Thursday, August 10, 2017

Bài viết hay(5282)

Tui chưa bao giờ dám tin thằng Ủn sẽ tấn công Mỹ bằng ICBM; kể cả sau khi Bắc Hàn hăm dọa Guam và Alaska sẽ là mục tiêu đầu tiên chỉ vì Trump cũng hù dọa Ủn sẽ chết trong biển lửa... Một già, một trẻ cứ hù dọa nhau chơi cho vui khi 2 đứa đều khùng không thua gì nhau. Trump càng hù dọa Ủn thì dân Mỹ càng bị đánh lạc hướng khi FBI đang ráo riết điều tra chứng cứ Trump có tội. Trump càng tào lao bao nhiêu thì dân Mỹ càng tưởng Trump là Lucky Lucke với 2 tay 2 súng bắn ủn chí choé không thua gì Wild wild west. Đấu võ mồm thì 2 đứa này nhất định hổng thua ai. Tài hùng biện của Obama vứt đi khi giang hồ đâu cần xài từ ngữ văn chương lịch sự. Nhà báo Vũ Linh tức kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa coi bộ khoái văn chương bình dân của Trump nên lúc nào cũng phò Trump tối đa. Dân Mỹ khoái coi show mới mà quên Putin và Xi đã khéo dùng Ủn lừa Trump chạy qua Bắc Hàn mà bỏ Syria lại cho Nga và biển Đông cho Tàu tha hồ quậy đục ngầu luôn. Phen này ISIS vẫn sống dai hơn? 

Trung bình 3 điểm cho một môn thi cũng có thể trở thành thầy cô giáo???


Biếm họa của Thăng Fly.
Các ngành Sư phạm toán, ngữ văn, sinh học ở trường Cao đẳng Sư phạm Bắc Ninh đưa ra mức điểm chuẩn vỏn vẹn 9 điểm. Nghĩa là, chỉ cần trung bình mỗi môn thi 3 điểm là thí sinh đã trúng tuyển.
Tương tự, điểm trúng tuyển ở Cao đẳng sư phạm Lào Cai là 9,5. Còn các trường cao đẳng sư phạm ở Hà Nam, Hải Dương, điểm trúng tuyển tất cả các ngành học là 10. Nghĩa là trung bình mỗi môn thi chỉ cần hơn 3 điểm, thí sinh đã trúng tuyển và nếu không có biến cố gì, ba năm sau họ trở thành thầy giáo, cô giáo.
Tôi không thể nào tưởng tượng được viễn cảnh một ngày nào đó, người truyền đạt tri thức cho con tôi, người dạy dỗ con tôi, lại là những người có nền tảng kiến thức tệ hại đến như vậy. Thật sự vô cùng lo lắng.
3 điểm cho một môn thi, đây là mức điểm kém. Một người kiến thức hạn hẹp thì sao có thể làm thầy? Họ dạy cái gì? Họ nói cho bọn trẻ nghe điều gì? Họ truyền đạt tri thức gì? Họ đưa ra phương pháp luận gì? Chẳng có gì cả, ngoài việc đọc vanh vách những gì được ghi chép trong sách giáo khoa.
Đào tạo bằng mọi giá sẽ là một mối nguy lớn đối với chất lượng ngành giáo dục. Với chất lượng thầy cô kém cỏi như vậy, đừng hi vọng gì vào việc nghiên cứu, đổi mới, sáng tạo ở ngành giáo dục. Và đương nhiên, với thực trạng này, chẳng thể hi vọng trình độ dân trí sẽ tăng lên. Cũng chẳng thể hi vọng trình độ khoa học kĩ thuật sẽ được nâng cao.
Quốc gia sẽ giàu mạnh nếu giáo dục phát triển. Ngược lại, một nền giáo dục kẻm cỏi sẽ đẩy đất nước đi đến lụi tàn.Bạch Hoàn

Ông Trần Đại Quang đi chữa bệnh từ tối 25/7/2017?

