Thursday, August 10, 2017

Bài viết hay(5280)

Tui chưa bao giờ dám tin vào bất kỳ sự cam kết nào từ chính phủ Mỹ sau khi Nixon và Kissinger phủi tay với VNCH, Quốc Hội Mỹ ngưng hết mọi viện trợ quân sự cho ông Thiệu đưa đến ngày 30/4/75. Tin Mỹ, Nga, TQ là bán lúa giống. Vậy mà hôm nay báo chí VN rùm beng tin Mỹ cam kết giúp VC, không bỏ biển Đông. Tui cho rằng lòng dân VN muốn theo Mỹ nhưng ý Đảng vẫn không tin Mỹ nên cứ đu dây giữa Mỹ, Nga, TQ, nhất là khi thấy Tàu quá lộng hành ngang ngược. Tin Mỹ, ông Diệm và ông Thiệu đều thua và chết tức! Câu nói bất hủ của Sirik Matak luôn nhắc nhở tui điều đó:Tôi chỉ ân hận một điều là đã quá tin và chót tin ở nơi quý vị, những người bạn Hoa Kỳ! Là một người miền Nam, tui sẽ không thể nào quên.

Lá Thư Lịch Sử của Sisowath Sirik Matak- Lá thư đầy nghĩa khí và tiết tháo

Lá Thư Lịch Sử của Sisowath Sirik Matak (Cố Thủ Tướng Campuchia)
gởi cho ông Đại Sứ Hoa Kỳ (1975) 
     
Vào tháng  4  năm 1975 , khi quân  đội Cộng  sản  Khmer Ðỏ Pol Pot đang trên đường tiến vào Nam-Vang thì người  Mỹ đã mời Thủ tướng Sirik Matak và toàn bộ chính  phủ  Miên nên ra đi, vì ở lại thì sẽ bị Khờ Me Đỏ sát hại.
     Ngày 16 tháng 4 năm 1975, Thủ tướng Sirik Matak đã viết một lá thư vô cùng cảm động gởi cho Đại sứ Mỹ tại Nam-Vang là ông John Gunther Dean. Lá thư đầy nghĩa khí và tiết tháo của một người anh hùng “sinh vi tướng, tử vi thần” như sau:


Phỏng Dịch.
Nam Vang ngày 16 tháng 4 năm 1975.
Thưa Ngài và Bạn,

   Tôi thành thật cảm tạ ngài đã viết thư và còn đề nghị giúp tôi phương tiện đi tìm tự do .

   Than ôi ! Tôi không thể bỏ đi một cách hèn nhát như vậy!

   Với Ngài (đại sứ John Gunther Dean) và nhất là với xứ sở vĩ đại của Ngài , không bao giờ tôi lại tin rằng quý vị đã nhẫn tâm bỏ rơi một dân tộc đã lựa chọn tự do .

   Quý vị từ chối bảo vệ chúng tôi và chúng tôi chẳng thể  làm được gì hết .

   Ngài ra đi, tôi cầu chúc Ngài và xứ sở của Ngài được hạnh phúc dưới bầu trời này ..
   Nhưng xin Ngài nhớ cho rằng nếu tôi phải chết ở đây và ở lại đất nước tôi yêu dấu thì tuy đó là điều tệ hại , nhưng tất cả chúng ta đều sinh ra và cũng sẽ chết vào một ngày nào đó .
   Tôi chỉ ân hận một điều là đã quá tin và chót tin ở nơi quý vị, những người bạn Hoa Kỳ !
   Xin Ngài nhận những cảm nghĩ chân thành và thân hữu của tôi .
   Sirik Matak

Nghĩ về tư vấn giáo dục

Ngày 8/8 trang Boxitvn đăng bài: Thành lập “Tổ Tư vấn về Văn hóa - Giáo dục”, tại sao không? của Nguyễn Trọng Bình. Tác giả viết: “Được biết, mới đây, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã ký quyết định thành lập Tổ tư vấn kinh tế của Thủ tướng nhằm giúp Chính phủ và bản thân ông đưa ra những quyết sách phù hợp và đúng đắn để vực dậy nền kinh tế nước nhà trong thời gian tới. Nếu xem giáo dục là quốc sách hàng đầu, là chìa khóa để thành công, thì theo tôi một Tổ tư vấn về văn hóa - giáo dục cho Thủ tướng trong lúc này tại sao không thể trở thành hiện thực”.
Đọc xong bài viết tôi thực sự thông cảm với sự suy nghĩ và quan tâm của tác giả đến vấn đề “Quốc sách hàng đầu”. Tuy vậy nghĩ đi rồi nghĩ lại tôi thấy khó có thể đồng ý với tác giả. Trong gần 60 năm qua tôi gắn bó và rất tâm huyết với sự nghiệp giáo dục. Tôi đã từng viết nhiều thư, nhiều kiến nghị gửi Bộ trưởng Giáo dục và Quốc hội, góp nhiều ý kiến về chấn hưng giáo dục. Trong thời kỳ Thủ tướng Võ Văn Kiệt, đã từng có tổ Tư vấn về giáo dục, trong đó tôi có người bạn là GS Phạm Phụ, đại biểu Quốc hội. Tôi thường trao đổi với anh Phụ về nhiều vấn đề. Không biết các tổ tư vấn thời ông Kiệt làm được việc gì quan trọng, nhưng đến thời ông Phan Văn Khải thì chỉ còn thoi thóp và đến đời ông Nguyễn Tấn Dũng thì tự giải tán.
Tôi hình dung, về Văn hóa - Giáo dục, Đảng đã có Hội đồng lý luận, có Ban tuyên giáo, Chính phủ có Bộ giáo dục, Quốc hội có Ủy ban Văn hóa giáo dục, Mặt trận Tổ quốc có Hội đồng tư vấn về văn hóa xã hội. Gần đây lại có Ban chỉ đạo về đổi mới SGK do GS Nguyễn Minh Thuyết đứng đầu. Bây giờ nếu lập thêm Tổ tư vấn của thủ tướng, liệu trong cảnh năm cha bảy mẹ như vậy, khi các ý kiến không thống nhất thì thủ tướng biết nghe ai? Tôi cứ hình dung ông Phúc chọn được một Tổ Tư vấn có các thành viên như ông Nguyễn Trọng Bình mong muốn, quan điểm của các vị này khác với ông Thuyết và các vị bên Tuyên giáo Đảng. Liệu ông Phúc có dám nghe theo Tổ Tư vấn hay không?

