Monday, August 7, 2017

Bài viết hay(5268)

Đi làm về tới nhà, tui thấy thằng Mễ nhổ sạch bách mấy bụi sả, rau húng, tía tô, ớt, nghệ, chặt tiêu luôn cây táo Fuji, cây chanh, cây bưởi... là tui nổi dóa và đuổi ngay nó đi. Nó khai ra là con nhỏ em gái của tui kêu nó làm sau khi nghe lời một ông thầy địa lý phong thủy nào đó "phán" là mấy cây này làm cho nó đau bệnh hoài. Trời, tui hết biết con nhỏ em gái của tui luôn khi nó sống ở Mỹ và học college bên này mà sao nó còn tin dị đoan như vậy? Năm ngoái, vợ tui sửa bếp hết $25,000 sau khi coi địa lý làm tui nổi điên lên rồi. Rầu nhất là mấy bà VN ưa rủ nhau đi coi bói rồi về nhà tự ý thay đổi loạn hết khiến gia đình tui gây lộn, hục hặc, xào xáo rùm beng hoài. Tui muốn lạy mấy bà làm ơn đừng mê tín nữa. Nếu họ giỏi, họ đâu có làm thấy bói hay địa lý?

Nhược tiểu Ếch

Ảnh minh họa.
Ảnh minh họa.
 AFP
























Người Việt có câu cửa miệng “con ếch nó chết vì cái miệng” và xem đó như một thứ triết lý tồn tại, thậm chí triết lý sống để đối nhân xử thế. Và đây cũng là câu nói biểu lộ rất rõ căn tính cũng như lựa chọn tập thể của một dân tộc chưa bao giờ thoát khỏi thảm trạng nhược tiểu: Tính Nhược Tiểu! Bởi thử đặt câu hỏi: Tại sao người ta không ví tiếng nói của mình như sư tử hống, như đại bàng đập cánh, như cọp gầm, voi thét...? Có hàng trăm loài vật để ví nghe vừa mạnh mẽ, vừa oai vệ, người ta lại chọn con ếch để răn đe, nhắc nhở bản thân. Vì sao?
Nói thì nghe dông dài và có khi mạo phạm cả tổ tông của mình, nhưng cũng không thể tiếp tục ngậm miệng để rồi mặc định thân phận mình là con ếch. Bởi chỉ có con ếch nó nằm trong hang, nó đưa cái lưng ra ngoài vì nó chết nhát, nó sợ mọi thứ, không dám nhìn mọi thứ, tự trốn bằng cách quay cái lưng ra ánh sáng để tưởng rằng khi đối mặt với bóng tối thì nó được an toàn. Khi thấy mình an toàn, nó lại bắt đầu oạp oạp… Kết quả là bị tóm gọn và đương nhiên sau đó nó sẽ ra sao, thiết nghĩ không cần bàn thêm.
Như vậy, suy cho cùng, cái câu tưởng như là răn đe, nhắc nhở con người đừng tự làm khổ mình bằng cái miệng, tưởng như là khoa học, suy tư theo cách “bệnh vào từ miệng, họa ra từ miệng” ấy lại ẩn chứa một thứ mặc cảm thân phận, người ta không dám nói, không dám phát biểu suy nghĩ, đơn giản bởi “miệng nhà quan có gang có thép”, muốn nói gì cũng được, còn miệng dân thấp cổ bé họng thì nói ra là chết, là “con ếch nó chết vì cái miệng”.
