Monday, August 7, 2017

Bài viết hay(5269)

Tại sao Mike Pence tuyên bố sẽ ra ứng cử vào năm 2020? Tại sao Trump không thể giải quyết cho xong nghi vấn Nga dính líu đến bầu cử để cho hôm nay bang giao Nga- Mỹ coi bộ nghiêm trọng hơn khi Putin trục xuất hàng trăm nhân viên ngoại giao - tình báo Mỹ? Tại sao Trump phá sản nhiều lần rồi trốn thuế gần 1 tỷ đô mà sở thuế IRS lẫn chính quyền vẫn chưa sờ gáy? Tại sao Rex được chọn làm ngoại trưởng? Tại sao Trump đắc cử cho dù con voi có gần 20 ứng viên sáng giá? Tại sao Trump không thể dạy cho Ủn một bài học để nó bớt khùng với trò chơi hạt nhân và tiêu diệt sạch IS? Nhiều câu hỏi mà tui thắc mắc muốn hỏi Fareed Zakaria trên CNN tối nay.

Chọn lựa con đường nào?

Một người bán hàng rong đạp xe qua một trung tâm mua sắm cao cấp ở trung tâm thành phố Hà Nội ngày 19 tháng 7 năm 2017.
Một người bán hàng rong đạp xe qua một trung tâm mua sắm cao cấp ở trung tâm thành phố Hà Nội ngày 19 tháng 7 năm 2017.
 AFP photo



Nhà cầm quyền VN thiếu tiền lắm rồi. Cùng quẫn lắm rồi. Nợ nần ngập cổ. Ngay từ tháng 10.2016 báo VNEconomy đã có bài viết: “Mỗi năm Việt Nam trả nợ vay ODA khoảng 1 tỷ USD”, và cảnh báo: “Tháng 7/2017, Việt Nam có thể không còn được vay theo điều kiện ODA và lãi đã vay tăng gấp đôi lên 2-3,5%...” Cứ thỉnh thoảng chúng ta lại đọc/nghe thấy báo chí truyền thông báo động về tình trạng nơ công: “Bộ Tài chính vừa đưa ra dự báo năm 2017 – 2018 sẽ là đỉnh của nợ công Việt Nam với mức nợ có thể tiến sát ngưỡng 65% GDP.” (“Nợ công Việt Nam dự báo có thể đạt đỉnh năm nay”, Café F), với con số cụ thể là 2, 5 triệu tỷ VNĐ (“Gánh nặng nợ công: Đường nào thoát thế hiểm?”, VietnamNet)...
VN hiện nay giống như một kẻ vác rá đi vay, đi xin ăn khắp thế giới, vay vừa để ăn vừa để trả lãi, lấy nợ sau trả lãi/nợ trước vừa chia nhau xài. Còn số tiền làm ra thì không đủ. Mà càng ngày vác mặt đi vay đi xin càng khó hơn. Thì cũng giống như một kẻ đi vay đi xin quá nhiều, ai mà giúp cho nữa. Đất nước hòa bình đã bao nhiêu năm rồi đâu có nại lý do gì để mà xin được vay ưu đãi, trong khi trên thế giới còn có bao nhiêu quốc gia, bao nhiêu khu vực khác đang chiến tranh, khủng bố, nghèo đói… cần được ưu tiên hơn.
Tình hình thế giới bây giờ cũng đã khác. Mỹ dưới thời Donald Trump còn bao nhiêu chuyện nội bộ phải giải quyết, hơi đâu quan tâm đến VN, Mỹ cũng gần như để mặc biển Đông cho Trung Cộng rồi. Đã thế nhà cầm quyền VN, mà đứng đầu là ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, lại mới chơi một trò vỗ mặt chọc giận Đức, cường quốc đứng đầu khối EU với vụ “bắt cóc” Trịnh Xuân Thanh…Thế là con đường làm ăn, xin xỏ sự giúp đỡ, viện trợ của Đức và khối EU cũng trở nên gay go hơn nhiều.