Xét việc A làm tư vấn cho B. Có 2 loại A và 2 loại B. Loại A1, tư vấn để tư vấn, nghĩa là họ biết cần làm gì, làm như thế nào, có lòng trung thực và dũng cảm để nói ra ý kiến của mình. Đó là trường hợp của Chu Văn An, Nguyễn Bỉnh Khiêm, Trần Độ, Trần Xuân Bách, Nguyễn Mạnh Tường… Loại A2, tư vấn để tiến thân. Họ có đủ trí thông minh, nhưng trước khi tư vấn họ tìm hiểu ý muốn của B và tư vấn theo ý đó. Nói như Hàn Phi trong Thuyết Nan, cái khó của Thuyết khách là tìm biết cho được các vua chúa đang muốn gì để nói cho đúng ý họ. Loại B1, cần tư vấn ý tưởng, vì chưa biết rõ, chưa quyết định, muốn tìm được phương án tối ưu. Loại này cần tư vấn A1. Loại B2, cần tư vấn phụ họa. Họ đã có chủ kiến rồi, bày ra trò tư vấn chỉ là hình thức hoặc để lừa bịp, loại này cần tư vấn A2 và rất ghét A1. Phần lớn các tổ chức CS thuộc loại này.
Tổ tiên có truyền lại câu: “Thà làm học trò người khôn hơn làm thầy thằng dại”. Tư vấn là một cách làm thầy. Thế mà thằng trò không những dại mà còn kém trí tuệ, tham và đểu, lại muốn độc quyền, thuuộc loại B2, thì Thần Thánh cũng khó làm tư vấn để cho nó trở nên tốt hơn, người trần chỉ có thể phụ họa với nó để mong nhận được chút bổng lộc.
Trong thời phong kiến, có vấn đề quan hệ giữa Minh chúa và Tôi hiền. Đã là Minh chúa cần biết chọn Tôi hiền để dùng. Đã là Tôi hiền cần chọn được Minh chúa để trợ giúp. Bạn tự cho là Tôi hiền mà chọn nhầm hôn quân, bạo chúa để giúp, để thờ thì không mắc vào tội bất trí (ngu) cũng mắc vào tội bất nghĩa (đểu) hoặc bất trung (phản).
Bạn Nguyễn Trọng Bình, nếu như Thủ tướng mời bạn đứng ra lập Tổ Tư vấn như bạn đề nghị, bạn có nhận không? Tôi chưa được quen thân với bạn nên chưa dám góp ý kiến gì. Tôi chỉ nghĩ đến việc có xác suất một phần triệu tỷ (10 lũy thừa trừ 15) là Thủ tướng mời tôi làm một chân ủy viên trong Tổ Tư vấn đó, thì tôi kiên quyết từ chối, vì tôi dự đoán, trong thời buổi hiện nay, những ý kiến tôi nêu ra sẽ khác với ý kiến của Đảng, khó lọt tai Thủ tướng, không khéo tôi không tránh khỏi tội ngu, đểu hoặc phản.
Nếu Thủ tướng tự cho mình thuộc loại B1 và có toàn quyền, không bị lực lượng nào khống chế, muốn sưu tầm ý tưởng để chọn phương án tối ưu thì có nhiều cách đơn giản hơn, một trong các cách đó là dùng phương pháp não công với các nhóm phát ý tưởng và nhóm phân tích (Muốn biết phương pháp này và cách thực hiện xin hỏi GS Phan Dũng ở TP HCM, không hỏi GS Phan Dũng thì hỏi tôi cũng tạm được). Vừa qua sự hoạt động của Nhóm Cánh Buồm của Phạm Toàn, Viện Phan Chu Trinh của bà Nguyễn Thị Bình (nguyên Phó Chủ tịch Nước) và Nguyên Ngọc đều nhằm vào Chấn hưng giáo dục.
Tôi biết ý kiến của Nguyễn Trọng Bình đang được nhiều người quan tâm và hoan nghênh, thế mà tôi lại dội vào một thùng nước lạnh. Thì như vậy mới gọi là phản biện. Tôi nêu ra ý kiến cá nhân để rộng đường dư luận mà thôi.Nguyễn Đình Cống

