vu Quoc Dung mô tả các điều kiện giam giữ: “Những trường hợp chết trong tù công an không phải là hiếm. Có cả giam biệt lập và bức cung bằng tra tấn.” Và hình phạt tử hình.
Nữ luật sư của Thanh Petra Schlagenhauf đã bảo vệ một người khủng bố của ETA, nhưng chưa từng bao giờ bảo vệ một người bị chính nhà nước của mình bắt đi ngay trên đường phố. Bà đại diện cho Trịnh Xuân Thanh từ năm ngoái. Rằng ông lo sợ chính nước ông, điều này thì ông đã nói với bà nhiều lần. Schlagenhauf đã chuẩn bị cho một vụ tố tụng dẫn độ: “Chúng tôi biết là họ tìm ông ấy, nghe ngóng tin về ông ấy.” Nhưng mà bắt cóc ư?
Kể từ lúc đó, cả một mạng lưới những người đồng hành, luật sư và những người hỗ trợ đã hoạt động tích cực. Nhiều người đã tự bước ra khỏi nơi ẩn nấp. Họ muốn biết Thanh ra sao, chiếc ô tô với bảng số của Séc đã đi theo lộ trình nào để mang ông ấy ra khỏi châu Âu. Và có thật là ông ngồi trong một chiếc máy bay thuê bay thẳng từ Nga về Hà Nội không? Đến một lúc nào đó thì nhiều chỉ dấu xuất hiện: Trịnh Xuân Thanh đã bị mang trở về Việt Nam. Rồi vào ngày thứ Hai, chính phủ Việt Nam cũng thông báo điều đó.
Trong lời tường thuật của chế độ ở Việt Nam thì Thanh là một tên tội phạm. Một người, khi là tổng giám đốc của một công ty dầu từ 2006 đến 2013 được cho là đã biển thủ một số tiền hàng trăm triệu. Vẫn còn trong tháng 6, một bộ trưởng đã nói rằng người ta muốn tìm thấy Thanh, bất cứ ở đâu. Tham nhũng có mặt trên khắp thế giới, và ai làm việc chống lại nó thì được nổi tiếng.
Nhưng cũng có một hình ảnh khác từ truyền thông. Kể từ khi Thanh chạy trốn khỏi Hà Nội trước đây mười một tháng thì ông đã gặp một blogger Việt tên Huy nhiều lần, một trong những kẻ thù nhà nước được tìm kiếm nhiều nhất của Việt Nam. Trong khoảng chừng 20 bài viết, Thanh đã mô tả những cuộc tranh giành quyền lực trong Đảng Cộng sản, đảng duy nhất được phép hoạt động, mà cho tới 2016 ông ấy thuộc vào trong giới lãnh đạo nó. Thời đó, phe cánh của những người bảo thủ chống lại những chính trị gia kinh tế như Thanh – và đã thắng thế. Thanh mất ghế trong Quốc Hội. Chính ông nhìn thấy lý do cho lệnh bắt giam ở trong đó, lệnh bắt giam mà chính phủ đã đưa ra trong tháng 9 năm ngoái, chứ không phải trong những mưu đồ của ông khi là một doanh nhân ngành dầu hỏa.
Con người quyền lực, nạn nhân hay là cả hai?
Thanh là một người quyền lực và tham nhũng, người đã biển thủ số tiền hàng trăm triệu, hay ông là một nạn nhân của một cuộc tranh giành quyền lực trong nội bộ Đảng? Hay cả hai đều đúng?
Là đại biểu Quốc Hội, Thanh có một hộ chiếu ngoại giao, cái cho phép ông nhập cảnh vào Đức và ngụ tại đó. Trước đây, Thanh đã từng sống ở Berlin, thường hay có mặt ở Đức vì công việc kinh doanh. Cũng như vợ mình, ông đã nộp đơn xin một giấy phép cư trú. Bà ấy nhận được, nhưng ông thì không. Lý do: Có một “ghi nhận tìm kiếm” từ Hà Nội đối với ông. Luật sư Pfaff của ông biết được như vậy. Vợ của Thanh vẫn còn ở Berlin.
Nữ luật sư của ông ít muốn kể về cuộc sống của Thanh, sợ là điều này có thề gây nguy hại cho những người xung quanh Thanh. Ông có những căn hộ mà ông cho thuê. Ông chỉ một lần phạm một sai lầm. Cho một bài viết trên một blog Việt, ông để cho chụp ảnh. Điều mà ông không biết: Có thể nhận ra là nó được chụp ở đâu – trong một công viên ở Berlin. Ông muốn chuyển sang thế tấn công và phê phán. Bây giờ thì ông phải lo sợ cho tính mạng của mình.
Berlin, thứ sáu 15 giờ 15. Thời hạn mà Bộ Ngoại Giao đưa ra cho nhên viên mật vụ đó đã hết. Sau đó, ông ấy là người không được hoan nghênh, tức là mất địa vị nhân viên ngoại giao và quyền miễn trừ ngoại giao. Người Việt ở Berlin biết tên họ và số điện thoại của người đàn ông này. Một lần gọi: “Hiện không kết nối được với người muốn gọi.”