Vô hình trung, người ta mặc định thân phận của họ là con ếch, một thứ thân phận nhỏ nhoi, chui kĩ trong hang và quay lưng với ánh sáng cho an toàn, con nào khôn thì im lặng, con nào ngu thì kêu lên cho chết. Mà cái tâm lý này dường như chỉ có ở khu vực Á Đông, chứ phương Tây chẳng tìm đâu ra thành ngữ tương đương với “con ếch nó chết vì cái miệng” cả. Mà giả sử nếu có, nó cũng không tồn tại mạnh, trở thành một thứ triết lý sống như vùng Á Đông, đặc biệt là Việt Nam.
Vì sao? Vì những nước phong kiến bị nhiễm quá nặng tinh thần Khổng Giáo, tôi xin nhấn mạnh ở điểm này, phương Tây cũng có giai đoạn phong kiến nhưng không có phong kiến Khổng Giáo, không có “vua bảo thần chết thì thần phải chết”, cái này chỉ có ở các nước ảnh hưởng Khổng Giáo. Điều này nhanh chóng đẩy thân phận người dân xuống vị trí cỏ rác, một người ngồi trên cả, có thể ngắt bỏ mạng sống của hàng trăm, thậm chí hàng ngàn người như đang ngắt một nắm cỏ không hơn không kém.
Sống trong một môi trường như vậy, liệu người ta có cơ hội bày tỏ nguyện vọng hay nói lên suy nghĩ của mình? Tiếng nói cá nhân bị lấy mất và thay vào đó là sự phục tùng như một định mệnh gắn liền. Kết quả là nhân dân còn có thân phận thấp hơn cả con ếch. Và con ếch giống như một biểu tượng thân phận của đại bộ phận nhân dân.
Hết thời phong kiến, đến giai đoạn Cộng sản xã hội chủ nghĩa, mặc dù không còn quan hệ vua – tôi, nhưng thực tế thân phận người dân cũng chẳng nhích lên được tí nào ngoài thân phận cỏ rác. Người ta đoạt mạng sống của một ai đó không nhân danh đức vua mà nhân danh tập thể, người ta chiếm dụng, cướp trắng đất đai, tài sản của một ai đó cũng nhân danh tập thể, quản lý toàn dân, người ta muốn ám hại, đày đọa một ai đó, cũng nhân danh tập thể, nhân danh toàn dân, nhân danh một thực thể chẳng bao giờ tồn tại trong thế giới thực này và chẳng có gì ngoài cái danh hão của nó để hành xử. Thử nghĩ, liệu thân phận nhân dân có khá hơn trong bối cảnh này?
Có lẽ chính vì vậy mà chưa bao giờ người dân Việt Nam có thể quên được hay vứt bỏ được cái thứ triết lý “con ếch chết vì cái miệng”. Và cũng có lẽ chính vì muốn nhắc nhỡ người dân phải luôn luôn nhớ đến thân phận con ếch mà tư tưởng Khổng Tử vẫn luôn có giá trị trong hệ thống giáo dục Cộng sản xả hội chủ nghĩa, đặc biệt là Trung Quốc và Việt Nam. Không phải vô quyên vô cớ mà ngoài Trung Quốc ra, Việt Nam là nước có nhiều đến thờ Khổng Tử nhất Châu Á, thậm chí nhất thế giới. và không không phải do ngu ngốc mà nhà nước Cộng sản Việt Nam còn cho xây cả học viện Khổng Tử và đưa tư tưởng ông ta vào nghiên cứu chính qui, trong khi đó, nếu nói về mức độ lạc hậu thì tư tưởng Khổng Tử lạc hậu cả ngàn năm có dư!