3 kế sách về vụ Trịnh Xuân Thanh

Giáo sư Nguyễn Đình Cống trả lời phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thanh
Quan hệ bang giao Đức – Việt vẫn chưa có hồi kết về vụ Trịnh XuânThanh bị mật vụ cộng sản Việt Nam bắt cóc ngày tại trung tâm thủ đô Berlin ngày Chủ nhật 23/7/2017.
Phía Đức vẫn giữ nguyên quan điểm đòi phía Viêt Nam phải trao trả ông Trịnh Xuân trở lại Đức để xem xét hồ sơ xin tỵ nạn của ông và việc yêu cầu dẫn độ của phía Việt Nam. Đến nay Việt Nam vẫn chưa đáp ứng yêu cầu này. Chính phủ Đức đã trục xuất ông Nguyễn Đức Thoa, đặc trách an ninh tại Đại sứ quán Việt Nam ở Đức; tạm đóng cửa cơ quan lãnh sư Đại sứ quán Đức tại Việt Nam và đang bỏ ngỏ những biện pháp tiếp theo.
Từ Hà Nội, giáo sư Nguyễn Đình Cống trong cuộc trả lời phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành đã nêu lên 3 kế sách về vụ Trịnh Xuân Thanh.
Nội dung như sau – Mời quí vị cùng nghe
Youtube PV giáo sư Nguyễn Đình Cống

Qua vụ Trinh Xuân Thanh: Nghĩ về một thói quen hành xử

Cho đến hôm nay, những phản ứng dữ dội của Cộng hòa Liên bang Đức về thông tin nhà cầm quyền Việt Nam cho mật vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh trên lãnh thổ của họ đã chứng minh cho mọi người rằng sự việc là có thật và hết sức nghiêm trọng. Cái gọi là "lấy làm tiếc" của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam vốn yếu ớt và trái ngược với thái độ cần có để khẳng định sự vô tội cũng như thiếu vắng sự hung hăng thường thấy của Việt Nam trong thái độ với "phe đế quốc, tư bản" đã gián tiếp chứng minh sự thật ở đâu.
Chẳng biết cái sự "lấy làm tiếc" đó nó sẽ giải quyết được gì khi Ngoại trưởng Đức Sigmar Gabriel nói: "Trong mọi trường hợp chúng ta không thể dung túng cho một vụ việc như vậy được" và "Việc bắt cóc công dân Việt Nam Trịnh Xuân Thanh trên đất Đức vi phạm nghiêm trọng và chưa từng có luật Đức và quốc tế"... "Chính phủ Liên bang Đức yêu cầu phải để ông Trịnh Xuân Thanh quay trở lại Đức ngay lập tức để hồ sơ đề nghị dẫn độ và đơn xin tị nạn được xem xét theo đúng trình tự pháp lý".
Còn Bộ ngoại giao Đức tuyên bố: "Hệ quả của vụ việc hoàn toàn không thể chấp nhận được này là đại diện chính thức của cơ quan tình báo Việt Nam tại Đại sứ quán Việt Nam ở Đức sẽ bị tuyên bố là người không được hoan nghênh (persona non grata) và có 48 tiếng để rời khỏi Đức”. Có lẽ, với Việt Nam, kể từ thời chiến tranh lạnh, chiến tranh với Trung Cộng phía Bắc đến nay, thì đây là một sự cố ngoại giao đủ lớn để làm rung động nhiều thứ trong xã hội.