Lỗi lầm cốt tử của mật vụ Việt Nam: Hệ thống định vị GPS chống trộm xe

Nhật báo B.Z. số ra ngày hôm qua Thứ Bảy 05/08/2017 đăng một bài báo với tựa đề, tạm dịch như sau: Mật vụ Việt Nam dùng người tình để "chim mồi" bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Bài báo trên nhật báo B.Z. số ra ngày 05/08/2017.
Bài báo của tờ B.Z. cho biết vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh là một kế hoạch tinh xảo của mật vụ Việt Nam. Người tình của ông Thanh đã trở thành một tai họa cho ông.
Mật vụ Việt Nam đã biết từ lâu, Trịnh Xuân Thanh có mối quan hệ tình cảm với một cô gái Việt Nam trẻ đẹp. Cô gái này là con của một Bộ trưởng.
Những nhân viên mật vụ đã đón cô gái ở sân bay Tegel Berlin bằng một chiếc xe Limousine thuê mướn mang biển số Cộng hòa Séc. Để tránh mất cắp nên có những xe thuê mướn được trang bị hệ thống định vị GPS (đây là một hệ thống GPS riêng biệt, nó không phải là Navigationssystem thông thường để chỉ đường), rất tiếc cho mật vụ Việt Nam là thuê mướn đúng vào chiếc xe loại này, cho nên toàn bộ lộ trình chiếc xe di chuyển đều được lưu trữ lại qua hệ thống định vị GPS. Đây rõ ràng là một lỗi lầm cốt tử của mật vụ Việt Nam.
Theo dữ liệu GPS lưu trữ, khoảng 10 giờ 30 ngày Chủ nhật 23/07/2017 chiếc xe Limousine ngừng ở trên đại lộ Hofjägerallee gần khách sạn Sheraton Berlin, con đường này xuyên qua công viên Tiergarten. Vụ bắt cóc xảy ra tại đây. Những người đi đường nhìn thấy cảnh Trịnh Xuân Thanh và người tình bị ba nhân viên mật vụ cưỡng bức đẩy lên chiếc xe Limousine với tiếng la hét dữ dội, nên đã ghi lại biển số xe và điện thoại báo động cảnh sát.
Cũng theo dữ liệu GPS lưu trữ, chiếc xe này sau đó đã chạy đến Praha, thủ đô CH Séc.
Sau đó Trịnh Xuân Thanh bị áp tải đưa về Việt Nam trên một chiếc máy bay ngụy trang chở bệnh nhân.
Ngoài ra trong một bài báo TAZ số ra ngày 02/08/2017, bà luật sư Schlagenhauf của Trịnh Xuân Thanh cho biết, người tình của Trịnh Xuân Thanh là một nhân viên làm việc ở Bộ Công thương, cô đã bị gãy tay khi cô cùng với Trịnh Xuân Thanh bị xô đẩy lên chiếc xe bắt cóc, và sau đó được đưa về Việt Nam chữa trị trong bệnh viện Việt-Đức ở Hà Nội với sự canh giữ của công an.
Hiện nay trên các mạng xã hội, Facebook đang lan tràn những đồn đoán cô gái người tình của Trịnh Xuân Thanh là ai?

Đặt cược cửa nào?

Trịnh Xuân Thanh là nạn nhân chính trị hay tội đồ kinh tế?
Nước Đức cần biết điều này khi đang xem xét có cho phép Thanh tị nạn chính trị khi nhận đơn của Thanh cho rằng mình là nạn nhân của phe phái chính trị.
Nếu nước Đức có chứng cứ Thanh là tội đồ đục khoét tiền của người dân VN thì sẽ làm theo đề nghị của nhà nước VN trục xuất Thanh về nước để bị trừng trị cái tội mà người Đức xưa nay rất ghét – ăn cắp.
Vậy tại sao Thanh lại bị đưa về VN bằng con đường không chính ngạch để rồi ngành ngoại giao VN phải lãnh hậu quả khó lường?
Chỉ có thể giải thích rằng, khả năng Thanh được tị nạn cao hơn khả năng bị trục xuất. Nếu chờ khi Thanh được tị nạn thì thời cơ bắt Thanh sẽ không còn nữa.
Có một sự chọn lựa ở đây, và rồi...
Gỡ sao đây?