NGUYÊN THỦ QUỐC GIA & ĐỊNH CHẾ CHỦ TỊCH NƯỚC
Đại tướng Trần Đại Quang đi chữa bệnh từ tối 25-7-2017. Sự vắng mặt của ông ở trong Nước suốt hơn hai tuần qua đã tạo ra một khoảng trống cho các lời đồn đoán. Đây có thể chỉ là lựa chọn cá nhân. Các nhà lãnh đạo vốn vẫn hy vọng vào kết quả điều trị để xuất hiện trở lại trước công chúng một cách hoành tráng. Chuyện này từng xảy ra với Chủ tịch nước Lê Đức Anh.
Cuối 1996, Tướng Lê Đức Anh bị đột quỵ. [Ông bị xuất huyết não khá nặng. Theo bác sỹ Vũ Bằng Đình, Giám đốc Quân y viện 108, người trực tiếp cấp cứu. Thông tin về bệnh tình của Tướng Anh được giữ kín tuyệt đối. Hơn ba tháng sau, ông bắt đầu hồi phục. Bằng một ý chí sắt đá, Tướng Lê Đức Anh quyết định vẫn xuất hiện trên truyền hình, đài phát thanh, đọc lời chúc mừng năm mới (1997). Bác sỹ Vũ Bằng Đình nói: “Chúng tôi phải hộ tống ông từ bệnh viện ra phòng thu. Ống kính chỉ quay nửa người nên dân chúng không biết ông vẫn ngồi trên giường bệnh. Các bác sỹ nấp phía sau sẵn sàng cấp cứu”(tr319, Chương 19, Bên Thắng Cuộc II)].
Theo tôi, Ủy ban Thường vụ Quốc hội cần ra một quy chế, bắt buộc phải báo cáo với dân chúng trong trường hợp người giữ một số chức danh vì lý do sức khỏe hay lý do cá nhân không thể có mặt tại nhiệm sở trong một thời gian nhất định[có những nguyên thủ quốc gia chỉ cần vào phòng mổ là phải bàn giao quyền cho cấp phó]. Đặc biệt là với các chức danh có ảnh hưởng trực tiếp tới vận mệnh quốc gia như Chủ tịch nước, Thủ tướng...
Chúng ta không rõ bệnh tình của Đại tướng Trần Đại Quang thế nào. Nhưng, Chủ tịch nước là một định chế được Hiến pháp 2013 (Điều 88) trao cho khá nhiều quyền bính, đặc biệt có những quyền có thể phải thực thi bất cứ lúc nào như "công bố, bãi bỏ quyết định tuyên bố tình trạng chiến tranh; ...ra lệnh tổng động viên hoặc động viên cục bộ, công bố, bãi bỏ tình trạng khẩn cấp". Theo Điều 93 của Hiến pháp 2013 thì, "Khi Chủ tịch nước không làm việc được trong thời gian dài thì Phó Chủ tịch nước giữ quyền Chủ tịch nước". Chắc chắn là khi Đại tướng Lê Đức Anh bị đột quỵ vào năm 1996, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã phải bố trí người đảm nhận trách nhiệm của ông; và có thể, khi Đại tướng Trần Đại Quang đi Nhật, ông cũng đã bàn giao công việc cho người thay thế.
Tuy nhiên, dân chúng phải được biết những quy trình ấy; đừng để dân chúng có cảm giác có những vị trí trong bộ máy nhà nước hiện nay chỉ tồn tại trên danh nghĩa. "Cô đi lấy chồng thì chợ vẫn vui". Mặt khác, quyền lực của nguyên thủ quốc gia còn có giá trị biểu tượng. Dân chúng sẽ cảm thấy họ được tôn trọng khi được thông báo người thay thế dù Chủ tịch nước chỉ "không làm việc" trong một thời gian không dài. Tình trạng khẩn cấp có thể xảy ra bất cứ lúc nào bởi thiên tai địch họa. Và, nhỡ có điều gì đến với quốc gia, dân chúng sẽ rất hoang mang nếu họ thấy người phát đi các mệnh lệnh không phải là nguyên thủ được Quốc hội bầu lên mà từ một người họ chưa hề được thông báo thủ tục tạm trao quyền theo Hiến pháp.Trương Huy San

Bên cạnh việc "đốt củi", cần phải cải cách thể chế

Công cuộc chống tham nhũng đang ở giai đoạn “lò đã được đốt nóng”, “củi khô”, “củi tươi” đã không còn khác gì nhau- đốt là cháy hết! Nếu công cuộc chống tham nhũng ở Trung Quốc được gọi là “đả hổ, diệt ruồi”, thì ở Việt nam là đốt cả “củi khô” lẫn “củi tươi”. Và có vẻ như sắp tới người dân sẽ tha hồ được xem “củi” cháy.
Công bằng mà nói, khi lò đã nóng rồi, thì đốt “củi” quả thực là điều không khó. Cái khó hơn sẽ là đốt cho đúng thứ “củi” cần phải đốt và đáng bị đốt. Thiếu một quy trình pháp lý chuẩn mực, một hệ thống tòa án độc lập và bảo vệ công lý đến cùng, rủi ro của oan khuất, của khổ đau (như những gì đã xảy ra trong Cải cách ruộng đất) sẽ lặp lại vô tận trên đất nước chúng ta. Điều đáng mừng là những cải cách tư pháp đang được tiến hành hy vọng sẽ giúp chúng ta vượt qua rủi ro nói trên.
Tầm quan trọng của việc “đốt nóng lò”, khi “củi khô”, “củi tươi” quá nhiều ở khắp xung quanh là không thể phủ nhận. Tuy nhiên, bên cạnh việc “đốt nóng lò”, việc đẩy mạnh cải cách thể chế để cây xanh không biến thành “củi” cũng quan trọng không kém. Khi một môi trường biến nhiều cây xanh thành “củi”, thì “đốt củi” chỉ là xử lý hiện tượng, cải thiện môi trường mới là xử lý nguyên nhân. Một môi trường biến tất cả cây xanh trở thành rừng đại ngàn hùng vĩ ưỡn ngực che chắn Biển Đông mới là thứ chúng ta cần hơn cả.
Trong rất nhiều những cải cách thể chế, thì xây dựng một nền tư pháp độc lập là quan trọng nhất ở đây. Khi và chỉ khi một tổng thống vẫn có thể bị khởi tố và bắt giam như ở Hàn Quốc, tham nhũng mới có thể được chống lại một cách hiệu quả và triệt để. Ngoài ra, một nền tư pháp độc lập còn là điều kiện tiên quyết để bảo đảm sự an toàn cho tất cả chúng ta, trong đó có cả các nhà lãnh đạo. Bởi vì rằng không ai có thể làm lãnh đạo muôn đời. Khi các nhà lãnh đạo đã rời bỏ quyền lực, vị thế của họ không khéo còn mong manh hơn cả của một công dân bình thường. Hãy nhìn vào vị thế của cựu Tổng bí thư, Chủ tịch nước Trung Quốc Giang Trạch Dân chúng ta sẽ thấy rất rõ điều này.Tiến sĩ Nguyễn Sĩ Dũng

No comments:

Post a Comment