Cũng có lẽ, nhiều người dân Việt Nam không hiểu được tầm mức của sự việc đến đâu, lợi gì hoặc hại gì?...
Tuy nhiên, để phần nào tìm hiểu điều đó, hãy nghe Tuyên bố của Bộ Ngoại giao Cộng hòa Liên bang Đức như sau: “Chúng tôi cũng bảo lưu quyền áp dụng thêm các biện pháp khác trên bình diện chính trị, kinh tế và chính sách hợp tác phát triển".
Và lời của Ngoại trưởng Đức, ông Sigmar Gabriel: "Chúng ta không thể trở lại tình trạng bình thường, làm như là không có chuyện gì xảy ra".
Những câu hỏi nghi vấn
Sự việc xảy ra từ 23/7, thế nhưng hệ thống quan chức và báo chí đã im như thóc cho đến 30/7, khi trên mạng xã hội, nhà báo Huy Đức đã cho "rò rỉ thông tin" Trịnh Xuân Thanh đã về nước, làm sôi sục mạng xã hội. Thì oái oăm thay, người đứng đầu Bộ Công an vẫn nhơn nhơn trả lời: "Hiện nay, tôi chưa có thông tin gì". Thế nhưng, khi biết sự việc không thể còn giấu kín thì chỉ một ngày sau, 31/7 báo chí rầm rập đưa tin "Trịnh Xuân Thanh về đầu thú" (!?).
Vậy có nghĩa là Bộ trưởng Công an đã lừa dối cả toàn thế đất nước? Lẽ nào những vụ việc như vậy mà người đứng đầu Bộ Công an lại không hề biết?
Còn nếu sự thật là ngay cả Bộ trưởng Công an cũng không được biết Trịnh Xuân Thanh đã ở trong nước, thì càng khẳng định điều mà dân gian vẫn đồn đoán xưa nay: Trong hệ thống nhà nước hiện có nhiều phe nhóm khác nhau theo kiểu sứ quân. Do vậy mà việc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh về nước là việc của nhóm nào đó không phải của nhóm thuộc Bộ trưởng Công an. Hoặc ngược lại Bộ trưởng Công an là nhóm thực hiện nhưng muốn giấu kín thông tin...
Dù theo hướng nào, thì người dân Việt Nam cũng một lần nữa có dịp kiểm chứng lại lòng tin vốn đã ít ỏi, lại hao hụt theo thời gian bởi quá nhiều sự việc giữa lời nói và việc làm từ các quan chức nhà nước Cộng sản.
Nhưng, ở đây chưa tìm hiểu về vấn đề đó, chúng ta thử giải mã vì sao nhà cầm quyền Việt Nam lại thực hiện điều này và họ có lường được cơ sự sẽ như thế này không?
Điều người ta thấy khó hiểu là việc bắt bằng được Trịnh Xuân Thanh bằng mọi giá có phải thực chất là nhằm chống tham nhũng? Nếu ai đã từng theo dõi quá trình gọi là "chống tham nhũng" ở Việt Nam vài ba chục năm nay, thì sẽ hiểu được ngọn nguồn cái gốc và cái ngọn của công cuộc này là gì, và quan chức Việt Nam chống tham nhũng ra sao.
Cũng như Việt Nam đâu chỉ có mỗi Trịnh Xuân Thanh tham nhũng mà thôi?
Nếu điểm danh những gương mặt cán bộ, lãnh đạo từ nhỏ đến lớn ở Việt Nam với một câu hỏi đơn giản: Họ lấy tiền đó từ đâu? Trong các hoạt động công khai lẫn riêng tư, thì người dân ta sẽ tự trả lời được hệ thống tham nhũng ở Việt Nam lớn mạnh và hùng hậu đến mức nào.
Chẳng hạn, khi nhìn cơ ngơi đồ sộ và lộng lẫy huy hoàng của cựu TBT Nông Đức Mạnh, người ta tìm câu trả lời cho câu hỏi: Từ một anh chàng người dân tộc, học hành chẳng được bao nhiêu, chắc chắn cha ông không để lại của cải gì, xuống Hà Nội làm quan chức, lương bổng ông được bao nhiêu mà ông hết nhà nọ đến dinh thự kia lộng lẫy vàng son? Đó là tiền âm phủ hay tiền thật?
Chẳng hạn, người ta thấy Nguyễn Minh Triết dù đã về hưu vẫn ồn ào tặng tiền chỗ nọ, tặng nhà chỗ kia... Trong khi một ông cán bộ về hưu và quá trình làm việc cũng chỉ làm Chủ tịch nước, không đi buôn chổi đót cũng chẳng dán hộp các tông, lại càng không chạy xe ôm hay "là thêm đến thối móng tay" như các quan chức khác. Vậy tiền đó đâu ra?
Và bao nhiêu ví dụ ngút trời khác nữa.
Còn nếu có thể nói rằng đấy là cuộc chiến chống tham nhũng thật sự, thì ở đây lại cần đặt ra câu hỏi: Ai chống ai? Chính Nguyễn Phú Trọng, TBT Đảng CSVN đã thốt lên rằng đó là cuộc chiến "Ta đánh ta". Phải lưu ý chữ "ta" ở đây, muốn ám chỉ rằng là các đảng viên cộng sản.
Và nếu cuộc chiến chống tham nhũng là có thật, thì chắc chắn cái lệnh khởi tố tại Tòa án khi xét xử Dương Chí Dũng mà anh ta khai ra việc hối lộ cả chục tỷ đồng cho quan chức Bộ Công an như Phạm Quý Ngọ, thậm chí có dính dáng đến cả Trần Đại Quang... chắc chắn đã không bị bỏ qua dễ dàng như thế.
Vậy thì lý do nào để nhà cầm quyền Việt Nam sẵn sàng làm một việc hết sức tổn hại đến mối quan hệ với một nước có vị trí hết sức lớn lao trên thế giới?
Hãy nghe Ngoại trưởng Đức nói: "Trong những năm vừa qua, chúng ta đã đạt được rất nhiều thành tựu trong quan hệ song phương. Thương mại và đầu tư đã phát triển nhanh chóng, quốc gia này đã ăn mừng những thành quả tăng trưởng to lớn, ở Việt Nam đang có nhiều dự án tốt và quan trọng về mặt chính sách phát triển. Vậy nên càng khó hiểu việc các cơ quan Việt Nam rõ ràng chấp nhận rủi ro đem vụ việc này lên bàn cược. Những gì đã xảy ra ở Berlin hồi cuối tháng 7 vừa qua là một gánh nặng rất lớn cho mối quan hệ Đức-Việt".
Cần phải nói rõ rằng, qua những sự việc trên Biển Đông và các hoạt động ngay cả với "các nước anh em và bè bạn" - theo quan niệm Việt Nam - thì chưa có thời nào Việt Nam cô đơn như hiện tại. Thậm chí ngay cả những nước đã thề non hẹn biển là "ba nước Đông Dương anh em" như Lào và Campuchia cũng đã lần lượt rũ áo ra đi.
Vậy nếu tính về lợi ích đất nước, nhất trong hoàn cảnh này, thì chẳng có cuộc chiến nào, chẳng có một điều gì để xúi Việt Nam phá bỏ một mối quan hệ ngoại giao quan trọng đến như vậy với Cộng hòa Liên Bang Đức và sau đó là Liên hiệp Châu Âu, chứ chưa nói đến con "tép riu" Trịnh Xuân Thanh.
Lý giải hiện tượng: Thói quen côn đồ
Điều chỉ có thể lý giải ở đây là thói quen côn đồ đã ngấm vào não trạng và biến thành hành động của nhà nước Cộng sản Việt Nam. Với họ, việc bắt cóc, bất chấp luật pháp quy định là chuyện hết sức thường ngày. Đơn giản chỉ vì họ là cộng sản, họ là công an, là người nhà nước Việt Nam.
