Monday, August 7, 2017

Bài viết hay(5271)

Nhóc Ủn hù Trump cũng dữ nên Rex coi bộ muốn Ủn ngồi xuống đấu dịu thay vì thằng nhỏ cứ cương hoài thì nó dám bắn ra lắm chứ hổng phải đùa! Thằng lớn ham vui nói bậy hổng dè thằng nhỏ tưởng thiệt lên nòng ngay. Lạng quạng nó dám xịt bậy thì Melania hay Ivanka cũng dính chấu luôn. Trên thế giới bây giờ từ thằng Ủn cho đến Putin và Xi đều coi Trump như thằng khùng nên tha hồ hù dọa. Tội nghiệp ông già gân tưởng còn chút xí quách leo lên lưng voi lấy le chơi nhưng nay thì coi bộ hổng xong khi thù trong giặc ngoài xúm vô bề tứ phía, khó qua nỗi hè này? 

Thành lập “Tổ Tư vấn về Văn hóa - Giáo dục”, tại sao không?

Nếu xem “giáo dục là quốc sách hàng đầu”, là “chìa khóa để thành công”, đặc biệt là nếu “kinh tế là chân ga, văn hóa là chân thắng” (vẫn là ý của nhà văn Nguyên Ngọc) thì theo tôi một “Tổ tư vấn về văn hóa - giáo dục” cho Thủ tướng trong lúc này tại sao không thể trở thành hiện thực? Nếu “Tổ tư vấn văn hóa – giáo dục” được thành lập thì trước mắt tôi kiến nghị chỉ sẽ tập trung làm một việc duy nhất đó là xem xét, đánh giá lại một cách toàn diện, khách quan, khoa học mọi vấn đề liên quan đến đề án “Đổi mới căn bản và toàn diện giáo dục” hiện nay.
Có khá nhiều sự kiện xảy ra trong những ngày tháng 7 vừa qua, mà nếu nhìn từ giác độ văn hóa thì theo tôi là rất nghiêm trọng và nguy hiểm cho sự phát triển bền vững của đất nước. Vụ Đồng Tâm với bản kết luận được không ít người dự báo đã trở thành hiện thực: chính quyền tiếp tục “thắng” dân trong vụ tranh chấp đất đai; vụ chụp mũ và xúc xiểm GS Ngô Bảo Châu của những kẻ làm nhiệm vụ “gác cửa” với tư tưởng cực đoan và tầm nhìn hạn hẹp; vụ Biển Đông khi Trung Quốc tiếp tục dọa nạt không cho Việt Nam tiếp tục khoan thăm dò dầu khí dù không biết bao nhiêu lần lãnh đạo hai bên trấn an dân chúng sẽ “mãi là đồng chí tốt” và “láng giềng hữu hảo”; vụ Trịnh Xuân Thanh tự trở về nước đầu thú hay bị chính quyền “bắt cóc” làm ảnh hưởng đến ban giao Việt – Đức; rồi vụ ông Trầm Bê “cuối cùng cũng phải bắt” như cách nói của nhà báo Huy Đức, v.v. và v.v. Nhìn chung, sự kiện nào nào cũng đình đám và gây xôn xao dư luận. Tuy vậy, nếu ai đó hỏi tôi sự kiện nào là trầm trọng nhất thì câu trả lời của tôi sẽ là vụ“Thông qua chương trình giáo dục phổ thông tổng thể” của Ban chỉ đạo Đổi mới chương trình SGK ngày 27/7/2017 [1].

Vì sao tôi lại chọn sự kiện này? Rất đơn giản, tôi cho rằng: về sâu xa, dưới góc nhìn văn hóa, sự thất bại của một nền giáo dục quốc gia tất yếu sẽ kéo theo bấn loạn của con người trong xã hội và đất nước. Vì vậy, nếu công cuộc “đổi mới căn bản và toàn diện” lần này đi vào vết xe đổ của những lần đổi mới trước đó thì ngoài chuyện hơn 90 triệu người Việt phải nai lưng ra trả số nợ vay 77 triệu USD điều quan trọng hơn là những bất cập và tồn tại của đất nước hôm nay sẽ không bao giờ được giải quyết một cách triệt để và rốt ráo.
Còn cụ thể và rõ ràng nhất, tôi thấy, trong chuyện này những người có trách nhiệm trong Ban soạn thảo và đổi mới Chương trình giáo dục dường như đang cố tình diễn trò và nhất là coi dân chúng không ra gì.
1. Nếu đã quyết rồi thì xin ý kiến để làm gì?
Trong bài trả lời phỏng vấn ngay sau khi Chương trình giáo dục phổ thông tổng thể được thông qua, GS Nguyễn Minh Thuyết – Tổng chủ biên chương trình đã ít nhất 3 lần nhấn mạnh Chương trình được thông qua về cơ bản hoàn toàn không có thay đổi gì so với bản Dự thảo công bố ngày 12/4 (nhằm xin ý kiến của các chuyên gia cũng như mọi tầng lớp nhân dân). Ông Thuyết nói rành rọt như sau: “Những nội dung lớn như định hướng phát triển chương trình, quan điểm xây dựng chương trình, yêu cầu cần đạt được về phẩm chất, nằng lực của học sinh, hệ thống các môn học và hoạt động giáo dục ở cả ba cấp học,… đều không thay đổi. Nói cách khác, đó chỉ là một số điều chỉnh về chi tiết cho phù hợp hơn với thực tế, chứ không phải thay đổi về cơ sở lý luận”[2].