Thêm vào đó niềm hy vọng vào Hiệp định thương mại tự do giữa Liên minh châu Âu và Việt Nam ((EVFTA) chính thức ký kết vào ngày 2.12.2015 và đang chờ các nước trong khối Liên minh châu Âu thông qua để bắt đầu có hiệu lực từ đầu năm 2018, thay cho sự đổ vỡ của Hiệp định thương mại TPP vào đầu năm 2017, cũng có khả năng bị đình lại.
Thiếu tiền, các ông lãnh đạo VN làm gì? Như chúng ta thấy, một mặt ông Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và cấp dưới tiếp tục vác mặt đi vay, đi năn nỉ các nước đầu tư ở VN, mặt khác họ tiếp tục đè đầu dân ra mà bóp nặn, mà tăng thuế, tăng giá xăng dầu, điện, nước…đủ thứ tăng. Rồi nghĩ ra đủ cách để bán, để cầm cố. Còn cái gì để cầm để bán nữa, chỉ còn có lãnh thổ này do ông bà tổ tiên để lại.
“Ngày 2-8, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chủ trì cuộc họp Thường trực Chính phủ cho ý kiến về dự án Luật Đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt (gọi tắt là đặc khu)….” Rồi “yêu cầu chỉnh lý dự thảo Luật Đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt theo hướng tăng thời hạn giao đất, cho thuê đất, sử dụng đất, cho phép người nước ngoài sở hữu nhà ở tại các dự án đầu tư xây dựng nhà đến 99 năm.” (“Người nước ngoài có thể sở hữu nhà tới 99 năm”, Cafe F, “Đặc khu kinh tế có thể cho thuê đất tới 99 năm”, Một thế giới)
Xây dựng các đặc khu hành chính-kinh tế, nâng mức cho phép giao đất, cho thuê đất tối đa 70 năm đối với đất trong khu kinh tế lên 99 năm, tức là bán nước công khai chứ còn gì nữa dù từ lâu nay ai cũng biết đảng cộng sản bán nước.
Ngày xưa nhà Thanh chuyển nhượng Hong Kong cho Anh quốc thì cũng với thời hạn 99 năm (lúc đầu là nhượng lại vĩnh viễn theo Điều ước Nam Kinh tháng 8.1942 (1842 Treaty of Nanking), sau đó là Công ước Bắc Kinh 1860 (the Convention of Beijing in 1860) nhưng đến 1898, Hiệp định về Mở rộng chỉ giới Hồng Kông (the Convention for the Extension of Hong Kong Territory) nước Anh thu được quyền thuê đảo Lantau và các vùng đất lân cận ở phía bắc trong vòng 99 năm, các khu vực này được gọi chung với tên gọi "Tân Giới")
Thế nhưng ai cũng thấy rằng từ một hòn đảo nghèo của dân chài với số dân là 7.400 người, Hongkong sau 99 năm là thuộc địa của Anh quốc đã trở thành một trong những trung tâm thương mại, tài chính quan trọng nhất thế giới, một nền kinh tế tự do phát triển với nhiều tòa nhà chọc trời nhất trên thế giới, một xã hội được điều hành quản lý bởi luật pháp và có một nền giáo dục đẳng cấp đồng thời luôn luôn có xếp hạng Chỉ số Phát triển Con người rất cao v.v…Bắc Kinh đã quá “hời” khi lấy lại Hong Kong vào năm 1997 từ tay Anh quốc.
Ngược lại nếu các đặc khu kinh tế của VN mà rơi vào tay Tàu (mà khả năng này là rất cao) thì sau 99 năm, hoặc khu đất đó hoàn toàn biến thành lãnh thổ của Tàu từ ngôn ngữ, văn hóa, tiền tệ, cung cách ăn ở, sinh hoạt, cho tới tư tưởng chính trị, giáo dục bị Tàu “tẩy não”, hoặc bị khai thác, tàn phá cùng kiệt, ô nhiễm môi trường nặng nề không sao hồi phục nổi.