Điều này không chỉ một lần mà đã rất nhiều lần trước đây và cho đến hiện nay. Và điều này không chỉ đã thành chuyện thường trong nước và đang tiếp tục "xuất khẩu ra nước ngoài" loại công nghệ này.
Thói quen côn đồ muốn là bắt bất chấp luật pháp đã được nhà cầm quyền thực hiện tại Việt Nam như một phần tất yếu của quá trình hành xử với người dân. Có thể dẫn đến muôn vàn ví dụ gần xa để chứng minh điều này.
Mới đây, ông Lê Đình Lượng, một công dân bình thường tại Nghệ An, khi đến thăm bạn tại Hoàng Mai đã bị bắt một cách bí hiểm vào ngày 24/7/2017 mà không có bất cứ một quyết định hoặc giấy tờ hay quy trình luật pháp nào. Việc ông bị bắt cóc đã gây hoảng sợ cho gia đình và nhiều người dân. Sau khi đã bắt người, hôm sau báo chí mới được công an thông tin rằng"Nhà chức trách đang hoàn tất thủ tục khởi tố vụ án, khởi tố bị can và ra lệnh bắt tạm giam Lê Đình Lượng để phục vụ công tác điều tra theo quy định pháp luật". Điều này đồng nghĩa với việc bắt Lê Đình Lượng khi chưa hề có vụ án nào được khởi tố, chưa có lệnh bắt tạm giam cũng như lệnh khởi tố bị can. Chỉ đơn giản là thích thì bắt. Thế thôi!
Trước đó, một nhà hoạt động xã hội là Hoàng Bình cũng đã bị công an Nghệ An chặn bắt khi đang đi trên đường. Khi bắt người, Công an Nghệ An đã dùng biện pháp của đám lục lâm thảo khấu là chặn xe và lôi người đi không có bất cứ một văn bản hoặc lệnh nào. Hài hước hơn là sau đó, nhà cầm quyền Nghệ An mới gửi đến báo chí một bản gọi là "Thông cáo báo chí" là đủ thay cho tất cả quy trình bắt người.
Ngay giữa thủ đô Hà Nội, nhiều người dân khi ra đường bị một nhóm côn đồ không có bất cứ một lệnh hoặc chẳng cần lời nào, cứ vậy xô đến bắt về đồn công an giam giữ đến khi chán thì... thả ra. Thậm chí hài hước hơn, nhiều người còn bị công an trá hình là côn đồ đánh đập, bắt giữ như chốn không người giữa đất nước "anh ninh và đáng sống". Thậm chí các luật sư còn bị đánh túi bụi thâm tím mặt mày đến khiếp đảm vì "chạy xe gây bụi" ở "thành phố vì hòa bình" này.
Rất nhiều người thậm chí bị chặn đường, chặn ngõ và hành xử hết sức lỗ mãng bởi lực lượng công an trá hình côn đồ. Họ hoạt động ngang nhiên giữa thanh thiên bạch nhật và bất chấp mọi sự kêu la, phản đối của người dân và sẵn sàng chà đạp lên mọi văn bản pháp luật.
Cách đây một năm, hệ thống Công an Quận Hai Bà Trưng, Hà Nội đã tiến hành một vụ "bắt cóc" làm rung chuyển Bình Thuận. Hai cha con ông Lê Hồng Phong (37 tuổi, ở Bình Thuận) bị một nhóm người lạ mặt bắt cóc gần cổng trường mầm non Tuổi thơ. Người dân hốt hoảng gọi điện báo khắp nơi. Cuối cùng mới biết đó là công an Quận Hai Bà Trưng, Hà Nội.
Cách đây 2 năm, sáng 21/1/2015, một đám công an giả dạng côn đồ đã xông vào đánh đập chúng tôi khi đến thăm ông Trần Anh Kim tại Thành phố Thái Bình. Oái oăm thay, những côn đồ vừa mới cải trang đánh người xong, mấy phút sau diện đúng quần áo và cảnh phục để ngồi làm việc, yêu cầu nạn nhân viết tường trình về việc bị côn đồ đánh và cướp của.
Mặc dù Hiến pháp quy định: "Không ai bị bắt nếu không có quyết định của toà án nhân dân, quyết định hoặc phê chuẩn của viện kiểm sát nhân dân, trừ trường hợp phạm tội quả tang. Việc bắt, giam, giữ người do luật định". Và “mọi người có quyền bất khả xâm phạm về thân thể”“mọi người có quyền bất khả xâm phạm về đời sống riêng tư”.
Thế nhưng, hiện tượng bắt cóc công dân vẫn cứ diễn ra đều đặn theo ý muốn của bất cứ một viên công an nào đó. Đó là cách hành xử của hệ thống công an hiện nay. Họ ngang nhiên bắt người như trộm cướp, như bắt lợn, rồi giải thích rằng hành động đó của họ là "Mời".
Điều này không chỉ xảy ra với những viên công an tẹp nhẹp mới vào nghề, mà oái oăm thay là não trạng của những viên Công an mang quân hàm tới Đại tá, nghĩa là đã ăn không biết bao nhiêu cơm của người dân.
Thậm chí, để giải thích cho việc công an Quận Hai Bà Trưng, Hà Nội vào Bình Thuận gây ra vụ bắt cóc hai cha con nói trên, Đại tá Đinh Huy Hoàng - Trưởng Công an quận Hai Bà Trưng giải thích: “Trong quy trình thực hiện công tác điều tra, có những lúc mời hoặc bắt không như thông thường”, “có những tình huống chỉ là mời nhưng sau đó để bắt, hoặc có những lúc phải áp dụng đồng thời cả hai biện pháp”.
Chỉ cần nghe những lời giải thích này, người ta đặt ra hai nghi vấn: Hoặc ông đại tá không hiểu gì về ngôn ngữ Việt Nam. Ông không hiểu giữa hành động "Mời" và "Bắt" nó khác nhau ra sao. Còn nếu ông ta hiểu được ngôn ngữ Việt Nam, thì ông ta đã coi Hiến pháp, pháp luật chỉ là tờ giấy lộn để ông lau tay nếu cần thiết.
Và thói lộng hành, hành xử này đã trở thành một thói quen, một "biện pháp nghiệp vụ" nhằm đối phó với người dân đang nuôi nấng họ.
Và khi những hành vi lỗ mãng bất chấp luật pháp đó luôn được dung dưỡng và tuyên dương, không bị ngăn chặn và trừng trị, thì nó sẽ trở thành những "Quy trình", "Nguyên tắc" của hành động.
Và khi đã thành thói quen hành xử trong nhà, thì ra ngoài xã hội thói quen đó cũng cứ vậy mà diễn.
Thế rồi, như cha ông ta thường nói: "Ăn trộm quen tay, ăn mày quen thói". Cho đến hôm nay, hành vi bắt cóc được xuất khẩu ra thị trường Quốc tế.
Nhưng, thật không may cho họ, nước Đức không dung dưỡng tội phạm, nhưng không bao giờ chấp nhận những hành vi của đám lục lâm thảo khấu thi thố trên đất nước họ.
Và hậu quả là Việt Nam đang đối diện với những khó khăn, không chỉ hiện tại mà lâu dài trong mối quan hệ với Cộng hòa Liên bang Đức và trên trường quốc tế trong hoàn cảnh nhà cầm quyền cô đơn ngay chính với cả nhân dân mình.
Hà Nội, ngày 8/8/2017 J.B Nguyễn Hữu Vinh