Và có lẽ, hiếm có người Việt nào dám tự ví tiếng nói của họ giống như tiếng gầm của mãnh thú, hay chí ít cũng là tiếng hót của chim trời tự do. Người Việt chưa và không có những câu nhắc nhở bản thân có nội hàm là tiếng gầm mãnh thú hay tiếng hót chim trời làm thay đổi không gian tĩnh mịch, làm xóa đi nỗi u ám rừng già. Chưa hề, họ chỉ có câu “con ếch nó chết vì cái miệng” để răn đe bản thân. Một nỗi mặc cảm thân phận đến khốn cùng, tự mặc định thân phận của mình là ếch nhái, mà đã là ếch nhái thì tốt nhất nên chui vào hang, ở im trong hang, đừng lên tiếng, người ta sẽ đến tóm cổ. Thậm chí, đã ở trong hang rồi đó, nhưng nhiều khi run quá, răng lại va nhau cồm cộp mà phát ra âm thanh, lại bị tóm.
Câu chuyện Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc hay tự đầu thú mấy ngày nay nổi rộ trên các mặt báo trong nước và quốc tế. Ông này không biết có thực sự bị an ninh bắt cóc hay bị các nhóm săn tiền bắc cóc bán cho an ninh Việt Nam hay bị chính đồng đội phản phé hay chính ông ta mang xác về nộp cho đảng…? Mọi thứ vẫn còn trong nghi vấn, chưa có câu trà lời xác tín. Nhưng có một vấn đề quan trọng nhất, dễ nhận thấy nhất là cách trốn tránh cũng như tư thế khi đối mặt với cơ quan an ninh của ông Thanh có chút gì đó rất ếch.
Ếch bởi ngay từ căn tính, từ trứng nước ông ta đã sống trong môi trường luồn lách, nín nhịn và chịu đựng, thậm chí chịu trận, bất chấp danh dự hay lòng tự trọng để tiến thân, đến khi hữu sự, lại tiếp tục làm con ếch chạy trốn, và rồi sau đó, khi đối mặt với nguy cơ tù tội, thậm chí chết chóc, ông ta lại cầu đến chuyện khoan hồng nhà nước. Dường như mọi chuyện rất chi là ếch!
Bởi ngay từ tấm bé, người Việt đã sống trong một sinh quyển chính trị đầm lầy và rừng rú, người dân phải nghĩ đến nhịp điệu tồn tại và vũ điệu thăng hoa của loài ếch, biến nó thành một triết lý sống. Nên cho dù có ba ngàn năm nữa, người ta cũng chẳng thể hóa rồng hay hóa cọp nếu như vẫn tiếp tục cam chịu thân phận đầm lầy, lăn lóc trong đầm lầy chính trị Việt Nam. Cho dù lúc đó, đầm lầy đã hóa sa mạc, không chừng, người ta vẫn cứ sợ mình phát ra tiếng oạp oạp chết người!
Và đến bao giờ người Việt thoát khỏi mặc cảm ếch? Câu trả lời là nếu các ông, các bà lãnh đạo nhà nước Cộng sản không tỉnh ngộ ra để thay đổi, tiếp tục làm những con ếch chính trị trước Trung cộng, thì một ngày nào đó, không ai khác ngoài chính các ông, các bà và con cháu của quí vị cùng phát ra tiếng oạp oạp đau đớn trước khi lên dĩa làm mồi ngon cho ông anh Trung Cộng, cho dù lúc đó thế giới tiến bộ có kêu gào thảm thiết xin tha mạng cho quí vị thì cái bụng đói Trung Cộng nó cũng chẳng chịu tha đâu!Viết từ Sài Gòn

