Thursday, August 10, 2017

Guam

Guam (tiếng Chamorro: Guåhan), tên chính thức là Lãnh thổ Guam, là một đảo trong miền tây Thái Bình Dương và là một lãnh thổ có tổ chức nhưng chưa hợp nhất của Hoa Kỳ. Người Chamorros, cư dân bản thổ của Guam, là nhóm người đầu tiên sinh sống tại hòn đảo khoảng 6.000 năm về trước. Nó là đảo lớn nhất và ở tận phía nam nhất của Quần đảo Mariana. Thủ phủ của đảo là Hagåtña, trước đây là Agana. Kinh tế của Guam chính yếu nhờ vào du lịch (đặc biệt là từ Nhật Bản, Hàn Quốc và Đài Loan) và các căn cứ quân sự của Hoa Kỳ. 
634885529935690000 Thông tin chung đảo Guam
Nét Việt đặc trưng nhất ở đây là 80 con trâu bằng sợi thủy tinh to như thật được chị Mai Anh – một Việt kiều ở đây mang từ Việt Nam sang để trang trí trên đường phố. Hiện có khoảng 200 người Việt tại đảo Guam, có tới bảy tám tiệm ăn do người Việt Nam làm chủ, tiệm nào cũng có món phở nhưng người địa phương thích nhất là món hủ tiếu nấu theo kiểu Việt Nam mà họ gọi là combination soup. Ở Guam chỉ có hai bác sĩ người Việt, còn phần đông là buôn bán. Có người từ California hay từ những tiểu bang khác qua Guam mở quán Karaôkê hay hộp đêm để phục vụ du lịch.
 
634870967863680000 Thông tin chung đảo Guam634870967855580000 Thông tin chung đảo Guam
Khí hậu có nét nhiệt đới duyên hải. Thời tiết thường nóng và rất ẩm với ít thay đổi nhiệt độ theo mùa. Nhiệt độ cao trung bình là 86 °F (30 °C) và nhiệt độ thấp trung bình là 74°F (24 °C) với lượng mưa trung bình hàng năm là 96 inch (2.180 mm). Mùa khô kéo dài từ tháng 12 đến tháng sáu. Những tháng còn lại là mùa mưa. Tháng 1 và tháng 2 được xem là tháng mát nhất trong năm với nhiệt độ ban đêm khoảng từ 75 đến 70 °F và thông thường có độ ẩm thấp hơn. Tháng dể có bão nhất là tháng 10 và tháng 11. Tuy nhiên chúng cũng có thể xảy ra quanh năm. Trung bình có ba cơn bão nhiệt đới và một cơn bão lớn đi qua Guam trong vòng 180 hải lý (330 km) mỗi năm. 
Nhân khẩu
Theo Điều tra Dân số Hoa Kỳ năm 2000, dân số của Guam là 154.805[5] Dân số ước tính năm 2007 cho Guam là 173.456[6]. Cho đến năm 2005, sự gia tăng dân số hàng năm là 1,76%[7]. Nhóm dân đông nhất là người bản xứ Chamorros, chiếm 57% tổng dân số. Nhóm dân lớn thứ nhì là người Philippines chiếm 25.5%, người da trắng 10%, Trung Hoa, Nhật, Triều Tiên và các nhóm dân khác. Ngày nay, Giáo hội Công giáo Rôma là tôn giáo lớn nhất chiếm 85%. Ngôn ngữ chính của đảo là tiếng Anh và tiếng Chamorro.
634870965746290000 Thông tin chung đảo Guam
Các cô gái đảo Guam

Văn hóa 
Lịch sử
two lovers pointNhà hàng hải Bồ Đào Nha Ferdinand Magellan phụng lệnh Vua Tây Ban Nha đã đến đảo năm 1521 trong chuyến đi vòng quanh trái đất. Tướng Miguel López de Legazpi tuyên bố chủ quyền Guam cho Tây Ban Nha năm 1565. Người Tây Ban Nha bắt đầu thuộc địa hóa lãnh thổ này năm 1668 khi Cha San Vitores đến nơi đây. Ông thiết lập một cơ sở truyền đạo Công Giáo đầu tiên. Quần đảo lúc đó được cai trị từ Philippine như một phần của Đông Ấn thuộc Tây Ban Nha. Giữa năm 1668 và năm 1815, Guam là một nơi dừng chân quan trọng trên đường giao thương của Tây Ban Nha giữa Mexico và Philippines. Guam cùng với phần còn lại của Quần đảo Mariana và Quần đảo Caroline được Tây Ban Nha xem như một phần thuộc địa của họ tại Philippines. Trong khi nền văn hóa Chamorro là đơn lập, các nền văn hóa của cả Guam và Quần đảo Bắc Mariana bị ảnh hưởng truyền thống và văn hóa Tây Ban Nha rất nặng nề.
