<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-7164866948807329684</id><updated>2012-01-06T07:50:47.794-08:00</updated><category term='http://www.leninimports.com/salma_hayek_gallery_15.jpg'/><title type='text'>VĂN NGHỆ</title><subtitle type='html'></subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://vanghe.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7164866948807329684/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanghe.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7164866948807329684/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>VĂN NGHỆ</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14233534562587536369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>1346</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7164866948807329684.post-8314186776050980671</id><published>2012-01-06T07:50:00.001-08:00</published><updated>2012-01-06T07:50:47.820-08:00</updated><title type='text'>Bảo vật Hoàng cung</title><content type='html'>&lt;table width="492" align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="Image"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1436.jpg" height="333" width="495" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Hoàng  cung vốn bí ẩn với với người dân và bảo vật  trong hoàng cung lại càng  bí ẩn. Hàng trăm năm qua, không nhiều người  biết đến và được chiêm  ngưỡng những bảo vật này. Chính vì vậy, những bảo  vật từ hoàng cung các  triều đại phong kiến Việt Nam luôn phủ một bức  màn bí ẩn, thậm chí  nhiều người cho rằng chúng đã không còn tồn tại hoặc  đang nằm ở các bảo  tàng, bộ sưu tập trên thế giới, hoặc ngộ nhận một số  đồ dùng thông  thường trong cung đình là bảo vật hoàng cung.&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1429.jpg" height="289" width="495" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Qua  nhiều thăng trầm của lịch sử, từ năm 1959 đến nay,  hàng trăm bảo vật  của triều đại Lê, Nguyễn như ấn vàng, kiếm vàng, sách  vàng, đồ ngự dụng  bằng vàng, ngọc... vẫn còn được bảo quản, gìn giữ  nguyên vẹn tại Bảo  tàng Lịch sử Việt Nam. Đây là những bảo vật vô giá  của nhân dân Việt  Nam, không những chứa đựng giá trị lịch sử phong phú  mà còn phản ánh  tài nghệ khéo léo của các nghệ nhân cung đình qua từng  thời đại.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1352.jpg" height="330" width="495" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Tại  lần trưng bày đầu tiên, dù số lượng bảo vật không  nhiều, nhưng để đảm  bảo an ninh, Bảo tàng Lịch sử đã nhập tủ trưng bày  bằng kính 2 lớp dày  12 ly, đóng mở bằng mật khẩu, bục bệ bằng thép 2  lớp. Phòng trưng bày  cũng được lắp camera quan sát 24/24h.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1354.jpg" height="339" width="495" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Các vị quan khách tham quan tủ trưng bày mũ vàng của vua triều Lê, Nguyễn.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1441.jpg" height="320" width="495" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Do  lần đầu được chiêm ngưỡng những bảo vật này nên  hàng trăm người dân đã  chen cứng trong phòng trưng bày và đua nhau ghi  lại những hình ảnh  đáng nhớ.&lt;span style="font-family: Arial; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;Cuộc   triển lãm có tên gọi Bảo vật hoàng cung khai mạc tại Bảo tàng Lịch sử   Việt Nam từ 9/10/2010. 13 bảo vật trưng bày đều có chất liệu chính bằng   vàng khối và ngọc quý, được chọn ra từ hàng trăm bảo vật vương triều   Nguyễn đang lưu giữ tại đây. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;&lt;div style="font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;&lt;div style="text-align: center; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;&lt;img style="margin: 5px; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;" src="http://media.thethaovanhoa.vn/2010/10/07/11/34/Kiem-vang.jpg" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center; color: rgb(51, 51, 51); font-size: 13px; font-family: Arial;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;Kiếm vàng triều Nguyễn đúc vào TK 19, nặng 1,25 kg&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: 13px; font-weight: bold; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;Bảo vật triều Nguyễn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;Trong   số đó, đang chú ý nhất là 3 chiếc kim ấn bảo tỷ - vốn được gọi là bảo   vật tượng trưng cho quyền lực tối thượng của vương triều Nguyễn và được   chuyển giao qua những triều đại khác nhau. Ngoài chiếc ấn ngọc &lt;span style="font-style: italic; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;Đại Nam thụ thiên vĩnh mệnh truyền quốc tỷ,&lt;/span&gt; 2 chiếc ấn còn lại đều bằng vàng ròng, được đúc vào tháng 10 năm Minh Mạng 8 (1827). Trong đó, chiếc kim ấn &lt;span style="font-style: italic; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;Sắc mệnh chi bảo&lt;/span&gt;   nặng 8,5 kg, gồm hai cấp, có hình vuông, trên ấn có hình rồng đầu   ngẩng, 2 sừng dài, đuôi xòe 9 dải hình ngọn lửa, lưng ấn khắc hai dòng   chữ Hán: &lt;span style="font-style: italic; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;“Thập tuế hoàng kim nhị bách nhị thập tam lạng lục tiền - Minh Mạng bát niên thập nguyệt cát nhật tạo”.&lt;/span&gt; (Vàng 10 tuổi nặng 223 lạng 6 tiền - đúc vào ngày lành tháng 10 năm Minh Mạng thứ 8, 1827).&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;&lt;div style="text-align: center; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;&lt;img style="margin: 5px; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;" src="http://media.thethaovanhoa.vn/2010/10/07/11/35/an-vang.jpg" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;&lt;span style="font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: Arial; color: rgb(51, 51, 51); font-size: 13px;"&gt;Ấn vàng Hoàng đế tôn thân chi bảo nặng 8,7 kg&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;Chiếc kim ấn còn lại - &lt;span style="font-style: italic; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;Hoàng đế tôn thân chi bảo&lt;/span&gt; - có kích thước to hơn, nặng 8,7 kg, khắc hai dòng chữ:&lt;span style="font-style: italic; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt; “Thập bát kim, trọng nhị bách tam thập tứ lạng tứ tiền tam phân - Minh Mệnh bát niên thập nguyệt cát nhật tạo”&lt;/span&gt; (Nặng 234 lạng 4 tiền 3 phân, khoảng 8,7 kg) đúc vào ngày lành tháng 10 năm Minh Mệnh thứ 8, năm 1827). &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;10   bảo vật còn lại bao gồm kiếm vàng (2 chiếc), mũ vàng (2 chiếc), sách   vàng (1 chiếc), ấm chén vàng (2 bộ)... Trong số đó, chiếc mũ bình thiên   bằng vàng khối, chế tác trong thế kỷ 19, có trọng lượng 0,66kg, chiếc   kiếm vàng &lt;span style="font-style: italic; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;An dân bảo kiếm&lt;/span&gt;   có trọng lượng 0,58 kg, cuốn sách vàng chế tác năm Gia Long thứ 5   (1806) có trọng lượng 2,1kg... Như nhận xét của các chuyên gia trong   ngành, đây là những bảo vật chế tác rất tinh xảo và được các vua Nguyễn   sử dụng khá thường xuyên. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;&lt;div style="font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;&lt;div style="text-align: center; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;&lt;img style="margin: 5px; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;" src="http://media.thethaovanhoa.vn/2010/10/07/11/36/mu-binh-thien.jpg" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center; font-family: Arial; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;&lt;span style="font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51); font-size: 13px; font-family: Arial;"&gt;Mũ bình thiên đúc trong TK 19, nặng 0, 66 kg&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: 13px; font-weight: bold; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;Cơ hội 50 năm mới trở lại&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;Đây   không phải là lần đầu tiên các bảo vật triều Nguyễn được trưng bày tại   Hà Nội. Năm 1961, nhân dịp Quốc khánh 2/9, một số ít trong số các bảo   vật này cũng đã được trưng bày tại Bảo tàng Lịch sử Việt Nam. Tuy  nhiên,  khoảng thời gian gần 50 năm từ đó tới nay là quá lâu đối với sự  háo hức  của người dân Hà Nội. Đa phần, những thế hệ sinh ra sau đó chỉ  được  biết tới những bảo vật này qua sách vở và những câu chuyện đậm màu  sắc  kỳ bí. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;&lt;div style="text-align: center; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;&lt;img style="margin: 5px; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;" src="http://media.thethaovanhoa.vn/2010/10/07/11/36/sach-vang.jpg" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;&lt;span style="font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: Arial; color: rgb(51, 51, 51); font-size: 13px;"&gt;Sách vàng thời Gia Long đúc năm 1806, nặng 2,1 kg&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;Được   biết, số bảo vật triều Nguyễn được Bộ Tài chính của chính quyền cách   mạng tiếp quản vào tháng 8/1945. Tiếp đó, kho bảo vật này được đưa về   lưu giữ tại nhà Viễn Đông bác cổ (nay là Bảo tàng Lịch sử VN). Năm 1961,   khi trưng bày tại Hà Nội, một chiếc ấn vàng đã bị kẻ gian lấy cắp. Mặc   dù đã tìm ra và kịp thu hồi, BTLSVN vẫn chuyển kho bảo vật quốc gia  này  sang lưu trữ tại Ngân hàng Nhà nước để đảm bảo an toàn. Những năm  sau  đó, kho bảo vật được đưa đi cất giữ lần lượt tại nhiều địa phương  khác  nhau, trước khi được Bảo tàng Lịch sử VN tiếp nhận lại. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;Theo   đại diện Bảo tàng Lịch sử VN, trong thời gian tới, khi Bảo tàng Lịch  sử  quốc gia hoàn thành, toàn bộ kho bảo vật này sẽ được trưng bày phục  vụ  công chúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51);" align="center"&gt;&lt;table style="border: medium none; background-color: rgb(230, 230, 250); margin: 5px; width: 580px; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;" align="center" cellpadding="5" cellspacing="5"&gt;&lt;tbody style="font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;&lt;tr style="font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;&lt;td style="border: medium none; text-align: center; vertical-align: top; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;&lt;div style="text-align: center; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;&lt;span style="font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;Ra mắt cuốn sách Cổ vật Việt Nam &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;" align="justify"&gt;&lt;span style="font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;Trong dịp khai mạc triển lãm Bảo vật Hoàng cung, BTLSVN cũng sẽ giới thiệu cuốn sách &lt;span style="font-style: italic; font-size: 13px; color: rgb(51, 51, 51); font-family: Arial;"&gt;Cổ vật Việt Nam&lt;/span&gt;.   Đây là công trình nghiên cứu được thực hiện từ năm 2008 bởi BTLSVN và   Bảo tàng Bắc Kinh (Trung Quốc), cung cấp những nghiên cứu và tư liệu về   cổ vật tiêu biểu của Việt Nam qua nhiều thời kỳ, bao gồm đồ đá, đồ  đồng,  đồ gỗ, đồ gốm, đồ kim hoàn... Sách được in bằng hai thứ tiếng  Trung -  Việt. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1402.jpg" height="332" width="495" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Mũ vàng triều Nguyễn (thế kỷ 19) nặng hơn 700 gam.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image" align="center"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1356.jpg" height="483" width="380" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Mũ vàng triều Nguyễn (thế kỷ 19), nặng 660 gam, được gắn nhiều họa tiết bằng vàng.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image" align="center"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1403.jpg" height="313" width="495" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1404.jpg" height="316" width="495" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Cận cảnh đỉnh mũ.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image" align="center"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1408_1.jpg" height="544" width="380" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Normal" align="center"&gt;Phía sau mũ cũng được trang trí tinh xảo.  &lt;table width="486" align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1377.jpg" height="285" width="495" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Từ  trái qua phải: Ấn vàng "Sắc mệnh chi bảo" bằng vàng  ròng nặng 8,5 kg,  đúc năm Minh Mạng 8 (1827); ấn ngọc "Đai Nam Thu  thiên vĩnh mệnh truyền  quốc tỷ" của triều Nguyễn; ấn "Quốc gia tín bảo"  đúc bằng vàng, nặng  gần 5 kg vào niên hiệu Gia Long.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1372.jpg" height="355" width="495" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image" align="center"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1376.jpg" height="514" width="380" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Ấn  "Sắc mệnh chi bảo" gồm 2 cấp, có hình vuông, trên  có hình rồng đầu  ngẩng, 2 sừng dài, đuôi xòe 9 dải hình ngọn lửa, lưng  ấn khắc hai dòng  chữ Hán: “Thập tuế hoàng kim nhị bách nhị thập tam lạng  lục tiền - Minh  Mạng bát niên thập nguyệt cát nhật tạo”. (Nghĩa là:  Vàng 10 tuổi nặng  223 lạng 6 tiền - đúc vào ngày lành tháng 10 năm Minh  Mạng thứ 8,  1827).&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1387.jpg" height="355" width="495" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Kiếm vàng triều Nguyễn thế kỷ 19 (bên trên) và kiếm vàng "An dân bảo kiếm" năm Khải Định (1916-1925) ở bên dưới.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1388.jpg" height="320" width="495" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1389.jpg" height="299" width="495" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1394_1.jpg" height="303" width="495" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1398.jpg" height="352" width="495" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Các họa tiết chạm khắc tinh xảo trên kiếm.  &lt;table width="492" align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1383.jpg" height="338" width="495" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1381.jpg" height="361" width="495" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1382.jpg" height="355" width="495" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Bộ chén ngọc khảm vàng triều Nguyễn.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1357.jpg" height="344" width="495" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Chậu vàng của triều Nguyễn, năm Duy Tân 5 (1911), trọng lượng 1,4 kg.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image" align="center"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1413.jpg" height="521" width="380" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1419.jpg" height="346" width="495" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1416.jpg" height="349" width="495" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Đài vàng cẩn ngọc triều Nguyễn thế kỷ 19.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1445.jpg" height="325" width="495" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt; &lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/16/73/IMG_1365_1.jpg" height="532" width="380" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr align="left"&gt; &lt;td class="Image"&gt;Cuốn sách vàng chế tác năm Gia Long thứ 5 (1806) có trọng lượng 2,1 kg. &lt;p class="pBody"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table style="text-align: left; margin-left: 0px; margin-right: auto;" border="0" cellpadding="3" cellspacing="3"&gt;     &lt;tbody&gt;         &lt;tr&gt;             &lt;td align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;     &lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;  &lt;p class="pBody"&gt;Đây  là những bảo vật tuyển chọn từ bộ sưu tập đồ ngự  dụng hàng trăm hiện  vật của thời Lê, Nguyễn đang bảo quản tại Bảo tàng  Lịch sử VN. Những  bảo vật vô giá này không những chứa đựng giá trị lịch  sử phong phú mà  còn phản ánh tài nghệ khéo léo của các nghệ nhân cung  đình qua từng  thời đại.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table style="text-align: left; margin-left: 0px; margin-right: auto;" border="0" cellpadding="3" cellspacing="3"&gt;     &lt;tbody&gt;         &lt;tr&gt;             &lt;td align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;     &lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;  &lt;p class="pBody"&gt;Sáng  qua, hàng trăm người dân cùng đông đảo nhà nghiên  cứu đã mục sở thị  những bảo vật. Không gian trưng bày bỗng trở nên chật  chội khi khách  tham quan chen chúc nhau xem cho được ấn vàng, mũ vàng,  kiếm vàng… Để  đảm bảo an ninh, Bảo tàng Lịch sử VN đã nhập về các tủ  kính bảo vệ. Tủ  được điều khiển bằng động cơ điện, kính dày hàng chục  ly, búa đập không  vỡ.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;strong&gt;Chuyện của người phục chế&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;TS  Phạm Quốc Quân- nguyên Giám đốc Bảo tàng Lịch sử VN  kể: Năm 1945, ông  Trần Huy Liệu vào nhận ấn kiếm từ tay vua Bảo Đại. Do  toàn quốc kháng  chiến, các hiện vật hoàng cung sau đó được bảo quản ở  Liên khu 5. Sau  chiến thắng Điện Biên Phủ, số tài sản này được đưa về Bộ  Tài chính, rồi  sang Bộ Văn hóa, rồi Bảo tàng Lịch sử VN đứng ra nhận.  