Trước đó, khi phóng viên hỏi việc có nhiều người đề nghị lùi thời gian áp dụng chương trình mới, ông Thuyết cũng trả lời: “Theo ý kiến cá nhân tôi, việc lùi thời hạn cũng tạo điều kiện để các tổ chức cá nhân khác có đủ thời gian biên soạn sách giáo khoa, đảm bảo một cuộc “thi đua” công bằng, góp phần nâng cao chất lượng sách giáo khoa. Nếu bây giờ làm gấp thì chỉ có bộ SGK mà Bộ tổ chức biên soạn theo yêu cầu của Nghị quyết 88 và một, hai quyển SGK khác là kịp”.
Có thể thấy, tất cả những gì ông Thuyết nói đã vô tình để lộ ra một “bí mật” - cũng là một sự thật đáng buồn: hóa ra, trong khi công bố dự thảo và xin ý kiến công luận thì Bộ GD đã âm thầm tổ chức biên soạn SGK mới cho kịp tiến độ theo yêu cầu của Nghị quyết. Điều đó cũng có nghĩa cho dù người dân có đóng góp ý bao nhiêu ý kiến đi nữa thì ông Thuyết và Ban chỉ đạo đổi mới chương trình cũng để ngoài tai, nghe thì nghe vậy chứ sẽ không có chuyện tiếp thu, thay đổi. Nói khác đi, có thể khẳng định, ngay từ đầu vấn đề xin ý kiến nhân nhân về Chương trình dự thảo vốn chỉ là một “màn diễn” cho vui, cho “đúng quy trình” mà thôi. Bởi lẽ, khi kết thúc thời gian lấy ý kiến và nhất là sau khi đã thống kê, tổng hợp các ý kiến đóng góp của nhân dân lại, ông Thuyết và Ban chỉ đạo chương trình không một lần lên tiếng trao đổi công khai, sòng phẳng về những vấn đề mà các nhà giáo hay những chuyên gia giáo dục đã đóng góp hoặc phản biện. Ví như, ý kiến của nhiều nhà giáo dục đề nghị làm rõ cơ sở lý luận và thực tiễn về vấn đề “triết lý giáo dục” khai phóng; hay cơ sở lý luận nào để ban soạn thảo đề ra mục tiêu về “5 phẩm chất” (trước đây là 6) và “10 năng lực” cần đạt được; hay thậm chí ý kiến rất quyết liệt của nhà giáo Phạm Toàn là đề nghị tạm dừng lại chương trình để làm lại cho tốt hơn…
Tại sao như vậy? Cá nhân tôi cho rằng việc Ban chỉ đạo đổi mới chương trình sau khi lấy ý kiến nhân dân nhưng không phản hồi rồi lẳng lặng thông qua chương trình là việc làm không những lừa dối mà còn xem thường và xúc phạm các tầng lớp nhân dân đặc biệt là những chuyên gia, những nhà giáo đã rất tâm huyết đã đóng góp ý kiến phản biện và xây dựng. Nếu đã như thế thì tôi đề nghị từ nay về sau GS Nguyễn Minh Thuyết cùng những người trong Ban chỉ đạo đổi mới chương trình giáo dục cứ theo Nghị quyết mà làm chứ không nên mất thời gian cho việc lấy ý kiến nhân dân về bất cứ vấn đề nào nữa. Thử hỏi, mọi chuyện đã được quyết hết rồi thì các vị còn giả vờ xin ý kiến nhân dân làm gì? Ngay cả chuyện (cũng theo lời ông Thuyết) trong tháng 8 và tháng 9 tới đây “sẽ tổ chức lấy ý kiến chuyên gia về chương trình từng môn học và hoạt động giáo dục, chỉnh sửa và công bố trên Cổng thông tin điện tử để lấy ý kiến rộng rãi như đối với Chương trình tổng thể...” cũng vậyThay vì mất thời gian về chuyện lấy ý kiến, tôi đề nghị GS Nguyễn Minh Thuyết cùng Bộ giáo dục và Đào tạo nếu đã tự tin về cách làm của mình hãy mạnh dạng đứng ra cam kết và chịu trách nhiệm trước Đảng, Chính phủ, Quốc hội và toàn thể 90 triệu dân nước Việt về khả năng THÀNH CÔNG của công cuộc “Đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục” lần này (trong đó có Đổi mới Chương trình và SGK Trung học Phổ thông). Cụ thể, hãy cam kết với dân chúng về khả năng thành công của đề án đổi mới này là bao nhiêu phần trăm? Chỉ cần cam kết vậy thôi là đủ, rồi sau đó muốn làm gì thì làm để mọi chuyện đỡ rắc rối và phức tạp hơn. Nhất là để dân chúng không có cơ hội mỉa mai, dị nghị như lâu nay họ đã từng khái quát về những chuyện tương tự, rằng: “Ý kiến đóng góp của các anh chị rất hay, nhưng thực hiện theo thì rất gay, trong khi chờ đợi tiếp thu mời quý vị cứ phát biểu hăng say, xin cho một tràng pháo tay…”.
2Văn hóa là giáo dục, giáo dục là văn hóa
Như đã nói ở trên, những ngày này, đất nước, xã hội và con người Việt Nam đang trải qua những biến cố rất nan giải, phức tạp nếu không muốn nói là vô cùng nguy hiểm. Chủ quyền và hình ảnh quốc gia đã và đang bị giảm sút nghiêm trọng trong vụ biển Đông và Trịnh Xuân Thanh. Ngoài ra, sự xâu xé, chia rẽ tình cảm dân tộc trong vụ xúc phạm, miệt thị GS Ngô Bảo Châu (từ một số người vơi scái nhìn nhỏ nhen, thiển cận và hồ đồ) là điều ai cũng thấy. Và nếu như chủ quyền và hình ảnh quốc gia bị sứt mẻ trong vụ biển Đông và Trịnh Xuân Thanh với trách nhiệm trước hết thuộc về tầng lớp lãnh đạo cấp cao thì vụ xúc phạm GS Ngô Bảo Châu lại thuộc về số đông dân chúng. Nói khác đi, trong một cái nhìn tổng thể, từ lãnh đạo cấp cao cho đến thường dân không một ai vô can trước tình cảnh quốc gia dân tộc đã và đang bị xâu xé, chia rẽ bởi “ngoại bang thân thiết” và bởi chính những người trong cùng một nước hôm nay.
