Friday, August 11, 2017

Bài viết hay(5285)

Ở Mỹ có 3 công sở mà ít ai ưa nhất là sở thuế, sở di trú và sở cảnh sát. Khi dân cần thì công chức ở 3 sở đó là thí dụ cụ thể, tiêu biểu nhất cho tệ nạn hành dân là chính qua thái độ quan liêu, kiêu ngạo, xấc láo và không hiệu quả khi họ không coi dân ra gì; nhất là với di dân nói tiếng Anh không lưu loát. Đừng trách dân mà hãy coi quan hành xử như thế nào. Tởm nhất chính là những công chức gốc di dân mà nhiều nhất là gốc Mễ và Philippines. Làm ăn lương mà họ tà tà mong cho hết giờ chứ không phải là làm cho xong việc. Nói chuyện với di dân thi cộc lốc, láu cá nhưng gặp Mỹ trắng thì khúm núm, xạo sự. Mong sao Trump sẽ cải cách giùm mấy ông bà công chức quá ư cà chớn này cho dân được nhờ. Chửi VC mà hổng dám vạch mặt chỉ tên những con sâu ở Mỹ thì hèn nhát lắm. Sâu bọ lúc nhúc khắp các công sở ở Mỹ kìa, sao lại sợ họ?

Lấy đâu ra kỹ năng sống ở quê mà học?

Trong bản tin trưa của VTV một ngày đầu tháng 8 tôi thấy có mẩu tin mang tên “Về quê học kỹ năng sống.”
Trên màn hình là đám trẻ đô thị quần áo đủ lệ bộ, xô nhau vào một đám vườn cải vầy vò làm không ra làm nghịch không ra nghịch.
Cái buồn cười ở đây không phải chỉ ở tính cách bố trí giả tạo của sự việc mà còn là ở những quan niệm nằm sâu trong người làm tin.
Mấy chữ kỹ năng sống mới nhập khẩu chắc có nghĩa rộng hơn, chứ không phải chỉ gồm mấy việc ra một đám đất chạm tay vào mấy cây rau.
Mà sao lại về quê để học khi – theo quy luật chung của thế giới – cuộc sống nông thôn có tính tự phát đang được tổ chức lại thành các đô thị?
Tôi không có con số chứng minh chính xác nhưng có lẽ trên thế giới hiện nay chỉ có Việt Nam là nước duy nhất lấy cuộc sống nông thôn ra làm mẫu cho những người vươn ra thành thị.
Có lần tôi đã lưu ý trên trang FB này: sách giáo khoa tiểu học ở ta toàn những bài viết tả cảnh mẹ ra sân ngồi sàng sẩy gạo với lại đi trên đường làng lắng nghe tiếng chim thánh thót.
Ai mà nhịn cười cho được?!
Xã hội đang trong quá trình hiện đại hóa, con người đang sống với những phương tiện kỹ thuật tân tiến nhất.
Học sinh thành phố ngày nay đến trường không phải là đi qua con đường dài và hẹp như Thanh Tịnh tả trong “Quê mẹ” mà đi qua cả biển những phương tiện giao thông lúc nào cũng có thể gây tai nạn.
Nếu học cả ngày thì ăn uống nghỉ ngơi ra sao ra các tiệm vắng la cà thế nào, để vừa có thể xả láng chút đỉnh vừa không làm mồi cho những trò cám dỗ hư hỏng bám đầy các cổng trường.
Cuộc sống trong gia đình lại là vấn đề kỹ năng mà trẻ rất thiếu và nhà trường thì bỏ mặc.
Ở các nhà trường do bên tôn giáo quản lý tôi thấy người ta có cả chương trình giáo dục nhân bản, ở đó dạy trẻ từ cách cầm chiếc bát cho tới cách trò chuyện với mọi người trong gia đình trong bữa ăn, các quy định này rất gần với những kiến thức mà ở các nước phát triển người ta đang dạy trẻ.
Rồi các việc liên quan trong xã hội, như việc sử dụng các loại máy móc hiện đại, cách sử dụng điện thoại khi có nhiều người cùng sống trong một căn phòng, cách xả rác và vứt rác…
Có thể nói trong việc hướng dẫn kỹ năng sống cho trẻ ở ta mọi người lơ là bao nhiêu thì ở họ có những chuẩn mực rõ bấy nhiêu. Có cả một triết lý chi phối họ chứ không phải những việc làm tùy tiện bốc đồng.
Gói gọn việc dạy con trong một chữ ngoan và biết nghe lời người lớn tuổi , thực ra các ông bố bà mẹ trẻ ở ta hiện nay đang rất bí trong việc giáo dục con trẻ. Họ mong chúng có thể tử tế hơn cả mình. Và họ bất lực.
Mà cả xã hội cũng bí, một xã hội chỉ thích la hét huyên thuyên những chuyện to lớn đâu đâu nhưng lại bỏ qua những chuyện gọi là ” nhỏ nhăt’ và lúc nhận ra chỗ lạc hậu của mình thì làm quấy làm quá cho phải phép. .
Nhìn rộng ra phải thấy đây chính là một trong những chỗ yếu chết người của những xã hội chuyển từ nông thôn lên thành thị theo kiểu chín ép.
Cái việc nhà trường và đài báo chỉ bằng lòng với mấy chữ kỹ năng sống hời hợt để trốn việc chỉ là một ví dụ nhỏ báo trước là chúng ta còn khổ sở vì sự chuyển đổi phi chuẩn của mình.Vương Trí Nhàn