Năm 1961 có  cuộc trưng bày những ấn vàng, thì có mất một cái ấn. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table style="text-align: left; margin-left: 0px; margin-right: auto;" border="0" cellpadding="3" cellspacing="3"&gt;     &lt;tbody&gt;         &lt;tr&gt;             &lt;td align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;     &lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;  &lt;p class="pBody"&gt;Bộ  Công an yêu cầu Bộ Văn hóa chuyển bộ sưu tập này  sang Ngân hàng Nhà  nước lưu giữ. Giữ ở đó đến 2007, gần nửa thế kỷ. Và  Bảo tàng Lịch sử  chỉ có một nhiệm vụ là dịp Tết hàng năm vào kho ngân  hàng xem tủ, xem  hòm niêm phong. Thế thôi. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Ông Quân làm giám đốc  bảo tàng hàng chục năm cũng như  các giám đốc bảo tàng khác hầu như  không được nhìn thấy những hiện vật  ấy ngoài những bức ảnh đen trắng.  Năm 2007, khi Ngân hàng bàn giao lại,  Bảo tàng thành lập một hội đồng  bàn giao. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Hội đồng thấy số hiện vật ấy hoàn toàn  phù hợp danh  sách hiện vật trước đây đã gửi. Thế nhưng, hiện vật trong  tình trạng rất  đáng báo động. 3 mũ đại triều, một mũ tế giao, bộ cành  vàng lá ngọc,  khay ngà đều trong tình trạng nguy hại có nguy cơ biến  mất hoàn toàn. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Cả 4 chiếc mũ này biến thành một  thứ như đống vàng vụn.  Khi nhận, 4 chiếc mũ này được đặt trong cái túi  vốn dùng đựng bột mỳ  ngày xưa. Sau khi khảo sát tìm hiểu nhiều nghệ  nhân, rốt cục ông Quân  tìm ra nghệ nhân kim hoàn đồng thời là nhà  nghiên cứu triều Nguyễn tên  là Vũ Kim Lộc (TPHCM) để phối hợp phục chế.  &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Quy trình phục dựng rất khó khăn. Vì phải làm  sạch  những dấu vết do mối xông, phải đặt từng mảnh vàng vụn lên hộp xốp  để  tìm phương án. Mỗi lần đặt là một lần hội thảo. Qua khoảng 20  seminar  (hội thảo), khoảng 10 cuộc lấy ý kiến các nhà nghiên cứu khắp  nơi. Từ  đó, làm một cái cốt bằng mút, rồi chuyển sang cốt bằng gỗ, rồi  làm cốt  bằng đồng. Cái cốt ấy phải tính toán sao cho chỉ nặng 1,5 lạng  để còn  đội được. Nhóm phục chế phải dựng máy dệt kim loại để tạo 4 cái  cốt mũ,  trên cơ sở đó nghiên cứu vải để phủ lên. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Phục  dựng thanh kiếm An Dân của triều Nguyễn gồm các  chất liệu ngà, vàng,  sắt, gỗ đồi mồi cũng là việc gian nan. Phải có gỗ  đồi mồi. Nhưng gỗ này  lại thuộc sách đỏ. Cho nên, nhóm phải tìm gỗ đồi  mồi của thời cũ để  ghép lại. Đó là cả công trình kéo dài có sự đóng góp  của đông đảo nghệ  nhân, nhà nghiên cứu trong nước và một số tham vấn của  chuyên gia Bỉ,  Pháp, Trung Quốc… TS Quân nói, tổng số tiền phục dựng  khoảng 600 - 700  triệu đồng. Hiện Cty Samsung đã đặt vấn đề giúp Bảo  tàng Lịch sử VN  phương án bảo quản những hiện vật này lâu dài. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Giữa  thời buổi công nghệ, kho báu ấy không thể biến thành đống vàng vụn một  lần nữa.Nếu không có một nghệ nhân kiệt xuất, những báu vật  hoàng cung  triều Nguyễn mãi mãi chỉ là đống vàng vụn nằm trong kho của  ngân hàng. &lt;/p&gt;&lt;p class="pBody"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table height="328" width="155" align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="3"&gt;     &lt;tbody&gt;         &lt;tr&gt;             &lt;td align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;         &lt;tr&gt;             &lt;td class="pCaption"&gt;Ông Vũ Kim Lộc và mũ nhà vua đã phục chế xong . &lt;em&gt;Ảnh: &lt;/em&gt;Nhân vật cung cấp&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;     &lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;  &lt;p class="pBody"&gt;Gần  70 năm sau khi vị vua cuối cùng của Việt Nam thoái  vị, công chúng mới  được chiêm ngưỡng những báu vật hoàng cung triều  Nguyễn qua cuộc trưng  bày ở Bảo tàng Lịch sử Việt Nam cuối năm 2010.  Đằng sau những mũ vàng,  sách vàng, kiếm vàng, khay ngà, chén ngọc ấy là  một quãng trầm luân. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;strong&gt;Từ chiếc ấn vàng bị lấy cắp... &lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Năm  1945, ông Trần Huy Liệu đại diện Chính phủ vào Huế  nhận ấn kiếm từ tay  vua Bảo Đại. Do toàn quốc kháng chiến nổ ra, hiện  vật hoàng cung được  đưa về bảo quản ở Liên khu 5. Sau chiến thắng Điện  Biên Phủ, số tài sản  này lại được đưa về Bộ Tài chính, rồi sang Bộ Văn  hóa, cuối cùng Bảo  tàng Lịch sử VN đứng ra nhận. Năm 1961, Bảo tàng tổ  chức trưng bày ấn  vàng, thì xảy ra việc khi một cái ấn trong số đó bị  đạo chích cuỗm đi.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Lập tức, lực lượng công an được triển khai. Nhưng tên trộm và chiếc ấn dường như mất hút.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="3"&gt;     &lt;tbody&gt;         &lt;tr&gt;             &lt;td align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;         &lt;tr&gt;             &lt;td class="pCaption"&gt;Kiếm triều Nguyễn. &lt;em&gt;Ảnh: &lt;/em&gt;Mai Xuân Tùng&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;     &lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;  &lt;p class="pBody"&gt;Bộ  Công an yêu cầu chuyển những hiện vật còn lại sang  Ngân hàng Nhà nước  lưu giữ. Từ năm 1961 đến 2007. Và Bảo tàng Lịch sử có  nhiệm vụ là dịp  Tết hàng năm vào kho ngân hàng xem tủ, xem hòm và giấy  niêm phong có  còn nguyên dạng không. Các giám đốc Bảo tàng Lịch sử qua  hàng chục năm  không ai tận mắt thấy những hiện vật ấy ngoài vài bức ảnh  đen trắng. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Năm  2007, Ngân hàng bàn giao lại. Ba mũ đại triều, một  mũ tế giao, bộ cành  vàng lá ngọc, khay ngà được đặt trong cái túi vốn  dùng đựng bột mỳ  ngày xưa. Mở ra, cả 4 mũ biến thành một thứ như đống  vàng vụn. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;strong&gt;...Đến chuyện biến vàng vụn thành mũ vua &lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Sau  khi khảo sát nhiều làng nghề, nhiều nghệ nhân, rốt  cục TS Phạm Quốc  Quân – bấy giờ là Giám đốc Bảo tàng Lịch sử Việt Nam –  mời nghệ nhân  kim hoàn, nhà sưu tập Vũ Kim Lộc từ TPHCM ra Hà Nội phối  hợp phục hồi  các bảo vật. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table height="73" width="327" align="left"&gt;     &lt;tbody&gt;         &lt;tr&gt;             &lt;td style="background-color: rgb(219, 229, 241);"&gt;             &lt;p class="pBody"&gt;Nhóm  phải làm sạch những dấu vết do mối xông,             đặt từng mảnh vàng  vụn lên hộp xốp để tìm phương án. Mỗi lần đặt là một             lần  hội thảo. Có 5 cuộc họp của hội đồng cấp trên, 20 cuộc họp của hội              đồng cấp dưới.&lt;/p&gt;             &lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;     &lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;  Những đêm mất ngủ ở phố Phạm Ngũ Lão. Nghĩ ra ý tưởng, ông Lộc lại bật   dậy giữa đêm khuya trình bày với TS Quân. Hai cộng sự Lê Anh Tuấn và   Trần Ngọc Trí được cử từ TPHCM ra giúp. Nhóm làm sạch những dấu vết do   mối xông, đặt từng mảnh vàng vụn lên hộp xốp để tìm phương án. Có 5 cuộc   họp của hội đồng cấp trên, 20 cuộc họp của hội đồng cấp dưới. Chưa kể   những lần hỏi ý kiến của các nhà nghiên cứu Phan Thuận An, Phan Thanh   Hải ở Huế.  &lt;p class="pBody"&gt;Bước thứ hai là chuyển ra cái cốt bằng gỗ  để dệt xương  mũ. Xương mũ thờ to và cứng, nhưng mũ chỉ có trọng lượng  1,5 lạng thì  đầu người mới chịu được. Phải dùng hợp kim gì, dệt bằng  máy gì? Ông Lộc  đành mang cốt gỗ về TPHCM dệt bằng máy của ông. Tiếp  theo là chọn vải để  bọc cốt gỗ. Nhận ra vải mũ đều có nguồn gốc Việt  Nam, nhóm liền đặt vải  ở làng lụa Vạn Phúc – Hà Đông. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Phục  dựng thanh kiếm An Dân cũng là việc gian nan. Kiếm  gồm các chất liệu  ngà, vàng, sắt, gỗ đồi mồi. Gỗ đồi mồi rất hiếm, lại  thuộc sách đỏ. Ông  Lộc phải tìm gỗ đồi mồi của thời cũ để ghép lại. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Gần một năm, ông Lộc phục hồi xong 4 chiếc mũ, 3 thanh kiếm, 6 khay ngà. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Trong  quá trình phục hồi báu vật, ông Lộc phát hiện ra  chiếc mũ Xung thiên  có tới 39 con rồng bằng vàng chứ không phải 31 rồng  như chính sử của  nhà Nguyễn ghi.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Đến giờ, ông Lộc vẫn luôn trăn trở vì chưa tìm được chủ nhân của từng mũ, tức là mũ nào là của vua nào. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table height="43" width="285" align="left"&gt;     &lt;tbody&gt;         &lt;tr&gt;             &lt;td style="background-color: rgb(219, 229, 241);"&gt;             &lt;p class="pBody"&gt;TS Quân thừa nhận, trên những chiếc mũ nhà vua, có những chi tiết được làm theo giả định của các nhà khoa học và nhóm phục hồi.&lt;/p&gt;             &lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;     &lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;  Công việc phục hồi ngốn khoảng 700 triệu đồng, lấy từ tiền ngân sách  chi  cho Bảo tàng hàng năm. Bởi nếu đủng đỉnh lập dự án, thì phải chờ  đợi,  hiện vật sẽ bị hủy hoại hoàn toàn. Nếu TS Phạm Quốc Quân không  quyết  đoán và nghệ nhân Vũ Kim Lộc không tâm huyết thì những chiếc mũ  quý giá  đã mãi chỉ là vàng vụn.  &lt;p class="pBody"&gt;“Trong cuộc đời tôi  có hai việc khó khăn: phục hồi báu  vật hoàng tộc Nguyễn và bảo vệ xá  lợi của hai thiền sư Vũ Khắc Minh – Vũ  Khắc Trường ở chùa Đậu” - TS  Quân thở phào như chuyện mới xảy ra hôm  qua. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Hiện,  một hãng điện tử nước ngoài đã đặt vấn đề giúp  Bảo tàng Lịch sử VN  phương án bảo quản lâu dài những hiện vật quý. Báu  vật triều Nguyễn sẽ  xuất hiện tại Bảo tàng Lịch sử quốc gia khi công  trình này đi vào hoạt  động.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Ông Lộc vào nghề kim hoàn từ năm 1987. Cha mẹ  đặt tên  Vũ Văn Giót, nhưng từ khi kinh doanh vàng bạc, ông Giót lấy  tên cửa hàng  là Tiệm vàng Kim Lộc, bởi vợ ông tên Lộc. Từ đó tên ông  thành Vũ Kim  Lộc.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Năm 1990, ông Lộc tình cờ mua  được một số trang sức lạ  thuộc văn hóa Óc Eo, từ đó tự mày mò rồi lao  vào nghề sưu tầm cổ vật.  “Khẩu vị” của ông là những cổ vật bằng vàng,  bạc, đồng. Kho cổ vật của  ông Lộc chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng  chúng đều là “sao”, ông khẳng  định thế. Trong đó đáng chú ý là 2 tượng  đồng nghi lễ cầu mưa, và 2 cây  trầm hương bằng vàng, thuộc văn hóa  Champa.  &lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7164866948807329684-8314186776050980671?l=vanghe.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanghe.blogspot.com/feeds/8314186776050980671/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://vanghe.blogspot.com/2012/01/bao-vat-hoang-cung.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7164866948807329684/posts/default/8314186776050980671'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7164866948807329684/posts/default/8314186776050980671'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanghe.blogspot.com/2012/01/bao-vat-hoang-cung.html' title='Bảo vật Hoàng cung'/><author><name>VĂN NGHỆ</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14233534562587536369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7164866948807329684.post-8092028608566703971</id><published>2012-01-05T13:38:00.001-08:00</published><updated>2012-01-05T13:42:35.149-08:00</updated><title type='text'>Sách báo khiêu dâm</title><content type='html'>&lt;div class="post-body"&gt; &lt;p&gt;&lt;b style="font-family: verdana;"&gt;Sách báo khiêu dâm&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt; là những &lt;/span&gt;&lt;a style="font-family: verdana;" href="http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=V%C4%83n_h%C3%B3a_ph%E1%BA%A9m&amp;amp;action=edit&amp;amp;redlink=1" class="new" title="Văn hóa phẩm (trang chưa được viết)"&gt;văn hóa phẩm&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt; có thể khơi lên lòng ham muốn &lt;/span&gt;&lt;a style="font-family: verdana;" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%ACnh_d%E1%BB%A5c" title="Tình dục"&gt;tình dục&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;  đối với người đọc nó. Từ thập niên 60s, nó phát triển mạnh mẽ thành kỹ  nghệ với nhiều loại hình khác nhau(băng đĩa phim ảnh, sách báo, đồ chơi,  quần áo,...); thậm chí kỹ nghệ khai thác tình dục phát triển thành hệ  thống du lịch (qua các ổ điếm, khu đèn đỏ, hộp đêm, bar &amp;amp; pub,  resort...) với doanh thu bạc tỷ usd.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;a href="http://click.linksynergy.com/fs-bin/click?id=kP3mWT19XNM&amp;amp;offerid=86407.20000331&amp;amp;type=2&amp;amp;subid=0"&gt;&lt;img src="http://www.magazineline.com/images/covers/N7big.jpg" alt="Playboy" width="175" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Sự nhầm lẫn về thể loại thường xảy ra giữa sách báo khiêu dâm và những tác phẩm nghệ thuật.&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family:verdana;"&gt;Thực  chất việc phân biệt sách báo khiêu dâm rất khó và chưa có một  chuẩn  mực chung nhất nào để phân loại nó bởi ham muốn tình dục của những   người đọc rất khác nhau (Nam giới, nữ giới, người đồng tính nam, người   đồng tính nữ, người mất khả năng tình dục, người vô cảm với tình dục...)&lt;/p&gt; &lt;p face="verdana"&gt;Tuỳ  từng người với sự nhận thức của họ mà có thể nhầm lẫn giữa một  tác  phẩm nghệ thuật là sách báo khiêu dâm và ngược lại (ví dụ có người  coi  tranh "&lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BB%9Di_k%E1%BB%B3_ph%E1%BB%A5c_h%C6%B0ng" title="Thời kỳ phục hưng" class="mw-redirect"&gt;thời kỳ phục hưng&lt;/a&gt;" là "sách báo khiêu dâm").&lt;/p&gt; &lt;h2 style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="editsection"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="mw-headline" id="Quan_.C4.91i.E1.BB.83m_.E1.BB.9F_c.C3.A1c_qu.E1.BB.91c_gia"&gt;Quan điểm ở các quốc gia&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt; &lt;p face="verdana"&gt;Một số quốc gia cấm xuất bản sách báo khiêu dâm bởi chúng vi phạm thuần phong mỹ tục của quốc gia đó. &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Nam" title="Việt Nam"&gt;Việt Nam&lt;/a&gt; cũng cấm phát hành sách báo khiêu dâm dưới mọi hình thức, mặt khác một số ISP còn ngăn chặn bằng tường lửa đối với các trang &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Web" title="Web" class="mw-redirect"&gt;web&lt;/a&gt; có nội dung khiêu dâm.&lt;/p&gt; &lt;p face="verdana"&gt;Một số quốc gia khác cho phép tự do xuất bản Sách báo khiêu dâm bởi vấn đề &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A2n_quy%E1%BB%81n" title="Nhân quyền"&gt;nhân quyền&lt;/a&gt; (cho rằng đó là &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Quy%E1%BB%81n_t%E1%BB%B1_do" title="Quyền tự do"&gt;quyền tự do&lt;/a&gt;   của con người, có nhu cầu đọc, xem thì có xuất bản). Tuy nhiên các  quốc  gia này đều yêu cầu các loại sách báo khiêu dâm hoặc có nội dung  khiêu  dâm, hoặc dính dáng chút ít đến khiêu dâm thì phải có dấu hiệu  riêng để  các bậc phụ huynh cấm con cái mình đọc, hoặc xem. Trên các  trang web  tuân thủ quy định này đều phải có phần cam kết người xem trên  18 tuổi.&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p face="verdana"&gt;Một số địa phương hoặc quốc gia khác còn lợi dụng khiêu dâm để phát triển ngành du lịch (Ví dụ &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C3%A1i_Lan" title="Thái Lan"&gt;Thái Lan&lt;/a&gt; rất phát triển ngành &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Du_l%E1%BB%8Bch" title="Du lịch"&gt;du lịch&lt;/a&gt; tình dục)&lt;span class="editsection"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="mw-headline" id="Xu.E1.BA.A5t_b.E1.BA.A3n"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p face="verdana"&gt;&lt;span class="mw-headline" id="Xu.E1.BA.A5t_b.E1.BA.A3n"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;Xuất bản&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt; &lt;/span&gt; &lt;p face="verdana"&gt;Phần nhiều sách báo khiêu dâm ngày nay xuất bản qua Internet, phần còn lại in trên giấy dưới dạng tạp chí. &lt;i&gt;&lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Playboy" title="Playboy"&gt;Playboy&lt;/a&gt;&lt;/i&gt; là một tạp chí khiêu dâm nổi tiếng trên thế giới dành cho nam giới.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p face="verdana"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;10 báo khiêu dâm (Top 10 Adult Magazines) nổi tiếng nhất trên thế giới dành cho nam giới&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family:verdana;"&gt;1.