051_XxjpbeE001163_20170412_TPPFN0A001-400.jpg
Người Việt Nam xếp hàng qua Cảng Hekou ở biên giới Trung Quốc - Việt Nam thuộc tỉnh Vân Nam, Trung Quốc ngày 11 tháng 4 năm 2017. AFP
Viễn cảnh đáng sợ đó đang rất gần và hoàn toàn có thể trở thành sự thật. Với nhà cầm quyền, thật ra họ vẫn có thể có những lựa chọn khác, nếu họ biết nghĩ cho nước cho dân dù chỉ một chút, dù chỉ một lần trong đời họ.
Ngay cả khi nếu vẫn cố sống cố chết bám giữ quyền lực thì thay vì nghĩ đến chuyện tìm cách bán rẻ từng phần đất nước dưới chiêu bài cho thuê đất dài hạn, hoặc tìm cách cướp 500 tấn vàng trong dân như các ông vẫn loay hoay lâu nay, hãy đẩy mạnh phong trào đánh cướp lẫn nhau trong đám vua quan các ông dưới chiêu bài chống tham nhũng. Mỗi một kẻ tham nhũng trong các ông tài sản bằng hàng triệu triệu dân cộng lại đấy, diệt hết đám tham nhũng trong nước, lùng ra bọn nào tẩu tán tài sản ra bên ngoài mua nhà cửa bất động sản để lấy lại, là đủ để trả cả một phần nợ nước ngoài rồi.
Bên cạnh đó, dẹp tất cả các hội đoàn ăn bám, các tổ chức quần chúng công bao gồm Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và 5 tổ chức chính trị - xã hội, còn gọi là đoàn thể (Hội Phụ nữ, Hội Nông dân, Đoàn Thanh niên, Công đoàn, và Hội Cựu chiến binh), cùng 28 hội đặc thù, mỗi năm tiêu tốn một đống tiền (“Các hội, đoàn thể tiêu tốn hơn 45.000 tỷ đồng mỗi năm”, báo Dân Trí). Riêng cái Liên hội văn nghệ nô tài (Liên hiệp Các hội văn học nghệ thuật) vừa rồi ông Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội đã đòi 90 tỷ VNĐ một năm để hoạt động, còn đòi cả xe hơi để đi lại!
Tiến đến dẹp tất cả các doanh nghiệp nhà nước ăn tàn phá hại, chuyển sang tư nhân ai làm người nấy chịu, nhà nước chỉ có thu thuế thay vì cứ nhảy vào ôm đồm rồi gánh cái nợ do các công ty, doanh nghiệp nhà nước làm ăn lỗ lã và bắt dân trả. Tình trạng làm ăn thiếu hiệu quả hoặc thất thoát, thua lỗ, cộng thêm tham nhũng nặng nề ở các công ty, tập đoàn doanh nghiệp nhà nước từ nhiều năm nay chả ai còn lạ gì, với những con số hàng vạn vạn tỷ đồng làm trầm trọng thêm nợ xấu ngân hàng và nợ công quốc gia, gây phẫn nộ trong nhân dân…Những cái tên đình đám về nợ nần thua lỗ hoặc thất thoát, tham nhũng như Tổng công ty Xi măng Việt Nam (Vicem), Tập đoàn Bưu chính viễn thông Việt Nam, một số nhà máy của ngành Công thương, Công ty in, thương mại, dịch vụ Agribank; Tổng Công ty xây dựng đường thủy Việt Nam; Công ty TNHH MTV vận tải Viễn Dương Vinashin...v.v…
Dẹp được những “lực cản”, đám phá hoại này là đỡ được một phần đáng kể cho cái ngân sách còm cõi đang trong thời kỳ chạy vắt giò lên cổ hàng năm để trả lãi, trả nợ!
Nhưng đó chỉ là bước đi thứ nhất, cho dù có làm cho người dân đỡ oán hận hơn là cướp của dân hay tìm cách bán nước, để lại vết nhơ muôn đời mà sau này con cháu sẽ truy tới cùng để hỏi tội, nhưng cũng chỉ là những biện pháp trước mắt.