Hàng không mẫu hạm Mỹ thăm VN là 'thay đổi tư duy' của Hà Nội

Năm 1995, trong buổi học cuối cùng của môn chính trị, tôi được nghe ông thầy (cũng là Bí thư Đảng ủy) nói với giọng tức giận "đánh Mỹ chạy đi, giờ lại trải thảm đỏ đón Mỹ về".

Ông nói vậy, bởi Việt Nam và Mỹ mở lại bang giao vào tháng 7-1995. Lúc đó, đại diện nước Mỹ là Tổng thống Bill Clinton, còn Việt Nam là Ttướng Võ Văn Kiệt.

Tâm trạng hoang mang và tức giận đó của ông bí thư đảng ủy, là điều mà tôi vẫn nhìn thấy ở những người bỏ một đời đi theo chủ nghĩa cộng sản, rồi bất chợt một ngày cảm thấy bị hụt hẩng vì cảm giác như mình bị phản bội - đồng thời mơ hồ mình có thể bị bỏ rơi vào lúc nào đó.

20 năm sau, với những nỗ lực không ngừng từ phía Mỹ, Việt Nam đã có những cuộc phối hợp đầu tiên giữa quân đội hai nước. Mặc dù đó chỉ là khởi đầu các hoạt động cứu trợ nhân đạo và cứu trợ thảm hoạ trong khuôn khổ chương trình Thiên thần Thái Bình Dương.