Nghĩ về tư vấn giáo dục

Ngày 8/8 trang Boxitvn đăng bài: Thành lập “Tổ Tư vấn về Văn hóa - Giáo dục”, tại sao không? của Nguyễn Trọng Bình. Tác giả viết: “Được biết, mới đây, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã ký quyết định thành lập Tổ tư vấn kinh tế của Thủ tướng nhằm giúp Chính phủ và bản thân ông đưa ra những quyết sách phù hợp và đúng đắn để vực dậy nền kinh tế nước nhà trong thời gian tới. Nếu xem giáo dục là quốc sách hàng đầu, là chìa khóa để thành công, thì theo tôi một Tổ tư vấn về văn hóa - giáo dục cho Thủ tướng trong lúc này tại sao không thể trở thành hiện thực”.
Đọc xong bài viết tôi thực sự thông cảm với sự suy nghĩ và quan tâm của tác giả đến vấn đề “Quốc sách hàng đầu”. Tuy vậy nghĩ đi rồi nghĩ lại tôi thấy khó có thể đồng ý với tác giả. Trong gần 60 năm qua tôi gắn bó và rất tâm huyết với sự nghiệp giáo dục. Tôi đã từng viết nhiều thư, nhiều kiến nghị gửi Bộ trưởng Giáo dục và Quốc hội, góp nhiều ý kiến về chấn hưng giáo dục. Trong thời kỳ Thủ tướng Võ Văn Kiệt, đã từng có tổ Tư vấn về giáo dục, trong đó tôi có người bạn là GS Phạm Phụ, đại biểu Quốc hội. Tôi thường trao đổi với anh Phụ về nhiều vấn đề. Không biết các tổ tư vấn thời ông Kiệt làm được việc gì quan trọng, nhưng đến thời ông Phan Văn Khải thì chỉ còn thoi thóp và đến đời ông Nguyễn Tấn Dũng thì tự giải tán.
Tôi hình dung, về Văn hóa - Giáo dục, Đảng đã có Hội đồng lý luận, có Ban tuyên giáo, Chính phủ có Bộ giáo dục, Quốc hội có Ủy ban Văn hóa giáo dục, Mặt trận Tổ quốc có Hội đồng tư vấn về văn hóa xã hội. Gần đây lại có Ban chỉ đạo về đổi mới SGK do GS Nguyễn Minh Thuyết đứng đầu. Bây giờ nếu lập thêm Tổ tư vấn của thủ tướng, liệu trong cảnh năm cha bảy mẹ như vậy, khi các ý kiến không thống nhất thì thủ tướng biết nghe ai? Tôi cứ hình dung ông Phúc chọn được một Tổ Tư vấn có các thành viên như ông Nguyễn Trọng Bình mong muốn, quan điểm của các vị này khác với ông Thuyết và các vị bên Tuyên giáo Đảng. Liệu ông Phúc có dám nghe theo Tổ Tư vấn hay không?

