Tuesday, August 1, 2017

Chiến dịch 'đả hổ, diệt ruồi' của Trung Quốc

Chiến dịch chống tham nhũng ở Trung Quốc do Chủ tịch Tập Cận Bình phát động diễn ra rầm rộ. Nhiều nhân vật tai to mặt lớn như Bí thư Trùng Khánh Bạc Hy Lai, cựu Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị Chu Vĩnh Khang, những người tưởng chừng bất khả xâm phạm đã phải ra vành móng ngựa.
Nhưng các chuyên gia quốc tế nói chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” của ông Tập “không có mấy tác dụng”.
Tạp chí Forbes của Mỹ đã đăng bài phân tích của tác giả John Lee cho rằng chiến dịch đánh tham nhũng tại Trung Quốc sẽ chẳng cải thiện được tình hình.
Tiến sỹ Lee, chuyên gia của viện Hudson, giảng viên Đại học Tổng hợp quốc gia Australia viết: “Thêm một tuần nữa và thêm một quan chức cấp cao bị chiến dịch chống tham nhũng của Chủ tịch Tập Cận Bình bắt giữ. Vương Bảo An, Cục trưởng Cục Thống kê quốc gia, bị bắt vì “vi phạm kỷ luật nghiêm trọng” (cụm từ thường được dùng ở Trung Quốc ám chỉ tội tham nhũng - PV).
Vương Bảo An đã bị bắt để điều tra (Ảnh: turner.com)
Theo phân tích của tiến sỹ Lee, thực chất về những hành vi “vi phạm” tại thời điểm ông Vương bị bắt không được tiết lộ nhưng có vẻ liên quan đến thời gian ông này làm Thứ trưởng Bộ Tài chính Trung Quốc. Đã thành thông lệ ở Trung Quốc, với những vụ “vi phạm kỷ luật nghiêm trọng”, 99% chắc chắn sẽ bị kết án.
Chiến dịch chống tham nhũng của ông Tập có thể được xem là thẳng tay, không cho những nhân vật bị kết án có cơ hội bảo vệ bản thân, nhưng rất nhiều người hiểu rằng đó chính là điều chính quyền ở Trung Quốc muốn. Theo các dữ liệu do một số tổ chức, ví dụ tổ chức Minh bạch quốc tế, đưa ra, Trung Quốc đều xếp hạng thấp ở mọi khía cạnh liên quan đến tham nhũng. Quan chức, đảng viên là những đối tượng bị người dân Trung Quốc phàn nàn nhiều nhất.
“Liệu ông Tập có phải là một chủ tịch tốt cho đất nước Trung Quốc”? Tiến sỹ Lee tự hỏi và tự trả lời: “Có lẽ là vậy, nhưng chiến dịch (chống tham nhũng) sẽ chẳng bao giờ mở rộng và đi sâu đến mức thực sự quét sạch tham nhũng ở Trung Quốc tới một mức độ gọi là “đáng kể”, cho dù có bao nhiêu đảng viên Đảng Cộng sản Trung Quốc bị cách chức hay tống vào những nhà tù vốn đã chật ních của nước này”.
Vậy “đả hổ diệt ruồi” chẳng lẽ không đem lại điều gì? Theo Lee, chiến dịch của ông Tập không phải là ý tưởng mới mẻ, nhưng thời điểm này nó mang những nét khác. Bởi ông Tập đã nâng nó lên ở một tầm cấp mới.
Ở thời ông Tập, các con “hổ” và “ruồi” được âm thầm đưa vào tầm ngắm và Ủy ban Giám sát kỷ luật Trung ương đầy uy quyền vào cuộc rất nhanh. Cơ quan này sử dụng chiến thuật hiếm: “ra đòn” không một lời cảnh báo trước. Vào ngày bị bắt, Vương Bảo An còn đội chiếc mũ của bộ đồng phục Cục Thống kê Quốc gia, tham dự một buổi họp báo với bộ dạng đầy khí thế, vui vẻ, hùng hồn bác bỏ những bình luận bi quan về nền kinh tế Trung Quốc của tỷ phú chuyên đầu tư mạo hiểm người Mỹ George Soros. Rõ ràng là ông ta không hề biết những gì xảy ra chỉ vài tiếng sau đó.