Tốt đẹp hơn nữa cho chính các ông mà cũng là cho cả dân tộc này, đất nước này, đó là tuyên bố từ bỏ điều 4 trong Hiến pháp bảo vệ quyền độc tôn lãnh đạo của đảng cộng sản, thay đổi theo con đường tự do dân chủ, cho bầu cử tư do dưới sự giám sát của quốc tế, cùng nhân dân từng bước vạch ra lộ trình dân chủ hóa tiến tới xây dựng một quốc gia tự do, dân chủ, đa đảng pháp trị, tam quyền phân lập v.v…Làm như vậy các ông vừa tránh được một sự thay đổi bằng “bạo lực cách mạng” và một kết cục đẫm máu cho chính mình nếu một ngày nào đó dân chúng bị dồn đến đường cùng nổi khùng lên; các ông vẫn bảo toàn được tính mệnh và nếu có tài thì vẫn có thể ứng cử ra phục vụ trong chế độ mới.
Thêm một cái lợi, khi một quốc gia độc tài thành tâm chuyển đổi theo con đường dân chủ hóa thì thế giới sẽ xem xét xóa nợ một phần lớn, như đã từng xảy ra với bao nhiêu trường hợp khác, mà mới nhất là Myanmar cũng được quốc tế xóa nợ một phần khi quyết định thay đổi.
Đó là chưa nói đến cái hạnh phúc lớn nhất là không bị Tàu o ép, bắt nạt đủ kiểu, tiến tới nuốt trọn luôn đất nước này, dân tộc này.
Nhưng người viết bài này không tin rằng đó sẽ là con đường mà đảng cộng sản VN sẽ lựa chọn. Thay vào đó họ sẽ bám giữ quyền lực đến cùng và thần phục Bắc Kinh, chấp nhận “mất nước còn hơn mất đảng”.
Và do vậy, con đường thoát khỏi cái viễn ảnh đen tối bị xóa sổ vào tay Tàu, chỉ còn tùy thuộc vào người dân VN.Song Chi

Chiếc cáng, người đàn bà và “đầu thú”

Đại sứ quán Việt Nam tại Berlin, Đức, ngày 2 tháng 8 năm 2017.
Đại sứ quán Việt Nam tại Berlin, Đức, ngày 2 tháng 8 năm 2017.
Đức bảo vệ sự an toàn cho TXT không phải là bảo vệ kẻ tham nhũng
Sự kiện hy hữu về trường hợp nhà cầm quyền VN, cụ thể là một mhóm người có liên quan đến đại sứ quán VN tại Đức – bị tố cáo là đã bắt cóc Trịnh Xuân Thanh (TXT) vào 10h40 ngày 23.7.2017 ngay tại thủ đô nước Đức đã là một cơn sốc gây bão truyền thông và sóng gió bang giao.
Báo mạng đầu tiên đưa tin về việc này là Thời báo.de tại Berlin và BBC Tiếng Việt tại London, đó thực sự là một sự dấn thân và là thành công trong nghề làm báo. Bằng việc phát hiện sớm nhất và dũng cảm đưa tin tức về sự bắt cóc TXT, họ đã kịp thời đánh động dư luận cùng các nhà chức trách, công dân Đức, công dân VN đang cư trú tại Đức và các nơi trên thế giới phải kịp thời cảnh giác và ngăn chặn nạn bắt cóc, khủng bố theo kiểu các băng đảng mafia nhà nước đối với các công dân VN.
Sự kiện này đương nhiên thu hút sự quan tâm đặc biệt của dư luận và có rất nhiều người VN đã mạnh mẽ lên án sự hành xử theo kiểu đáng hổ thẹn này.
Mặc dù vậy, hai tờ báo nói trên đã hứng chịu khá nhiều “gạch đá” và mạt sát theo kiểu suy diễn nhầm lẫn về bản chất của sự việc.