Hoa Kỳ chiếm lấy đảo năm 1898 sau Chiến tranh Tây Ban Nha-Mỹ. Guam trở thành một trạm phục vụ cho các tàu chiến Hoa Kỳ đi lại từ Philippines trong khi Quần đảo Bắc Mariana sang tay qua Đức rồi Nhật Bản.
guam
634870916408930000 Thông tin chung đảo Guam
Bãi biển đảo Guam

Địa lý
guamGuam nằm ở vị trí 13.5° bắc 144.5° đông và có diện tích là 210 dặm vuông (544 km²). Nó là đảo cận nam nhất của Quần đảo Mariana và là đảo lớn nhất trong Quần đảo Micronesia.Chuỗi đảo này được hình thành bởi các mảng kiến tạo Thái Bình Dương và Philippines. guamRãnh Mariana, một vùng bị quằn sâu, nằm bên cạnh chuỗi đảo về phía đông. Challenger Deep, điểm sâu nhất trên Trái Đất, ở phía tây nam của Guam có độ sâu khoảng 35.797 ft (10.911 mét). Điểm cao nhất tại Guam là Núi Lamlam cao 1.332 ft (406 m). Đảo Guam dài 30 dặm Anh (48 km) và rộng từ 4 dặm (6 km) đến 12 dặm (19 km). Thỉnh thoảng Đảo bị động đất vì nó ở rìa phía tây của Mảng Thái Bình Dương và gần mảng Philippines.
guamPhần phía bắc của đảo có bình nguyên rừng với đất đá vôi và bờ đá san hô trong khi phía nam có những đỉnh núi lửa có thảo nguyên và rừng. Một bờ đá san hô bao quanh phần lớn đảo, trừ những nơi có vịnh cung cấp lối ra cho các con sông nhỏ và suối nước chảy từ các ngọn đồi xuống Thái Bình Dương và biển Philippines. Dân số của đảo tập trung nhiều nhất ở khu vực phía bắc và miền trung.
634870916391980000 Thông tin chung đảo Guam
Khu dowtown của đảo Guam nhìn từ trên cao
Khí hậu
Khí hậu có nét nhiệt đới duyên hải. Thời tiết thường nóng và rất ẩm với ít thay đổi nhiệt độ theo mùa. Nhiệt độ cao trung bình là 86 °F (30 °C) và nhiệt độ thấp trung bình là 74°F (24 °C) với lượng mưa trung bình hàng năm là 96 inch (2.180 mm). Mùa khô kéo dài từ tháng 12 đến tháng sáu. Những tháng còn lại là mùa mưa. Tháng 1 và tháng 2 được xem là tháng mát nhất trong năm với nhiệt độ ban đêm khoảng từ 75 đến 70 °F và thông thường có độ ẩm thấp hơn. Tháng dể có bão nhất là tháng 10 và tháng 11. Tuy nhiên chúng cũng có thể xảy ra quanh năm. Trung bình có ba cơn bão nhiệt đới và một cơn bão lớn đi qua Guam trong vòng 180 hải lý (330 km) mỗi năm.
Nhân khẩu
chamorroTheo Điều tra Dân số Hoa Kỳ năm 2000, dân số của Guam là 154.805[5] Dân số ước tính năm 2007 cho Guam là 173.456[6]. Cho đến năm 2005, sự gia tăng dân số hàng năm là 1,76%[7]. Nhóm dân đông nhất là người bản xứ Chamorros, chiếm 57% tổng dân số. Nhóm dân lớn thứ nhì là người Philippines chiếm 25.5%, người da trắng 10%, Trung Hoa, Nhật, Triều Tiên và các nhóm dân khác. Ngày nay, Giáo hội Công giáo Rôma là tôn giáo lớn nhất chiếm 85%. Ngôn ngữ chính của đảo là tiếng Anh và tiếng Chamorro.