Ông Tập “khó làm tới cùng”? (Ảnh: BBC)
Theo ông Lee, Ủy ban Giám sát kỷ luật Trung ương Trung Quốc có vẻ phục vụ theo các ý đồ cá nhân của ông Tập và hoạt động với tư cách đảng hơn là tư cách nhà nước. Thông điệp rõ ràng là ông Tập đang lãnh đạo đảng, còn đảng lãnh đạo đất nước.
Kể từ năm 2013, hơn 200.000 quan chức và đảng viên đã bị điều tra, với tỷ lệ kết án 99%. Hãy so sánh với vài ngàn người bị điều tra mỗi năm ở thời người tiền nhiệm của ông Tập là Hồ Cẩm Đào. Những đối tượng bị bắt ở thời kỳ hiện nay bao gồm không chỉ quan chức cấp thấp mà có cả những nhân vật nặng ký như quan chức đầu tỉnh hoặc lãnh đạo tập đoàn nhà nước, thậm chí thuộc hàng cao nhất như Chu Vĩnh Khang, từng là Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị, cơ quan quyền lực nhất tại Trung Quốc gồm vài thành viên. Chu cũng từng nắm giữ ngành an ninh và tư pháp của quốc gia đông dân nhất thế giới. Có nghĩa là có cả “ruồi” lẫn “hổ”.
Cựu Ủy viên thường trực Bộ chính trị Trung Quốc Chu Vĩnh Khang là một trong những con hổ bị nạn trong chiến dịch
Đi theo hướng này, ông Tập đang thu nhận cả sự tôn trọng lẫn thù ghét. Nhưng sự thù địch thường mạnh hơn và kéo dài hơn, theo “thông lệ” của chính trị Trung Quốc. Ngay cả khi những người chống đối ông Tập im lặng trong thời điểm này thì cũng không đồng nghĩa là họ chịu ngồi im mãi.
Tham nhũng là một phần của thể chế?
Câu trả lời không đơn giản thế. Theo ông John Lee, nền kinh tế chính trị Trung Quốc được thiết kế để đảm bảo mọi đảng viên và quan chức là những người được hưởng lợi chủ yếu từ tăng trưởng kinh tế và những cơ hội khác. Hệ thống chính trị vẫn dựa vào chiến lược đóng vai trò là đối tượng “phân phát” các cơ hội thương mại và chức vụ để nắm giữ quyền lực.
Vấn đề là một chiến dịch chống tham nhũng toàn diện và quá sâu rộng sẽ hủy hoại hoàn toàn chiến lược nói trên. Ở Trung Quốc, thành công kinh doanh và thành công chính trị được xem là có thể đổi vai, có tác động qua lại, có quan hệ tương hỗ. Một số lượng lớn tham gia chính trị, hoặc chỉ đơn giản là vào đảng, để mưu cầu các lợi ích vật chất.
Hãy lấy kỳ họp năm 2015 của Đại hội đại biểu Nhân dân Trung Quốc làm ví dụ. Trong số đại biểu có 203 người thuộc danh sách 1.271 người giàu nhất Trung Quốc với số tài sản trị giá 463,8 tỷ USD, theo tạp chí chuyên về người giàu Trung Quốc Hurun.
Không tính đến những người siêu giàu, hơn 98% các giám đốc doanh nghiệp nhà nước đều là đảng viên. Hơn 90% trong khoảng 85 triệu đảng viên của Trung Quốc là các doanh nhân. Và không nghi ngờ gì, sẽ còn hàng trăm triệu người khác muốn vào đảng, bởi vào chỉ có lợi thì dại gì không vào.