&lt;/span&gt;&lt;i style="font-family: verdana;"&gt;&lt;b&gt;Playboy&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt; là một &lt;/span&gt;&lt;a style="font-family: verdana;" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A1p_ch%C3%AD" title="Tạp chí"&gt;tạp chí&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt; dành cho &lt;/span&gt;&lt;a style="font-family: verdana;" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%C3%A0n_%C3%B4ng" title="Đàn ông" class="mw-redirect"&gt;đàn ông&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt; của &lt;/span&gt;&lt;a style="font-family: verdana;" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/M%E1%BB%B9" title="Mỹ" class="mw-redirect"&gt;Mỹ&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt; được thành lập ở &lt;/span&gt;&lt;a style="font-family: verdana;" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Chicago,_Illinois" title="Chicago, Illinois" class="mw-redirect"&gt;Chicago, Illinois&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt; bởi &lt;/span&gt;&lt;a style="font-family: verdana;" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Hugh_Hefner" title="Hugh Hefner"&gt;Hugh Hefner&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;. Tạp chí này đã phát triển thành &lt;/span&gt;&lt;a style="font-family: verdana;" href="http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=C%C3%B4ng_ty_Playboy&amp;amp;action=edit&amp;amp;redlink=1" class="new" title="Công ty Playboy (Seite nicht vorhanden)"&gt;Công ty Playboy&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt; mọi thể loại nghe nhìn. &lt;/span&gt;&lt;i style="font-family: verdana;"&gt;Playboy&lt;/i&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt; là một thương hiệu nổi tiếng được biết đến nhiều nhất và xuất bản rộng khắp trên thế giới.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p face="verdana"&gt;Tạp chí được xuất bản ra hàng tháng, đặc điểm nổi bật đó là những chân dung bức ảnh khỏa thân &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%E1%BB%A5_n%E1%BB%AF" title="Phụ nữ"&gt;phụ nữ&lt;/a&gt;,   kèm theo nhiều bài báo về thời trang, thể thao, hàng tiêu dùng và hình   tượng hay biểu tượng phổ biến, nó cũng giới thiệu những tác phẩm văn   chương hàng đầu với những những đoạn giới thiệu ngắn tiểu thuyết như của   &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Arthur_C._Clarke&amp;amp;action=edit&amp;amp;redlink=1" class="new" title="Arthur C. Clarke (Seite nicht vorhanden)"&gt;Arthur C. Clarke&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Ian_Fleming" title="Ian Fleming"&gt;Ian Fleming&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Vladimir_Nabokov" title="Vladimir Nabokov" class="mw-redirect"&gt;Vladimir Nabokov&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Margaret_Atwood&amp;amp;action=edit&amp;amp;redlink=1" class="new" title="Margaret Atwood (Seite nicht vorhanden)"&gt;Margaret Atwood&lt;/a&gt;...   Nó cũng có đưa ra những quan điểm phóng khoáng nhất là lĩnh vực chính   trị. Nó sử dụng hình ảnh khỏa thân trang nhã hấp dẫn và mang tính nghệ   thuật ở trang bìa nhằm thu hút độc giả.&lt;a href="http://click.linksynergy.com/fs-bin/click?id=kP3mWT19XNM&amp;amp;offerid=86407.20001549&amp;amp;type=2&amp;amp;subid=0"&gt;12 số/năm&lt;/a&gt;&lt;a href="http://click.linksynergy.com/fs-bin/click?id=kP3mWT19XNM&amp;amp;offerid=86407.20001121&amp;amp;type=2&amp;amp;subid=0"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p face="verdana"&gt;&lt;a href="http://click.linksynergy.com/fs-bin/click?id=kP3mWT19XNM&amp;amp;offerid=86407.20001121&amp;amp;type=2&amp;amp;subid=0"&gt;&lt;img alt="http://ca5.upanh.com/thumbpic/14.388.18613700.85F0/pbbolfjanfeb96.700x0.jpg" src="http://ca5.upanh.com/thumbpic/14.388.18613700.85F0/pbbolfjanfeb96.700x0.jpg" /&gt;&lt;span class="st"&gt;&lt;em&gt;Playboy's Book of Lingerie&lt;/em&gt; &lt;/span&gt;phụ bản ăn khách với những người mẫu quần áo lót sexy&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p face="verdana"&gt;2.&lt;i&gt;&lt;b&gt;Hustler&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; là một tạp chí khiêu dâm danh cho &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%C3%A0n_%C3%B4ng" title="Đàn ông" class="mw-redirect"&gt;đàn ông&lt;/a&gt; &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Magazine&amp;amp;action=edit&amp;amp;redlink=1" class="new" title="Magazine (trang chưa được viết)"&gt;(men magazine&lt;/a&gt;) hướng tới các hoạt động tính giao khác giới, xuất bản tại &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Hoa_K%E1%BB%B3" title="Hoa Kỳ"&gt;Hoa Kỳ&lt;/a&gt;. Tạp chí này xuất bản lần đầu vào tháng Bảy năm 1974 bởi &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Larry_Flynt&amp;amp;action=edit&amp;amp;redlink=1" class="new" title="Larry Flynt (trang chưa được viết)"&gt;Larry Flynt&lt;/a&gt;. Tờ này được phát triển lên từ một bản tin là &lt;i&gt;Hustler Newsletter&lt;/i&gt; và &lt;i&gt;The Hustler For Today's Man&lt;/i&gt; vốn là công cụ quảng cáo rẻ tiền cho ngành &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Strip_club&amp;amp;action=edit&amp;amp;redlink=1" class="new" title="Strip club (trang chưa được viết)"&gt;strip club&lt;/a&gt; khi đó. Tạp chí này tăng mạnh số lượng phát hành lên đến 3 triệu bản (Hiện chỉ còn dưới 500.000 bản mỗi kỳ).&lt;a href="http://click.linksynergy.com/fs-bin/click?id=kP3mWT19XNM&amp;amp;offerid=86407.20001281&amp;amp;type=2&amp;amp;subid=0"&gt;&lt;img src="http://www.magazineline.com/images/covers/EPXbig.jpg" alt="Hustler" width="175" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://click.linksynergy.com/fs-bin/click?id=kP3mWT19XNM&amp;amp;offerid=86407.20001549&amp;amp;type=2&amp;amp;subid=0"&gt;13 số/năm&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: verdana;"&gt;3.Penthouse&lt;a href="http://click.linksynergy.com/fs-bin/click?id=kP3mWT19XNM&amp;amp;offerid=86407.20001549&amp;amp;type=2&amp;amp;subid=0"&gt; &lt;/a&gt;&lt;a href="http://click.linksynergy.com/fs-bin/click?id=kP3mWT19XNM&amp;amp;offerid=86407.20000328&amp;amp;type=2&amp;amp;subid=0"&gt;&lt;img src="http://www.magazineline.com/images/covers/J4big.jpg" alt="Penthouse" width="175" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://click.linksynergy.com/fs-bin/click?id=kP3mWT19XNM&amp;amp;offerid=86407.20001549&amp;amp;type=2&amp;amp;subid=0"&gt;12 số/năm&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: verdana;"&gt;&lt;a href="http://click.linksynergy.com/fs-bin/click?id=kP3mWT19XNM&amp;amp;offerid=86407.20001549&amp;amp;type=2&amp;amp;subid=0"&gt;Penthouse Letters&lt;/a&gt;&lt;a href="http://click.linksynergy.com/fs-bin/click?id=kP3mWT19XNM&amp;amp;offerid=86407.20001121&amp;amp;type=2&amp;amp;subid=0"&gt;&lt;img src="http://www.magazineline.com/images/covers/THNbig.jpg" alt="Penthouse Letters" width="175" border="0" /&gt; phụ bản ăn khách với những lá thư độc giả tâm sự.&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;h4 class="linktitle"&gt;&lt;a href="http://www.variations.com/"&gt;Penthouse Variations&lt;/a&gt;&lt;a href="http://click.linksynergy.com/fs-bin/click?id=kP3mWT19XNM&amp;amp;offerid=86407.20001122&amp;amp;type=2&amp;amp;subid=0"&gt;&lt;img src="http://www.magazineline.com/images/covers/JMJbig.jpg" alt="Penthouse Variations" width="175" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/h4&gt;&lt;p style="font-family: verdana;"&gt;4.&lt;a href="http://www.amazon.com/gp/product/B00005NIPP?ie=UTF8&amp;amp;tag=artofmanliness03-20&amp;amp;linkCode=as2&amp;amp;camp=1789&amp;amp;creative=390957&amp;amp;creativeASIN=B00005NIPP"&gt;&lt;strong&gt;Gallery&lt;/strong&gt;&lt;img style="cursor: -moz-zoom-in" alt="http://s11.lucyphotos.com/images/orig/e/j/ej4grgh0osvjgr0j.jpg" src="http://s11.lucyphotos.com/images/orig/e/j/ej4grgh0osvjgr0j.jpg" height="409" width="303" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: verdana;"&gt;&lt;a href="http://www.amazon.com/gp/product/B00005NIPP?ie=UTF8&amp;amp;tag=artofmanliness03-20&amp;amp;linkCode=as2&amp;amp;camp=1789&amp;amp;creative=390957&amp;amp;creativeASIN=B00005NIPP"&gt;&lt;strong&gt;Maxim&lt;/strong&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt; &lt;strong&gt;&lt;img class="size-full wp-image-1471 aligncenter" title="maxim magazine" src="http://content.artofmanliness.com/uploads/2009/01/nerble-hillary-duff-maxim-01.jpg" alt="nerble-hillary-duff-maxim-01" height="483" width="352" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;a href="http://click.linksynergy.com/fs-bin/click?id=kP3mWT19XNM&amp;amp;offerid=86407.20001549&amp;amp;type=2&amp;amp;subid=0"&gt;12 số/năm&lt;/a&gt;&lt;p style="font-family: verdana;"&gt;5.&lt;b&gt;High Society&lt;/b&gt;&lt;img src="http://downmagaz.com/uploads/posts/2010-11/1289224283_highsoc.jpg" alt="High Society #1 (january 2011)" title="High Society #1 (january 2011)" /&gt;&lt;img src="http://downmagaz.com/uploads/posts/2010-10/1288080778_highsoci.jpg" alt="High Society #12 (december 2010)" title="High Society #12 (december 2010)" /&gt;&lt;img src="http://downmagaz.com/uploads/posts/2010-10/1287039546_highsociety.jpg" alt="High Society #11 (november 2010)" title="High Society #11 (november 2010)" /&gt;&lt;img src="http://downmagaz.com/uploads/posts/2010-06/1276884349_highsociety_magazine.jpg" alt="High Society #9 (september 2010)" title="High Society #9 (september 2010)" /&gt;&lt;a href="http://click.linksynergy.com/fs-bin/click?id=kP3mWT19XNM&amp;amp;offerid=86407.20001549&amp;amp;type=2&amp;amp;subid=0"&gt;12 số/năm&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: verdana;"&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Barely_Legal_%28magazine%29" title="Barely Legal (magazine)"&gt;Barely Legal&lt;/a&gt;&lt;/i&gt; 6 số/năm&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: verdana;"&gt;6.&lt;a href="http://click.linksynergy.com/fs-bin/click?id=kP3mWT19XNM&amp;amp;offerid=86407.20000752&amp;amp;type=2&amp;amp;subid=0"&gt;&lt;img src="http://www.magazineline.com/images/covers/TNPbig.jpg" alt="Smooth" width="175" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://click.linksynergy.com/fs-bin/click?id=kP3mWT19XNM&amp;amp;offerid=86407.20001549&amp;amp;type=2&amp;amp;subid=0"&gt;Smooth Magazine 6 số/năm&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: verdana;"&gt;7.&lt;a href="http://click.linksynergy.com/fs-bin/click?id=kP3mWT19XNM&amp;amp;offerid=86407.20001549&amp;amp;type=2&amp;amp;subid=0"&gt;Heavy Metal&lt;/a&gt;&lt;a href="http://click.linksynergy.com/fs-bin/click?id=kP3mWT19XNM&amp;amp;offerid=86407.20000212&amp;amp;type=2&amp;amp;subid=0"&gt;&lt;img src="http://www.magazineline.com/images/covers/HQbig.jpg" alt="Heavy Metal" width="175" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://click.linksynergy.com/fs-bin/click?id=kP3mWT19XNM&amp;amp;offerid=86407.20001549&amp;amp;type=2&amp;amp;subid=0"&gt; 6 số/năm&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: verdana;"&gt;8.&lt;a href="http://www.americancurvesmag.com/"&gt;American Curves&lt;/a&gt;&lt;a href="http://click.linksynergy.com/fs-bin/click?id=kP3mWT19XNM&amp;amp;offerid=86407.20001549&amp;amp;type=2&amp;amp;subid=0"&gt;&lt;img src="http://www.magazineline.com/images/covers/RJEbig.jpg" alt="American Curves" width="175" border="0" /&gt; 9 số/năm&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: verdana;"&gt;9.Forum&lt;a href="http://click.linksynergy.com/fs-bin/click?id=kP3mWT19XNM&amp;amp;offerid=86407.20001120&amp;amp;type=2&amp;amp;subid=0"&gt;&lt;img src="http://www.magazineline.com/images/covers/KFRbig.jpg" alt="Forum" width="175" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://click.linksynergy.com/fs-bin/click?id=kP3mWT19XNM&amp;amp;offerid=86407.20001549&amp;amp;type=2&amp;amp;subid=0"&gt;12 số/năm&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;10.&lt;/span&gt;&lt;a href="http://click.linksynergy.com/fs-bin/click?id=kP3mWT19XNM&amp;amp;offerid=86407.20001467&amp;amp;type=2&amp;amp;subid=0"&gt;Girls Gone Wild  &lt;img src="http://www.magazineline.com/images/covers/HPKbig.jpg" alt="Girls Gone Wild" width="175" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://click.linksynergy.com/fs-bin/click?id=kP3mWT19XNM&amp;amp;offerid=86407.20001549&amp;amp;type=2&amp;amp;subid=0"&gt;12 số/năm&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: verdana;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Nhật:&lt;/span&gt;&lt;img style="cursor: -moz-zoom-in" alt="http://flmsdown.net/uploads/posts/2009-01/1232564863_bjaneaa08sptmb.jpg" src="http://flmsdown.net/uploads/posts/2009-01/1232564863_bjaneaa08sptmb.jpg" height="409" width="295" /&gt;URECCO. VOL.89 NOVEMBER 1993.&lt;br /&gt; &lt;img src="http://www1.plala.or.jp/Kiyohito/kizaki/scan/kizaki_urecco9311_07.jpg" /&gt;&lt;img style="cursor: -moz-zoom-in" alt="http://www.jpophelp.com/bookscans/Urecco-2003-11_frontM.jpg" src="http://www.jpophelp.com/bookscans/Urecco-2003-11_frontM.jpg" height="408" width="315" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: verdana;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Hongkong:&lt;/span&gt;&lt;img alt="http://knigka.su/uploads/posts/2009-05/1241446419_000cbb31.jpg" src="http://knigka.su/uploads/posts/2009-05/1241446419_000cbb31.jpg" /&gt;       &lt;a href="http://www.lungfupao.com.hk/"&gt;Lung Fu Pao&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: verdana;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Anh: &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Club International&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;img style="cursor: -moz-zoom-in" alt="http://graphic-server.com/cgi-bin/oldmags.cgi?mid/CLBI200303.JPG" src="http://graphic-server.com/cgi-bin/oldmags.cgi?mid/CLBI200303.JPG" height="409" width="294" /&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: verdana;"&gt;Fiesta&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: verdana;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Pháp&lt;/span&gt;&lt;img alt="http://graphic-server.com/cgi-bin/oldmags.cgi?mid/OUI200105.JPG" src="http://graphic-server.com/cgi-bin/oldmags.cgi?mid/OUI200105.JPG" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: verdana;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Đức&lt;/span&gt;&lt;img alt="http://resources.emartin.net/blog/pic/Matador-Titel.jpg" src="http://resources.emartin.net/blog/pic/Matador-Titel.jpg" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: verdana;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ý&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: verdana;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Mexico&lt;/span&gt;&lt;img alt="http://4.bp.blogspot.com/_R_Sqi0a8BRc/SqPNnHX2_aI/AAAAAAAAC1c/nKiWySh0nA8/s400/Magazine+caballero.jpg" src="http://4.bp.blogspot.com/_R_Sqi0a8BRc/SqPNnHX2_aI/AAAAAAAAC1c/nKiWySh0nA8/s400/Magazine+caballero.jpg" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: verdana;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Hungary&lt;/span&gt; CKM&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: verdana;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ấn Độ&lt;/span&gt;&lt;img style="cursor: -moz-zoom-in" alt="http://www.currybear.com/wordpress/wp-content/uploads/2007/03/royalmag.jpg" src="http://www.currybear.com/wordpress/wp-content/uploads/2007/03/royalmag.jpg" height="409" width="306" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: verdana;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Vài báo khiêu dâm nổi tiếng  nhất trên thế giới dành cho nữ giới&lt;/span&gt;&lt;img alt="http://4.bp.blogspot.com/_AWH-9nLgrTs/S3opmgQVJqI/AAAAAAAAPHw/B1qUcS1kPFo/s400/v42heroes_viva4-usedwtmk.jpg" src="http://4.bp.blogspot.com/_AWH-9nLgrTs/S3opmgQVJqI/AAAAAAAAPHw/B1qUcS1kPFo/s400/v42heroes_viva4-usedwtmk.jpg" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;&lt;a href="http://www.hotcelebsvids.com/2010/08/rosie-jones-vs-lingerie-photoshoot-for.html" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img style="width: 531px; height: 423px;" alt="Rosie Jones vs. Lingerie Photoshoot For Nuts Magazine August 2010 4" src="http://4.bp.blogspot.com/_tWqvsW7WRl0/TGvZTYkWBbI/AAAAAAAAX7U/JFjzhwo1hjo/s640/Rosie+Jones+vs.+Lingerie+Photoshoot+For+Nuts+Magazine+August+2010+3.jpg" border="0" /&gt;&lt;img style="cursor: -moz-zoom-in" alt="http://24.media.tumblr.com/tumblr_kydrv5ozYT1qajnjko1_400.jpg" src="http://24.media.tumblr.com/tumblr_kydrv5ozYT1qajnjko1_400.jpg" height="409" width="318" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;  &lt;/div&gt;  &lt;span class="post-author"&gt; Publié par DAT NGUYEN &lt;/span&gt; &lt;span class="post-timestamp"&gt; à &lt;a class="timestamp-link" href="http://xaydungqh.blogspot.com/2011/11/sach-bao-khieu-dam.html" title="permanent link"&gt;03:24&lt;/a&gt; &lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7164866948807329684-8092028608566703971?l=vanghe.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanghe.blogspot.com/feeds/8092028608566703971/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://vanghe.blogspot.com/2012/01/sach-bao-khieu-dam.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7164866948807329684/posts/default/8092028608566703971'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7164866948807329684/posts/default/8092028608566703971'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanghe.blogspot.com/2012/01/sach-bao-khieu-dam.html' title='Sách báo khiêu dâm'/><author><name>VĂN NGHỆ</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14233534562587536369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_R_Sqi0a8BRc/SqPNnHX2_aI/AAAAAAAAC1c/nKiWySh0nA8/s72-c/Magazine+caballero.