Vào tháng 8/2015, hải quân Việt Nam dè dặt bước vào cộng tác trong chương trình Đối tác Thái Bình Dương, là bước đi gấp rút sau sự kiện giàn khoan dầu HD 981 của Trung Quốc tiến vào vùng của Việt Nam trong năm 2014. Vai trò của một cựu thù lúc này ở VN thật đầy tính "ấm áp".

Đến thời điểm đó, rất nhiều người già đã bỏ một đời đi theo lý tưởng cộng sản mà tôi gặp lại, đều thay đổi. "Trung Quốc mới chính là kẻ thù", tôi nghe những câu nói như vậy thường xuyên và lớn giọng hơn. Thậm chí, có những người đã cùng tham gia xuống đường chống Trung Quốc rồi bị đánh đập hay tù đày.

Hơn vậy, tôi nghe khắp trên các con đường mình đi qua, từ Nam chí Bắc, là những lời bàn không chỉ về kẻ thù của Việt Nam mà còn bàn về những kẻ sẵn sàng bán mình cho kẻ thù của Việt Nam. Nghe như một cuộc chuyển mình rầm rộ mà thinh lặng.

Hôm nay, hàng không mẫu hạm của Mỹ nói sẽ ghé vào Cam Ranh với cuộc "bảo trì" đầy ý nghĩa, nhất là sau khi Bắc Kinh ép Hà Nội phải ngừng khoan dầu trên biển, và Bộ trưởng Quốc phòng Ngô Xuân Lịch vừa sang Mỹ. Tôi lại nhớ về ông bí thư đảng ủy đó.

Lịch sử đang đổi thay. Con người cũng đang đổi thay. Thậm chí con cái các quan chức cấp cao đã rùng rùng chọn học, sống và mua nhà ở Mỹ cũng như ở các nước phương Tây "thù địch". Nhiều gia đình quan chức chỉ quyết chọn đến định cư ở những nước mà lý tưởng cộng sản được sách giáo khoa nơi đó dạy rằng, là tội ác của nhân loại. Bất chấp trong đất nước này, các đại học VN vẫn ép sinh viên phải lèn chặt chủ nghĩa Marx-Lenin như công cụ tư tưởng sống còn của chế độ.

Hôm nay, chỉ còn lại rơi rớt những lời ngợi ca Trung Quốc bạn vàng công khai từ một ít tướng lĩnh, hay luận điệu hằn học được huấn luyện của lớp thanh niên bị nhồi sọ phục vụ. Nhưng mỗi lúc, những âm thanh đó càng ngày càng tẻ nhạt và vô ích. Đôi khi, có thể đó là thành phần phải bị hy sinh để giữ lại thể diện hữu nghị trước những khúc quanh lịch sử khó lường sẽ đến.

Vài năm sau nữa, lớp người rơi rớt ấy có đập bàn hằn học cho số phận của mình, như ông bí thư đảng ủy mà tôi nhìn thấy không?

Tất cả như một sân khấu vĩ đại. Mà nhân dân là khán giả xuyên suốt. Sân khấu lúc có tiếng súng và nhà tù, lúc có hoan hô và đả đảo. Trò diễn cứ liên hồi, nỗi niềm rồi chỉ còn lại nhân dân im lặng cảm nhận.