Sự nhầm lẫn này gây không ít ý kiến bày tỏ sự tức giận với việc một số phóng viên cũng như Bộ Ngoại giao Đức đã “không ủng hộ, không giúp cho việc bắt giữ tên tham nhũng TXT, lại còn ra sức bênh vực và che chở cho kẻ tội phạm...”.
Phẫn nộ với những kẻ tham nhũng, bày tỏ mong muốn chống tham nhũng là điều hoàn toàn chính đáng và là trách nhiệm công dân. Nhưng chúng ta không nên nhẫm lẫn giữa việc nhà nước Đức quyết liệt bảo vệ quyền được an toàn cho TXT về phương diện pháp lý với việc bảo vệ cho một kẻ tham nhũng.
Ngày 31 tháng 7.2017, TXT được nhà cầm quyền VN thông báo đã “về đầu thú”.
Thông tin đó là một chứng cứ hiển nhiên cho các nhà chức trách Đức kể từ ngày 23.7 đang đau đầu tìm xem TXT hiện đang ở đâu, trong bàn tay ai kể từ khi anh ta bỗng dưng biễn mất tại Berlin.
Trái ngược khẳng định của phía VN, hai ngày sau,  2.08.2017,  Văn phòng Bộ Ngoại giao Đức ra tuyên bố là TXT đã bị bắt cóc, qua “những chứng cứ không thể nghi ngờ về sự liên quan của các cơ quan và Đại sứ quán VN tại Berlin ...“ và yêu cầu đại diện an ninh VN tại sứ quán có 48 h để dọn về nước, đồng thời “yêu cầu ông Trịnh Xuân Thanh được phép trở về Đức ngay để có thể tiến hành  việc VN yêu cầu dẫn độ và yêu cầu xin tị nạn của ông được xem xét thấu đáo”... ”(Theo BBC, bài “Tuyên bố của Bộ ngoại giao Đức về trường hợp Trịnh Xuân Thanh”).
Đương nhiên yêu cầu và danh dự của nước Đức không phải là chuyện có thể đùa giỡn. Khi phía luật sư và cảnh sát ở Berlin đưa ra những bằng cứ cho thấy đó là một vụ bắt cóc, phản ứng nói trên của Bộ Ngoại giao Đức là đương nhiên trong một đất nước văn minh.
Điều này thể hiện tính chất nhân đạo cũng như tinh thần tôn trọng pháp quyền của nhà nước Đức. Nhà nước Đức thực hiện quy định của Hiến pháp, bảo vệ an toàn và quyền con người đối với tất cả mọi công dân từ khắp nơi trên thế giới đang sinh sống hoặc đến nộp đơn xin tị nạn ở Đức, hoàn toàn không có biệt lệ nào cho riêng TXT.
Theo quy định của Đức, các công dân  khi nộp đơn xin tị nạn, sẽ phải trải qua một quá trình sàng lọc kiểm tra mức độ về lý do tị nạn có chính đáng không và mức độ trung thực của người đó cùng một số vấn đề khác  để xem anh ta có đủ tiêu chuẩn được nhận quyết định chấp nhận ở lại nước Đức lâu dài hay không.
Để có câu trả lời xác đáng, cần có một khoảng thời  gian tối thiểu cho hệ thống độc lập cứu xét vận hành, kiểm tra các chứng cứ để cuối cùng đưa ra quyết định công nhận tị nạn hay khước từ đơn của người đó. TXT đã nộp đơn xin tị nạn và đang nằm trong quá trình xem xét, chưa nhận được quyết định chấp nhận.
Với thông tin thời Internet, nhà cầm quyền Đức rất thuận lợi để tìm hiểu những chứng cứ về việc người đệ đơn đó chỉ vờ vịt tỏ ra chống đối nhà cầm quyền VN để phục vụ cho lợi ích thực dụng của anh ta như chạy trốn khỏi sự trừng phạt về tội tham nhũng hay là anh ta đã có một quá trình lâu dài bất đồng chính kiến, có những hành động phản đối nhà cầm quyền xâm phạm quyền con người và quyền tự do ngôn luận, bảo vệ quyền lợi chung  hay không. ..