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7164866948807329684.post-360032883459989609</id><published>2012-01-05T13:38:00.000-08:00</published><updated>2012-01-05T13:40:11.650-08:00</updated><title type='text'>Bài viết từ trong nước &amp; HẢI NGOẠI(220)</title><content type='html'>&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div id="main-wrapper"&gt;&lt;div class="main section" id="main"&gt;&lt;div class="widget Blog" id="Blog1"&gt;&lt;div class="blog-posts hfeed"&gt;&lt;div class="date-outer"&gt;&lt;div class="date-posts"&gt;&lt;div class="post-outer"&gt;&lt;div class="post"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Quẻ Bói '' tếu '' đầu năm &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="post-body"&gt;&lt;div style="font-family: verdana;" class="yiv33823202ecxyiv642564006ecxyiv255249904ecxgmail_quote"&gt; &lt;div style=""&gt; &lt;div style="" class="yiv33823202ecxyiv642564006ecxyiv255249904h5"&gt; &lt;div style="TEXT-ALIGN:justify;"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE:13.5pt;"&gt;&lt;span style=";color:#000080;"&gt;- Người tuổi Sửu &lt;/span&gt;&lt;span style="color:#800000;"&gt;hợp&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000080;"&gt; với người tuổi Ngọ&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#008080;"&gt;, theo quẻ… "&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000080;"&gt;&lt;i&gt;đầu trâu mặt ngựa&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#008080;"&gt;".   Người hai tuổi này mà cưới nhau chắc chắn sẽ thành công, tấn tới nếu  cả  hai vợ chồng cùng làm việc trong lĩnh vực… xã hội đen, đâm thuê chém   mướn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="TEXT-ALIGN:justify;"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE:13.5pt;"&gt;&lt;span style=";color:#000080;"&gt;- Người tuổi Sửu và người tuổi Ngọ &lt;/span&gt;&lt;span style="color:#800000;"&gt;hợp&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000080;"&gt; với người cùng tuổi&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#008080;"&gt;, theo quẻ "&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000080;"&gt;&lt;i&gt;ngưu tầm ngưu, mã tầm&lt;/i&gt; mã&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#008080;"&gt;". Những người này cưới nhau sinh con đẻ cái đảm bảo con cái chắc chắn sẽ… thuần chủng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="TEXT-ALIGN:justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE:13.5pt;"&gt;&lt;span style="color:#000080;"&gt;- Người tuổi Mão &lt;/span&gt;&lt;span style="color:#800000;"&gt;hợp&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000080;"&gt; với người tuổi Dậu&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#008080;"&gt;, theo quẻ "&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000080;"&gt;&lt;i&gt;mèo mả gà đồn&lt;/i&gt;g&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#008080;"&gt;". Người hai tuổi này đi với nhau chắc chắn có một tình yêu mãnh liệt và hoang dại.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="TEXT-ALIGN:justify;"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE:13.5pt;"&gt;&lt;span style=";color:#000080;"&gt;- Người tuổi Thìn &lt;/span&gt;&lt;span style="color:#800000;"&gt;hợp&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000080;"&gt; với người tuổi Dậu&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#008080;"&gt;, theo quẻ "&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000080;"&gt;&lt;i&gt;rồng bay phượng múa&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=";color:#008080;"&gt;"   (tại vì Phượng không thuộc 12 con giáp nên lấy gà là con vật gần giống   Phượng nhất để thay thế). Người hai tuổi này cưới nhau chắc chắn tình   yêu, tiền tài, sự nghiệp sẽ đẹp đẽ, thăng hoa.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="TEXT-ALIGN:justify;"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE:13.5pt;"&gt;&lt;span style=";color:#000080;"&gt;- Người tuổi Tỵ rất &lt;/span&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;khắc&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000080;"&gt; với người tuổi Dậu&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#008080;"&gt;, theo quẻ "&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000080;"&gt;&lt;i&gt;cõng rắn cắn gà nhà&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=";color:#008080;"&gt;".   Nếu 2 người này cưới nhau về thế nào người tuổi gà cũng bị người tuổi   rắn cắn chết, không loại trừ khả năng vụ án xảy ra trong lúc yêu đương   bối rối, đương sự cắn nhầm.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="TEXT-ALIGN:justify;"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;"&gt;&lt;span style=";color:#008080;"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE:13.5pt;"&gt;- &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="FONT-SIZE:13.5pt;"&gt;&lt;span style="color:#000080;"&gt;Người tuổi Tý &lt;/span&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;khắc&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000080;"&gt; với người tuổi Sửu hoặc Ngọ&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#008080;"&gt;, theo quẻ… "&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000080;"&gt;&lt;i&gt;đầu voi đuôi chuột&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=";color:#008080;"&gt;"   (vì voi cũng không có trong 12 con giáp nên ngựa và trâu, hai con giáp   to gần bằng voi nhất có thể thay thế). Người mấy tuổi này cưới nhau  thì  chỉ được tiền vận suôn&lt;var id="yiv33823202yui-ie-cursor"&gt;&lt;/var&gt; sẻ, tốt đẹp, còn hậu vận bi bét, không loại trừ khả năng gia đình phá sản, vợ chồng ly di, con cái nghiện ngập, hư hỏng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="TEXT-ALIGN:justify;"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE:13.5pt;"&gt;&lt;span style="color:#008080;"&gt;- &lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000080;"&gt;Người tuổi Mùi &lt;/span&gt;&lt;span style="color:#800000;"&gt;hợp&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000080;"&gt; với người tuổi Tuất&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#008080;"&gt; theo quẻ "&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000080;"&gt;&lt;i&gt;treo đầu dê, bán thịt chó&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=";color:#008080;"&gt;". Hai vợ chồng tuổi này chắn chắc sẽ làm ăn phát đạt, thịnh vượng, đặc biệt là trong lĩnh vực… buôn gian bán lận, lừa đảo.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="TEXT-ALIGN:justify;"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE:13.5pt;"&gt;&lt;span style=";color:#008080;"&gt;- Tuy nhiên, &lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000080;"&gt;người tuổi Tuất lại &lt;/span&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;khắc&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000080;"&gt; với người tuổi Dậu&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#008080;"&gt;, theo quẻ "&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color:#000080;"&gt;chó cậy nhà, gà cậy vườ&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#008080;"&gt;n&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style=";color:#008080;"&gt;". Hai vợ chồng tuổi này chẳng chóng thì chầy sẽ xung khắc, chia rẽ nội ngoại, dẫn tới ly di, chia con, chia nhà.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="" class="yiv33823202ecxyiv642564006ecxyiv255249904ecxMsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE:13.5pt;"&gt;&lt;span style=";color:#008080;"&gt;- Thật ra, &lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000080;"&gt;người tuổi Dậu&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#008080;"&gt;, ngoài &lt;/span&gt;&lt;span style="color:#800000;"&gt;hợp&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#008080;"&gt; với tuổi Mão và tuổi Thìn như đã nói ở trên, &lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000080;"&gt;còn &lt;/span&gt;&lt;span style="color:#800000;"&gt;hợp&lt;/span&gt;&lt;span style=";color:#000080;"&gt; với người tuổi Hợi&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#008080;"&gt;, theo quẻ " &lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000080;"&gt;&lt;i&gt;đầu gà má lợn&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=";color:#008080;"&gt;". Người hai tuổi này cưới nhau nhiều khả năng thành công trong lĩnh vực kinh doanh, đặc biệt là kinh doanh… nhà hàng, đồ nhậu.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style=";font-size:100%;"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE:13.5pt;"&gt; &lt;div style="TEXT-ALIGN:justify;"&gt;&lt;span style=";color:#008080;"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE:13.5pt;"&gt;- Cuối cùng ..&lt;span style="color:#002060;"&gt;người tuổi Dã tràng&lt;/span&gt;,   tính tình ngang như cua...dễ thích ứng với hoàn cảnh, rất dị ứng với   bất công xã hội...chỉ thích hợp với...vài người..Người tuổi này dễ bảo,   nhưng khó nắm đầu( vì hết tóc )...không tin bạn vào web KHSG bắt một  con  dã tràng thì biết ngay...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:130%;"&gt;&lt;b&gt;Nhân phẩm một dân tộc&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#696969;"&gt;Vào đầu thế kỷ thứ 16 ở nước ta có một ông vua được “nhân dân Hà Nội” đặt tên là Vua Lợn (Trư vương, lề).&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nghe  nói có người Tàu bảo ông ta có tướng tinh “con lợn ủn ỉn mua  hành cho  tôi”. Triều đại của Vua Lê Tương Dực chỉ được bẩy năm, nhưng  ông có  nhiều sáng kiến. Ông đã xây cửu trùng đài cao hơn hẳn Chùa Một  Cột, rồi  xây cung điện với 100 mái nhà. Ông lại bầy ra nhiều trò giải  trí trên  Hồ Tây, thí dụ cho các thiếu nữ khỏa thân chèo thuyền, những  cuộc vui  mà tới thế kỷ 20 Thủy Cung Thăng Long đã noi theo trên đường  tiến lên  Chủ nghĩa Xã hội.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Mấy ngày qua đồng bào ta ở Hà Nội đã phong  vương một Vua Lợn mới, một  người bạn mới cho tôi biết. Tại Bắc Hàn,  triều đại nhà Kim đã truyền  đến đời thứ ba, sau khi ông Kim Jong-il  chết thì cậu Kim Jong Un lên  ngôi, đã chính thức tôn vinh làm lãnh tụ  tối cao của Hàn Quốc! Người  Việt mình bắt đầu gọi lãnh tụ tối cao Kim  Jong Un bằng cái tên rất thân  mật: “Cậu Ủn!”&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tên cậu đọc theo  lối Hán Việt là Kim Chính Ân. Nhưng nếu quý vị cứ  phải nhìn hoài chân  dung của “lãnh tụ tối cao” 28 tuổi này, nếu mỗi ngày  cứ phải ngắm khuôn  mặt bụ bẫm nghiêm và buồn này; thì quý vị phải đồng ý  với tên gọi Cậu  Ủn. Hai cái má phinh phính như mông trẻ con; khuôn mặt  tròn chặn cắm  trên cái cổ núng nính; mái tóc đen bóng chải ngược dựng  đứng trên đầu;  màng tai và gáy đều cạo trắng hếu như da con lợn mới làm  lông. Mái tóc  cậu chải theo lối ông bố, mai mốt cậu sẽ đeo cái kính đen  thật to giống  bố; để trông thấy bớt vẻ lùn tè vì mập mạp quá. Quả thật,  trông cậu có  cái tướng Trư Vương! Vì vậy người Hà Nội chợt nhớ Lê Tương  Dực đời  xưa, đã kháo nhau: Cậu Ủn lên nối ngôi Bố Ỉn rồi.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ðặt danh hiệu  như vậy có thể thất lễ đối với dân Hàn Quốc nói chung,  và riêng đối với  người Bắc Hàn. Dù sao họ cũng là những ông vua một nửa  quốc gia, làm  chủ một cõi giang sơn, dọc ngang nào biết trên đầu có ai!&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhưng  chỉ một danh hiệu như thế mới diễn tả được lòng khinh bỉ của  mọi người,  không riêng gì người Việt, đối với một gia đình ngự trị gieo  rắc thống  khổ cho 24 triệu đồng bào của họ. Ngay bây giờ, đang có ba  triệu người  đang đói, vì không đủ thức ăn. Nạn đói chắc đang đe dọa nặng  nề cho  nên trong bài bình luận đầu năm trên ba tờ nhật báo ở Bắc Hàn,  họ đã  phải nhắc tới. Cả ba tờ báo, sau khi hô hào, “Năm 2012 sẽ là một  năm  Thắng Lợi Vinh Quang;” nhưng mặt khác cả ba đều nhắc nhờ cần giải  quyết  “Vấn đề thực phẩm nóng bỏng;” trên đường xây dựng một “quốc gia  phú  cường!”&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Trong khi dân chết đói hàng triệu người như vậy, cậu Ủn  từ nhỏ đã  được bố cho đi học ở Thụy Sĩ dưới một tên giả, mỗi ngày có  tài xế đưa  đón. Anh của cậu đi Macao đánh bài và làm công tác rửa tiền  qua các ngân  hàng và sòng bài, một ngân hàng đã bị tình báo Mỹ tố giác.  Một người  anh bị bắt giữ ở phi trường Nhật Bản trong khi đi du hí, với  tội dùng  giấy thông hành tên giả mạo. Khi sắp chết, ông Ỉn nhìn quanh  thấy chỉ  còn cậu Ủn đáng mặt lên ngôi nối nghiệp nhà. Từ Tháng Mười năm  2010 cậu  liên tiếp được phong các chức đại tướng 4 sao, phó chủ tịch  quân ủy  trung ương, phó lãnh tụ đảng, vân vân. Và sau khi ông Ỉn qua  đời, cậu  được suy tôn làm lãnh tụ tối cao quân đội, lãnh tụ tối cao của  đảng Lao  Ðộng Thống Nhất, xác định ngôi vị khi dẫn đầu tang lễ Bố Ỉn.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Chính  hình ảnh dân Bắc Hàn khóc lóc vật vã trong đám tang đã khiến  cho lòng  khinh bỉ của mọi người biến thành một nỗi giận; không thể nào  tha tội  cho bố con họ Kim được. Cả loài người nhìn vào cảnh những ông  già bà  cả, đàn ông đàn bà cho tới trẻ em khóc thảm thiết, kêu trời kêu  đất  thương tiếc ông Kim Jong-il, khóc như cha chết, hơn cả khóc khi cha   chết. Người bình thường phải tự hỏi: Làm sao họ có thể đóng kịch tài   tình như vậy?&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhưng đó không phải là đóng kịch, nhiều người  thương khóc như máy,  nhưng thành thật. Ông Kim Jong-l có lần nói ông  biết cả nước có một phần  ba yêu ông, một phần ba ghét ông thậm tệ, và  một phần ba trung lập. Tất  nhiên chỉ có những người trong số một phần  ba yêu ông Ỉn là được xuất  hiện trước ống kính trong tang lễ. Và có  nhiều phần là họ khóc thật.  Chính sách của Bố Ỉn là “Quân đội Trước  hết!” Tất cả tài nguyên quốc gia  được giành ưu tiên cho một triệu 200  ngàn quân, từ tướng lãnh, sĩ quan  xuống tới binh lính. Cộng thêm đám  công an có sẵn, sẽ lên thành hai  triệu. Khi thóc gạo, rau thịt được thế  giới đưa tới cứu dân Bắc Hàn khỏi  chết đói, thì mọi thực phẩm được ưu  tiên chia cho quân đội, công an,  dân đói mặc dân. Cộng thêm vợ con của  họ, chúng ta sẽ có khoảng 8, 9  triệu người, một phần ba dân số Bắc Hàn  trung thành với lãnh tụ. Những  người này tất nhiên biết rằng: Ông Ỉn  ông Ủn còn, thì mình còn; ông Ủn  Ỉn mất thì mình cũng không tồn tại  được!&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Trong đám khuyển mã này, có những người đã được tẩy não  toàn diện từ  thời thơ ấu. Họ không được phép biết một chút gì về thế  giới bên ngoài,  chỉ được học tập tấm gương “chói sang, quang vinh” của  các lãnh tụ Kim  lớn Kim con. Mở miệng ra ai cũng phải nói: “Nhờ ơn Bác  Kim kính yêu, Bác  Kim vĩ đại!” Cứ tin vào bộ máy tuyên truyền thì cha  con nhà Kim đã cứu  dân Hàn Quốc khỏi bị đế quốc Mỹ đàn áp, bóc lột,  thoát khỏi cảnh đồng  bào họ ở miền Nam đang đói khổ. Khi dân Bắc Hàn  thiếu gạo, thiếu áo mặc,  bị đói, bị rét, thì guồng máy tuyên truyền  cũng đổ tội cho bọn Mỹ và  Ngụy quyền miền Nam gây ra. Với phương pháp  giáo dục nhồi sọ từ sau  chiến tranh Cao Ly, năm 1952 đến nay; ít nhất  có một phần ba dân Bắc Hàn  khóc Kim Jong-l một cách thành thật, như Tố  Hữu khóc Stalin: “Hỡi ơi  ông chết có trời đất không? Thương cha, thương  mẹ, thương chồng - Thương  mình thương một, thương ông thương mười!”&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhìn  hình ảnh dân Bắc Hàn khóc lãnh tụ, chúng ta thấy như những cảnh  trong  truyện cổ tích của Doãn Quốc Sỹ. Tác giả Sợ Lửa đã viết một truyện   chính trị giả tưởng, tả một chính quyền độc tài đã “chế tạo” ra những   người dân và binh lính theo lối sản xuất hàng loạt bằng giáo dục nhồi sọ   từ khi mới sinh ra; rồi đưa lính đi xâm lăng nước láng giềng theo  chiến  thuật biển người của Mao Trạch Ðông. Thời 1960 đọc truyện ngắn  của Doãn  Quốc Sỹ, chẳng ai tin đó có thể thành sự thật. Nay nhìn cảnh  những  người dân Bắc Hàn khóc Kim Jong-il, chúng ta thấy trước mắt kết  quả của  một bộ máy giáo dục nhồi sọ như vậy.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Loài người nổi  giận, không phải là giận những người dân khóc thương  một bạo chúa. Ðáng  giận dữ, đáng khinh bỉ nhất là những bạo chúa đã chế  ra và sử dụng bộ  máy tẩy não từ hơn nửa thế kỷ nay! Những điều mà chúng  ta đọc, sản phẩm  từ óc tưởng tượng của Doãn Quốc Sỹ, hay của Aldous  Huxley trong “Brave  New World,” của George Orwell trong “1984,” không  ngờ đang diễn ra  trước mắt, có thực 100%!&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Hai đời lãnh tụ họ Kim đã nhào nặn cái  đầu dân Bắc Hàn với một bộ máy  tẩy não học được từ Stalin và Hitler. Họ  đã biến đồng bào của họ thành  những bộ máy mù lòa, nhắm mắt tin tưởng  vào các lãnh tụ yêu nước vĩ đại,  kính yêu, vân vân. Người dân nào còn  chưa tin tưởng thì cũng không dám  để lộ ra. Nếu đồng chí của anh biết  anh thiếu tin tưởng vào ông Ỉn, ông  Ủn, thì anh sẽ đi Cổng Trời; cuộc  đời của anh sẽ tàn ngay. Soljenitsyn  kể mỗi lần Stalin đọc xong một bài  diễn văn, tất cả mọi người phải đứng  lên vỗ tay; mà trong lúc vỗ tay,  anh nọ lấm lét nhìn anh kia, chỉ sợ  mình vô tình ngưng vỗ tay sớm quá!  Sau nửa thế kỷ nhồi sọ, người dân Bắc  Hàn cũng vậy. Những người vật vã  than khóc vừa lau nước mắt vừa ngó qua  những người bên cạnh, xem có ai  khóc thảm thiết hơn mình không. Nếu  thấy, phải thành khẩn nhận khuyết  điểm, phải đập đầu, vặt tóc, đấm ngực  mình, khóc lóc thảm thiết hơn,  kẻo bị báo cáo.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Khi đem người dân làm vật thí nghiệm nhồi sọ, tẩy  não, các lãnh tụ  cộng sản và phát xít đã khinh thường con người, coi  “nhân dân” tệ hơn  loài vật. Nhìn đám dân đen họ chỉ thấy những cái máy  không hồn, tha hồ  nhào nặn, thì họ mới đang tâm đem dân ra làm thí  nghiệm như thế. Họ làm  cả một dân tộc mất phẩm giá, 24 triệu con người  làm nô lệ mà không thấy  nhục nhã!