Có thể thấy, ở phương diện quốc gia, quốc thể, lẽ ra từ lâu các lãnh đạo cấp cao nước nhà phải cương quyết trong vấn đề “chọn bạn mà chơi”; hay ít ra phải phân biệt đâu là bạn bè thông thường, đâu là “bạn vàng”, “bạn thân”, “bạn chí cốt” thì đâu phải rơi vào tình cảnh khó xử như hôm nay. Ai đời, hết lần này đến lần khác, tuy bị đâm sau lưng nhưng vẫn không chịu thức tỉnh; vẫn ôm vai bá cổ, tay bắt mặt mừng gọi nhau anh em đồng chí như người trong nhà; thậm chí gần như là một sự cam chịu, lệ thuộc, chấp nhận phận “kèo dưới” một cách mê muội và nhu nhược. Không những vậy, trong vai trò lãnh đạo nhân dân, tuy miệng lúc nào cũng bảo “duy vật” đến cùng nhưng thực tế trong đầu chưa bao giờ thôi “sùng bái cá nhân”; tuy miệng lúc nào cũng nói phải “gác lại quá khứ, hướng về tương lai” nhưng đầu vẫn say sưa tính chuyện “ăn mày dĩ vãng”; mở miệng ra là rao giảng “đất nước là của Nhân Dân” nhưng thực tế chỉ thuộc về “Đảng ta” và một nhóm người tự cho mình là số một,…
Ở phương diện đại chúng, sự nhân hậu, bao dung, vị tha trong đời sống tinh thần của đại bộ phận dân chúng cứ ngày một mất đi; thay vào đó là thói lưu manh, láu cá; hoặc không thì nịnh bợ, luồn cúi trong sự cuồng tín, mê muội,... Thử hỏi, có đau không khi có không ít kẻ tuy cũng mang danh “nhà văn”, “nhà báo”, “nhà phê bình” nhưng chỉ toàn viết nhăng, viết cuội về những chuyện nhảm nhí không đâu; tự cho mình cái gì cũng biết rồi huênh hoang đăng đàn mắng chửi tất cả những ai không cùng quan điểm với mình thậm chí là một GS tài năng – người có trí tuệ mang tầm vóc nhân loại? Đạo đức cách mạng, con người mới XHCN gì mà kỳ cục vậy? Hay đạo nghĩa “đồng bào”, “con Hồng cháu Lạc”; “nhiễu điều phủ lấy giá gương…” là như vậy đó sao? Tâm địa nhỏ nhen, lòng đầy hận thù và đố kỵ như thế thì sao mà “hòa giải, hòa hợp dân tộc”?
Văn hóa và giáo dục là hai phạm trù có mối liên hệ mật thiết với nhau. Điều này thì không phải bàn cãi. Hay nói cho cùng, văn hóa cũng chính là giáo dục và giáo dục cũng chính là văn hóa. Từ đây mà suy, có thể nói tất cả những vụ việc trên, về sâu xa cũng là hệ lụy tất yếu của một nền giáo dục lạc hậu, giáo điều tồn tại kéo dài trong nhiều năm mà ra. Một nền giáo dục mà mục đích duy nhất của nó là bằng mọi cách thực thi nhiệm vụ tuyên truyền và nhồi nhét quan điểm chính trị một chiều nhằm phục vụ cho sự độc quyền, độc tôn về tư tưởng của một nhóm người chứ không phải vì sự tự do, văn minh và tiến bộ cho mỗi cá nhân cũng như toàn xã hội.
Liên hệ, đề cập và phơi bày những vấn đề như thế để thấy rằng nếu công cuộc “Đổi mới căn bản và toàn diện nền giáo dục” sắp tới đây vẫn không góp phần nâng cao dân trí và nhất là vẫn không thể khắc phục những “giới hạn văn hóa” của người Việt hôm nay thì tốt nhất là không nên làm. Còn nếu như, quyết tâm làm thì thiển nghĩ, những người đứng đầu và trực tiếp phụ trách vấn đề này nhất định phải là những người ngoài tư cách của một nhà khoa học về giáo dục thì phải là tư cách của những nhà văn hóa lớn – những trí thức chân chính, đàng hoàng và tử tế trong xã hội. Vấn đề này nếu phải diễn giải cụ thể ra thì như nhà văn Nguyên Ngọc đã có lần phát biểu như sau:
“Có thể nhận thấy điều này: ở nhiều nước và là những nước tiên tiến, bộ trưởng giáo dục hầu như bao giờ cũng là nhà văn hóa lớn. Hơn thế nữa, khi nảy sinh những vấn đề quan trọng về giáo dục, vị bộ trưởng ấy, hoặc chính thủ tướng chính phủ, thường mời một hay một số nhà văn hóa lớn, có tầm bao quát sâu rộng về xã hội, thậm chí là nhà triết học xã hội hàng đầu, làm cố vấn, nghiên cứu, thiết kế, đề xuất những dự án căn bản về cải cách giáo dục. Và nhiều nhà văn hóa lớn thường cũng là nhà giáo dục lớn. Trường hợp Edgar Morin ở Pháp là như vậy. Edgar Morin cố gắng nhận diện xã hội trước những chuyển biến có tính cách mạng của thời đại tác động dữ dội đến tư duy và cuộc sống của con người, để suy nghĩ, bàn luận và đưa ra những kiến nghị cơ bản đối với giáo dục. Như vậy, nói theo cách nào đó, những vấn đề của văn hóa và của giáo dục là một. Đó là những vấn đề con người của một xã hội, với tất cả những điều kiện để lại từ quá khứ, những hoàn cảnh hiện tại, và những thách thức sẽ đến, phải đối diện để tồn tại và phát triển. Vấn đề lớn nhất của giáo dục bao giờ cũng là vấn đề văn hóa (của xã hội) và để giải quyết văn hóa trong một xã hội, giáo dục phải lãnh vai trò quan trọng nhất” [3].