Nhưng trong thời gian chờ quyết định ban hành, ngay sau khi đệ đơn xin tị nạn, người nào cũng được cấp miễn phí đồ ăn uống đảm bảo sức khỏe, chỗ ở ấm áp, văn minh với diện tích tối thiểu khoảng 6m2 /người(ở phòng chung hoặc riêng), được cấp tiền mua quần áo và tiền tiêu vặt tối thiểu, tiền mua vé tàu xe đi lại... Đặc biệt, người đó đương nhiên được bảo vệ  quyền bất khả xâm phạm về thân thể cũng như quyền tự do ngôn luận và nhiều quyền lợi khác...Việc  để cho những kẻ côn đồ hoặc mafia tìm đến bắt cóc, hành hung, thủ tiêu người đang sống ngay trên nước Đức là điều hoàn toàn không thể chấp nhận và nhà chức trách Đức phải lập tức có những phản ứng quyết liệt để bảo vệ sự an toàn của bất kỳ công dân nào.
TXT được bảo vệ là bởi lý do đó, như tất cả mọi công dân khác đến xin tị nạn hoặc đang sống tại Đức.
Ở đây không có gì đặc biệt,  hoàn toàn không có nghĩa là nhà cầm quyền Đức lầm tưởng về TXT và lên tiếng che chở cho một tội phạm tham nhũng VN như một số người lầm tưởng.
Cần đưa thêm bằng chứng
Ai cũng có thể đoán trước việc nhà cầm quyền VN sẽ đưa được TXT lên truyền hình “xác nhận tự về đầu thú và có đơn tự thú mang bút tích của anh ta” vì điều đó hoàn toàn nằm trong tay họ.
TXT nói về việc tự đầu thú trên truyền hình VN là có thật, nhưng điều này chưa đủ để thuyết phục dư luận và nhà chức trách Đức khi TXT đã xuất hiện với gương mặt phờ phạc, không bình thường. Thêm nữa, địa điểm xuất hiện cũng rất bất thường, khi liền ngay sau lưng anh ta là một tủ đứng lớn và sát ngay bên hông là một tấm rèm cũng rộng và buông dài đến tận đất. Sự bất thường ấy khiến người ta không thể không đặt câu hỏi: liệu có chăng bao nhiêu họng súng đang chĩa vào TXT sau tấm rèm lay động để buộc anh ta phải nói theo nội dung mà nhà cầm quyền muốn?
Hiện nay bên cáo buộc TXT bị bắt cóc cũng cần đưa thêm những bằng chứng không thể bác bỏ về việc nhà cầm quyền VN đã bắt cóc TXT và việc anh ta không tự nguyện về đầu thú.
Đáng thất vọng là VN chưa đưa ra được những chứng cứ thuyết phục để bác bỏ việc bắt cóc, Họ né tránh câu trả lời trực tiếp vào việc có bắt cóc hay không, chỉ nói rằng “theo thông báo từ Bộ Công an VN ngày 31 tháng 7, “công dân Trịnh Xuân Thanh đã đến Trực ban hình sự cơ quan an ninh điều tra đầu thú. Các cơ quan chức năng Việt Nam đang tiến hành điều tra vụ việc”.(theo Lao động. 3.08.2017). Lá bùa của họ chỉ là những lời và “đơn tự thú” của TXT trên truyền hình.
Như một sự chống đỡ, trong bài “Trịnh Xuân Thanh đáng bị chịu tội hay bảo vệ” (m.nguyenphutrong.org-  trang Web của TBT Nguyễn Phú Trọng) có viết : ...”việc bắt cóc một đối tượng phạm tội đang là vấn đề nóng ở VN, tuy  nhiên nó không hề lạ lẫm với thế giới. Việc bắt cóc những người phạm tội là hình thức được áp dụng từ rất lâu và nó cũng được cho rằng nó gây ra mối căng thẳng cho nhiều nước. Tuy nhiên cũng đã có một số ý kiến khẳng định việc lên tiếng chỉ là hình thức bởi nếu không có sự hỗ trợ của nước sở tại thì việc bắt cóc cũng khó tiến hành suôn sẻ...”.