Gã và nhiều người nghĩ tất cả phụ thuộc chính ở Thanh. Thanh lúc này sẽ phải chứng tỏ mình thực sự là ai. Một người có quan điểm chính trị đối lập với nhà nước hay một tay đục khoét tiền bạc của nhân dân?
Thanh phải chọn lựa.
Nhưng theo gã đoán cả mò lẫn nổi thì khả năng Thanh sẽ xuất hiện họp báo tuyên bố mình chủ động đầu thú là khá cao.
Thanh tiến thân bằng con đường nào, làm tổn thất kinh tế ra sao, chứng cứ chắc là khá rõ, Thanh khó mà thoát tội, ấy thế mà đột nhiên có con bài quá hay xuất hiện cứu Thanh giảm tội thì lẽ nào Thanh không vớ lấy cho mình?
Thanh sẽ được giảm tội nếu tuyên bố trước báo chí nước ngoài rằng mình tự thú chứ không phải bị bắt cóc.
Thế là làm giảm được áp lực ngoại giao từ phía Đức, giúp VN gỡ phần nào mớ rối bòng bong.
Ngược lại, Thanh có phản ứng ngược lại để chứng minh mình là nạn nhân chính trị, thì VN sẽ gặp rắc rối ngoại giao, khó đỡ.
Nhưng, ối giời ơi, gã và nhiều bạn của gã khó mà tin rằng Thanh là chiến sĩ... dân chủ được. Vì chiến sĩ dân chủ yêu nước quái quỷ gì lại làm tổn thất hàng nghìn tỷ của đất nước như rứa?
Thôi, tầm phào hết cỡ rồi. Gã nghĩ khép lại chuyện TXT là vừa.
Gã nghĩ thương những người như Trần Huỳnh Duy Thức lắm. Và rất xót thương những đứa con của mẹ Nấm, mẹ Nga.
Vì sao ư? Ước gì những người bạn Đức chia sẻ được tâm trạng này của gã, một anh dân bình thường của đất nước quá nhiều bất hạnh này và quá khát khao cho đất nước của gã được bình yên.
...
10 phút sau khi đưa bài này lên, gã nhận được nhiều bạn cho biết Thanh đã lên TV tự thú rồi. He, gã bị một vố... vì cái tội lâu nay không ngó TV.
Dù sao gã vẫn không kéo bài xuống vì câu chuyện gã muốn nhắm tới ở chỗ khác.Lưu Trọng Văn

Thư giãn cuối tuần

Lời người dịch: Chưa hết tuần mà thấy rã rời. Rã rời vì công việc thì ít, mà vì nghe thiên hạ "bình loạn" chuyện ông "Đầu Thú" (không phải "đầu người") thì nhiều. Dịch mấy cái giai thoại thư giãn sớm một chút vậy.

1. May quá!

Một lần đang cùng Lênin dạo chơi quanh Kremli, Gorki thấy chú chim bay trên trời “bậy” ngay lên mũ lãnh tụ. “Hú vía!”, ông nghĩ thầm và thốt lên thành lời:
- May quá!
- May gì thế ông bạn?,- Lênin hỏi
- May mà lũ bò cái không biết bay!

2. Lênin ở Ba Lan

Trong triển lãm, người ta trưng bày bức tranh “Lênin ở Balan”. Tranh vẽ cái lều cỏ, từ trong lều, thò ra ra hai cặp chân, một của đàn ông, một của đàn bà.
- Đây là Lều cỏ ở Vịnh Phần Lan. Kia là chân Dzepzhinski và chân Krupskaya, - Hướng dẫn viên giải thích.
- Thế Lênin đâu?
- Nhan đề nói rõ rồi: “Lênin ở Balan”!

3. Mang cho nhà trẻ! Cho tất!

- Thưa đồng chí Vladimir Ilich, có mấy bác Thổ Mừ tới thăm đồng chí
- Thế à? Họ có mang gì tới không?
- Có, thấy có cá tươi
- Thế họ đi bao lâu thì tới đây?
- Dạ, hai tuần ạ.
- Bảo mang cho nhà trẻ! Cho nhà trẻ tất nhé!

4. Treo lên, hay đóng đinh?

Năm 1920, vì thành tích lao động xuất sắc, một bác công nhân được khen thưởng. Phần thưởng là chân dung Lênin và chân dung Trosky. Trở về căn phòng trống trơn, trong phòng chỉ có mỗi tấm nệm trải sàn và chiếc đinh đóng trên tường, bác nghĩ mãi không ra: “Treo Lênin lên, đóng đinh Trosky vào tường thì tốt, hay treo Trosky, đóng đinh Lênin vào tường sẽ tốt hơn?”.

5. Đại học cộng sản của người lao động Phương Đông

- “Đại học cộng sản của người lao động phương Đông” là cái quái gì thế?
- Nó là trường học láu cá, ông Lênin mở ra cho cánh Do Thái dùng tiếng Anh dạy đám da đen và dân Tàu làm cách mạng theo kiểu Nga.

6. Sự tiến hóa hoàn hảo

Thời Lênin tựa như ĐƯỜNG HẦM: xung quanh toàn bóng tối, ánh sáng ở phía trước. Thời Stalin như trên XE BUYT: một người lái, nửa đám đông ngồi im, nửa còn lại lắc lư. Thời Khrushev là RẠP XIẾC: một người nói, tất cả đều cười. Thời Breznev tựa như RẠP CHIẾU BÓNG: ai cũng mong mau hết phim.La Khắc Hòa dịch
clip_image001
clip_image003
clip_image005
Nguồn: FB Khac Hoa La

No comments:

Post a Comment