3. Thay lời kết
Được biết, mới đây, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã ký quyết định thành lập “Tổ tư vấn kinh tế của Thủ tướng” [4] nhằm giúp Chính phủ và bản thân ông đưa ra những quyết sách phù hợp và đúng đắn để vực dậy nền kinh tế nước nhà trong thời gian tới. Nếu xem “giáo dục là quốc sách hàng đầu”, là “chìa khóa để thành công”, đặc biệt là nếu “kinh tế là chân ga, văn hóa là chân thắng” (vẫn là ý của nhà văn Nguyên Ngọc) thì theo tôi một “Tổ tư vấn về văn hóa - giáo dục” cho Thủ tướng trong lúc này tại sao không thể trở thành hiện thực? Nếu “Tổ tư vấn văn hóa – giáo dục” được thành lập thì trước mắt tôi kiến nghị chỉ sẽ tập trung làm một việc duy nhất đó là xem xét, đánh giá lại một cách toàn diện, khách quan, khoa học mọi vấn đề liên quan đến đề án “Đổi mới căn bản và toàn diện giáo dục” hiện nay. Có thể công cuộc đổi mới sẽ chậm lại một chút nhưng sẽ đảm bảo về một sự thành công mĩ mãn trong tương lai; thực sự góp phần khai phóng, nâng tầm nhận thức và văn hóa cho các thế hệ người Việt mai sau; từ đó xây dựng và phát triển đất nước một cách bền vững và tiến bộ hơn là với những gì đang diễn ra hiện nay (mà theo tôi là rất có nguy cơ 77 triệu USD của nhân dân một lần nữa sẽ đổ sông đổ bể).
---------------
Chú thích nguồn tham khảo:
1. “Thông qua chương trình giáo dục phổ thông tổng thể”. Xem tại: http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/nguoi-thay/thong-qua-chuong-trinh-giao-duc-pho-thong-tong-the-386965.html
2. “Tại sao giáo dục phổ thông giảm thời gian, môn học”. Xem tại: http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/nguoi-thay/thong-qua-chuong-trinh-giao-duc-pho-thong-tong-the-386965.html
3. “Nhà văn Nguyên Ngọc nói về văn hóa và giáo dục”. Xem tại: http://vietnam.ucanews.com/2012/09/06/nha-van-nguyen-ng%E1%BB%8Dc-noi-v%E1%BB%81-van-hoa-va-giao-d%E1%BB%A5c-2/
4. “Thành lập Tổ tư vấn kinh tế của Thủ tướng”. Xem tại: http://thanhnien.vn/thoi-su/thanh-lap-to-tu-van-kinh-te-cua-thu-tuong-860302.html
Cần Thơ, 6/8/2017Nguyễn Trọng Bình

Nước Đức bao che cho nghi phạm Trịnh Xuân Thanh?

Đức là nhà nước pháp quyền, che chở quyền sống cho TXT, theo luật pháp của Đức và Công pháp Quốc tế
Nghi phạm Trịnh Xuân Thanh (TXT) được Nhà nước VN đưa tin rằng đã trở về VN đầu thú với chính quyền, trong khi Nhà nước Đức khẳng định ông TXT đã bị Nhà nước VN bắt cóc đưa về VN.
Hành động được cho là bắt cóc này của VN ngay trên lãnh thổ Đức dĩ nhiên đồng nghĩa với việc VN khủng bố trên lãnh thổ và xâm hại chủ quyền lãnh thổ của Đức. Hư thực là đâu trong khi phía Đức càng ngày càng dồn dập đưa ra những bằng chứng cần thiết để cáo buộc là bắt cóc và những biện pháp trừng phạt song song, thì Việt Nam hầu như không có phản ứng nào chính thức mà chỉ có phát ngôn của Bộ Ngoại giao rằng „lấy làm tiếc“ và muốn giữ quan hệ.
Cho tới lúc này, phía Đức đã đưa tin rằng ông TXT cùng với người bạn gái đã bị 3 mật vụ của VN bắt cóc ở công viên Tiergarten giữa Berlin, thủ đô của Đức, đưa qua Praha, thủ đô của Tiệp Khắc, và nguỵ trang thành bệnh nhân với đoàn cứu hộ là nhân viên mật vụ để rời Tiệp Khắc về VN.

Đức đã lên án VN, cho rằng vụ việc không thể chấp nhận, không thể khoan nhượng, trục xuất ít nhất một nhân viên của Toà Đại sứ vì ông này trong lúc xảy ra sự vụ đã có mặt ở hiện trường, nơi khách sạn mà TXT lúc đó đang tạm thuê. Tiếp theo, Đức kiểm định những biện pháp trừng phạt về quan hệ ngoại giao, kinh tế và hợp tác viện trợ. Phía VN vẫn im lặng về những sự kiện trên.