Trong bối cảnh ấy, làm sao chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” có thể đi sâu đi rộng? Chúng ta sẽ cùng theo dõi ý kiến của chuyên gia ở các phần sau của loạt bài.


Việc Bí thư Trùng Khánh Tôn Chính Tài không xuất hiện trước ống kính truyền hình tại phiên bế mạc Hội nghị toàn quốc về ngành Tài chính ở Bắc Kinh vừa kết thúc hôm 15/7 làm dấy lên nghi vấn “ngôi sao đang lên” này vướng vào vụ điều tra vì “vi phạm nghiêm trọng kỷ luật của Đảng”.
Chien dich 'da ho, diet ruoi' cua Trung Quoc: Manh tay tu duoi - Anh 1Một trong những "hổ lớn" Trung Quốc bị xét xử của chiến dịch "đả hổ, diệt ruồi".
Theo đó, ông Tôn Chính Tài được xem là “ngôi sao đang lên” trên chính trường Trung Quốc với việc trở thành ứng viên sáng giá cho một vị trí trong Ban Thường vụ Bộ Chính trị tại Đại hội Đảng lần thứ 19 dự kiến diễn ra vào cuối năm nay. Ngay sau khi thông báo về việc ông Tôn Chính Tài không còn giữ chức Bí thư tỉnh Trùng Khánh, ông Trần Mẫn Nhĩ đã được bổ nhiệm thay thế. Ông Tôn Chính Tài cũng không có mặt tại lễ bàn giao chức vụ. Cuộc họp nội bộ vừa diễn ra tại Trùng Khánh không nêu rõ ông Tôn đã chính thức bị điều tra hay chưa, nhưng việc ông Tôn không có mặt tại lễ bàn giao chức vụ là dấu hiệu bất bình thường.
Nhiều nghi vấn cho rằng, ông Tôn đã vướng vào “vi phạm nghiêm trọng kỷ luật của Đảng”, cụm từ thường dùng cho các quan chức Trung Quốc bị điều tra tham nhũng. Nếu Bắc Kinh xác nhận thông tin này, “ngôi sao đang lên” này sẽ trở thành Ủy viên Bộ Chính trị đương nhiệm đầu tiên bị điều tra kể từ vụ ông Bạc Hy Lai vào năm 2012. Đặc biệt, ông Bạc Hy Lai cũng vướng vào điều tra vì “vi phạm nghiêm trọng kỷ luật của Đảng” khi đang là Bí Thư Trùng Khánh. Tính luôn ông Trần Mẫn Nhĩ, tỉnh Trùng Khánh đã có đến 4 Bí thư trong vòng 5 năm qua.
Động thái này có thể được xem là một bước tiến mới của chiến dịch “đả hổ, diệt ruồi và săn cáo” của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình trong quá trình xử lý quan tham. Trong bài viết của người đứng đầu Ủy ban kiểm tra và kỷ luật T.Ư Vương Kỳ Sơn được đăng tải trên tờ Nhân dân nhật báo gần đây đã nêu rõ, nền văn hóa chính trị tại Trung Quốc chưa thực sự lành mạnh và sự điều hành yếu kém vẫn tồn tại sau 5 năm tăng cường cuộc chiến chống tham nhũng. Theo ông Vương Kỳ Sơn, tất cả những vấn đề phát hiện qua các cuộc thanh tra đều phản ánh yếu kém trong công tác lãnh đạo, công tác xây dựng và nỗ lực chưa đủ mạnh trong việc thực hiện nghiêm kỷ luật đảng. Điểm đặc biệt, bài viết được đăng tải ngay sau khi thông tin về việc ông Tôn Chính Tài thôi giữ chức Bí thư Trùng Khánh công bố.
Lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc đã tuyên bố cuộc chiến chống tham nhũng sẽ không bao giờ kết thúc. Chiến dịch tập trung vào các vụ việc cho nhận hối lộ và biển thủ công quỹ, tập trung vào các quan chức trong chính phủ, DN nhà nước và cả quân đội. Chiến dịch “đả hổ, diệt ruồi và săn cáo” của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình với sự hỗ trợ đắc lực của ông Vương Kỳ Sơn đã tuyên án hàng chục quan chức cấp cao. Tính đến thời điểm hiện tại, đã có 1,2 triệu quan chức Trung Quốc rơi vào vòng lao lý sau khi bị điều tra vì “vi phạm nghiêm trọng kỷ luật của Đảng”. Chiến dịch này được xem là đã thành công trong việc thanh trừng các “hổ lớn”, nhưng giới chuyên gia nhận định, cuộc chiến “diệt ruồi” mới quan trọng cũng như quyết định sự thành bại của các chiến dịch trong tương lai. Bởi, lực lượng quan chức cấp thấp rất đông, nếu không nghiêm trị từ dưới, thì cả chiến dịch khó lòng thành công hoàn toàn.Lẩn trốn suốt 15 năm, cuối cùng Xie Renliang vẫn không thể thoát khỏi mắt các nhà điều tra trong chiến dịch "Săn cáo" ở Trung Quốc.
15-nam-truy-lung-cao-tham-nhung-o-trung-quoc
Hình ảnh Zhang Jianping tại sân bay ở Thượng Hải được camera an ninh ghi lại. Ảnh: AFR.
"Săn cáo" là cụm từ dùng để chỉ chiến dịch của Trung Quốc truy bắt các quan chức và giám đốc điều hành tham nhũng đã ôm tài sản bỏ trốn ra nước ngoài. Cùng với "đả hổ diệt ruồi", chiến dịch này được Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình phát động kể từ khi lên nắm quyền, nhằm diệt trừ vấn nạn tham nhũng trong bộ máy chính quyền.
Tính đến tháng 4/2017, chiến dịch "Săn cáo" đã bắt giữ được 40 trong 100 đối tượng bị "truy nã gắt gao nhất", theo Asia Today. Trong đó, vụ bắt giữ hồi năm 2015 đối với "cáo" tham nhũng Xie Renliang, kẻ mà báo chí địa phương đưa tin rằng y lẩn trốn ở Australia dưới cái tên Zhang Jianping, vẫn được nhắc đến như một điển hình trong nỗ lực giăng lưới tóm quan tham ở Trung Quốc.
Nhờ công nghệ nhận dạng khuôn mặt cùng kho dữ liệu liên tục cập nhật, nhà chức trách Trung Quốc cho biết họ phát hiện một người đàn ông khả nghi tại sân bay quốc tế Phố Đông, Thượng Hải, vào ngày 20/1/2015. Người này mang hộ chiếu Australia dưới cái tên Zhang Jianping.
Việc xác định được Zhang gây chú ý bởi y đã bỏ trốn biệt tăm suốt 15 năm sau khi lừa đảo các nhà đầu tư và một công ty chứng khoán nhà nước Trung Quốc, tư lợi bất chính 91 triệu nhân dân tệ (18,7 triệu USD).
Kênh truyền hình trung ương Trung Quốc CCTV lúc bấy giờ phát một bộ phim tài liệu dài 12 phút kể lại quá trình bắt giữ Zhang. Ngoài hình ảnh Zhang trích xuất từ camera an ninh tại sân bay, bộ phim còn chứa một số đoạn phỏng vấn giữa cảnh sát với Zhang, bình luận về "ngoại hình" cũng như đưa ra những giả thiết về các cáo buộc đối với y. Tờ People's Daily, cơ quan ngôn luận đảng Cộng sản Trung Quốc, trong khi đó tập trung ca ngợi công nghệ hiện đại giúp phát hiện ra Zhang. Tuy nhiên, những thông tin trên chỉ là một phần nhỏ của câu chuyện.
Qua quá trình xem xét các tài liệu tòa án, Financial Review đã phát hiện nhiều chi tiết gây chú ý về quãng thời gian lẩn trốn của Zhang.