&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhìn cảnh những người dân Bắc  Hàn khóc lóc, chúng ta cảm thấy xấu hổ,  đồng thời còn sợ hãi nữa. Vì  biết rằng chính mình cũng có thể bị nhồi  sọ như vậy! Nếu không may gặp  hoàn cảnh tương tự, chúng ta cũng có thể  được huấn luyện để than khóc  lãnh tụ như người Bắc Hàn! Ai cũng có thể  là dân Bắc Hàn! Doãn Quốc Sỹ  viết, “Tước đoạt nhân phẩm của một cá nhân  nào cũng làm thương tổn đến  nhân phẩm của cả nhân loại.” Chứng kiến cảnh  những người dân Bắc Hàn bị  họ Kim nhồi sọ, loài người nổi giận, vì thấy  cả nhân loại đang bị  những ông Ỉn ông Ủn khinh miệt!&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Người Việt Nam gọi tên hai lãnh  tụ Bố Ỉn và Bố Ỉn, cũng vì nỗi giận  đó. Mặc dù trong lòng chúng ta  không ai muốn xúc phạm đến danh dự của  người dân Hàn Quốc, miền Nam hay  miền Bắc. Bài học cho nhân loại, là  trong lịch sử đời nào cũng có thể  sinh ra những bạo chúa bắt dân làm tôi  mọi. Mà người dân cứ thế cắn  răng chịu đựng, chịu mãi thành quen coi là  cuộc sống bình thường, không  ai thắc mắc chi cả!&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhưng mặt khác, như ký giả Caroline Fourest  mới viết trên nhật Le  Monde vào dịp cuối năm qua, chúng ta hy vọng ở  những nước độc tài đảng  trị sẽ có một nhóm thiểu số tích cực khác, có  can đảm đứng lên đòi xóa  bỏ cái kim tự tháp độc tài, hoặc lật ngược nó  lên. Bà nhắc lại những  cuộc cách mạng Hoa Nhài ở Trung Ðông trong năm  qua. Ðể kết luận rằng,  “Sau một năm 2011 với bao nhiêu bạo chúa bị lật  đổ, năm 2012 sẽ cho  chúng ta một thế giới đang chuyển hóa, trong đó tất  cả các con đường đều  bầy ra trước mắt loài người.” Người dân những  nước đang còn sống dưới  chế độ độc tài phải lựa chọn. Phải phục hồi lại  nhân phẩm cho mỗi người  và cho cả dân tộc. Hay là nhắm mắt cúi đầu  tiếp tục chịu đựng cảnh những  lãnh tụ kiểu Ủn Ỉn cha truyền con nối  ngồi trên đầu dân mình.&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; Ngô Nhân Dụng&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:130%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:130%;"&gt;&lt;b&gt;California trước thực tế &lt;/b&gt; &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:85%;"&gt;Trước  khi  nhậm chức, Thống Ðốc Arnold Schwarzenegger đã được nhiều người tin  là  thế nào ông cũng thành công, vì ông đã “tề gia” rất giỏi thì việc  “trị  quốc” sẽ chẳng khó gì. Một người ngoại quốc đến nước Mỹ, nổi tiếng  lên  là nhờ có những bắp thịt to, thuộc đảng Cộng Hòa mà lại lấy cháu  gái nhà  Kennedy, một đại gia địch quốc trong đảng Dân Chủ, rồi ông  thuyết phục  được bà vợ bỏ công ăn việc làm của mình về đóng vai thống  đốc phu nhân -  nói cách khác, về làm nghề nội trợ! Người tề gia tài như  vậy thì không  giỏi trị quốc sao được?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Công việc chính trị khó  nhất là hứa hẹn  khi tranh cử, rồi sau khi thắng lại được dân chúng ủng  hộ cho mình làm  ngược lại với những lời đã hứa. Ông Arnold  Schwarzenegger đang đạt được  thành tích đó. Khi tranh cử trong vụ bãi  nhiệm cựu Thống Ðốc Grey Davis  năm ngoái, ông Schwarzenegger thề là sẽ  không bao giờ tăng thuế - trừ  khi có thiên tai! Trước đó, ông Davis đề  nghị tăng thuế để thu thêm 8 tỷ  mỹ kim ngõ hầu lấp vào lỗ trống ngân  sách, nhưng bị các dân biểu đảng  Cộng Hòa chặn lại. Bây giờ thì từ 69  phần trăm đến 79 phần trăm dân  California đồng ý ông Schwarzenegger nên  tăng mấy thứ thuế! Trong số  những người vẫn bầu cho đảng Cộng Hòa cũng  có 63% ủng hộ việc tăng thuế!  Ðảng Dân Chủ còn ủng hộ hăng hơn nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghĩa  là bây giờ Thống Ðốc  Schwarzenegger có thể tăng thuế mà dân không ai  phàn nàn gì, kể cả  những người thường vẫn chống tăng thuế ở trong đảng  Cộng Hòa! Không  những thế, theo cuộc nghiên cứu dư luận của Nhật Báo  Los Angeles Times,  63% những cử tri Cộng Hòa và 66% cử tri Dân Chủ đồng  ý rằng nếu ông  Schwarzenegger tăng thuế thì đó là vì tình trạng thực  tế bắt buộc! Không  biết trong gia đình ông ra sao, khi mà ông theo đảng  Cộng Hòa còn bà vợ  ông, nhất là các bà cô ông chú, anh chị em họ bên  vợ ai cũng theo đảng  Dân Chủ cả! Hồi tranh cử, có bao nhiêu phụ nữ tố  cáo ông sàm sỡ linh  tinh với họ, mà bà vợ ông lúc nào cũng bênh chồng!  Phải công nhận ông là  một nhà chính trị giỏi. Ngày xưa ông De Gaule bên  Pháp có lúc cũng đạt  được một thành tích tương tự, về chuyện chính trị  chứ không phải chuyện  phụ nữ. Ông De Gaule ra tranh cử với lời hứa sẽ  bảo vệ thuộc địa  Algérie, ông tuyên bố Algérie chính là một phần của  nước Pháp! Nhờ thế  ông được phe hữu ủng hộ, kể cả những tay thực dân.  Ðắc cử rồi, ông De  Gaule thuận theo lòng đa số dân chúng, trả độc lập  cho nước Algérie!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông  Arnold Schwarzenegger cũng đạt được nghệ  thuật thỏa hiệp cần thiết của  một chính trị gia. Ða số các đại biểu  trong Nghị Viện Tiểu Bang là Dân  Chủ, nhưng ông thống đốc Cộng Hòa vẫn  thuyết phục được họ đồng ý với  những dự án vay nợ 14 tỷ và đề nghị cải  tổ bảo hiểm lao động của ông.  Phải nhắc lại, một người chồng có bà vợ  làm nghề truyền thông như ông  thì chắc biết nghệ thuật thỏa hiệp như  thế nào. Nhưng ông Schwarzenegger  cũng gặp may mắn nữa. Ông lên làm  thống đốc lúc tiểu bang California  đang xuống đến chỗ không thể xuống  hơn được. Ngân sách thì thâm thủng,  các đại biểu quốc hội thì bị các  nhóm bên ngoài thao túng, từ những  nghiệp đoàn công chức tới các bộ lạc  da đỏ. Dân California đã chán tất  cả các chính trị gia, họ rất mừng có  một người “từ bên ngoài,” một tài  tử chiếu bóng đã thành công cả về  tài chính, vào quản trị công việc tiểu  bang. Ông Schwarzenegger được  hưởng một cái vốn thiện cảm rất lớn của  dân chúng Cali. Sau 6 tháng  nhậm chức, ông vẫn được 69% dân chúng chấm  điểm tốt, cao hơn cả hai bà  Nghị Sĩ Liên Bang Feinstein (63%) và Boxer  (57%.) Vì vậy, ông có thể  đem các vấn đề ông muốn quyết định ra hỏi  thẳng ý người dân, qua mặt  các chính trị gia đối lập trong Quốc Hội Tiểu  Bang.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho nên  chúng ta có thể tin là trong thời gian tới tiểu  bang California sẽ tăng  thuế mà không ai dám phàn nàn. Có đến 69% những  người được Nhật Báo  Los Angles Times phỏng vấn đồng ý nên tăng thuế lợi  tức của những người  giàu nhất tiểu bang. Có 78% đồng ý nên tăng thuế  thuốc lá, và 79% nên  tăng thuế rượu. Chỉ có việc tăng thuế tiêu thụ  (sales tax) là bị 50%  chống, chỉ có 47% ủng hộ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiểu bang  California vẫn được tiếng là  đi trước toàn thể nước Mỹ trong việc chống  thuế. Bây giờ dân  California đồng ý cho tăng thuế, một biến chuyển lớn.  Thực tế là người  ta không thể cứ tính chuyện chi tiêu mà không lo chuyện  thâu nhập.  Không biết những nơi khác sẽ nghĩ sao? Còn một món thuế ở  California đã  bị cố vấn Warren Buffett của ông Arnold chỉ trích là thuế  thổ trạch,  mà ông thấy là quá thấp. Ông Warren Buffett là người giàu thứ  nhì ở  nước Mỹ (nhất Bill Gates, 48 tuổi, hơn 40 tỷ mỹ kim, công ty  Microsoft;  nhì Buffett, 73 tuổi, 30 đến 36 tỷ, đầu tư chứng khoán; ba  Paul Allen,  51 tuổi, hơn 20 tỷ, công ty Microsoft.) Ông Buffett so sánh  một ngôi  nhà của ông ở New Port Beach, California, trị giá nửa triệu mà  chỉ đóng  4,000 đô la tiền thuế, trong khi một căn nhà giá bằng một phần  ba, ở  tiểu bang khác thì đóng $14,000 thuế! Ông Buffett có đề nghị ông   Schwarzenegger tăng thu bằng cách thay đổi luật thuế nhà đất hay không?   Có 69% dân Cali đồng ý tăng thuế những người giàu nhất tiểu bang, mà   những vị này cũng là chủ nhân của những ngôi nhà trị giá hàng triệu,   nhưng mua từ 20, 30 năm trước, bây giờ vẫn đóng thuế theo giá nhà cũ!   Ðây sẽ là một thử thách cho ông Thống Ðốc California! Liệu ông có dám   tăng thuế những người đã từng góp tiền cho ông ra tranh cử hay không? &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ngô Nhân Dụng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:85%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:130%;"&gt;&lt;b&gt;Dân Chủ ích lợi gì? &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="color: rgb(105, 105, 105); font-weight: bold;"&gt;Ở các nước dân chủ, mỗi lần có một cuộc vận động tranh cử, người ta lại thấy nhiều bất mãn về không khí chính trị.&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Như  cuộc vận động tranh cử hiện đang diễn ra ở nước Mỹ chẳng hạn.  Ngược  lại, tại một nước độc tài, một cuộc bầu cử hơi tự do một chút cũng   khiến mọi người thêm tin tưởng rằng cơ chế chính trị dân chủ hy vọng sẽ   giúp quốc gia sẽ tiến bộ hơn. Như tình trạng ở Nga trong mấy ngày nay.   Chế độ dân chủ giống như một cái bánh: Ðược nếm một chút thì người ta   thèm muốn ăn nhiều hơn; nhưng khi được ăn mãi thì lại dễ thấy chán!&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Sang  năm nước Mỹ mới có bầu cử tổng thống và Quốc Hội. Nhưng không  khí  chính trị đã sôi nổi, hào hứng nhờ các nhà chính trị bên đảng Cộng  Hòa  đang giành nhau để được đảng đưa ra làm ứng cử viên tổng thống. Một   tháng nữa mới có những cuộc bầu cử sơ bộ ở Iowa nhưng từ nửa năm nay đã   có hàng chục nhà chính trị rất sáng giá vận động hòng được đảng đưa ra   đối đầu với đương kim Tổng Thống Barack Obama. Hãy tạm coi họ đều là   những ứng cử viên tổng thống. Với tình trạng kinh tế đang trì trệ và khó   hy vọng khá lên nhiều trong 12 tháng tới, ai chính thức được làm ứng  cử  viên Cộng Hòa sẽ hy vọng được làm tổng thống nước Mỹ từ năm 2013.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhưng  chính cuộc vận động sôi nổi này làm nhiều người thấy chán nản.  Theo  dõi các cuộc tranh luận của họ, có những vị ứng cử viên tổng thống  làm  người ta phát chán. Nhiều người Mỹ tự hỏi: Cái ông (hay bà) này mà  sẽ  làm tổng thống của tôi hay sao? Thí dụ như ông Herman Cain, nhà triệu   phú chủ nhân nhiều tiệm ăn thành công, có tài ăn nói, có lúc đã vượt   lên đứng hàng đầu. Ông đưa ra một chính sách thuế rất giản dị, ai cũng   hiểu được, gọi là “999,” ba thứ thuế cái nào cũng đánh 9%. Ai cũng biết   các suất thuế như vậy sẽ làm ngân sách chính phủ Mỹ thiếu tiền tiêu,   nhưng nếu có ai đặt câu hỏi thì ông Cain coi như chuyện đó không quan   trọng! May mắn cho đảng Cộng Hòa, có đến 4 phụ nữ xuất hiện tố cáo ông   đã sách nhiễu tình dục họ; rồi chính ông cũng thú nhận đã từng ngoại   tình. Sau cùng ông Cain phải rút lui, ai cũng thở phào nhẹ nhõm.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Một  ứng cử viên sáng giá khác là ông Rick Perry, thống đốc tiểu bang   Texas. Ông có những khẩu hiệu rất hay, dựa trên thành tích đã quản trị   thành công trong một tiểu bang vào hạng lớn và giầu nhất nước Mỹ. Có lúc   ông đã vượt lên chạy hàng đầu, qua mặt cả Mitt Romney và Newt  Gingrich;  được coi như niềm hy vọng của đảng. Nhưng bây giờ ông đã  xuống, rất  thấp. Ông Perry có cái tật hay quên một cách thảm hại, đặc  biệt là quên  tên! Ðãng trí một lần thì dễ được bỏ qua, vì ai cũng có  lúc quên; nhưng  quên đến mấy lần, quên toàn những chuyện quan trọng,  thì những người ủng  hộ ông cũng phải lo! Một lần, lên ti vi tranh luận  với các ứng cử viên  khác, ông trình bày dự án chính trị sẽ thi hành khi  lên làm tổng thống:  Chính phủ liên bang to lớn quá, phải cắt bớt (Ai  cũng đồng ý!). Cho nên  Tôi, Perry, sẽ xóa bỏ bớt ba bộ trong chính phủ  Mỹ. Thứ nhất là Bộ  Thương Mại; thứ hai là Bộ Giáo Dục; và thứ ba là  bộ... bộ nào nhỉ, quên  mất rồi!&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Mới ngày hôm qua, ông Rick Perry  lại biểu diễn tính đãng trí một lần  nữa. Ðang đi vận động ở Iowa, nói  chuyện với ban biên tập tờ báo lớn  nhất tiểu bang, The Des Moines  Register, ông Perry chỉ trích Tổng Thống  Obama đã Ðề Cử Hai Thẩm Phán  Tối Cao, “thí dụ như là...” Nói tới đó ông  Perry lúng túng nghĩ không  ra cái tên vị thẩm phán này. Ông tự hỏi thầm,  nhưng ai cũng nghe thấy,  “Không, không phải là Montemayor...” Một nhà  báo có hảo ý nhắc tên vị  nữ thẩm phán: “Sotomayor.” Ông Perry sung sướng  nhắc lại: “Sotomayor,  đúng, Sotomayor.” Sau đó, ông chỉ trích các quan  tòa Tối Cao Pháp Viện  đã can thiệp vào “quyền tự do cầu nguyện” ở trong  các trường học. Ðó là  một đề tài rất hấp dẫn. Cho nên ông lên tiếng phản  đối “Tám vị thẩm  phán tối cao không do dân bầu ra; thành thật mà nói,  họ không chịu  trách nhiệm với ai hết!” Ý kiến này sẽ được nhiều người  đồng ý. Chỉ có  một điều bất ổn, là Tối Cao Pháp Viện nước Mỹ xưa nay vẫn  có chín vị  thẩm phán. Ðề tài Tối Cao Pháp Viện là do ông Perry chọn, để  ông phê  phán định chế này. Tôn giáo là một lãnh vực ông được rất nhiều  người  tán thưởng. Vậy mà ông quên cả con số 9 người hay 8 người. Nhiều  người  sẽ tự hỏi: Sao ông không chịu học trước khi lên trả bài?&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Chắc  cuối cùng ông Rick Perry khó qua mặt được Mitt Romney và Newt  Gingrich  để giành lấy vai trò ứng cử viên chính thức của đảng Cộng Hòa.  Nhưng  các màn biểu diễn tính hay quên khiến nhiều người đã thất vọng về  khả  năng chính trị của ông. Và nếu ông cứ tiếp tục vận động thêm vài  tháng  nữa, có lúc người ta sẽ thất vọng cả về những chuyện tranh cử và  bầu cử  sơ bộ. Liệu hai chính đảng lớn ở Mỹ không tìm ra cách nào khác để  chọn  một ứng cử viên chính thức hay sao?&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Chưa hết, hãy chờ đến sang  năm. Khi đảng Cộng Hòa chọn xong rồi, cuộc  tranh cử giữa ông Barack  Obama với, hoặc ông Mitt Romney hoặc ông Newt  Gingrich, sẽ diễn ra với  những cảnh đấu đá, chê bai, bới móc và có khi  bôi bẩn nhau rất nặng  nữa. Dân chúng sẽ còn chứng kiến nhiều cảnh không  phải lúc nào cũng hay  ho, đáng ngưỡng mộ. Vậy mà, sau cùng, một trong  mấy người đó sẽ lên  làm tổng thống cai trị dân Mỹ trong bốn năm! Có cách  nào khác hay  không?&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhưng khi nhìn lại những vị tổng thống được kính trọng  nhất trong  lịch sử Mỹ, như ông Lincoln, như hai ông Roosevelt, ta thấy  ông nào cũng  đều đã trải qua những cuộc tranh cử giống y như vậy cả!  Ðọc lịch sử  nghe những điều các đối thủ bôi nhọ ông Lincoln, phải thấy  là kỳ lạ!&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Chế độ Dân Chủ có một khuynh hướng kỳ lạ này, là rất  thích phơi bầy  những cái xấu của mình! Sống giữa các cuộc vận động  tranh cử, nhiều  người phải phát chán. Một người quan sát ngoại quốc sẽ  lại đặt câu hỏi:  Có cách nào khác (coi lành mạnh và sạch sẽ hơn), để  chọn một người cai  trị quốc gia hay không?&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ở một nước độc tài  thì khác hẳn. Chế độ độc tài rất giỏi trong nghề  che đậy, giấu diếm.  Tốt khoe ra, xấu xa đậy lại. Dân chúng biết càng ít  càng tốt!&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Thử  nhìn ông Vladimir Putin mà coi. Ông ta chỉ xuất hiện trước công  chúng  để đóng trò một người hùng; chỉ thua Thống Chế Stalin ngày xưa mà  thôi!  Putin bắn súng. Putin đấu võ. Putin cưỡi ngựa (cởi trần, khoe bộ  ngực  lực sĩ). Putin lái máy bay, lái cả tầu ngầm. Putin đứng giữa đoàn  nữ vệ  binh (các cô y phục rất khiêm tốn). Ðầy rẫy trên truyền hình, trên   báo, trên màn ảnh lớn, trên cả nhãn hiệu Vodka. Ông Putin còn được các   đồng chí Trung Quốc chọn trao giải Hòa Bình mang tên ông Khổng Tử nữa!&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Trước  đây hai tháng cả nước Nga và cả thế giới chỉ thấy một chính  quyền  Putin vô địch, được toàn dân ngưỡng mộ, kính yêu, không ai thay  thế  nổi; sang năm ông chắc chắn sẽ làm chúa tể Ðiện Kremlin thêm 12 năm   nữa. Ai than vãn hay tỏ ý nghi ngờ sẽ bị công an mật vụ hỏi thăm, nhiều   nhà báo can đảm đã mất mạng.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhưng chỉ cần cho dân chúng bỏ  phiếu tự do hơn một chút, bầu không  khí đã thay đổi. Tự nhiên hàng chục  ngàn người dân bỗng thấy họ mạnh dạn  hơn. Họ dám xuống đường tố cáo  bầu cử gian lận! Một phụ nữ nói, “Trước  đây tôi không bao giờ đi biểu  tình. Vì sợ cũng có, mà còn vì tôi nghĩ đi  biểu tình cũng chẳng thay  đổi gì được. Nhưng bây giờ khác. Chủ Nhật này  tôi sẽ đi biểu tình!” Một  người dân bình thường bỗng thấy can đảm. Vì  bắt đầu tin tưởng vào  những quyền tự do căn bản của thể chế tự do dân  chủ: Tự do hội họp; và  tự do phát biểu. Chắc những quyền đó phải hấp  dẫn, phải đưa tới những  kết quả tốt hơn tình trạng độc tài! Một điều  chắc chắn: Những người Nga  đi biểu tình ngày mai, Chủ Nhật 11 tháng 12  năm 2011, đều mong muốn  đất nước họ được tự do dân chủ hơn.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ðể làm gì? Tất nhiên, để cuộc  sống kinh tế, xã hội tốt đẹp hơn. Ðể  con cháu họ sống hạnh phúc hơn.  Nhưng, sẽ đến ngày nước Nga tự do dân  chủ thật, các cuộc bầu cử sẽ có  nhiều ứng cử viên tham dự, họ sẽ tranh  luận với nhau trước công chúng,  cãi nhau như mổ bò, y như ở Mỹ bây giờ.  Và sau đó nhiều người sẽ thất  vọng, sẽ tự hỏi: Có cách nào khác để chọn  người cai trị mình hay không?&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhưng  chúng ta biết, chế độ dân chủ tự do không bảo đảm sẽ tìm ra  những  người lãnh đạo tốt nhất, giỏi nhất, đẹp trai hay xinh gái nhất  nước để  trao quyền. Dân chủ tự do là một chế độ không hoàn hảo, và không  hứa  hẹn những kết quả hoàn hảo. Dân chủ tự do không cam kết sẽ tạo ra  một  xã hội “lý tưởng” - như các chủ nghĩa viển vông thường mê hoặc những   người dại dột.