Xét việc A làm tư vấn cho B. Có 2 loại A và 2 loại B. Loại A1, tư vấn để tư vấn, nghĩa là họ biết cần làm gì, làm như thế nào, có lòng trung thực và dũng cảm để nói ra ý kiến của mình. Đó là trường hợp của Chu Văn An, Nguyễn Bỉnh Khiêm, Trần Độ, Trần Xuân Bách, Nguyễn Mạnh Tường… Loại A2, tư vấn để tiến thân. Họ có đủ trí thông minh, nhưng trước khi tư vấn họ tìm hiểu ý muốn của B và tư vấn theo ý đó. Nói như Hàn Phi trong Thuyết Nan, cái khó của Thuyết khách là tìm biết cho được các vua chúa đang muốn gì để nói cho đúng ý họ. Loại B1, cần tư vấn ý tưởng, vì chưa biết rõ, chưa quyết định, muốn tìm được phương án tối ưu. Loại này cần tư vấn A1. Loại B2, cần tư vấn phụ họa. Họ đã có chủ kiến rồi, bày ra trò tư vấn chỉ là hình thức hoặc để lừa bịp, loại này cần tư vấn A2 và rất ghét A1. Phần lớn các tổ chức CS thuộc loại này.
Tổ tiên có truyền lại câu: “Thà làm học trò người khôn hơn làm thầy thằng dại”. Tư vấn là một cách làm thầy. Thế mà thằng trò không những dại mà còn kém trí tuệ, tham và đểu, lại muốn độc quyền, thuuộc loại B2, thì Thần Thánh cũng khó làm tư vấn để cho nó trở nên tốt hơn, người trần chỉ có thể phụ họa với nó để mong nhận được chút bổng lộc.
Trong thời phong kiến, có vấn đề quan hệ giữa Minh chúa và Tôi hiền. Đã là Minh chúa cần biết chọn Tôi hiền để dùng. Đã là Tôi hiền cần chọn được Minh chúa để trợ giúp. Bạn tự cho là Tôi hiền mà chọn nhầm hôn quân, bạo chúa để giúp, để thờ thì không mắc vào tội bất trí (ngu) cũng mắc vào tội bất nghĩa (đểu) hoặc bất trung (phản).
Bạn Nguyễn Trọng Bình, nếu như Thủ tướng mời bạn đứng ra lập Tổ Tư vấn như bạn đề nghị, bạn có nhận không? Tôi chưa được quen thân với bạn nên chưa dám góp ý kiến gì. Tôi chỉ nghĩ đến việc có xác suất một phần triệu tỷ (10 lũy thừa trừ 15) là Thủ tướng mời tôi làm một chân ủy viên trong Tổ Tư vấn đó, thì tôi kiên quyết từ chối, vì tôi dự đoán, trong thời buổi hiện nay, những ý kiến tôi nêu ra sẽ khác với ý kiến của Đảng, khó lọt tai Thủ tướng, không khéo tôi không tránh khỏi tội ngu, đểu hoặc phản.
Nếu Thủ tướng tự cho mình thuộc loại B1 và có toàn quyền, không bị lực lượng nào khống chế, muốn sưu tầm ý tưởng để chọn phương án tối ưu thì có nhiều cách đơn giản hơn, một trong các cách đó là dùng phương pháp não công với các nhóm phát ý tưởng và nhóm phân tích (Muốn biết phương pháp này và cách thực hiện xin hỏi GS Phan Dũng ở TP HCM, không hỏi GS Phan Dũng thì hỏi tôi cũng tạm được). Vừa qua sự hoạt động của Nhóm Cánh Buồm của Phạm Toàn, Viện Phan Chu Trinh của bà Nguyễn Thị Bình (nguyên Phó Chủ tịch Nước) và Nguyên Ngọc đều nhằm vào Chấn hưng giáo dục.
Tôi biết ý kiến của Nguyễn Trọng Bình đang được nhiều người quan tâm và hoan nghênh, thế mà tôi lại dội vào một thùng nước lạnh. Thì như vậy mới gọi là phản biện. Tôi nêu ra ý kiến cá nhân để rộng đường dư luận mà thôi.Nguyễn Đình Cống