Thay vì trốn chạy sang Australia vào năm 2002, Zhang dường như dành phần lớn thời gian trong suốt 15 năm qua ẩn náu ở Trung Quốc, theo các tài liệu tóm tắt được chuẩn bị cho phiên tòa xét xử Zhang. Những tài liệu này cũng cho thấy Zhang quản lý một trang trại rộng 50 hecta nuôi rùa và lươn ở đảo Hải Nam, phía nam Trung Quốc.
Dù báo chí Trung Quốc ca ngợi công nghệ nhận diện khuôn mặt là một trong những nhân tố quan trọng giúp cơ quan chức năng bắt giữ Zhang, giới chuyên gia lại cho rằng chuyên án thành công là nhờ sự giám sát chặt chẽ cũng như theo dõi sát sao của cảnh sát.
Theo những bằng chứng cảnh sát cung cấp, Zhang bị theo dấu tới Hải Nam không lâu sau khi các nhà điều tra mở lại vụ án của y trong chiến dịch "Săn cáo".
Họ phát hiện ra rằng con trai y, Xie Yun, thường xuyên gọi đến một số máy đăng ký trên đảo. Cảnh sát đồng thời cũng biết Xie còn gọi cho cả vợ cũ của Zhang. Bà này đã có quốc tịch Australia và đang sống ở Sydney.
Cảnh sát Thượng Hải cho biết Zhang có được quốc tịch Australia bằng cách không chính thống thông qua người vợ của y. Đầu tiên, Zhang ly dị vợ. Tiếp đó, người vợ kết hôn với một người Australia để lấy quốc tịch. Đến năm 2002, bà này ly dị người chồng Australia và làm đám cưới lại với Zhang, qua đó giúp ông ta có quốc tịch Australia.
Từ đây, cảnh sát lập tức đặt nghi vấn Zhang thực tế chính là Xie Renliang, kẻ biển thủ 91 triệu nhân dân tệ và biến mất hồi năm 1997. Không tới Hải Nam để bắt giữ Zhang ngay lập tức, cảnh sát quyết định chờ đợi. Họ thậm chí còn để Zhang bay đến Sydney vì biết y đã đặt vé khứ hồi trở về Trung Quốc. Theo các nguồn tin am hiểu vấn đề, giới chức Trung Quốc nắm mọi động thái của Zhang trước cả khi y bước chân lên chuyến bay từ Sydney tới Thượng Hải.
Giới chuyên gia nhận định việc bắt Zhang sau khi y trở về từ Australia là một phần trong tính toán của chính quyền Trung Quốc. Qua đó, họ dường như muốn khẳng định sự thành công của chiến dịch "Săn cáo", bất chấp những khó khăn gặp phải.
Khi bị bắt, Zhang một mực phủ nhận mình là Xie dù tài liệu tòa án nêu rõ ADN của y khớp với ADN lấy từ Xie Yun, con trai Xie Renliang. Zhang nói mình không nhớ bất kỳ sự việc gì trước năm 2006.
Khó khăn
Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương Trung Quốc (CCDI) ngày 31/7 cho biết Huang Hong, 50 tuổi, đã ra đầu thú sau 19 năm lẩn trốn tại Mỹ. Huang từng là kế toán cho văn phòng tại Bắc Kinh của một doanh nghiệp nhà nước ở tỉnh Hà Bắc. Huang bị tố biển thủ công quỹ và bỏ trốn sang Mỹ năm 1998. Huang xếp thứ 43 trong danh sách 100 nghi phạm "bị truy nã gắt gao nhất" được cho là đang lẩn trốn ở nước ngoài do Trung Quốc công bố hồi tháng 4/2015.