Trong quá khứ và hiện tại, VN đã có quá nhiều hành vi không trung thực trong vô số vụ việc khác khiến tất cả những gì được đưa ra từ họ thì dư luận đều nghi ngờ và không tin nếu chưa qua kiểm chứng kỹ lưỡng.
Về vụ TXT, công luận đang chờ đợi thông tin tiếp diễn từ ba phía: nhà cầm quyền VN, TXT và nhà chức trách Đức.Võ Thị HảoHình ảnh ông Trịnh Xuân Thanh trên truyền hình Việt Nam ngày 4/8/2017.
Cơ quan An ninh Điều tra Việt Nam thực hiện lệnh tạm giam đối với ông Trịnh Xuân Thanh để điều tra cáo buộc bị cho là ‘hành vi cố ý làm trái và tham ô tài sản’.
Truyền thông trong nước vào ngày 7 tháng 8 dẫn nguồn từ Cơ quan Điều Tra, thuộc Bộ Công an Việt Nam về tin vừa nêu.
Và như tin đã loan vào ngày 3 tháng 8 vừa rồi, Đài Truyền Hình Việt Nam phát sóng cảnh ông Trịnh Xuân Thanh với lá đơn trình bày điều được ghi là ‘đầu thú’ của bản thân ông này.
Trước đó vào ngày 31 tháng 7, truyền thông trong nước loan tin ông Trịnh Xuân Thanh đã ra đầu thú với cơ quan chức năng Việt Nam; tuy nhiên một tờ báo của cộng đồng người Việt tại Đức nói rõ bản thân ông Trịnh Xuân Thanh bị mật vụ và Đại sứ quán Hà Nội tại Berlin cùng phối hợp bắt cóc đưa về lại trong nước.
Vào ngày 2 tháng 8, Bộ Ngoại giao Đức ra thông cáo báo chí về vụ việc cho biết có triệu đại sứ Việt Nam ở Đức đến và ra thời hạn 48 tiếng cho viên chức phụ trách tình báo tại cơ quan ngoại giao Việt Nam ở Berlin phải rời khỏi nước Đức. Đồng thời Việt Nam cũng phải giao trả lại ông Trịnh Xuân Thanh để tiến hành mọi thủ tục theo đúng luật pháp nước Đức và luật quốc tế.
Vào ngày 4 tháng 8, bộ trưởng ngoại giao Đức Sigmar Gabriel, trong trả lời báo chí, cũng lên tiếng về vụ việc, lặp lại yêu cầu trục xuất viên chức phụ trách tình báo của Việt Nam tại Đại sứ quán Hà Nội ở Berlin. Người đứng đầu ngành ngoại giao Đức cũng cho rằng hành động bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh là không chấp nhận được.
Ông Trịnh Xuân Thanh, 51 tuổi, quê quán ở xã Mai Lâm, huyện Đông Anh, thành phố Hà Nội, từng là chủ tịch Hội đồng Quản trị Tổng công ty Xây lắp Dầu khí thuộc Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam.
Sau đó ông này được thuyên chuyển, và vào tỉnh Hậu Giang làm phó chủ tịch tỉnh.
Ông này bị Cơ quan Cảnh sát Điều tra Bộ Công an ra quyết định khởi tố bị can vào ngày 16 tháng 9 năm 2016 với cáo buộc ‘cố ý làm trái qui định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng’.
Tuy nhiên, vào thời điểm Cơ quan Cảnh sát Điều tra tống đạt quyết định khởi tố, ông Trịnh Xuân Thanh không có mặt tại nơi cư trú cũng như nơi làm việc.
Cơ quan chức năng Việt Nam ra quyết định truy nã toàn quốc đối với ông Trịnh Xuân Thanh và sau đó là truy nã quốc tế.

No comments:

Post a Comment