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Vậy thì đâu là giá trị đặc biệt của thể chế dân  chủ tự do khiến loài  người đã mất bao công tranh đấu, theo đuổi, muốn  thực hiện bằng được?  Hiện nay ở nước Miến Ðiện người ta cũng náo nức  đặt những viên đá đầu  tiên xây dựng con đường tự do dân chủ cho các thế  hệ tương lai. Nhiều  người dân các nước Á Rập cũng đang hào hứng xây  dựng xã hội mới dân chủ  tự do hơn.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ưu điểm của chế độ tự do dân  chủ là nó tạo ra một cái khung, cái sườn  cho cuộc sống chung; để giới  hạn quyền hành của những người đóng vai  cai trị. Khi sống trong khung  cảnh pháp lý đó, có thể ngăn ngừa được  những tai hại do tình trạng lạm  quyền sinh ra. Chỉ cần cho người dân  quyền thay đổi người cầm quyền một  cách tự do, khuynh hướng lạm quyền sẽ  bị hạn chế. Trong một nước độc  tài thì tham nhũng, bất công, đàn áp,  tham quyền cố vị sẽ khó sửa chữa  được. Khi được tự do, người ta có hy  vọng thay đổi. Dân chủ tự do không  hứa hẹn thiên đường. Nhưng sẽ giúp xã  hội loài người tránh rơi xuống  địa ngục. Vì vậy loài người vẫn tiếp tục  khát khao tự do dân chủ.&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:85%;"&gt;&lt;strong&gt;Ngô Nhân Dụng&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:130%;"&gt;&lt;b&gt;Người Việt không bị Hán hóa &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#696969;"&gt;Cả   tuần nay người Việt trong và ngoài nước kháo nhau về chuyện 5 sao với 6   sao. Ông Mao Trạch Ðông đặt ra cờ 5 sao có ý nói đảng cộng sản của ông   ta (sao lớn) lãnh đạo bốn giai cấp xã hội (4 sao con).&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Có  người lại nói 5 ngôi sao đó tượng trưng 5 chủng tộc: Hán (sao  lớn), và  Mãn, Mông, Hồi, Tạng (4 sắc dân nhỏ). Giải thích như thế để suy  ra là  khi cho trẻ con Việt Nam cầm cờ 6 sao đi đón ông Tập Cận Bình,  ông  Nguyễn Phú Trọng muốn nói Trung Quốc có 6 chủng tộc; ngôi sao thứ  sáu  mới thêm vào là giống dân Việt! Ví thử lúc ông Bush hay ông Obama  sang  Việt Nam mà thấy các học sinh cầm lá cờ Mỹ vẽ 51 ngôi sao thì chắc   người mình cũng tha hồ suy diễn đùa cợt như vậy! (Cờ nước Mỹ có 50 ngôi   sao, cho 50 tiểu bang).&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhưng không phải ông Mao (hay ông Tôn  Trung Sơn) đã gom bốn sắc dân  nhỏ vào với dân Hán. Việc gom góp này có  từ đời nhà Thanh. Ai tới các  đền đài cung điện ở Bắc Kinh đều thấy  những tấm bảng viết bằng 5 thứ  chữ, ngôn ngữ của 5 giống dân. Vì các  ông vua nhà Thanh gốc người Mãn  Châu; họ cần biện minh tại sao họ lại  được ngồi trên đầu người Hán. Biện  minh bằng lý luận rằng Thiên hạ là  của chung; có 5 giống dân, người  giống nào lên làm thiên tử cũng được.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Vì  tham vọng của các ông hoàng Mãn Thanh cho nên bây giờ dân Mãn Châu  bị  mất gốc rễ (những người nói thông thạo tiếng Mãn hiện nay gần xuống  lỗ  hết; ông vua sau cùng là Phổ Nghi không nói thông thạo tiếng mẹ đẻ!)   Người Mãn cũng như người Mông Cổ trước họ, đã đánh Ðông dẹp Bắc, cuối   cùng chỉ “làm cỗ sẵn” cho người Hán xơi. Cuối cùng dân Hán đã đồng hóa   hết các đám dân “Di, Ðịch!”&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhưng thành công lớn nhất của người  Hán không phải là đã gom các sắc  tộc ngoài biên ải vào một nước Trung  Hoa. Công trình lớn lao quan trọng  hơn nữa là họ đã đem nền văn minh  sông Hoàng, sông Hoài từ miền Bắc  xuống “giáo hóa” và “đồng hóa” đám  dân miền Nam sông Dương Tử (Trường  Giang). Dân hai miền vốn gốc gác  khác hẳn nhau. Người miền Bắc thuộc  giống Mông Cổ, cao lớn, da nhợt  nhạt hơn, mũi cao hơn, và ngôn ngữ thuộc  họ Hoa-Tạng. Dân miền Nam da  ngăm ngăm, ngôn ngữ vốn gốc Nam Á, Thái.  Người Quảng Ðông, Phúc Kiến có  họ hàng gần với người Việt, người Ðông  Nam Á hơn so với người Hoa  phương Bắc. Sau vài ngàn năm, các sắc dân  phía Nam Trường Giang đã tự  coi họ là người Hán, người Trung Hoa. Trừ  đám dân Việt Nam bướng bỉnh  tới bây giờ vẫn chưa bị đồng hóa - dù người  ta biểu diễn cờ 5 sao hay 6  sao cũng mặc!&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhờ đâu người phương Bắc thành công trong việc Hán  hóa những sắc dân ở  Hoa Nam? Sức mạnh quân sự không đủ để đồng hóa  người khác. Bằng cớ là  quân Mông Cổ đã từng chiếm từ Á Châu sang Ðông  Âu, đến tận núi Ural;  nhưng chính họ lại bị đồng hóa bởi các nền văn  minh khác.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Người Hán thuần hóa được miền Hoa Nam nhờ “Sức Mạnh  Mềm,” nói kiểu  bây giờ, “Soft Power.” Họ tạo ra một tổ chức chính quyền  rất hiệu quả  trong việc thu thuế và bắt lính. Và họ nắm trong tay một  dụng cụ thông  tin là chữ viết. Các quan cai trị phải học chữ thông thạo  trước khi được  bổ nhiệm vào guồng máy thư lại, “bureaucracy.” Guồng  máy đó vẫn sử dụng  cho đến bây giờ, thí dụ chế độ “”hộ khẩu” đã áp dụng  từ thế kỷ thứ ba  trước Công nguyên. Nhờ chính sách của Tần Thủy Hoàng  bắt dân bốn phương  phải dùng chung một thứ chữ viết, dù nói tiếng khác  nhau, nên việc cai  trị một đế quốc rộng lớn trở nên dễ dàng hơn. Thứ  chữ đó cũng chuyên chở  Hán tộc tràn xuống phương Nam lập thành nước  Trung Hoa bây giờ.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Chữ viết đã được phát minh ở các vùng Sumer, ở  Ai Cập hay Mexico sớm  hơn ở Trung Quốc. Nhưng trong các xã hội cổ sơ  đó, việc học và sử dụng  chữ viết bị giới hạn. Chỉ một số thư ký giữ kho  cho ông vua, hay các  thầy cúng tế trong đền thờ, là học đọc và viết  chữ. Khi không được sử  dụng nhiều, việc phát triển, cải thiện và gia  tăng số chữ viết để diễn  tả nhiều thứ khác nhau cũng chậm chạp. Ở Trung  Quốc, các trường tư đã  xuất hiện từ thời Xuân Thu, việc học đọc, học  viết trở thành phổ cập từ  hơn 2000 năm trước. Ít nhất 500 trước Công  nguyên, Khổng Tử đã sống bằng  nghề dạy học. Trường tư của Quỷ Cốc Tử  dạy rất nhiều môn, không khác gì  một đại học tổng hợp bây giờ. Nhờ  nhiều người dùng nên chữ viết được  hoàn thiện và nhiều chữ mới liên tục  được đặt ra từ đời này sang đời  khác để diễn tả những khái niệm mới  nghĩ ra, các hiện tượng mới quan  sát.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Có lẽ một phong trào đặt  các chữ mới, bày ra cách viết mới đã “bùng  nổ” vào thế kỷ thứ ba trước  Công nguyên, giống như các mạng blog bây  giờ! Phong trào đó có thể là  một động cơ khiến bộ tham mưu của Tần Thủy  Hoàng thấy nhu cầu phải quy  định các tiêu chuẩn thống nhất. Ít nhất,  tránh trường hợp các “blogger”  viết ra những bản văn mà các quan đọc  không được! Thống nhất chữ viết  giống như đặt ra một bức tường lửa, hay  là bắt tất cả các blogs phải  dùng chung một “máy server” vậy! Ðám quan  lại được đào tạo trong nghề  cai trị đã mang thứ khí cụ chữ viết này theo  trong các cuộc chinh phục,  thứ vũ khí nhẹ và dễ mang trong đầu nhưng  lại có sức mạnh vô cùng lớn!  Dần dần, ở cõi Giang Nam, những ai đã học  đọc, học viết, tay cầm quyển  sách, miệng ê a mấy câu chữ Hán, đã trở  thành những mẫu người tiến bộ,  bảnh nhất trong làng xóm; không khác gì  hình ảnh những người ôm một  cái iphone hay ipad đang đi trên đường phố ở  khắp thế giới bây giờ!&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Các  giống dân ở phía Nam Trường Giang tự thấy mình “chậm tiến” hơn  các  quan cai trị, họ chịu thỏa hiệp, họ muốn học hỏi, muốn bắt chước lối   sống của lớp người đã tiến bộ, văn minh đó. Những người “hội nhập   nhanh” sẽ hãnh diện khi đọc được sách Khổng Mạnh. Học chữ Hán là một   phương tiện thăng tiến trong xã hội! Những người biết chữ Hán chắc cũng   bắt đầu tập nói tiếng phương Bắc. Cứ như thế, nhiều người bị đồng hóa,   tự nhận là “Hán Tử,” hay “Hảo Hán,” thành phần tiến bộ hơn những người   đồng chủng. Khi nhiều người cùng thay đổi theo thời thượng, thứ tiếng   nói của tổ tiên họ lùi dần lại thành một tiếng thiểu số, một “patois”   như người Pháp gọi thổ âm miền Provence đang chết dần.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ở miền Nam  Trung Quốc trong hai ngàn năm Hán hóa, những nông dân  không biết đọc  biết viết thì vẫn nói thứ ngôn ngữ cũ của cha ông; vì họ  không cần tiếp  xúc với các quan thứ sử, các tiết độ sứ. Cho nên đến bây  giờ ở Hoa Nam  vẫn còn những nhóm người nói các thổ âm tiếng Hẹ, tiếng  Tiều, tiếng  Phúc Kiến, vân vân, nhiều người vẫn từ chối không nói tiếng  phổ thông  (quan thoại). Nhưng dù vẫn tiếp tục nói tiếng địa phương, họ  cũng chịu  ảnh hưởng gián tiếp của chữ viết, khi bắt đầu thay đổi cách  nói năng,  thay đổi văn phạm theo lối mới. Hiện tượng tiếng nói bị đồng  hóa này có  thể diễn ra trong hàng ngàn năm chưa dứt.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Dòng sông Hán hóa cuốn  hút các sắc dân Phúc Kiến, dân Tiều, dân Hẹ  giống như con sông Hoàng  Hà “Bôn lưu đáo hải bất phục hồi,” đi luôn  không quay ngược lại nữa.  Riêng tại Việt Nam thì người Việt vẫn giữ được  tiếng nói riêng, dù có  học, biết dùng chữ Hán. Tiến trình Hán hóa ngưng  lại, không tiến xa hơn  được. Không biết hiện tượng này diễn ra từ 2000  năm trước, vào thời  Hai Bà Trưng, hay vào thế kỷ thứ năm (Lý Bôn xưng  đế), thứ mười (Ngô  Quyền lập quốc). Ðó là một hiện tượng khó hiểu, đáng  kinh ngạc.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tại  sao giống dân Việt cũng được các thái thú người Hán “khai sáng”  với  cùng một hệ thống thư lại và thứ chữ viết mang từ phương Bắc xuống,   trong hơn một ngàn năm, y như dân các tỉnh Phúc Kiến, Quảng Ðông và Vân   Nam; mà họ không chịu chung số phận biến thành người Trung Hoa? Người   Việt Nam giải thích đó là do sức đề kháng quật cường của dân tộc mình,   một điều huyền bí, thiêng liêng nhưng không thể chối cãi được. Ngôn ngữ,   tín ngưỡng, có thể đã giúp dân Việt tự đứng lên vững chãi đương đầu.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhưng  nếu nhìn với con mắt khách quan hơn, có thể thấy còn những yếu  tố  trong thiên nhiên đóng góp vào khả năng đề kháng suốt một ngàn năm  đó.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Khí  hậu, thủy thổ có thể là một “đồng minh” của dân tộc Việt Nam  trong quá  trình đề kháng. Các quan cai trị phương Bắc quen phong thổ  miền khô,  không khí lạnh lẽo. Ðất Giao Châu nóng và ẩm; cư dân ở đó sống  chen  chúc mấy ngàn năm đã sinh ra những bệnh thời khí, những vi khuẩn  của  riêng của một vùng. Thể xác người phương Nam đã phát triển được  những  kháng thể, di truyền để lại từ hàng ngàn năm. Người phương Bắc  không có  sẵn trong mình những kháng thể chống lại những vi trùng và vi  khuẩn  đó. Họ còn bị các ký sinh trùng miền nhiệt đới tấn công. Các loài  vi  khuẩn tìm được những “mảnh đất mầu mỡ” trong những “khách” từ phương  xa  lại. Những giống ruồi, muỗi ở phương Nam hỗ trợ sức bành trướng và   sinh sôi nẩy nở của các loại vi trùng. Các di dân từ phương Bắc phải lựa   chọn; hoặc bị tiêu diệt vì bệnh tật, hoặc phải quay về phương Bắc.   Nhiều người phương Bắc sẽ nghĩ rằng nếu học cách ăn uống, cách sinh hoạt   theo lối dân địa phương, chịu thờ phượng các thần thánh địa phương; họ   hy vọng sẽ chống lại được các căn bệnh do đất, nước, mưa gió, thời  tiết,  ma quỷ bản địa gây ra, những người ở lại phải tập sống theo lối  người  địa phương. Cho nên mới có những ông Triệu Ðà, ông Sĩ Nhiếp tập  nhiễm  cách sinh hoạt của người phương Nam.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Phải nêu lên những  điều kiện khách quan về địa dư, phong thủy đó để  giải thích tại sao  người Giao Chỉ, Cửu Chân không biến thành người Trung  Hoa, như các  giống dân láng giềng ở mấy tỉnh phía Bắc biên giới. Nhưng  nói đến các  yếu tố thiên nhiên đó không phải là để hạ thấp giá trị tinh  thần quật  cường của dân Việt; đó mới là yếu tố quyết định giữ được hồn  tính, bản  sắc của người Việt Nam. Vì tinh thần quật cường bướng bỉnh đó,  chúng ta  khỏi cần lo nước mình biến thành ngôi sao thứ sáu trên lá cờ  Trung  Quốc. Bộ Ngoại Giao Hà Nội giải thích rằng ngôi sao thứ sáu là do  lầm  lẫn kỹ thuật khi đi in cờ; một lời giải thích không mấy ai tin.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Câu  chuyện 5 sao, 6 sao cũng mua vui được một vài trống canh. Nhưng  không  ai nghĩ rằng nước Việt Nam lại có thể trở thành một ngôi sao nhỏ  trên  lá cờ nước khác, dù là cờ 5 sao hay 50 ngôi sao! &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ngô Nhân Dụng &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:85%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:130%;"&gt;&lt;b&gt;Nhiệm vụ chưa hoàn tất &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:85%;"&gt;Chính  phủ  Hoa Kỳ đã thay đổi đường lối điều khiển cuộc chiến Iraq trong ngày  hôm  qua, khi quân Hoa Kỳ rút ra ngoài, để cho một cựu tướng lãnh của  chế độ  Saddam Hussein bước vào thành phố Falluja để tái lập trật tự.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tướng   Jasmin Muhammad Salih, mặc bộ binh phục cũ và đeo lon cũ, đã được các   toán lính bảo an do Hoa Kỳ huấn luyện vỗ tay hoan hô, trong khi dân   chúng phất cờ Iraq. Ông Salih từng là Tham Mưu Trưởng Ðạo Quân Vệ Binh   Cộng Hòa của Hussein, trước chiến tranh được coi là đạo quân tinh nhuệ,   được ưu đãi và trung thành với Hussein nhất, nhưng họ đã tan hàng khi   quân Hoa Kỳ tiến đến Baghdad một năm trước đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày hôm nay,   năm ngoái, Tổng thống Bush đã đáp máy bay xuống mẫu hạm Lincoln chở binh   sĩ khải hoàn, ông tuyên bố các trận đánh lớn đã kết thúc; và trên mẫu   hạm treo hàng chữ: “Nhiệm vụ hoàn tất!” Ngày hôm qua, nhắc lại kỷ niệm   đó, ông Bush nói ngay từ năm ngoái ông đã báo trước rằng sẽ còn nhiều   khó khăn trước mắt chứ chưa hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quả nhiên, còn nhiều khó khăn mà   chính phủ Hoa Kỳ không lường được trước. Trong Tháng Tư năm nay có 136   binh sĩ Hoa Kỳ tử trận, cao hơn số thiệt mạng suốt cả chiến dịch sáu   tuần lễ, từ lúc khởi đầu cho đến khi tiến vào Baghdad. Số người Iraq   thiệt mạng trong Tháng Tư cao gấp mười lần, 1,361 người, trong đó có   nhiều phụ nữ, người già và trẻ em. Chính phủ Hoa Kỳ chưa bị sa lầy ở   Iraq, nhưng quân đội Hoa Kỳ đã sa lầy ở hai mặt trận Falluja và Najaf,   tiến thoái lưỡng nan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu quân Hoa Kỳ chịu lui thì chẳng khác gì   khuyến khích những thành phố khác nổi dậy. Nhưng nếu tiến tới bằng cách   cùng những loại vũ khí ác liệt thì số thường dân chết sẽ lên hàng ngàn   người nữa. Cả thế giới sẽ chỉ trích, các nước đồng minh của Hoa Kỳ có   thể theo gương Tây Ban Nha; mà chính phủ Hoa Kỳ càng khó thuyết phục   người Á rập khắp nơi rằng họ vào Iraq để giải phóng chứ không phải để   chiếm đóng và đàn áp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì vậy, chính phủ Hoa Kỳ phải lùi một bước   quan trọng, là dùng lại những sĩ quan quân đội Iraq cũ và các chuyên   viên, công chức cựu đảng viên đảng Baath. Trong đám lính bảo an do Tướng   Salih chỉ huy có cả những người gần đây còn cầm súng chống lại quân  đội  Hoa Kỳ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm ngoái, ông Paul Bremer III được cử làm Giám Quốc   Iraq đã ra lệnh giải tán quân đội và cấm các đảng viên đảng Baath  không  được giữ các chức vụ trong bốn cấp cao nhất trong chính quyền  mới. Nhiều  giáo sư, khoa trưởng đại học mất việc; không còn các kỹ sư  cũ để kiểm  soát hệ thống phát điện; nhiều bác sĩ phải nghỉ mổ xẻ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong  đám  quân nổi dậy có những cựu sĩ quan Iraq từ nơi khác lẻn vào Falluja  để  làm tham mưu, có cả các cựu bác sĩ quân y tình nguyện tới băng bó  người  bị thương. Quân đội Hoa Kỳ cũng công nhận rằng những người nổi  dậy có vẻ  như những đơn vị thuần nhất. Họ đã đào lên những vũ khí dấu  trong nghĩa  trang, cho nên có cả máy dò dùng tia hồng ngoại để bắn  trúng các trực  thăng Hoa Kỳ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quân nổi dậy còn phao tin họ sẽ  trao giải thưởng  15 triệu mỹ kim cho ai giết được một cấp chỉ huy quân  Hoa Kỳ! Ở Falluja  với đa số dân theo phái Sun Ni Hồi Giáo thì như vậy,  còn ở Najaf, một  thánh địa của phái Si A thì đám quân tình nguyện Mahdi  có vẻ ô hợp của  giáo sĩ Muqtada al-Sadr nhất định chiếm các giáo đường  để cố thủ. Quân  Hoa Kỳ có thể lấy cớ đó bỏ bom các nhà thờ, nếu chính  phủ Hoa Kỳ chịu  trả cái giá chính trị lớn không thể lường trước được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nỗi  khó  khăn chính của chính phủ Hoa Kỳ là họ không lường trước được. Khi  Bộ  Quốc Phòng Hoa Kỳ cử một vị tướng hồi hưu làm quản trị viên dân sự  bên  cạnh vị tướng chỉ huy, ông chỉ lo lắng việc cứu trợ dân tị nạn,  nhưng  không có dân tị nạn chiến tranh như năm 1991. Chờ cả tuần lễ ông  mới mời  các giáo sĩ, tộc trưởng người Iraq đến họp để tuyên bố thiện  chí của  chính phủ Hoa Kỳ muốn xây dựng một nước Iraq dân chủ, tự do.  Một vị phụ  lão dè dặt hỏi: “Bây giờ ở đây ai là người quyết định?”  Tướng Jay Garner  trả lời: “Quý vị là những người quyết định!” Những  người Iraq ra về,  hoàn toàn thất vọng, vì không biết ai sẽ quyết định  cuộc sống của họ.  