Câu hỏi là nếu TXT thực sự đầu thú và êm ả như thế sao VN không tổ chức cho TXT họp báo công khai như thông lệ có phóng viên quốc tế tham dự để TXT nói giữa thanh thiên bạch nhật thì có phải là vấn đề được giải đáp nhẹ nhàng thoả đáng không?!
Theo quán tính từng được biết đến của người Đức, có thể khẳng định thêm được rằng khi họ đã nói thì họ đã có chứng cứ cụ thể, cần thiết đến đâu thì họ sẽ đưa ra tới đó, còn nếu chưa cần thì họ chỉ tuyên bố bằng lời nói và hành động.
Việc VN đơn phương đưa mật vụ sang Đức dùng vũ lực bắt cóc TXT rõ ràng là hành động bạo lực và xâm phạm chủ quyền lãnh thổ nước sở tại – mà ở đây là ở Đức, vi phạm nghiêm trọng Công ước Quốc tế.
Tuy nhiên, có nguồn dư luận cho rằng việc Đức lên án việc bắt cóc, đòi trao trả TXT, và hành động đáp trả, là bao che cho TXT, một nghi phạm biển thủ tài sản quốc gia với số lượng thiệt hại tài chính lớn đang trốn chạy. Trong số cùng ý kiến này có nhiều trí thức trong nước, mà trong đó điển hình là Luật sư Trần Quốc Thuận trong bàn tròn BBC, Luật sư Cù Huy Hà Vũ trên kênh youtube, Luật sư Trần Đình Triển qua bài viết „Thử đôi lời đối thoại với người phát ngôn BNG CHLB Đức“,
TXT đã là tội phạm?
Trước hết cần phải khẳng định rằng tới lúc này TXT mới chỉ là nghi can hoặc nghi phạm tham nhũng. Luật pháp VN cũng như quốc tế đồng thuận rằng khi chưa được xét xử và chưa tuyên án thì chưa phải là tội phạm. Đức (và nhiều nước pháp quyền khác) còn quy định, thực thi, và chỉ có quyền giam giữ can phạm trong vòng 48 tiếng nếu không đưa ra được bằng chứng để khởi tố. Và cũng vì điều này mà nhiều nghi phạm vẫn sống nhởn nhơ cho đến khi có bằng chứng cụ thể. VN có thể quan niệm „thà bắt lầm hơn bỏ sót“, nhưng Đức ủng hộ quan điểm „thà bỏ sót hơn bắt lầm“, khác là ở chỗ đó!
Khi TXT khai báo sự có mặt của mình và làm đơn xin tỵ nạn ở Đức thì hiển nhiên TXT được bảo vệ bởi luật pháp Đức, dù đơn chưa được cứu xét. Luật pháp Đức có quy định rõ ràng về quyền con người, cho dù bất cứ quốc tịch nào, và nhất là ngay trên lãnh thổ của họ. TXT rơi vào trường hợp này.
Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã đề cập việc dẫn độ TXT hồi tháng trước khi dự hội nghị G20 vừa qua, nhưng sở dĩ Đức chưa đáp ứng được nhu cầu của VN vì thủ tục pháp lý. Vì TXT chưa bị tuyên án nên chưa phải là tội phạm, nhưng họ biết rõ TXT là nghi phạm.
Một mặt VN không cụ thể tội phạm, mặt khác thì TXT đã từng thách thức Nhà nước VN với một phiên tòa công khai có giám sát của quốc tế, nhưng VN không (chưa?) đáp ứng được - điều này chắc chắn phía luật sư của TXT ở Đức lấy làm bằng chứng để xin tỵ nạn cho TXT.
Interpol đã không đưa TXT vào danh sách đỏ cũng có thể hiểu là như thế. Không riêng gì Đức. Cũng không loại trừ khả năng Đức – vì kinh nghiệm quá khứ với VN trong lãnh vực nhân quyền – đòi hỏi từng dữ kiện hồ sơ minh bạch rồi mới giải quyết. Đồng thời luật của Đức không có tử hình và trường hợp TXT bị đe dọa tử hình, và cũng chính vì gúc mắc này mà TXT có thể – trước hết – sẽ được phép tỵ nạn.
(Trả lời riêng LS Triển về một điều mà anh quan tâm: Anh biết không chính xác về luật xin tỵ nạn của Đức, và TXT không tự rời nước Đức mà bị bắt cóc về VN. Tới thời điểm này, với những diễn biến xung quanh thì anh phải tin là TXT không tự đầu thú. Khúc phim „tự thú“ của TXT thì anh phải tự hiểu một cách thông minh hơn).
Chính ra, vì sự đe dọa đến tính mạng, mà có thể đoán trước được, TXT còn có thể khai báo sự đe dọa để Nhà nước Đức phải có bổn phận tìm đủ mọi cách để bảo vệ ông ta. Trường hợp bị bắt cóc này, nếu có khai báo trước sự nguy hiểm, TXT còn có thể kiện Nhà nước Đức vì đã sơ hở để chuyện xấu xảy ra với bản thân và sự sống của mình. Với tình huống này, anh Hiếu Người Buôn Gió và anh Lê Trung Khoa của Thời Báo cũng có thể hưởng ứng điều này, nếu muốn, và Nhà nước Đức không có quyền từ chối vì tính mạng của các anh.
Chúng ta có thể hình dung sự việc khác đi như thế này: Nếu TXT đã bị VN tuyên án và tất cả đã được kiểm chứng theo đòi hỏi của Đức, VN yêu cầu Đức giải quyết dẫn độ TXT về VN thì Đức sẽ yêu sách VN phải bảo đảm đối xử với TXT theo luật pháp của Đức - đặc biệt là không tử hình - vì TXT đã có lưu trú ở Đức. Cũng có thể TXT bị rút quyền tỵ nạn, nhưng Đức vẫn bảo lưu quyền được giám sát đối xử để bảo đảm luật nhân quyền cho TXT khi bị dẫn độ.