Côn đồ trong ngõ

Ông Trịnh Xuân Thanh trong video Trịnh Xuân Thanh: Tôi đã ra đầu thú của Đài Truyền hình VTV phát vào ngày 3 tháng 8 năm 2017.
Ông Trịnh Xuân Thanh trong video Trịnh Xuân Thanh: Tôi đã ra đầu thú của Đài Truyền hình VTV phát vào ngày 3 tháng 8 năm 2017.
 Screen capture of VTV's video

Phạm Văn Tưởng

Có vị độc giả của trang Dân Làm Báo đã viết một dòng phản hồi ngăn ngắn, bên dưới Bản Tuyên Bố của Bộ Ngoại Giao Đức (về vụ Trịnh Xuân Thanh) như sau:
Lâm Viên • 10 hours ago
Cộng ơi: “Chơi dao có ngày đứt tay.”
Dân làng Ba Đình Hà Nội quả là có thích chuyện dao búa, và cách mà họ xử dụng loại hung khí này đã khiến cho không ít nạn nạn nhân phải lên tiếng kêu than. Trong cuộc điều trần trước Quốc Hội Âu Châu, vào hôm 12 tháng 9 năm 2005, ông Phạm Văn Tưởng (thế danh của cựu tu sĩ Thích Trí Lực) cho hay:
Tôi bị chính quyền Cộng sản bắt ngày 2.10.1992 với nhiều Tăng sĩ khác. Mấy tháng sau thả ra nhưng bị đưa về quản thúc tại chùa Già Lam rồi Pháp Vân ở Saigon.
Ngày 6.11.1994 tôi bị bắt lại, vì tham gia Ðoàn cứu trợ nạn nhân lũ lụt tại đồng bằng sông Cửu Long do Hòa thượng Thích Quảng Ðộ tổ chức. Ngày 15.8.1995 tòa án nhân dân thành phố Hồ Chí Minh ra án quyết phạt tôi 30 tháng tù giam và 5 năm quản thúc sau khi mãn hạn tù với tội danh “phá quốc Thụy hoại chính sách đoàn kết” và “lợi dụng các quyền tự do, dân chủ để xâm phạm quyền lợi Nhà nước...”
Tôi vượt qua biên giới và đến được Vương quốc Cam Bốt ngày 19.4.2002. Sau khi được phủ Cao ủy Tị nạn LHQ tại Phnom Penh xem xét hồ sơ và phỏng vấn, ngày 28.6.2002 tôi được hưởng quy chế tị nạn dưới sự bảo vệ của LHQ.
Thế nhưng vào khoảng 19 giờ ngày 25.7.2002, khi tôi đang rảo bộ trên đường số 185 đối diện chợ Russey, thì bất ngờ bị một toán công an mật vụ Việt Nam mặc thường phục và Cam Bốt bắt cóc đẩy lên xe, đánh đập tôi và tịch thu thẻ tị nạn của LHQ cấp cho tôi. Sáng hôm sau họ chở tôi về Việt Nam qua cửa khẩu Mộc Bài, tỉnh Tây Ninh. Ở đây đã có các viên chức Bộ công an chờ sẵn. Từ đây họ đưa tôi về trại giam B34, tọa lạc tại số 237 đường Nguyễn Văn Cừ, quận 1, Tp Hồ Chí Minh thuộc cơ quan an ninh điều tra (A24) của Bộ Công an…
Ngày 12.3.2004, tòa án nhân dân TP Hồ Chí Minh mở phiên tòa xét xử. Công an hăm dọa tôi không được tiết lộ việc tôi bị họ bắt cóc tại Nam Vang, nếu không nghe sẽ bị kết án nặng nề. Tòa tuyên phạt tôi 20 tháng tù về tội “trốn đi nước ngoài nhằm chống chính quyền nhân dân.” Tôi đã ở trong tù 19 tháng, nên được trả tự do vào ngày 26.3.2004. LHQ xác nhận tôi vẫn nằm dưới sự bảo trợ của LHQ, nên đã làm thủ tục cho tôi đi định cư tại Vương Ðiển ngày 22.6.2004.