634870965746290000 Thông tin chung đảo Guam
Văn hóa
Văn hóa Chamorro truyền thống được thể hiện trong điệu múa, đi biển, nấu ăn, bắt đánh cá, các trò chơi (như batu, chonka, estuleks, và bayogu), các bài hát và kiểu cách bị ảnh hưởng bởi sự di dân của những người từ những nơi khác đến. 
chickenChính sách của Tây Ban Nha thời thuộc địa (1668-1898) là một chính sách thu phục và khuyến khích cải đạo sang Giáo hội Công giáo Rôma. Tình trạng dẫn đến việc loại dần các chiến binh nam của Guam và đẩy người Chamorro ra khỏi quê hương của họ.ukelele beachVăn hóa cốt lõi của Chamorro là sự kết hợp phức tạp qui định xã hội đặt trọng tâm vào sự kính trọng: Từ việc hôn bàn tay của người già, lưu truyền những huyền thoại, bài hát, và các nghi lễ tán tỉnh, đến việc một người cầu xin tha thứ từ tổ tiên đã khuất khi đi vào rừng sâu. guamNhững phong tục tập quán có từ trước khi Tây Ban Nha xâm chiếm bao gồm làm thuyền galaide, làm nhạc cụ 
Trở thành tiền tuyến quan trọng số 1 tại khu vực châu Á - Thái Bình Dương, Guam luôn đóng vai trò sống còn trong các chiến dịch và trọng tâm chiến lược của Mỹ.
 Lịch sử chủ quyền đầy sóng gió
Dù chỉ có diện tích khiêm tốn xấp xỉ 549 km2, hòn đảo Guam từ lâu đã trở thành vị trí chiến lược ơ phía Tây Thái Bình Dương, thu hút sự tranh chấp về chủ quyền của nhiều quốc gia trong quá khứ.
Xã hội đầu tiên làm chủ nơi đây là cộng đồng người Chamorro, vào khoảng năm 2.000 trước công nguyên. Sau đó, quốc gia châu Âu đầu tiên đến khai phá là Tây Ban Nha, theo sau hành trình vòng quanh thế giới của hạm đội 5 dưới sự lãnh đạo của nhà viễn du Ferdinand Magellan, người Bồ Đào Nha.
Vị trí chiến lược của Guam đối với Mỹ tại khu vực Thái Bình Dương với các cơ sở quân sự quan trọng như Căn cứ Anderson, cảng Apra...
Sau khi khám phá ra eo biển mà sau này mang tên ông, Magellan tiến vào Thái Bình Dương, tiếp cận một quần đảo kỳ lạ vào ngày 6/3/1521. Ông đặt tên chúng là Đảo Buồm Tam giác vì hình dáng của những cánh buồm trên thuyền của người bản địa. Sau đó, tên của hòn đảo được đổi thành Đảo Kẻ Trộm do hiểu nhầm thiện ý của người dân.
Thuyền trưởng Miguel Lopez de Lagazpi là người đầu tiên chính thức tuyên bố chủ quyền của Đảo Kẻ Trộm thuộc về vua Tây Ban Nha, vào năm 1565. Đến năm 1668, Tây Ban Nha chính thực đặt nền móng cho chế độ thực dân tại đây bằng việc xây dựng Hội truyền giáo Công giáo đầu tiên.
Tây Ban Nha duy trì chủ quyền ở Guam mãi đến tận năm 1898, khi Mỹ tuyên bố đảo Guam là "phần thưởng" cho người chiến thắng trong cuộc chiến Tây Ban Nha - Mỹ.
Theo Hiệp ước Paris ký ngày 10/12/1898, Guam, Puerto Rico và Philippines được nhượng lại cho Mỹ và nước này đồng ý trả cho Tây Ban Nha 20 triệu USD.
Giai đoạn đầu Chiến tranh Thế giới lần II, Lực lượng Không quân Hoàng gia Nhật Bản đánh bom và chiếm đóng Guam vào ngày 8/12/1941 (ngay sau vụ tấn công Trân Châu Cảng), biến Guam trở thành vùng lãnh thổ duy nhất có dân cư của Mỹ nằm dưới sự chiếm đóng của nước ngoài.
fort soledadTrong hai năm rưỡi, Nhật đã tiến hành tra tấn và chặt đầu hàng nghìn người dân Guam trong cố gắng “đồng hóa” cư dân ở đây.
Ngày 21/7/1944, sau trận Guam, Mỹ đã giành lại hòn đảo và tái lập chính quyền. Kết cục trận chiến vô cùng đẫm máu với hơn 18 vạn quân Nhật bị tiêu diệt và chỉ có 485 quân ra hàng.