Liên quan đến vụ Trịnh Xuân Thanh

1. Trịnh Xuân Thanh bị đưa tới sứ quán Việt Nam ở Berlin trước khi về nước

clip_image001
Đại sứ quán Việt Nam ở Berlin, ngày 3 tháng 8, 2017
Các công tố viên Liên bang Đức cho biết đã nhận trách nhiệm kiểm soát cuộc điều tra vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh và người đi cùng ông ta bởi bằng chứng mới cho thấy hai người này có nhiều phần chắc đã bị đưa đến Đại sứ quán Việt Nam ở Berlin trước khi bị đưa về Việt Nam.

Hãng tin Reuters cho biết Văn phòng Trưởng công tố viên Liên bang hôm 10/8 cho biết cuộc điều tra tập trung vào nghi vấn về hoạt động tình báo nước ngoài và tước đoạt quyền tự do bất hợp pháp. Cuộc điều tra này trước đây nằm dưới quyền kiểm soát của các công tố viên vùng thủ đô Berlin.
Văn phòng Trưởng công tố viênLbang Đức nói Việt Nam đã rút lại yêu cầu dẫn độ ông Trịnh Xuân Thanh, người khi đó đang xin bảo hộ tị nạn ở Đức nhưng bị truy nã ở Việt Nam vì tội cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng.
Đức ngày 10/8 loan báo đang cân nhắc thực hiện những bước nào tiếp theo sau khi Việt Nam không đáp ứng yêu cầu giao trả Trịnh Xuân Thanh về Đức.