Cuối cùng, hầu như không có ai quyết định, cho nên  loạn. Trong cơn hỗn  loạn đó, các nhóm tôn giáo tự tổ chức, tự vũ trang;  người dân chỉ biết  là quân đội Hoa Kỳ chịu trách nhiệm khi họ không có  điện, thiếu nước,  trương học, nhà thương bị cướp, vân vân. Bộ Quốc  Phòng Hoa Kỳ không  lường trước được những diễn biến đó trong lúc chuẩn  bị chiến tranh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðại  Sứ Bremer thay thế Tướng Garner đã ra lệnh  giải tán quân đội Iraq mà  không lường trước hậu quả là 300 ngàn người  đang trốn lánh khắp các xóm  làng, các khu phố, trong tay vẫn còn giữ  súng mà từ nay không được lãnh  lương nữa, họ sẽ làm gì. Các cơ quan  chính quyền không đủ chuyên viên,  nhà hương thiếu bác sĩ, cả guồng máy  cai trị bỏ ngỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ ông  Bremer đã phải làm ngược lại hai  quyết định năm ngoái. Nhưng chắc chắn  ông không phải là người duy nhất  chịu trách nhiệm. Bên trên ông còn có  Thứ Trưởng Paul Wolfowitz, người  được coi là diều hâu giống như Phó Tổng  Thống Cheney; và Bộ Trưởng Quốc  Phòng Donald Rumsfeld. Họ là những  người chưa tham dự cuộc chiến tranh  nào thật sự. Trong thời chiến tranh  Việt Nam họ đều được miễn dịch vì  lý do này hay lý do khác. Họ chủ  trương đánh, chiếm đóng, và thay đổi  xứ Iraq để từ đó thay đổi cả vùng  Trung Ðông và thế giới Á rập, theo lý  thuyết của sử gia Bernard Lewis mà  chúng tôi đã trình bày trong mục  này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ coi thường những hậu  quả của chiến tranh nên không tính  toán trước khi ra lệnh tấn công;  nhưng ngay cả khi chiến tranh đã diễn  ra được một năm rồi và càng ngày  càng rắc rối, phức tạp thêm, họ vẫn  giữ lối nhìn đơn giản và dễ dàng như  cũ. Các ông Cheney và Rumsfeld vẫn  tuyên bố là những người nổi lên  chống đối Hoa Kỳ ở Iraq chỉ là tàn dư  của chế độ cũ và bọn khủng bố từ  ngoài tới. Khi không chấp nhận sự thực  là người dân Iraq thất vọng về  cảnh quân chiếm đóng, thì chính phủ Hoa  Kỳ không thể ra khỏi được những  khó khăn. Thứ Trưởng Paul Wolfowitz  không quan tâm tới những hậu quả  chiến tranh đến nỗi ông không biết đã  có bao nhiêu binh sĩ Hoa Kỳ tử  vong. Ngày Thứ Năm vừa qua, ra trước  Tiểu Ban Chuẩn Chi của Hạ Viện Hoa  Kỳ, các dân biểu hỏi ông bao nhiêu  quân nhân Hoa Kỳ đã hy sinh. Ông Paul  Wolfowitz trả lời: “Khoảng độ 500  người, trong đó - tôi có thể tìm ra  con số đúng - khoảng 350 người  chết khi giao chiến.” Nhật báo Wall Stret  Journal, khi kể lại điều  trên, đã cho con số đúng để cải chính: Kể từ  khi bắt đầu, đã có 722  binh sĩ Hoa Kỳ, nam và nữ, tử thương, trong đó  521 người chết khi giao  tranh. Tờ báo này thường ủng hộ chính phủ Bush  và ủng hộ chủ trương  đánh Iraq từ lâu nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính phủ Hoa Kỳ đã  thay đổi chính sách ở  Iraq để tránh những lầm lẫn khác khó chữa trong  việc thu phục nhân tâm.  Khi sử dụng Tướng Jasmin Muhammad Salih và các  quân nhân, sĩ quan cũ  trong quân đội Iraq để thu phục các đám quân nổi  dậy, chính quyền Hoa  Kỳ ở Iraq đã chấp nhận đối thoại với những người  nổi dậy. Có thể từ sự  hợp tác đó mà hy vọng những người này sẽ truy tầm  những phần tử khủng  bố và phá hoại đến cùng, chính họ sẽ thanh toán các  tàn dư của chế độ  Hussein cũng như các tay khủng bố ngoại nhập. Cuối  Tháng Sáu, khi một  chính phủ Iraq mới được trao trả chủ quyền, chính phủ  đó cần phải có  một lực lượng quân sự của họ, thì đây cũng là một giải  pháp chuẩn bị  thành lập lực lượng đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về mặt chính trị, chính phủ  Hoa Kỳ cũng  chịu thay đổi hoàn toàn. Năm ngoái, họ còn coi Liên Hiệp  Quốc như kẻ  đứng ngoài phá đám. Năm nay ông Bush đã hoàn toàn trông cậy  vào Ðại Sứ  Brahimi của Liên Hiệp Quốc để thu xếp thành lập một chính phủ  Iraq mới,  và ông công nhận điều đó trong cuộc họp báo gần đây. Chính  phủ Bush  đang vận động để Liên Hiệp Quốc sẽ chia sẻ bớt gánh nặng tái  thiết  Iraq, để rút bớt quân Hoa Kỳ về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng, Iraq không còn là  mặt  trận duy nhất nữa. Quân khủng bố đã bắt đầu hoạt động mạnh ở ngay  các  nước láng giềng. Bom đã nổ ở Riyadh, thủ đô Á rập Sau đi. Xe chở  chất  nổ cũng làm sụp mấy ngôi nhà ở Damascus, thủ đô Syria. Chính phủ  Jordan  mới khám phá và phá vỡ một âm mưu khủng bố bằng hóa chất ở Amman,  nếu  thực hiện có thể làm chết hàng chục ngàn người; mà Syria là một  nước  không thân thiện với Hoa Kỳ. Chiến tranh Iraq đã khích động người  dân Á  rập và các nhóm khủng bố có cơ hội tuyển mộ tân binh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải kết luận là ở Iraq nhiệm vụ chưa hoàn tất.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:85%;"&gt;&lt;strong&gt;Ngô Nhân Dụng&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:130%;"&gt;&lt;b&gt;Ðế quốc bất đắc dĩ &lt;/b&gt; &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:85%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:85%;"&gt;Khi  ra trước  Thượng Viện điều trần về vụ Abu Ghraib, Tướng Richard Myers -  Tham Mưu  Trưởng Liên Quân Mỹ, nói rằng: “Ðứng về mặt quân sự thì chúng  ta không  thể nào thua ở Iraq.” Sau đó ông lại nói tiếp: “Cũng không  thể nào thắng  ở Iraq bằng quân sự được.” Cái thế “không thể thua cũng  không thể  thắng” này cho thấy trên chiến trường Iraq vũ lực có giá trị  rất giới  hạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói cho cùng, chiến tranh chỉ là một mặt của chính  trị, mục  tiêu sau cùng của chiến tranh bao giờ cũng là chính trị. Nếu  không cần  dùng đến quân đội và vũ khí mà vẫn đạt được mục đích thì tốt  nhất. Bất  đắc dĩ phải dùng vũ lực thì không thể coi đó là phương tiện  duy nhất,  cũng không phải là phương tiện tốt nhất nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính phủ  Mỹ nói  rằng họ đem quân tới Iraq lật đổ chế độ Saddam Hussein là để  thay đổi xứ  này, biến nó thành một quốc gia mới, có luật pháp, trọng  nhân quyền và  sống dân chủ, tự do. Tôi tin họ có ý định thật như vậy.  Tôi không dám  phong nước Mỹ là quốc gia đạo đức nhất so với các quốc  gia khác; nhưng  hệ thống chính trị và kinh tế ở Mỹ đã giúp họ trở nên  quốc gia giàu có  và hùng mạnh nhất thế giới. Và tôi biết họ tin ở các  quyền tự do của con  người. Cứ nghiệm trong lịch sử của nước họ là họ đủ  tin tưởng rằng nếu  cả thế giới cùng sống theo các hệ thống tương tự  thì rất tốt. Tốt, nghĩa  là dân Mỹ sẽ được lợi, các nhà kinh doanh Mỹ  được lợi, cũng như dân  chúng các nước khác sẽ được lợi. Cho nên có thể  tin chính phủ Mỹ thật  tâm muốn giúp dân Iraq có một nước dân chủ, tự  do, tôn trọng pháp luật.  Rồi các nước chung quanh cũng như vậy thì càng  tốt. Họ nêu điều sau cùng  này như là mục tiêu của việc tấn công Iraq:  để thay đổi xứ này cho tốt  hơn - sau khi mục tiêu được nêu ra lúc đầu  tiên là đi tìm và phá các vũ  khí hủy diệt tập thể không còn lý do để  nhắc tới nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng muốn  thay đổi một quốc gia thì phải chiếm  đóng xứ đó. Phải dùng vũ lực, phải  đóng vai trò cảnh sát quốc tế, có  khi còn gọi là làm đế quốc. Nhưng nước  Mỹ không chuyên, không giỏi về  mục này, mục làm đế quốc. Vì nói chung  dân Mỹ không chấp nhận nước họ  là một đế quốc, khi mà muốn đóng vai đế  quốc là phải rất tàn bạo. Người  Mỹ đã thay đổi thái độ về chiến tranh  Việt Nam sau khi coi những hình  một em bé gái chạy trốn bom napalm, hình  một ông tướng Việt Nam Cộng  Hòa cầm súng bắn vào đầu một tên Việt Cộng  đã bị trói tay, hay những  hình ảnh vụ tàn sát ở Mỹ Lai. Người Mỹ không  chấp nhận việc sử dụng bạo  lực bất chấp các quy tắc đạo lý văn minh,  không thể cho quân Mỹ hành  động như vậy. Mà khi coi các đế quốc từ xưa  tới nay, thì thấy họ không  ngần ngại sử dụng vũ lực một các tàn bạo cho  nên mới thắng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người  Mông Cổ tiến đánh một thành nào, nếu quan  quân trong thành đó không  đầu hàng ngay mà lại kháng cự thì sau khi  chiến thắng họ thường giết  hết dân chúng không để lại một người nào, dù  một cụ già hay đứa trẻ  con. Quân đế quốc La Mã trước đó cả ngàn năm còn  nhân đạo hơn, họ chọn  tình cờ, cứ 10 người trong thành thì chỉ giết một  (chữ Anh decimate gốc  tiếng Latinh, do chữ decem nghĩa là 10.) Sang thế  kỷ 20 chiến tranh  cũng vẫn tàn bạo không kém. Không Quân Anh, Mỹ đã ném  bom trải thảm  xuống thành phố Dresden ở Ðức trong những tháng cuối chiến  tranh, chỉ  để khủng bố dân chúng và làm cho quân lính Ðức ngã lòng. Số  thường dân  chết ở Dresden còn cao hơn số nạn nhân ở Hirosima và Nagasaki  chết vì  bom nguyên tử. Nhưng khi quân Mỹ chiếm đóng Nhật Bản và quân  đồng minh  đóng ở Ðức thì họ không cần dùng đến vũ lực tàn bạo. Vì dân  chúng ở các  quốc gia này đã chấp nhận mình thua trận, chấp nhận bị quân  thắng trận  chiếm đóng; mà đa số họ đều nhận lỗi là do người lãnh đạo của  họ gây  chiến nên mới bị đánh, gây nên tội thì đáng bị trừng phạt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại   sao, nhiều người Mỹ tự hỏi, dân Iraq không giống dân Nhật Bản hay dân   Ðức? Bởi vì Nhật Bản và Ðức là những trường hợp chiếm đóng đặc biệt   trong lịch sử. Phần lớn các vụ chiếm đóng khác không giống như vậy.   Không ai muốn đóng vai một dân tộc bị ngoại quốc chiếm đóng. Người Iraq,   nhất là người Iraq một năm sau khi nếm mùi chiếm đóng, không cảm thấy   họ mang nợ và phải trả nợ quân Mỹ, như người Nhật hoặc người Ðức nghĩ  về  quân Mỹ sau Ðại Chiến Thứ Hai. Ngay cả những người Iraq theo phái Si  A,  rất vui mừng khi quân Mỹ lật đổ chế độ Hussein đã đàn áp họ, bây  giờ  cũng thất vọng muốn quân Mỹ rút đi - để họ lấy đa số mà nắm chính  quyền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng  quân Mỹ không thể nào rút khỏi Iraq. Ứng cử viên  đảng Dân Chủ - ông  John F. Kerry, có lúc còn yêu cầu gia tăng quân số  Mỹ ở Iraq nữa, khiến  nhiều cử tri phía tả sẽ bỏ rơi ông. Các cuộc thăm  dò dân ý mới đây cho  biết đa số dân Mỹ muốn rút quân về “càng sớm càng  tốt” nhưng không có  nghĩa là họ muốn bỏ đi ngay. Vì ai cũng biết nếu Mỹ  rút lui ở Iraq thì  hậu quả sẽ tai hại, không những cho nước Mỹ mà cho  cả thế giới. Iraq  không phải là Việt Nam. Mỹ rút khỏi Việt Nam thì cũng  chẳng làm cho khối  cộng sản lan ra khiến vùng Ðông Nam Á bất ổn; trái  lại sau khi có hòa  bình thì tất cả hệ thống cộng sản mới phơi bày hết  những cái yếu kém.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn nếu nước Mỹ rút vội khỏi Iraq thì sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước   hết, xứ Iraq sẽ chia ra, ít nhất làm ba phần: Người Kurd; người Á rập   theo phái Sun Ni; và Á rập theo phái Si A. Nói ít nhất ba phần, là vì   còn người Iraq gốc Thổ, người theo Syria, người theo Iran nữa. Nếu Iraq   có nội chiến thì cả ba nước trên đều lo lắng, phải đem quân vào, ít  nhất  để canh giữ biên giới và ngăn làn sóng tị nạn. Xứ Iraq được cắt ra  trên  bản đồ thế giới một cách giả tạo, sau khi đế quốc Ottoman tan rã  và đế  quốc Anh được trao cho quản lý ba tỉnh quanh vùng hai sông Tigris  và  Euphrate. Từ năm 1920 đến nay, những khối dân phức tạp và xung khắc  đó  được giữ lại với nhau không bung ra là vì bị vũ lực đe dọa, ép  buộc. Nếu  sau này Iraq vẫn là một quốc gia, dù là một liên bang với ba  vùng nhiều  quyền tự trị, thì vẫn cần một chính quyền mạnh ở giữa cầm  cân nẩy mực  không cho nhóm thiểu số nào đòi li khai, cũng không cho  nhóm đa số bắt  nạt thiểu số. Tìm đâu ra một chính quyền mạnh đó bây  giờ? Phải có sức  mạnh của quân Mỹ bảo vệ chính quyền đó. Dù có đội cái  mũ quân Liên Hiệp  Quốc thì quân Mỹ vẫn đóng vai chính.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng ảnh  hưởng việc quân Mỹ  rút lui trên xứ Iraq cũng chỉ là chuyện nhỏ. Ảnh  hưởng lớn hơn nhiều sẽ  diễn ra khắp vùng Trung Ðông và trên thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ví  thử quân Mỹ  không đánh vào Iraq thì không sao, nhưng đã lỡ tới đó rồi  thì không thể  rút chân ra. Những người Á rập và Hồi Giáo quá khích sẽ  coi là họ chiến  thắng, họ sẽ nức lòng phát động các chiến dịch mới.  Phong trào tôn giáo  quá khích này đã hoạt động ở Á rập Sau đi, Jordan,  Ai Cập, Syria. Họ  muốn lật đổ chính quyền các nước này để tăng quyền  hành của giới giáo  sĩ, thay đổi luật pháp cho “tinh túy” hơn, và chống  lại các giá trị của  Tây phương, kể cả các quyền làm người. Trước đây,  đảng Baath của Saddam  Hussein chính là một cái đê ngăn chặn phong trào  Hồi Giáo quá khích.  Chính phủ Iraq cũng như Syria theo chủ nghĩa Baath  đều chống các giáo sĩ  can dự vào chính trị. Họ đều muốn thế tục hóa xã  hội để tôn giáo không  can dự vào chính trị. Một điều người Mỹ ít ai  biết, là phụ nữ Iraq được  giải phóng nhất trong thế giới Hồi Giáo. Họ  được đi học, làm công chức,  chỉ huy cả xí nghiệp, làm bác sĩ, giáo sư  đại học, khác hẳn những nước Á  rập Sau đi hay Iran. Nữ sinh Iraq được  mặc quần jean, uốn tóc, đi ngồi  uống cà phê ngoài phố. Gần đây, sau khi  Iraq được “giải phóng” thì quyền  tự do của phụ nữ ở nhiều nơi bị cắt  mất. Ở mấy đại học trong thành phố  Basra bây giờ các nữ sinh viên phải  trùm khăn che mặt, vì áp lực của  những nhóm quá khích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu quân  Mỹ rút khỏi Iraq bây giờ, hay  trước khi nước Iraq thật sự ổn cố, thì  các phong trào quá khích sẽ bùng  lên khắp vùng Trung Ðông và lan sang  các nước Á Châu. Pakistan, một nước  có bom nguyên tử vẫn đang lo lọt  vào tay đám quá khích. Indonesia, Mã  Lai, Phi Luật Tân đều có mầm mống.  Dù những người quá khích không cướp  được chính quyền, họ vẫn có khả  năng làm tê liệt các chính quyền, phá  hoại về chính trị và kinh tế. Cả  một vùng dầu lửa lớn sẽ bất ổn, các  đường giao thông chở dầu mất an  ninh. Âu Châu sẽ lo dầu tăng giá, Nhật  Bản và Trung Quốc sẽ thiếu dầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho  nên sau cùng dù ai làm Tổng  Thống Mỹ thì bây giờ cũng không thể rút  quân khỏi Iraq. Ðâm lao rồi phải  theo lao. Nhưng nước Mỹ lại không muốn  đóng vai đế quốc, và rất vụng về  trong vai trò đó. Các quốc gia khác  sẽ phải ghé vai gánh giúp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính  phủ Mỹ đã tiếp nhận được nhiều  bài học khiêm tốn sau một năm chiếm đóng  Iraq. Chưa bao giờ ông Tổng  Thống Bush lại để cho một đại sứ của Liên  Hiệp Quốc có nhiều quyền  quyết định chính sách của chính phủ Mỹ như bây  giờ. Trước công chúng và  trước quốc hội Mỹ, ông Bush nói thẳng rằng ông  chờ coi Ðại Sứ Brahimi  thu xếp, chọn lựa chính phủ mới ở Iraq ra sao để  nước Mỹ trao quyền. Ði  chiếm một nước, chi vài trăm tỷ mỹ kim và chết  hơn 700 quân sĩ, nhưng  sau cùng lại nhờ người khác chọn chính phủ cho  nước đó, chẳng phải là  khiêm tốn hay sao? Ở cấp chính quyền địa phương  cũng vậy. Ông Ðại Sứ  Bremer toàn quyền ở Iraq cũng thay đổi ngược chiều  hai chính sách cũ  của Mỹ, khi ông chấp nhận các đảng viên đảng Baath và  các tướng lãnh  trong quân đội Iraq cũ được trở lại làm việc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với  những thay đổi  chính sách đó, nước Mỹ có nhiều hy vọng đạt tới mục tiêu  cuối cùng của  họ ở Iraq: Thiết lập một nhà nước có hiệu quả và tương đối  ổn định. Ít  nhất, chịu thay đổi thì nhiều hy vọng hơn là chỉ dựa vào vũ  lực. Mục  đích chính trị của chính phủ Mỹ nếu đạt được thì không phải  chỉ nhờ  quân Mỹ đánh nhau giỏi và có vũ khí tinh khôn. Như Tướng Myers  nói,  không thể thắng bằng giải pháp quân sự được.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:85%;"&gt;&lt;strong&gt;Ngô Nhân Dụng&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(255, 0, 0);" class="st"&gt;&lt;em&gt;CUỘC CHIẾN GIỮA&lt;/em&gt; HAI &lt;em&gt;KHUYNH HƯỚNG&lt;/em&gt;. THEO CS ĐỂ GIỮ ĐẠO VÀ DIỆT CS ĐỂ CỨU ĐẠO&lt;/span&gt;&lt;span style=" ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:14.0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Trong một bài viết trước đây, chúng tôi có đưa ra nhận             &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;font-size:100%;color:black;"&gt;định  rằng “rất có thể  Giáo Hội Việt Nam              (GHVN), cả hai thành  phần trong và ngoài nước, sẽ đi đến một cuộc              nội chiến vì ý  thức hệ  trong một ngày không xa. Một bên là chủ              trương đi  theo CS để giữ lấy GH, còn bên kia là phải tiêu diệt CS để               cứu GH và cứu đất nước”. Hôm nay, chúng tôi muốn mượn ý này, đặt               thành một đề tài và khai triển thêm để chia sẻ với quí bạn đọc.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style="  ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:14.0pt;color:black;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style="  ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:14.0pt;color:black;"&gt;                  Bài viết này sẽ lần lượt đề cập đến hai đề mục nằm trong chủ đề              trên:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style="  ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:14.0pt;color:black;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style="  ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:14.0pt;color:black;"&gt;              -   Một là cuộc xung đột trong các tôn giáo tại Việt Nam  hiện nay,              và cuộc xung đột vì ý thức hệ trong Giáo Hội Công  Giáo.  &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style="  ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:14.0pt;color:black;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style="  ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:14.0pt;color:black;"&gt;              -   Hai là Giáo Hội Công Giáo giữa hai khuynh hướng theo CS  để giữ              Đạo và diệt CS để cứu Đạo: nguyên nhân và những  xung đột.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style="  ;font-size:100%;color:blue;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;             &lt;span style="  ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:14.0pt;color:black;"&gt;             I.   Nội Chiến Tôn Giáo Và Sự Xung Đột Vì Ý Thức Hệ&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;             &lt;span style=" "&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;             &lt;span style=" "&gt;             1.   