Thủy quân Lục chiến Mỹ tiếp cận bờ biển của Guam sau khi đánh tan quân Nhật Bản trong Trận chiến Guam.
Đến cuối những năm 1940, Tổng thống Harry Truman đã tách Guam khỏi thẩm quyền của Bộ trưởng Hải quân (sau khi giành lại Guam, Mỹ lập chính quyền quân sự tạm thời do Hải quân đảm nhận), chuyển sang cho Bộ trưởng Nội vụ.
Đến ngày 1/8/1950, Quốc hội Mỹ thông qua Đạo luật Hữu cơ, cho phép người dân Guam mang quốc tịch Mỹ và thành lập chính phủ dân sự.
Năm 1962, Tổng thống Kenedy bãi bỏ Luật Thông quan Hải quân, mở cửa các cảng của Guam đón khách tham quan trong và ngoài nước, trong khi trước đây, họ phải được sự đồng ý của chính quyền hải quân ở Guam.
Vai trò quân sự
Ngay từ khi Guam còn là thuộc địa của Tây Ban Nha, nó đã đóng vai trò quan trọng như là điểm dừng chân của các hạm đội thuyền buôn bán của nước này qua tuyến giao thông Thái Bình Dương từ Acapulco (nay là Mexico) tới Manila (Philippines).
Tại Guam, chính quyền Tây Ban Nha cũng xây dựng một số công trình phòng thủ như pháo đài Fort Nuestra Senora de la Solelad (vẫn còn tới ngày nay).
Từ sau khi chuyển giao cho Mỹ, Guam tiếp tục trở thành trạm chiến lược cho tàu Mỹ di chuyển tới/đi khỏi Philippines cũng như trở thành một phần quan trọng của Kế hoạch Chiến tranh Orange (sự chuẩn bị của Mỹ để ứng phó với khả năng tham chiến của Nhật trong giai đoạn giữa Chiến tranh Thế giới lần 1 và 2).
Mỹ tiếp tục xây dựng Guam trở thành căn cứ chiến lược cho các chiến dịch quân sự của Mỹ chống Nhật Bản trong Chiến tranh Thế giới lần 2.
Tiêu điểm của căn cứ Mỹ tại Guam là Căn cứ Không quân Andersen, được thành lập vào năm 1944, đặt theo tên của Chuẩn tướng James Roy Andersen. Tên trước đó của Căn cứ là “Cánh đồng phía Bắc”, với vị trí lý tưởng để Mỹ xuất kích các siêu pháo đài B-29 nhằm tấn công Nhật Bản. Khoảng cách từ Guam tới Tokyo chỉ khoảng 2.400 km, trùng với tầm hoạt động của B-29.
Trong cuộc chiến, khoảng 1.000 chiếc máy bay ném bom B-29 cất cánh từ đảo Guam, bay tới các quần đảo Nhật Bản để dội bom.
Ảnh chụp chiếc B-29 bay trên Căn cứ Cánh đồng phía Bắc, tên gọi cũ của Căn cứ Andersen giai đoạn những năm 1940.
Cũng từ Guam, Mỹ đã chỉ đạo 2 chiếc máy bay mang theo 2 quả bom nguyên tử Little Boy và Fat Man, có sự hộ tống của B-29, ném xuống 2 thành phố lớn của Nhật Bản là Hiroshima và Nagasaki trong tháng 8/1945, buộc Nhật đầu hàng vô điều kiện.
Giai đoạn hậu Chiến tranh thế giới 2 và những năm 1950, Guam trở thành nơi tích trữ hàng hóa chiến tranh dư thừa mà Mỹ tích trữ được tại chiến trường Thái Bình Dương và nơi xuất kích tới bán đảo Triều Tiên.
Giai đoạn chiến tranh Việt Nam, đảo Guam cũng là điểm xuất phát của hàng trăm chiếc B-52. Mở đầu là chiến dịch Arc Light, những chiếc B-52 và KC-135 bắt đầu nhiệm vụ ném bom ở Việt Nam, liên tục cho đến năm 1973.
Kế tiếp là chiến dịch Line Backer II ném bom miền Bắc Việt Nam trong suốt 11 ngày ròng rã, từ 18 đến 29/12/1972. Hơn 150 máy bay ném bom B-52 thực hiện 729 lượt bay ném bom từ Căn cứ Andersen và Sân bay U-Tapao ở Thái Lan.