Trong trường hợp nghi ngờ thì họ sẽ không thực hiện dẫn độ, đặc biệt qua áp lực của luật sư bào chữa. Kể cả khi còn trong vòng điều tra, Đức sẽ tạo điều kiện để VN có thể lấy cung TXT ngay tại Đức nếu có yêu cầu. Vẫn phải mở ngoặc ở đây là tùy vào cách ứng xử và sự minh bạch của VN.
Còn những chuyện đồn đoán Nhà nước Đức bao che cho TXT vì thông tin chính trị hay tình báo gì đó là những tin đồn không có cơ sở, vì VN và Đức cho tới lúc chưa xảy ra sự việc có quá khứ quan hệ thân thiện, không thù địch, thì có gì gọi là mật để mà khai thác ở TXT?! Mà nếu có có đi nữa thì thời gian gần một năm trôi qua không đủ để khai thác hay sao?!
Hoàn toàn không có chuyện Nhà nước Đức bao che cho TXT, mà có thể khẳng định rằng Đức là nhà nước pháp quyền, che chở quyền sống cho TXT, theo luật pháp của Đức và Công pháp Quốc tế. Điều này là thực tế.Đinh Phương
Tài liệu tham khảo:
- VN đưa tin TXT đã về VN và ra đầu thú:
- Đức công khai hoá vụ bắt cóc TXT:
- Đức tuyên bố đáp trả:
- Đức kiểm định trừng phạt:
- Bàn tròn BBC:
- Cù Huy Hà Vũ nói về Trịnh Xuân Thanh
- Trần Đình Triển: Thử đôi lời đối thoại với người phát ngôn BNG CHLB Đức
Tác giả gửi BVN

Đối trị nhà cầm quyền Việt Nam, làm sao khỏi hại đến dân?

Câu hỏi đã được một người dân Đức nêu lên trong Facebook của Bộ Ngoại giao Đức mà chưa thấy ai đề nghị câu trả lời.
Trong cơn sốt "Trịnh Xuân Thanh" hiện nay, một cái tựa bài mà không có tên nhân vật này có lẽ chẳng hấp dẫn được số đông. Nhưng sự lương thiện bắt buộc người viết không được gợi sự hiểu lầm làm mất thì giờ người đọc, vì tuy có dính líu tới vụ ông Trịnh xuân Thanh, bài này sẽ chẳng có tình tiết éo le gì về số phận ông ta, mà cũng chẳng đóng góp thêm cho cái mà nhiều tờ báo Đức gọi là Thriller (từ tiếng Anh), một câu chuyện giật gân, một vở kịch hồi hộp, ly kỳ.
Mục đích của bài không phải là để thỏa mãn ít nhiều tính hiếu kỳ của người đọc, mà để đóng góp những tin tức căn bản, có chứng cớ rõ ràng, để những người quan tâm và tin rằng quan hệ giữa hai quốc gia Đức-Việt ở thời điểm này có ảnh hưởng lớn trên vận mạng Việt Nam, có thể hiểu chính xác những tuyên bố và hành động của chính phủ Đức liên quan đến vụ bắt cóc người tại thủ đô Berlin.

Những nguồn tin chính thức của Đức liên quan đến vụ toà đại sứ Việt Nam dính líu vào một vụ bắt cóc người
1/ Tin đăng trên trang mạng của toà đại sứ CHLB Đức tại VN từ ngày 3/08/2017
Sau đây là thông cáo báo chí ngày  2/08/2017 của Bộ ngoại giao CHLB Đức về quan hệ Việt-Đức đã được toà đại sứ Đức dịch sang tiếng Việt:
‘‘Sau khi có những bằng chứng ngày càng rõ ràng và không còn cơ sở để nghi ngờ về sự liên quan của các cơ quan Việt Nam và Đại sứ quán Việt Nam tại Berlin trong vụ bắt cóc một công dân Việt Nam ở Berlin, Quốc vụ khanh Bộ Ngoại giao Đức, ông Markus Ederer, ngày hôm qua đã triệu tập Đại sứ Việt Nam tại Đức.
Việc bắt cóc công dân Việt Nam Trịnh Xuân Thanh trên lãnh thổ Đức là hành động vi phạm luật pháp Đức và luật pháp quốc tế một cách trắng trợn và chưa từng có tiền lệ.
Vụ việc đã được phát giác nhờ sự nhạy bén của các cơ quan thực thi pháp luật của Đức. Hiện các cơ quan thực thi pháp luật của Berlin cũng đang tiến hành điều tra.
Vụ việc như thế này có thể ảnh hưởng tiêu cực nghiêm trọng tới quan hệ giữa Đức và nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Việc này cũng phá vỡ lòng tin một cách nghiêm trọng: Bên lề Hội nghị Thượng đỉnh G20, các đại diện cấp cao của Việt Nam đã nhắc lại yêu cầu dẫn độ công dân Việt Nam nói trên từ Đức về Việt Nam.
Quốc vụ khanh Bộ Ngoại giao Đức Markus Ederer ngày hôm qua đã trình bày rất rõ quan điểm của Chính phủ Đức trong vấn đề này với Đại sứ Việt Nam. Ông cũng nêu rất rõ ràng với Đại sứ rằng Chính phủ Liên bang Đức yêu cầu phải để ông Trịnh Xuân Thanh quay trở lại Đức ngay lập tức để hồ sơ đề nghị dẫn độ và đơn xin tị nạn được xem xét theo đúng trình tự pháp lý.