Theo chuyên gia pháp lý, việc truy tìm và dẫn giải các "cáo tham nhũng" ở nước ngoài trở về thực sự là một thách thức đối với chính quyền Trung Quốc. Dù Trung Quốc có hiệp ước dẫn độ với khoảng 38 quốc gia, họ lại không thể đạt thỏa thuận này với Mỹ, Canada, Australia, 3 điểm đến lý tưởng cho những tội phạm kinh tế. Thực tế trên đặt ra không ít khó khăn, đặc biệt trong việc tịch thu tài sản của các quan chức trốn chạy.
Mặt khác, chính phủ các nước phương Tây cũng thường tỏ ra miễn cưỡng khi trao trả nghi phạm Trung Quốc do quan ngại về hệ thống tòa án hay việc áp dụng án tử hình với tội danh liên quan đến tham nhũng ở Trung Quốc.
"Có những khác biệt trong hệ thống chính trị và ý thức hệ giữa chúng ta", Lin Xin, nhà nghiên cứu luật quốc tế từ Học viện Khoa học Xã hội Trung Quốc nói. "Những khác biệt này ảnh hưởng đến việc dẫn độ".

Bí thư Thành ủy Đinh La Thăng phát biểu tại cuộc họp. (Theo soha.vn)
Đỗ Minh Tuấn(facebook)Nhiều người cho rằng các chủ trương và hành vi gọi là chống tham nhũng của Việt nam lấy cảm hứng và mục tiêu từ chiến dịch “Đả hổ diệt ruồi” của Trung Quốc. Nhưng họ nhầm to! Những ý kiến này không phải không có cơ sở. Xưa nay, Việt Nam thường copy các mô hình, đường lối của Trung Quốc sau hai năm Trung Quốc thực thi. Khoán, Kinh tế thị trường đều được Việt Nam làm theo Trung Quốc sau hai năm nước này thực hiện. “Đả hổ diệt ruồi” cũng đã được hai năm. Vậy, theo quy luật, thằng em chã tham ăn lười biếng ngu đần bưng đồ thải “Đả hổ diệt ruồi” của ông anh về xài là chuyện có cơ sở.
Nhưng nghĩ vậy là nhầm to vì cùng giương lên khẩu hiệu chống tham nhũng, nhưng hai việc của hai đảng khác nhau một trời một vực về cả quy mô, mục đích và ý nghĩa, thậm chí, nhìn từ góc độ nào đó, hai việc đó trái ngược nhau như nước với lửa về bản chất.
Trung Quốc có chiến lược xây dựng CNXH dưới hình thức một xã hội hài hoà, quan tâm đến nhân dân bằng việc sửa đổi Luật đất đai và xây dựng chính sách Tam Nông “Cho nhiều lấy ít”. Luật Đất đai theo kiểu đút hết công sản vào túi đảng cũng đã được Trung Quốc áp dụng gây ra vấn nạn quan chức cướp đất như ở Việt Nam hiện nay khiến cho hơn 70 triệu nông dân mất đất mà không còn phúc lợi tập thể để hỗ trợ họ duy trì cuộc sống; 200 triệu người phải lang thang đi tìm việc ở khắp nơi. Số liệu thống kê cho thấy hồi năm 2004 Trung Quốc có 74.000 vụ khiếu kiện tập thể về đất đai thu hút gần 4 triệu người tham gia và 2005 số vụ là 84.000 và 2006 là 90.000 vụ. Nhưng Đảng CSTQ tuy là tên cướp của Việt Nam nhưng là những cái đầu khổng lồ với lương tâm vì dân lớn hơn VN gấp triệu lần nên đã kịp thời sửa đổi Luật đất đai quy định rõ ràng thế nào là “Lợi ích công cộng”, quy định việc thu hồi đất rất ngặt nghèo, giới hạn vạch đỏ của đất nông nghiệp mà bọn như Viettel ở TQ không thể mạo danh công trình quân sự hay công trình phục vụ Đảng để cướp đất của nông dân rồi đàn áp họ, bắt họ bỏ tù như ở Việt Nam. Những vấn nạn về đất đai về cơ bản được giải quyết, Bên cạnh đó, nhiều chính sách Tam Nông mang bản chất XHCN khác đã làm thay đổi cuộc sống người nông dân mà những kẻ có quyền tham lam độc ác và khốn nạn nhất quả đất ở Việt Nam hiện nay một thế kỷ nữa cũng chưa nghĩ đến.