https://www.facebook.com/khanhtuanng/posts/10154869394638181

clip_image002
Tàu sân bay USS George Washington tại Hàn Quốc năm 2013. Tàu từng đón nhiều đoàn VN tham quan.
Lần đầu tiên một tàu sân bay Mỹ sẽ thăm Việt Nam vào năm tới, theo thông báo của Ngũ Giác Đài hôm 8/8. Đây là tín hiệu mới nhất về mối quan hệ gia tăng giữa hai cựu thù từng có chiến tranh với nhau từ 1965 đến 1973.
Thông báo được đưa ra sau khi Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Jim Mattis tiếp người đồng cấp Việt Nam Ngô Xuân Lịch cùng ngày 8/8.
Ngũ Giác Đài nói hai ông đồng ý mở rộng hợp tác hải quân và chia sẻ thông tin. Trên bình diện rộng hơn, hai bộ trưởng thảo luận các bước đi xa hơn trong quan hệ quốc phòng và các thách thức an ninh khu vực.
Thỏa thuận giữa lãnh đạo Bộ Quốc phòng hai nước về tàu sân bay Mỹ cập cảng Việt Nam là sự cụ thể hóa thảo luận giữa Tổng thống Trump và Thủ tướng Phúc tại Tòa Bạch Ốc hồi tháng 5 về khả năng thực hiện chuyến thăm như vậy.
Thông báo của Ngũ Giác Đài không nói rõ tàu sân bay mang tên gì sẽ thực hiện chuyến thăm.
Trong các năm từ 2009 đến 2012, các tàu sân bay USS George Washington và USS John C. Stennis từng đón các đoàn quan chức Việt Nam lên thăm khi các tàu này hoạt động ở Biển Đông, ngoài khơi Việt Nam.
Một nguồn tin từng làm việc lâu năm trong phái bộ ngoại giao Mỹ ở Việt Nam cho VOA biết phía Mỹ thường mời các quan chức cao cấp thuộc Quốc hội, chính phủ, Bộ Quốc phòng và Bộ Ngoại giao Việt Nam thăm các tàu đó.
Nhưng theo nguồn tin, trên thực tế Việt Nam thường cử các đoàn “liên ngành” cấp địa phương đi thăm, dường như e ngại phát đi tín hiệu rằng Việt Nam “thắt chặt quan hệ hải quân với Mỹ” trong bối cảnh có những tranh chấp trên Biển Đông với Trung Quốc.
Đấy là phải có sự thay đổi tư duy. Và sự hợp tác này cho thấy là quan hệ an ninh và quân sự giữa Mỹ và Việt Nam đã trưởng thành lên một bước có ý nghĩa. Việt Nam và Mỹ có những quan điểm gặp nhau trong vấn đề Biển Đông. Khác với các lần trước, lần này là [tàu sân bay] đến cập cảng, và điều này là một thông điệp nói lên sự cam kết của Mỹ can dự vào vấn đề Biển Đông. Ở đây phải có quan điểm phù hợp nhau.
Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Trường
Giờ đây, các cuộc thăm tàu sân bay không chỉ ở ngoài khơi mà sẽ diễn ra ngay tại cảng của Việt Nam. Điều này thể hiện “một sự phát triển mới và đáng khích lệ” trong quan hệ quốc phòng giữa hai nước, theo một nhà nghiên cứu ở Hà Nội.
Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Trường, Chủ tịch Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Phát triển Quan hệ Quốc tế, nói với VOA:
“Đấy là phải có sự thay đổi tư duy. Và sự hợp tác này cho thấy là quan hệ an ninh và quân sự giữa Mỹ và Việt Nam đã trưởng thành lên một bước có ý nghĩa. Việt Nam và Mỹ có những quan điểm gặp nhau trong vấn đề Biển Đông. Khác với các lần trước, lần này là [tàu sân bay] đến cập cảng, và điều này là một thông điệp nói lên sự cam kết của Mỹ can dự vào vấn đề Biển Đông. Ở đây phải có quan điểm phù hợp nhau [giữa Mỹ và Việt Nam]”.
clip_image004
Tàu USS John C. Stennis (ảnh) và tàu USS George Washington từng đón nhiều đoàn quan chức Việt Nam tham quan ngoài khơi Biển Đông
Trong cuộc gặp ở Washington hôm 8/8, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Mattis nói với ông Lịch, người đồng nhiệm phía Việt Nam, rằng một mối quan hệ quốc phòng vững mạnh có nền móng là những lợi ích chung, trong đó bao gồm tự do hàng hải và hàng không ở Biển Đông.
Vùng biển này chứng kiến những tuyên bố chủ quyền đối chọi nhau giữa các bên gồm Việt Nam, Trung Quốc, Philippines, Đài Loan, Malaysia và Brunei.
Trung Quốc đòi chủ quyền về gần như toàn bộ vùng biển dù vấp phải phản đối mạnh mẽ từ Việt Nam và một số nước khác. Với nguồn lực của nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, Trung Quốc đã xây dựng và quân sự hóa một số đảo nhân tạo, cũng như đòi có thẩm quyền tài phán từ việc nắm giữ các đảo đó.
Mỹ không phải là một bên tuyên bố chủ quyền song luôn khẳng định có lợi ích trong việc bảo đảm tự do hàng hải và hàng không ở Biển Đông. Washington đã thách thức các tuyên bố quá đáng của Bắc Kinh bằng cách điều các tàu hải quân đi vào vùng 12 hải lý quanh một số đảo nhân tạo hay bãi cạn do Trung Quốc kiểm soát.
Dù bối cảnh là như vậy, tiến sĩ Trường khẳng định việc Việt Nam đồng ý đón tàu sân Mỹ thăm cảng là “không phải là hành động khiêu khích ai cả”. Ông nói:
“Vấn đề này phải đặt trong trạng thái bình thường của quan hệ hai nước thôi, của quan hệ quân sự giữa Mỹ với các nước trong khu vực thôi. Nó cũng không có gì nhiều. Mỹ cũng thường cử tàu sân bay vào các nước ở khu vực Đông Á này. Lần này vào thăm Việt Nam ta cũng phải thấy cái này là bình thường hóa đi”.
Còn theo nhà phân tích chính trị Hà Hoàng Hợp, được Reuters trích lời trong một bản tin, thỏa thuận này nhất quán với chiến lược ngoại giao của Việt Nam là làm bạn với tất cả các nước. Ông Hợp cũng nói với Reuters rằng Việt Nam sẽ không thỏa hiệp về vấn đề chủ quyền và có những sự chuẩn bị của riêng mình.
Nguồn: https://www.voatiengviet.com/a/tau-san-bay-my-tham-cang-vn-la-thay-doi-tu-duy-cua-ha-noi/3978613.htmlVOA Tiếng Việt

No comments:

Post a Comment