Bên cạnh đó, Mỹ còn tiếp tục nhiệm vụ của B-52 ở chiến trường Campuchia và Lào cho đến khi nhận lệnh chấm dứt vào tháng 8/1973. Sau đó, những pháo đài bay được điều chuyển tới khu vực khác hoặc trở về căn cứ ở Mỹ.
Giai đoạn 1990, Guam trở thành nơi trung chuyển cho hàng chục nghìn tấn bom đạn tới lực lượng chiến đấu của Mỹ tại Vịnh Ba Tư, phục vụ cho các chiến dịch của Mỹ ở Trung Đông.
Vị trí của Guam trong chiến lược hiện đại
Hawaii cách California 3.840 km về phía Tây, và Guam thì cách Hawaii về phía Tây khoảng 6.080 km.
Cho đến hiện tại, Guam gồm 2 căn cứ quân sự quan trọng của Mỹ: Căn cứ Hải quân Apra và Căn cứ Không quân Andersen.
Từ năm 2000, với sự gia tăng căng thẳng với Triều Tiên cũng như yêu cầu tác chiến với chiến trường Iraq và Afghanistan, Bộ chỉ huy Thái Bình Dương (PACOM) đã củng cố các lực lượng hải quân, không quân ở Guam nhằm tăng cường khả năng răn đe và phô trương sức mạnh với châu Á.
Ngoài ra, Guam còn trở thành cơ sở cho các chiến dịch chống khủng bố, phản ứng nhanh với khủng hoảng ở Thái Bình Dương.
Các căn cứ ở Guam cũng giúp Mỹ giải quyết vấn đề về khoảng cách tác chiến với khu vực Thái Bình Dương và bảo đảm cho các đồng minh gồm: Australia, Nhật Bản, Hàn Quốc, Thái Lan và Phillipines.
Nếu xây dựng căn cứ đầu não ở Guam, Mỹ sẽ giảm thiểu tối đa thời gian di chuyển quân.
Theo so sánh khoảng cách tới Manila (Philippines) từ Guam, Honolulu, Seattle và San Diego, thì khoảng cách lần lượt là 2.758 km, 8.771 km, 10.964 km và 12.152 km cùng với thời gian di chuyển (với vận tốc 30 hải lý/giờ) là: 2,1 ngày, 6,6 ngày, 8,3 ngày và 9,2 ngày.
Guam đóng vai trò chiến lược nhằm chứng tỏ sự hiện diện sức mạnh của Mỹ tại khu vực Thái Bình Dương với các nhiệm vụ quan trọng trong phản ứng nhanh, răn đe quân sự và bảo vệ đồng minh.
Trong chuyến viếng thăm Guam tháng 5/2008, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates nói rằng, "việc xây dựng Guam sẽ là bước tiến lớn nhất của quân sự Mỹ trong nhiều thập kỷ tới nhằm “giúp duy trì sự hiện diện quân sự mạnh mẽ ở khu vực tối quan trọng của thế giới”.
Vào tháng 7/2010, Thứ trưởng Quốc phòng William Lynn cũng tới thăm Guam và nhấn mạnh: “Từ cơ sở này, lực lượng của chúng ta sẽ đảm bảo an ninh cho các đồng minh, phản ứng nhanh chóng với thảm họa và nhu cầu cứu trợ nhân đạo, bảo vệ vùng biển quan trọng của kinh tế thế giới và canh chừng bất kỳ sự khiêu khích quân sự nào có thể nổ ra”.
Bảo đảm sự hiện diện của mình tại khu vực Thái Bình Dương, Mỹ sẽ tập trung vào cân bằng các rủi ro từ sự khiêu khích của Triều Tiên, sự lớn mạnh của Trung Quốc bên cạnh các lợi ích an ninh tại Trung Đông, Afghanistan và Pakistan.
Trong một bài phát biểu ở Tokyo tháng 2/2011, Thượng nghị sĩ James Webb nhấn mạnh, Đông Bắc Á là nơi duy nhất trên thế giới mà Mỹ, Nga, Trung Quốc và Nhật Bản xung đột lợi ích. Chính vì thế, ông này thúc giục việc tăng cường an ninh tới các căn cứ tại các điểm chiến lược ở Guam, nhưng cần thận trọng vì có thể dẫn đến sự hiểu lầm về chiến lược từ các nước khác.

No comments:

Post a Comment