Như vậy, rõ ràng Trung Quốc phát động chiến dịch đả hổ diệt ruồi sau khi giải quyết các vấn đề quan tham cướp bóc và đày đoạ nhân dân, xây dựng thành công một xã hội hài hoà lợi ích (quan ăn cỗ thì dân cũng còn có cháo để húp), nên chiến dịch “Đả hổ diệt ruồi” từ góc nhìn nào đó là phù hợp với lợi ích của nhân dân. Nói cách khác, “Đả hổ diệt ruồi” là một chiến dịch có tầm chiến lược vĩ mô xây dựng xã hội hài hoà, vì cả quan và vì cả dân, không còn là chiến dịch cứu vớt đạo đức phọt phẹt nhân danh một đảng phái như ở ta.
Chống tham nhũng ở ta hầu như chẳng liên quan gì đến chiến lược xây dựng hạnh phúc cho toàn dân theo kiểu “Hài hoà lợi ích”, hay “Cho nhiều lấy ít” như ở Trung Quốc, mà chỉ là công việc đấu tranh, đấu đá nội bộ đảng vì nhiều mục đích (xây dựng đảng cho sạch nước cản về đạo đức và nguyên tắc, đấu đá tranh giành quyền lực, gây sức ép chia lại tiền tham nhũng.v.v.). Nói trắng ra đây là một vụ tắm truồng của các quan trước mặt nhân dân để khoe thân thể sạch, cơ bắp mạnh và chia lại quyền tiền, dân chẳng được gì trong cái gọi là thắng lợi ấy cả. Thế cho nên, trong lúc chống tham nhũng, nhân dân vẫn bị cướp đất, vẫn bị đàn áp, vẫn bị dán nhãn thế lực thù địch, quan lớn đầu triều đi qua Formosa vẫn câm như hến như bảo kê cho giặc kinh tế môi trường và bọn tham nhũng quyền cấp đất, quyền quản lý môi trường. Nếu những kẻ giương cờ ầm ỹ “chống tham nhũng” thắng lợi thì cũng chỉ một phe trong đảng thắng, dân vẫn đói, vẫn bị cướp đất, vẫn bị gánh nợ nần thôi!
Điểm khác thứ hai giữa “Đả hổ diệt ruồi” ở TQ và “Chống tham nhũng” ở VN là ở Trung Quốc có hổ, từ là những Chúa sơn lâm của một khu rừng, còn ở Việt Nam chỉ có giun sán và dòi bọ, được trao quyền chính thức công khai để sống ký sinh khắp nơi trên cơ thế đất nước và cơ thể nhân dân. Nên phải gọi chiến dịch “Chống tham nhũng” là “Đả giun diệt dòi” thì mới đúng.
Tóm lại, trái ngược hoàn toàn với chiến dịch “Đả hổ diệt ruồi” có tầm chiến lược xây dựng “Xã hội hài hoà”, “Cho nhiều lấy ít” gắn với hạnh phúc nhân dân của Trung Quốc, chủ trương chống tham nhũng ở VN là việc của nội bộ đảng, chẳng liên quan gì tới quyền lợi tối thiểu của dân, trái lại, còn vẽ ra viễn cảnh dân tiếp tục bị nhóm lợi ích mới thắng trong cuộc đấu đá có tên là chống tham nhũng công khai cướp đất đai, huỷ hoại môi trường, đàn áp, vu cáo, bỏ tù.v.v. Cho nên, so sánh chống tham nhũng ở Việt Nam với chiến dịch “Đả hồ diệt ruồi” của Trung Quốc thì như các cụ đã nói “Khác gì bì phấn với vôi/L… con đĩ rạc với môi quan trường”

No comments:

Post a Comment