Lê Trí Tuệ

Nạn nhân kế tiếp tên là ông Lê Trí Tuệ. Vào ngày 20 tháng 11 năm 2006, nhân vật này đã gửi đến tất cả những cơ quan và mọi giới chức có thẩm quyền ở Việt Nam một lá đơn tường trình và tố cáo dài 1.438 chữ. Phần đầu – và cũng là phần chính, gồm 444 chữ – xin được trích dẫn nguyên văn:
Cộng hoà xã hội chủ nghĩa ViệtNam
Độc Lập – Tự do – Hạnh phúc
Đơn Tường Trình và Tố Cáo
V/v Công An TP. Hồ Chí Minh, liên tục đàn áp, thẩm vấn, tạm giữ người tại cơ quan công an quận 4, TP. Hồ Chí Minh chỉ vì tôi thực thi những nhân quyền cơ bản của mình.
Tôi tên là: Lê Trí Tuệ
Sinh ngày 26/07/1979 Tại Hải Phòng.
Đăng ký Hộ khẩu thường trú: 942 Tôn Đức Thắng – Sở Dầu – Hồng Bàng – TP. Hải Phòng.
Điện thoại: 0982.152.619, 0912.530.615
image.jpg
Anh Lê Trí Tuệ mất tích tại Campuchia vào ngày 16 tháng 5 năm 2007.Ảnh gia đình cung cấp
Chức vụ:
Hội Viên Hội cựu chiến binh Việt Nam.
Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị Công ty Cổ Phần Trí Tuệ.
Phó Chủ Tịch Công Đoàn Độc Lập Việt Nam.
Kính thưa các quý vị lãnh đạo Nhà nước CHXHCN Việt Nam và các cơ quan truyền thông, báo chí trong và ngoài nước,
Căn cứ vào Tuyên Ngôn quốc tế về Nhân quyền của Liên Hiệp quốc năm 1948
Căn cứ vào Tuyên Ngôn Nguyên tắc Tổng Liên Đoàn Lao Công Thế Giới [Tuyên ngôn này đã được chấp thuận chung, trong Đại hội kỳ thứ 16 của Tổng liên đoàn lao động Thế Giới ILO (International Labor Organizations), họp tại Luxembourg, từ ngày 1 đến 04 tháng 10 năm 1968].
Căn cứ vào Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam năm 1992. Điều 53 và điều 69.
Hiến Pháp Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN) nêu rõ:
“Công dân có quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận các vấn đề chung của cả nước và địa phương, kiến nghị với cơ quan nhà nước, biểu quyết khi nhà nước trưng cầu dân ý.”
“Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin, có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật”.
Căn cứ vào những viện dẫn trên đây, làm cơ sở pháp lý dẫn tới sự ra đời và cơ sở Thành Lập công Đoàn Độc Lập Việt Nam, tuyên bố thành lập vào ngày 20/10/2006 tại Hà Nội.
Hiện nay chúng tôi đang làm thủ tục đăng ký, để từng bước hợp Hiến và hợp pháp theo quy định. Nhưng đáng tiếc thay tôi thường xuyên phải bị triệu tập lên cơ quan công an Quận 4, TP. Hồ Chí Minh để làm việc, bị cản trở quyền tự do đi lại của công dân, cản trở hoạt động khiếu nại tố cáo, ngăn cấm hoạt động xã hội, bảo vệ quyền con người cho nhân dân Việt Nam.
Hai ngày sau, sau khi đơn tường trình được gửi đi, Lê Trí Tuệ đã bị công an VN bắt giữ để tra hỏi về việc ông đã tham gia Ban Vận Động Thành Lập Công Đoàn Tự Do ở Việt Nam. Đến ngày 07/12/2006, trong khi Lê Trí Tuệ còn đang bị lưu giữ tại trụ sở công an Quận IV (Sài Gòn) nhân viên an ninh đã lục lọi đồ đạc, và kiểm tra máy vi tính của ông tại nhà trọ. Sau đó – vào ngày 14/03/2007 – ông Lê Trí Tuệ đã bị một số công an mặc thường phục đánh đập dã man, ngoài đường phố.
Tiếp đó, trong hai ngày ngày 29 và 30 tháng 03 năm 2007, ông Lê Trí Tuệ lại bị bắt giữ và ép buộc tuyên bố công khai giải tán Công Đoàn Độc Lập, và làm một bản cam kết sẽ từ bỏ tất cả những hoạt động bị nhà đương cuộc Việt Nam cáo buộc là phản động.
Cuối cùng (sau nhiều lần bị giam giữ, tra vấn, hành hung và khủng bố) Lê Trí Tuệ đã buộc phải trốn khỏi Việt Nam – theo như tin loan của BBC, nghe được hôm 13 tháng 4 năm 2007: “Một nhà bất đồng chính kiến Việt Nam vừa lánh nạn sang Campuchia… ông cho biết ông bị nhà chức trách tại TP HCM chuẩn bị đưa ra xét xử.”
Câu chuyện của Lê Trí Tuệ, nếu chấm dứt ở đây cũng đã đủ não lòng. Sự việc, tiếc thay, đã tiếp tục diễn ra một cách tồi tệ hơn nhiều – theo bản tin của HRW, gửi đi vào ngày 4 tháng 5 năm 2009:
“Người ta nghĩ rằng công an Việt Nam đã bắt cóc ông Lê Trí Tuệ, một trong những sáng lập viên của Công Đoàn Độc Lập Việt Nam. Ông Lê Trí Tuệ mất tích vào tháng Năm năm 2007 sau khi đào thoát sang Căm-Bốt để xin tị nạn. Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đã long trọng ghi nhận trong bản báo cáo 2008 về tình trạng nhân quyền Việt Nam rằng : ‘ông Lê Trí Tuệ hiện vẫn biệt tích… và theo một số lời đồn mật vụ của chính quyền Việt Nam đã giết ông ta.”
Cả hai vụ bắt người thượng dẫn đều xảy ra hết sức êm thắm ở Cambodia. Ông bạn láng giềng cứ câm như hến, coi như hoàn toàn không biết có chuyện gì (đáng tiếc) xảy ra ráo trọi.