Hệ quả của vụ việc hoàn toàn không thể chấp nhận được này là đại diện chính thức của cơ quan tình báo Việt Nam tại Đại sứ quán Việt Nam ở Đức sẽ bị tuyên bố là người không được hoan nghênh (persona non grata) và có 48 tiếng để rời khỏi Đức.
Chúng tôi cũng bảo lưu quyền áp dụng thêm các biện pháp khác trên bình diện chính trị, kinh tế và chính sách hợp tác phát triển.
2/ Những lời giải thích của Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Đức Peter Schäfer trong buổi họp báo 2/8/2017
x-default
Martin Schäfer , phát ngôn viên Bộ Ngọai giao Đức
Những câu trả lời và giải thích của Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Đức cho các nhà báo, trong buổi họp báo ngày 2/8/2018, có thể giúp đánh giá đúng mức tình hình nghiêm trọng trình bày bằng ngôn ngữ ngoại giao trong bài thông cáo báo chí
Buổi họp báo liên quan tới 4 điểm:
-  Thổ nhĩ Kỳ bắt giữ ông Peter Steudtner, một nhà hoạt động nhân quyền người Đức.
-  Tự sát đánh bom một nhà thờ Hồi giáo Shiite và một đoàn xe của NATO ở Afghanistan.
-  Mâu thuẫn giữa Qatar và các quốc gia Ả Rập khác.
- Và kết thúc với điểm thứ tư là "Vụ bắt cóc công dân Việt Nam tại Berlin".
Điểm thứ tư được đưa ra trong một cuộc họp báo của Bộ Ngoại giao Đức, chung với những điểm đang gây nóng trên thế giới, cho thấy tầm quan trọng của vấn đề được gọi chính danh là bắt cóc người xảy ra trên lãnh thổ Đức.
Không những vậy, Phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao Đức đã nhấn mạnh với các nhà báo khi bắt đầu đề cập tới vụ bắt cóc "tôi muốn trình bày thật rõ ràng, dứt khoát về việc...", và ông ta đã mô tả là không còn một nghi vấn đáng kể nào về việc Toà Đại sứ VN tại Berlin đã dính líu vào vụ này.
Trả lời câu hỏi của một nhà báo, ông Schäfer nói "chúng tôi tin rằng", sau đó ông sửa lại, "chúng tôi chắc chắn trong những ngày qua, một số cơ quan nhà nước Việt Nam đã phạm vào một vụ, gọi theo đúng quy định pháp luật hình sự là bắt cóc người.
Được yêu cầu cho biết Đại sứ Việt Nam có đến trình diện Quốc vụ khanh Bộ Ngoại giao Đức, ông Markus Ederer, hay chưa, ông Schäfer trả lời: "Hôm qua (1/8/2017) lúc 15 giờ, ông Đại sứ đã nhận triệu tập mời đến gặp Quốc vụ khanh Ederer lúc 12 giờ trưa hôm nay (2/08)  để có cơ hội cho ông trình bày, đáp lại những tuyên bố của ông Ederer liên quan đến vụ việc, đặc biệt là đáp ứng đòi hỏi của chúng tôi phải mang người đàn ông đó trở lại nước Đức. Hiện nay đã qúa hẹn 90 phút, cả hai điểm trên đã không được thi hành, đó là lý do tại sao trong buổi họp báo này, tôi phải thay mặt Chính phủ Liên bang, Bộ Ngoại giao và ông Bộ trưởng Bộ Ngoại giao để thông báo một hệ quả nghiêm khắc và quyết liệt.
Theo ông Schäfer, vụ việc chính (đơn giản) là: một nước ngoài chà đạp lên luật pháp Đức ngay trên lãnh thổ Đức thuộc chủ quyền Đức (vi phạm chủ quyền) là một điều không thể chấp nhận được. Còn những chi tiết vụ bắt cóc, lý lịch cùng tội phạm của nạn nhân bị bắt cóc không có tính cách quyết định trong vụ việc. Muốn giải quyết vụ phạm pháp, chính phủ Việt Nam có bổn phận đưa nạn nhân của vụ bắt cóc trở về Đức.
Còn khi có mặt trở lại tại Đức thì người này, ông Trịnh Xuân Thanh, sẽ phải qua hai cuộc xét xử pháp lý khác nhau trong hai vụ việc song song: một bên là đơn xin dẫn độ của chính phủ Việt Nam và bên kia là đơn xin tỵ nạn của ông TXT.
Vai trò quan trọng của các luật sư của ông TXT
Qua phỏng vấn báo chí (1) hai luật sư của ông TXT, bà Petra Schlagenhauf và ông Victor Pfaff, cho biết họ là những người đã báo động với cảnh sát về sự mất tích của ông Thanh.
Trong trường hợp bất cứ một người Đức hay ngoại quốc nào, sống tại nước Đức, mất tích và có thân nhân ra khai báo với cảnh sát, cảnh sát sẽ không khởi động tìm kiếm ngay mà khuyên gia đình trước hết tự liên lạc bạn bè, người quen biết, đồng nghiệp…, cũng như các nhà thương lớn, để tìm người bị cho là mất tích. Nếu khai báo là bị bắt cóc chỉ do nghi vấn mà không có những dấu hiệu đáng tin cậy, cảnh sát cũng không khởi động tìm kiếm. Ông TXT chỉ là một người vô danh tiểu tốt tại Cộng hoà Liên bang Đức, nên mặc dù LS Schlagenhauf đã báo động với văn phòng An ninh Quốc gia nghi vấn về sự vắng mặt của ông Thanh, ban đầu bà cũng chỉ nhận lời từ chối vì phía An ninh QG cho rằng không có đầu mối để hành động.