2. Cảnh sát EU thu giữ xe hơi chợ Sapa, Czech để 'điều tra'

clip_image002
Chiếc xe bị giới chức tạm thu để điều tra là một chiếc Multivan VW 7 chỗ ngồi (hình minh họa). JOHN MACDOUGALL/AFP/GETTY IMAGES
Trong vụ mà Đức nói là ông Trịnh Thanh Xuân 'bị bắt cóc' ở Berlin, giới chức nghi rằng chiếc xe dùng để bắt ông Trịnh Xuân Thanh hôm 23/7/2017 tại Berlin và có thể được dùng để chở ông ra khỏi Đức sang một nước châu Âu khác là xe thuê.
BBC Tiếng Việt hỏi chuyện ông Bùi Quang Hiếu, chủ doanh nghiệp Hieu Bui Travel chuyên cung cấp dịch vụ cho thuê xe tại Prague, về việc công ty ông hiện có một xe hơi bị giới chức giữ và điều tra.
Công ty Hieu Bui Travel có trụ sở tại Trung tâm thương mại Sapa, là khu chợ nổi tiếng của cộng đồng người Việt ở ngoại ô Prague, thủ đô Czech.
Ông Hiếu hôm 10/8 nói với BBC rằng chiếc xe của công ty ông đã được cho mượn đúng vào thời điểm được cho là đã xảy ra vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh ở Berlin, và "Cảnh sát hình sự đã làm việc với tôi từ ngày 28/7, cho đến hôm nay vẫn tiếp tục".
"Họ đến văn phòng lần đầu tiên vào lúc 11 giờ ngày 28/7, chìa thẻ cảnh sát Liên minh châu Âu, có hai người đeo súng đến, tìm tôi tại văn phòng".
'Người thuê là người ở Praha, người sử dụng là từ VN sang'
"Người mượn xe cũng làm ăn trong chợ trung tâm thương mại Sapa này, và họ mượn hộ cho ai đó. Văn phòng chúng tôi chỉ biết người đầu tiên mượn xe, còn cảnh sát họ làm việc tiếp với người đó", ông Hiếu nói với BBC.
"Chúng tôi không biết người sử dụng xe là ai, dùng xe với mục đích gì. Nhưng câu hỏi đầu tiên mà các văn phòng cho thuê xe bao giờ cũng phải hỏi khi cho thuê, là "anh thuê xe với mục đích gì", và người ta nói với tôi là để đi du lịch, cho một tốp khách từ Việt Nam sang", ông Hiếu giải thích thêm.
"Tôi khẳng định là họ mượn cho người khác chứ không lái. Bởi vì trong những ngày đó họ vẫn ngồi làm việc tại Trung tâm Thương mại Sapa chứ không vắng mặt. Tôi vẫn gặp người trực tiếp mượn xe".
clip_image003
Ông Trịnh Xuân Thanh bị đưa lên xe hơi hôm 23/7 rồi đem sang một quốc gia châu Âu láng giềng, báo Taz viết. TAZ.DE
Tạm thu xe hai tháng
Ông Bùi Quang Hiếu nói công ty ông có tổng số bảy chiếc xe cho thuê, tất cả đều kết nối dịch vụ vệ tinh.
Trong số này, chiếc mà ông cho thuê trong thời gian 20-24/7 hiện đang bị giới chức thu giữ.
"Cảnh sát không cho chúng tôi biết l‎ý do vì sao họ hỏi về chiếc xe này, chỉ nói là chiếc xe đã vi phạm pháp luật. Mà việc vi phạm pháp luật, theo tôi thì có thể là do dùng để chở thuốc phiện, hoặc chở người không có giấy tờ, hoặc việc gì đó khác".
"Cảnh sát sẽ làm việc với hãng cung cấp dịch vụ vệ tinh để lấy thông tin về hành trình của tất cả bảy xe trong tháng Bảy và tháng Tám để kiểm tra", ông nói.
clip_image004
Ông Bùi Quang Hiếu, Chủ xe, công ty Hieu Bui Travel, Praha: "Chiếc xe bị tạm thu là chiếc Multivan VW (Volkswagen) 7 chỗ ngồi, màu ánh bạc, biển số 2AB-3140. Xe được cho mượn vào ngày 20/7, họ đem trả vào ngày 24/7, trùng vào thời điểm xảy ra vụ ông Trịnh Xuân Thanh, cho nên giới chức đặt nghi vấn". BUI QUANG HIEU
"Trong số đội xe của tôi, có một chiếc bị họ ngắt dịch vụ định vị vệ tinh. Tôi có khiếu nại thì họ nói đó là để phục vụ cho công tác điều tra nên họ tạm ngắt. Sáu chiếc còn lại tôi vẫn nhìn thấy [vị trí qua định vị vệ tinh], vẫn hoạt động bình thường".
Ông cho biết chiếc xe bị tạm thu giữ "là chiếc Multivan VW (Volkswagen) 7 chỗ ngồi, màu ánh bạc, biển số 2AB-3140, được cho mượn vào ngày 20/7, họ đem trả vào ngày 24/7, trùng vào thời điểm xảy ra vụ ông Trịnh Xuân Thanh, cho nên giới chức đặt nghi vấn".
"Cảnh sát lấy xe vào lúc 17 giờ 41 phút ngày 28/7/2017, tại một bãi gửi xe có người trông giữ 24/24. Khi thu xe, họ gọi tôi tới ký biên bản thu xe. Trong biên bản ghi rõ 'tạm thu hai tháng để phục vụ điều tra công việc'".
"Họ hỏi rất kỹ tuy vẫn chỉ trong phạm vi một số câu hỏi: hỏi ngày giờ cho thuê xe, người thuê là ai, có biết ai là người lái xe không, có biết họ dùng xe đó để làm gì không".
Bộ Ngoại giao Đức hôm thứ Tư 9/8 tuyên bố đang cân nhắc các bước đi cần thiết sau khi Việt Nam không hồi đáp yêu cầu của Berlin, muốn Hà Nội trao trả ông Trịnh Xuân Thanh.
Berlin nói ông Trịnh Xuân Thanh 'đã bị mật vụ Việt Nam bắt cóc' hồi cuối tháng Bảy.
Hôm 4/8, Ngoại trưởng Đức cáo buộc Việt Nam đã thực hiện vụ việc theo cách thức "chỉ có trong các phim ly kỳ thời Chiến tranh Lạnh" và đó là hành vi mà Đức thấy là "không thể chấp nhận".

No comments:

Post a Comment