Trịnh Xuân Thanh

Có lẽ vì tưởng lầm rằng nước Đức cũng giống nước Miên nên hôm 23 tháng 7 vừa qua, công an Việt Nam lại thực hiện thêm một vụ bắt cóc nữa giữa một công viên, ở Bá Linh. Lần này, theo như cách tán thán của độc giả Lâm Viên là “chơi dao có ngày đứt tay.”
Tôi không biết, và cũng không cần biết, đứa nào đang bị chảy máu xối xả vì chơi dại. Tôi chỉ ghét “thói côn đồ trong ngõ hẹp” của quý vị lãnh đạo (cái gọi là) Nhà Nước Pháp Quyền XHCNVN, và tận tình chia sẻ sự phẫn uất của blogger Bùi Văn Thuận:
“Việc an ninh, mật vụ bắt cóc TXT ngay trên đất Đức là kiểu hành xử của lũ mọi rợ, rừng rú, chà đạp lên mọi quy chuẩn của thế giới văn minh. Nhà cầm quyền Việt Nam đã dùng chiêu trò bắt cóc, khủng bố, tống giam tùy tiện công dân của mình rất nhiều lần, quen thói nên xứng đáng bị nhổ nước bọt vào mặt, phải chịu trừng phạt.”
Nước trong leo lẻo cá đớp cá là chuyện (đã đành) trong thế giới của loài vật nhưng là người, ở thế kỷ này, mà vẫn cứ hành xử như loài thú vậy sao?
Tưởng Năng TiếnNgoại trưởng Trung Quốc, Vương Nghị, tại Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao ASEAN tại Manila vào ngày 7 tháng 8 năm 2017.
Ngoại trưởng Trung Quốc, Vương Nghị, tại Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao ASEAN tại Manila vào ngày 7 tháng 8 năm 2017
Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc, Vương Nghị, vào ngày 7 tháng 8 vào phút chót hủy một cuộc gặp dự kiến trong ngày với người tương nhiệm Việt Nam bên lề kỳ họp tại Manila, Philippines.
Mạng báo South China Morming Post loan tin quyết định từ phía Trung Quốc như vừa nêu được tiết lộ chỉ ít giờ sau khi các bộ trưởng ngoại giao khối ASEAN thông qua tuyên bố chung kỳ họp lần thứ 50 ở Manila.
Tin nói Trung Quốc giận giữ về lời lẽ trong tuyên bố chung mà Bộ trưởng ngoại giao 10 nước ASEAN đưa ra; trong đó bày tỏ quan ngại về hoạt động bồi lấp, xây đảo của Bắc Kinh tại khu vực Biển Đông. Theo đó các bộ trưởng ngoại giao ASEAN quan ngại hoạt động xây đảo làm xói mòn lòng tin và sự tin cậy, làm tăng căng thẳng và có thể làm tổn hại hòa bình, an ninh và ổn định khu vực.
Một nguồn tin thân cận không muốn nêu tên cho biết Trung Quốc cho rằng chính Việt Nam thúc đẩy việc đưa vào tuyên bố chung ngôn từ như vừa nêu.
South China Morning Post cho biết thêm vào ngày 7 tháng 8, bộ trưởng ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị còn phát biểu rằng chỉ có một hay hai ngoại trưởng trong khối ASEAN bày tỏ quan ngại như trong tuyên bố chung đưa ra.