Nhưng nhờ sự khai báo của các luật sư nên cảnh sát đã mau chóng nối kết được lời khai báo của họ với một vụ bắt cóc người tại đường Hofjägerallee (Tiergarten, Berlin) do những nhân chứng (tình cờ chứng kiến) báo động. Cảnh sát đã xúc tiến thu thập đủ bằng chứng để xác nhận nạn nhân vụ bắt cóc giữa ban ngày và tại thủ đô nước Đức, cách Phủ Tổng thống chỉ có khoảng 10 phút đường bộ, là ông TXT, thân chủ của các luật sư.
Trong bản thông tin của LS Sclagenhauf (3) bà này cho biết cho tới ngày ông TXT bị bắt cóc, về phía Đức không có lệnh bắt để dẫn độ hoặc điều tra dẫn độ nào đối với ông Thanh.
Tình hình quan hệ Đức-Việt
Trong trang nhà của toà đại sứ Đức tại Việt Nam, mở đầu lời giới thiệu về quan hệ song phương giữa 2 nước (2) có đoạn:
Đức không chỉ giúp đỡ Việt Nam trong quá trình chuyển đổi kinh tế mà còn hỗ trợ Việt Nam trong quá trình cải cách hệ thống pháp luật trong khuôn khổ Đối thoại nhà nước pháp quyền Đức-Việt. Với khoảng 70 hội thảo, các cuộc trao đổi về chuyên môn và các chuyến đi khảo sát mỗi năm, Đối thoại nhà nước pháp quyền Đức-Việt đề cập đến rất nhiều nội dung: tư vấn đối với các dự án luật của Việt Nam, tiếp tục phát triển hệ thống pháp luật, bồi dưỡng thẩm phán, công tố viên, luật sư và công chứng viên, tư vấn thực hiện các công ước và quy tắc quốc tế, cải cách pháp luật dân sự (bao gồm pháp luật sở hữu, bảo vệ sở hữu trí tuệ) và pháp luật tố tụng dân sự, pháp luật lao động, công đoàn và xã hội, tiếp tục phát triển pháp luật hình sự và tố tụng hình sự, pháp luật thương mại, cơ chế xét xử của tòa án hiến pháp, khuyến khích các quyền con người, tương trợ tư pháp và các chủ đề khác.
Như vậy thì rất dễ hiểu tại sao sau lời phát biểu ậm ờ ngày 3/8/2017 của Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao VN Lê Thị Thu Hằng  "Tôi lấy làm tiếc về phát biểu ngày 2/8 của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Đức", thì ngày hôm sau, 4/8, chính ông Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Đức Sigmar Gabriel đã mạnh mẽ tuyên bố: "Chúng tôi sẽ không dung thứ, và không thể dung thứ".
clip_image002
Với bản thông cáo báo chí và biên bản buổi họp báo ngày 2/8/2017, khi đã được đăng trên trang mạng của Bộ Ngoại giao Đức, thì đã qúa rõ ràng là cảnh sát Đức có trong tay bằng chứng chắc chắn về vụ bắt cóc. Đại sứ VN Đoàn Xuân Hưng không dám đối mặt chính quyền Đức, nhà cầm quyền Việt Nam không dám lên tiếng đòi Đức trưng bằng chứng khi trục xuất đại diện Tổng cục Tình báo VN (nhân viên toà đại sứ), đài phát thanh Praha loan tin cảnh sát Séc nhập cuộc điều tra (vì xe bắt cóc mang bảng số xe Séc): giờ đây ngay chính ông TXT có muốn tuyên bố mình không bị bắt cóc cũng không còn được.
Trước sự vi phạm trắng trợn luật pháp Đức và luật pháp quốc tế của nhà cầm quyền Việt Nam, chính phủ Đức không những không thể dung thứ, mà Bộ trưởng S.Gabriel còn phải đau đầu cân nhắc những phương cách để đối trị Việt Nam.
Tổng thống Đức, Quốc hội Liên bang Đức , Liên đoàn Thẩm phán Đức, cũng như chính bản thân Bộ trưởng S. Gabriel đều rất thông thạo về tình hình vi phạm nhân quyền tại Việt Nam và đã từng đích thân can thiệp (4) giúp những nhà tranh đấu dân chủ. Đức cũng thừa biết Việt Nam nếu mất thêm sự ủng hộ của Âu Châu sau khi đã bị Mỹ lơ là, thì càng nhanh chóng bị Trung Quốc khống chế. Nhưng đồng thời khuynh hướng chống những chính phủ độc tài có hành động khủng bố (với dân của họ), dù phải hy sinh những lợi ích kinh tế của Đức, càng ngày càng quyết liệt. Trường hợp Thổ Nhĩ Kỳ cho thấy Đức sẽ không nhân nhượng với Việt Nam, và càng không thể nhân nhượng sau vụ Việt Nam vi phạm chủ quyền của Đức.
Đối trị nhà cầm quyền, làm sao khỏi hại đến dân?
Câu hỏi đã được một người dân Đức nêu lên trong Facebook của Bộ Ngoại giao Đức mà chưa thấy ai đề nghị câu trả lời.
Có lẽ những người dân Việt, thay vì đuổi theo những tin tức giật gân vô bổ về nhân vật Trịnh Xuân Thanh, nên dành thời gian suy nghĩ để đóng góp ý kiến cho ông Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Đức, mà cũng là để giúp chính mình, trong tình thế tối đen của dân tộc.Thục Quyên
___________________________________________________________________________

No comments:

Post a Comment