Nhiều nguồn tin khác cũng cho biết Việt Nam muốn đưa vào tuyên bố chung tầm quan trọng mang tính ràng buộc pháp lý của một Bộ Quy tắc Ứng xử của các bên tại Biển Đông- COC.
Một phát ngôn nhân trong đoàn Trung Quốc đến tham dự kỳ họp ASEAN tại Manila đưa ra giải thích cuộc gặp trực tiếp giữa ngoại trưởng Vương Nghị và người tương nhiệm Việt Nam không phải là cơ hội duy nhất để các bộ trưởng thảo luận với nhau; mà hai phía có thể tham gia vào những cuộc gặp đa phương khác ở Manila, trong đó có cuộc gặp giữa Trung Quốc và ASEAN.
Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị tại cuộc họp ở Manila ngày 6/8Bản quyền hình ảnhAFP
Image captionNgoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị tại cuộc họp ở Manila ngày 6/8
Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị vào phút chót đã hủy một cuộc họp với Phó Thủ tướng, Ngoại trưởng Việt Nam Phạm Bình Minh cuối ngày thứ Hai 7/8 tại kỳ họp Bộ trưởng Ngoại giao Asean ở Manila.
Cả Bloomberg và báo South China Morning Post đưa tin này.
Ông Vương Nghị lẽ ra sẽ gặp ông Phạm Bình Minh bên lề cuộc họp ngoại trưởng Asean, nhưng một nhà ngoại giao Trung Quốc nói cuộc gặp không diễn ra, theo báo South China Morning Post.Trung Quốc được cho là phật lòng vì từ ngữ trong bản thông cáo chung của các bộ trưởng ngoại giao ASEAN. Thông cáo này bày tỏ quan ngại về bồi đắp lấn biển trên những hòn đảo có tranh chấp về chủ quyền, Bloomberg trích lời một số nguồn.
Ngoại trưởng Việt Nam Phạm Bình Minh ở Manila ngày 6/8Bản quyền hình ảnhREUTERS
Image captionNgoại trưởng Việt Nam Phạm Bình Minh ở Manila ngày 6/8
Trung Quốc cho rằng Việt Nam là nước đã vận động đưa từ ngữ này vào bản thông cáo.
Bản thông cáo nói một số ngoại trưởng trong nhóm ASEAN bày tỏ quan ngại về "bồi đắp lấn biển" và "các hoạt động ở khu vực, làm xói mòn lòng tin, làm gia tăng căng thẳng, và có thể đe dọa hòa bình, an ninh và ổn định tại khu vực."
Theo Bloomberg, một người phát ngôn trong phái đoàn Trung Quốc nói cuộc họp riêng giữa hai ngoại trưởng Việt Nam và Trung Quốc không phải là cơ hội duy nhất cho hai bên thảo luận.
Cả hai ngoại trưởng đều tham gia vào các cuộc gặp đa phương khác tại Manila, trong đó có cuộc họp giữa Trung Quốc và 10 ngoại trưởng ASEAN, vẫn theo Bloomberg.
Xu Liping, nhà nghiên cứu từ Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Trung Quốc, nói Bắc Kinh phật lòng vì thái độ của Việt Nam.
"Việc hủy gặp có thể xem là cảnh báo cho Việt Nam," người này nói.
Tân Hoa Xã của Trung Quốc đăng bài nói nỗ lực của Việt Nam để có ngôn ngữ mạnh mẽ hơn của Asean là "đầu độc" tình hình trên Biển Đông.

No comments:

Post a Comment