Nội Chiến Trong Các Tôn Giáo&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style="  ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:14.0pt;color:black;"&gt;                  Sợ rằng nói đến chữ “chiến tranh” hay “xung đột” trong  tôn giáo,              nhiều người, và nhất là người công giáo không  hiểu và không tin được              nên sẽ bị dội ngược, người viết vì  thế buộc lòng phải dài dòng một              chút để giải tỏa những nghi  ngờ trong tâm trí bạn đọc về những từ              ngữ dùng có thể bị  coi là cuồng ngôn loạn ngữ này.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style="  ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:14.0pt;color:black;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                   Chiến tranh là sự xung đột, xẩy ra dưới muôn hình vạn  trạng.              Chẳng hạn những nỗ lực đẩy lui sự dốt nát thường gọi  là “giặc dốt”,              người ta nói là cuộc chiến chống nạn mù  chữ. Chính sách của một              chính quyền nhằm tiêu trừ bọn tham  quan sâu dân mọt nước gọi là cuộc              chiến chống tham nhũng.  Hai nhà văn, hay hai văn đàn tranh cãi nhau              trên báo chí về  một quan điểm nhân sinh hay văn học, trong chừng mục              nào  đó sự việc mang ý nghĩa xung đột, người ta gọi là bút chiến. Hai               chánh khách vận động ứng cử, cãi nhau tóe lửa trước cử tri về các               chánh sách quốc gia gọi là khẩu chiến. Từ đó suy ra, khái  niệm về              một cuộc xung đột hay chiến tranh không chỉ giới  hạn trong ý nghĩa              là phải có những đoàn quân ăn mặc  uniform, trang bị súng ống, xe              tăng, tầu chiến, máy bay bắn  giết nhau loạn xạ, máu đổ đầu rơi. Hễ              cứ có hai bên tranh  dành nhau mà kết quả là kẻ thắng người thua, kẻ              còn người  mất thì đều có thể gọi là xung đột hay chiến tranh cả.               Tiếng Anh cũng dùng chữ như vậy. Chẳng hạn trên tờ San Jose Mercury               News số phát hành ngày 26-9 vừa qua, ngay trên cuối trang nhất,               người ta gọi là “War of Words” hai bài diễn văn của hai  đối thủ là              Tổng Thống Mỹ George W. Bush và Tổng Thống Iran  Mahmoud Ahmadinejad              đọc trước Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                   Chuyện cụ Lý Văn Hợp bị lôi cổ ra khỏi bữa tiệc tiếp  đón Đ/C              Châu Ngọc Tri, chuyện bài viết Mục Vụ Xin Tiền của  Lm Nguyễn Hữu Lễ,              chuyện các vị Thượng Tọa Tuệ Sĩ và Trí  Siêu đầu quân vào hệ thống              Phật Giáo quốc doanh, chuyện Đại  Hội Phật Giáo quốc doanh sắp tới              tại Hànội âm mưu thôn  tính và sát nhập Giáo Hội Phật Giáo VN Thống              Nhất, vân vân  và vân vân, chuyện nào cũng kéo theo những bài viết,              những ý  kiến đóng góp gay gắt trên các diễn đàn điện tử và báo chí,               tất cả đều được coi là những trận bút chiến. Chưa hết, các vấn đề đó               đôi khi cũng khuấy lên những cuộc đấu khẩu dữ dội trong các  buổi hội              họp của các hội đoàn hay từng nhóm bạn bè. Các  cuộc đấu võ mồm này              không thể nói gì khác hơn là những trận  khẩu chiến. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                  Mỗi chuyện đáng tiếc kia, theo cách nhìn của con nhà  lính, có              thể coi là một trận đánh (battle). Nếu liên kết  những trận đánh lẻ              tẻ rời rạc lại, đặt chúng vào trong toàn  cảnh của đất nước ta dưới              chế độ cai trị của bọn thảo khấu  ngoại hạng lưu manh và xảo quyệt              hiện nay, chúng ta sẽ có  thể kết luận rằng các tôn giáo chính của              người VN đang thực  sự lâm vào một cuộc chiến tranh (war) có thật.              Cuộc chiến  giới hạn trong nội bộ một tôn giáo, gọi là cuộc nội chiến               tôn giáo tưởng cũng không phải là ngoa ngữ. Hình thức nội chiến này               xẩy ra trong tất cả các giáo hội của các tôn giáo có mặt tại  Việt              Nam hiện nay. Đáng chú ý nhất trong lúc này là cuộc  chiến giữa hai              phe Phật Giáo. Tin tức dồn dập trong những  ngày gần đây cho thấy đã              đến lúc tình hình có thể là một  mất một còn giữa hai Giáo Hội Phật              Giáo VN Thống Nhất và  Giáo Hội Phật Giáo VN thường được gọi là Phật              Giáo quốc  doanh. Các giáo hội Tin Lành, Cao Đài và Hòa Hảo cũng              không  thoát khỏi tình trạng bi đát tương tự. Kẻ gây nên tình trạng               thương đau này chính là đảng CSVN. Có thể khẳng định rằng tình trạng               xung đột trong nội bộ các giáo hội nhất định sẽ không còn  nữa nếu CS              bị tiêu diệt. Nói cách khác, bao lâu còn CS tại  VN, bấy lây các tôn              giáo còn xào xáo nhau không dứt, và đó  là lý do chúng tôi phải xử              dụng đến cụm từ “Nội chiến tôn  giáo” để nói đến tình trạng này. Nghĩ              mà coi, thời phong  kiến không thế, thời thực dân không thế, các thời              Cộng Hòa  không thế. Tại sao thời CS lại xẩy ra như thế, xẩy ra đều               khắp trong tất cả các tôn giáo, chứ không riêng một tôn giáo nào. Sự               thật rõ ràng đây là một chính sách rất thâm độc và nham hiểm  của CS:              không tiêu diệt được tôn giáo thì gây ra loạn để  trị loạn. Hay còn              nói là dùng địch đánh địch hầu làm tiêu  hao thế lực địch. Trước sau              gì thì vẫn là nằm trong kinh  điển CS: &lt;b&gt;&lt;i&gt;             &lt;span style="color:blue;"&gt;tôn giáo là thuốc phiện, cần phải tiêu              diệt.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="color:blue;"&gt; &lt;/span&gt;Hoặc:  &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color:blue;"&gt;Xóa              bỏ tôn giáo, một thứ hạnh phúc ảo tưởng của nhân dân, là đòi hỏi              hạnh phúc thật sự của nhân dân.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; Tùy hoàn cảnh và tùy              thời gian, chính sách không thay đổi, chỉ thay đổi phương thức hành              động. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                   Cũng nên biết thêm, không phải chỉ có các tôn giáo mới  gặp cảnh              nội chiến, mà các tổ chức, các đoàn thể, các cộng  đồng ở hải ngoại,              các nhóm đấu tranh ở trong nước đều lâm  vào tình trạng tương tự toàn              là do bàn tay ác độc của CS  gây ra.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                   Cuộc chiến trong lòng các tôn giáo tại VN hiện nay gọi  là “nội              chiến Tôn Giáo” tuy miễn cưỡng một tý, nhưng đó là  sự diễn tả đúng              và thực tế nhất. Bởi vì, nếu nói đây chỉ  là một sự chia rẽ nội bộ,              thì sự việc không đáng quan ngại  lắm. Sự chia rẽ thường chỉ  gây nên              bởi những bất đồng nhỏ  nhặt về hình thức, có thể là phương thức điều              hành cơ cấu,  hay đường lối thực hiện chánh sách. Loại bất đồng như              thế  còn có thể hàn gắn được, miễn là hai bên biết tương nhượng nhau.               Nhưng một khi đôi bên đã đối nghịch nhau trên căn bản tư tưởng thì               nhất định chuyện ngã ngũ là phải có kẻ thắng người thua.  Nó thực sự              là một cuộc đấu tranh, một cuộc chiến.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                   Riêng đối với đạo Công Giáo có thể nói là một GH có kỷ  cương và              kỷ luật nhất, tình trạng xung đột có hơi khác về  hình thức, nhưng              tựu chung vẫn là nằm trong chủ trương tiêu  diệt Công Giáo của CS.              Cuộc nội chiến trong GHCG là điều  có thể tránh được nếu các thành              phần trong GH biết nhìn vào  sự thực, nhưng vẫn cứ để xẩy ra thật là              một điều đáng  buồn. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;             &lt;span style=" "&gt;             2.   Nội Chiến Vì Ý Thức Hệ Trong Công Giáo&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;             &lt;span style=" "&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                   Nằm trong hệ ý thức, tức giáo lý của GHCG là niềm tin  vào sự              trường tồn vĩnh cửu của Hội Thánh do chính Chúa lập  nên. Chính Chúa              đã khẳng định: &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color:blue;"&gt;Còn  Thầy, Thầy bảo              cho anh biết: anh là Phêrô, nghĩa là Tảng  Đá, trên tảng đá này, Thầy              sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và  quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;              (Mt 16,18). &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                  Không người CG nào lại không tin như thế. Ngoài đức tin  ra thì              thực tế và lịch sử 2000 năm nay đã chứng minh rằng  đạo CG tuy có lúc              thịnh lúc suy, nhưng vẫn tồn tại và lan  rộng. Chính đức tin và giáo              lý của đạo đã biến người CG,  mỗi cá nhân trở thành một người chiến              sĩ có nhiệm vụ bảo vệ  và phát triển GH. &lt;b&gt;&lt;i&gt;             &lt;span style="color:red;"&gt;Nhưng có  lẽ không mấy ai ngờ rằng cuộc nội              chiến cay đắng hiện nay  trong GHVN lại nằm ngay trong chính cái tinh              thần hăng say  bảo vệ và phát triển GH của người công gíao VN. Thật              vậy,&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color:red;"&gt;cũng  là để bảo vệ              và phát triển GH, một bên mà đa số thuộc hàng  giáo phẩm, chủ trương              qui thuận và đi theo CS để đạt mục  đích giữ lấy đạo và phát triển              đạo. Còn bên kia là phần  đông đảo giáo dân cùng với một số ít ỏi              trong hàng lãnh  đạo, chủ trương ngược lại, phải tiêu diệt CS để cứu              lấy GH  và cứu đất nước.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; Phe chủ trương “giữ lấy đạo               trước đã” không đưa ra một lời giải thích nào (chứ chưa nói đến một               lý thuyết) cho đường lối của mình. Phe chủ trương “chống CS để  cứu              đạo” cũng vậy, nhưng qua những bài viết của nhiều  người, người ta có              thể đọc được hai luận điểm như sau của  phe này: &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              -   Một là CS là một tập đoàn bán nước hại dân.GH cũng là  một thành              phần của dân tộc nên phải đứng trên lập trường  dân tộc trước sự suy              vong của đất nước. GH đi theo CS khó  khỏi mang tiếng đồng lõa, đắc              tội với Tổ Quốc.  &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              -   Hai là nhiều hiện tượng coi là phản chứng của đường lối  Phúc Âm              xẩy ra trong GH nhưng không thấy hàng lãnh đạo sửa  sai. Vì thế giáo              dân không đồng ý và không hiểu nổi nên  không thể đồng tình với lãnh              đạo GH. Họ lên tiếng mạnh mẽ  để phản đối. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                   Không ai không biết rằng trên căn bản học thuyết, CG  và CS là              hai ý thức hệ đối nghịch nhau tuyệt đối, một bên  hữu thần, một bên              vô thần, một bên tự do, một bên độc tài.  Chúng phủ định nhau tự bản              thân. Do đó không thể có vấn đề  sống chung hòa hợp với nhau được.              Trước kia toàn thể khối  người CGVN theo đuổi cùng một học thuyết              đứng chung cùng  một lập trường, thực hành cùng một đường lối đối với              CS.  Nay các nhà lãnh đạo GH đi theo một hướng khác ngược lại với               hướng đi cũ và với đại đa số giáo dân. Do đó, sự việc làm phát sinh               một cuộc xung đột giữa hai khuynh hướng như nói trên. Những  chuyện              xẩy ra giữa hàng giáo phẩm và giáo dân thường xẩy ra  mới đây là              những thí dụ về tình trạng xung đột. Nói đây là  một cuộc xung đột,              hơn nữa là cuộc xung đột vì ý thức bảo  tồn và phát huy GH nên gọi là              cuộc nội chiến ý thức hệ có  lẽ cũng không phải là vô lý. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                   Chủ trương sống chung hòa bình với CS như hiện nay của  GH phát              sinh từ lúc chế độ CS nằm trên bờ vực của sự sụp  đổ vào khoảng năm              1979 sau khi CS xua quân tấn công nước  láng giềng Campuchea. Năm sau              tức 1980, HĐGMVN họp và đưa  ra đường lối “sống Phúc Âm trong lòng              dân tộc”, và khẳng  định “GH đồng hành cùng dân tộc”. Đây rõ ràng là              một thông  điệp chính trị ngụ ý mời gọi gởi cho đảng CS. GH đã nhận              ra  rằng CS không còn đủ nội lực để cùng một lúc chống lại tất cả mọi               kẻ thù nên đã nhanh tay nắm lấy cơ hội đi bước trước trong cái  thế              hai kẻ thù phải bám lấy nhau để tồn tại. Sau đó ít năm,  tức là từ              1986 khi VN mở cửa, lúc CS đứng vững trở lại  cũng là lúc GH bắt đầu              được thong dong hơn để phát triển.  Thực tại này được nhận thấy qua              các cơ sở vật chất được  thiết lập, các tiện nghi được trang bị, nhân              sự được bổ  xung dồi dào, và việc xuất ngoại của các chức sắc được tự               do thoải mái. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                   Có người hỏi rằng đi với CS có phải là GH đã thực hành  chủ              trương của Tòa Thánh có từ thời đức cố Giáo Hoàng  Gioan XXIII không.              Câu trả lời là không hẳn như thế. Các  triều đại Giáo Hoàng Gioan              XXIII và PhaoLô VI, Tòa Thánh  hòa hoãn với CS và thường tỏ ra thiên              vị CS. Nhưng dưới  triều đức cố Giáo Hoàng Gioan Phalô II thì khác.              Không ai  nói được là Đức Gioan PhaoLô II đi theo đường lối của hai               vị tiền nhiệm. Ngài là người chống cộng triệt để ai cũng biết. Ngài               đã khuyên các giám mục VN chấp nhận những thách đố mà Phúc Âm  đem              lại, noi gương các Thánh Tử Đạo đi trên con đường Đức  Tin khi các vị              này sang triều kiến Roma theo lệ Ad Limina  Apostolorum. Đức Thánh              Cha  còn mạnh dạn thúc dục các vị  hãy “ra khơi”, nhưng nào có ai              nghe đâu. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                   Cũng có người cho rằng đường lối của HĐGMVN hiện nay  đặt căn              bản trên quan điểm của Đức Cố Giáo Hoàng Gioan  XXIII về CS. Điều này              tuy là đúng nhưng cũng sai. Quả thật  Đức Cố Giáo Hoàng Gioan XXIII,              trong Thông Điệp Hòa Bình  Trên Trái Đất (Pacem in Terris) đã chỉ dậy              rằng phải sáng  suốt phân biệt và công bình đối với những lý thuyết              và  phong trào phản lại con người. Thông Điệp viết: “Cũng vậy, không               thể đồng hóa những thứ triết thuyết sai lầm về bản tính, nguồn  gốc,              và cứu cánh của vũ trụ và con người, với những phong  trào lịch sử              được thiết lập vì mục đích kinh tế, xã hội,  văn hóa, hay chính trị,              dù cho các phong trào ấy bắt nguồn  hay khởi hứng từ các triết tuyết              ấy. Một học thuyết  một  khi đã thành hình và cố định thì không thay              đổi nữa, trong  khi các phong trào thì lấy hoàn cảnh cụ thể và biến              đổi của  cuộc sống làm đối tượng, nên không thể không bị ảnh hưởng vì               sự biến đổi …”. Lời dậy của Đức Giáo Hoàng ngụ ý là lý thuyết CS thì               mãi mãi sai, nhưng những người thực hành lý thuyết đó là  các đảng CS              thì họ có thể thay đổi. Để tránh bị mang tiếng  là quá khích và cố              chấp trong cách phát biểu về GH cũng như  về CSVN,             &lt;span style="color:black;"&gt;chúng tôi xin minh định  việc thừa nhận là              đúng lời dậy bảo của Đức Thánh Cha.  Nhưng chúng tôi cũng tin tưởng              rằng&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color:red;"&gt; lời dậy của Ngài chỉ đúng              về mặt lý luận, và chưa bao giờ được chứng minh là đúng về mặt thực              hành&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color:red;"&gt;đối với đảng và              chế độ CS.&lt;/span&gt;&lt;span style="color:blue;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;Người  VN              quen nói “chó đen giữ mực”, nghĩa là con chó lông đen  cho đến chết              vẫn là đen, không thể đổi thành mầu khác được.  CS cho dù thành hình              dưới hình thức là một đảng phái hay  phong trào, qua thời gian, nó              vẫn luôn luôn mang bản chất  vô thần với đặc tính độc đoán, lưu manh              và thảo khấu  (predatory). &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color:red;"&gt;Thực tế tại              VN  hơn 6 chục năm qua đã chứng minh điều đó. Đảng CSVN xem ra có               thay đổi, nhưng thay đổi từ nham hiểm tàn ác đến nham hiểm tàn ác               hơn, từ lưu manh điếm đàng đến lưu manh điếm đàng hơn. Tóm lại  CSVN              có thay đổi, nhưng thay đổi từ tình trạng đã tệ hại  tiến đến tình              trạng càng ngày càng tệ hại hơn rất nhiều.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;  Cứ thử so              sánh nội dung 2 văn kiện trước và sau về tôn  giáo của CSVN ta sẽ              thấy. Pháp Lệnh Tôn Giáo ban hành ngày  15-11-2004 còn độc ác và bóp              nghẹt ghê gớm hơn gấp trăm gấp  ngàn lần Sắc Lệnh về Tôn Giáo Hồ Chí              Minh ký ban hành 49  năm trước, tức vào ngày 14-6-1955. Chính Đức HY              Phạm Minh  Mẫn cũng đã phải xác nhận Pháp Lệnh Tôn Giáo 2004 khắt khe               hơn Sắc Lệnh Tôn Giáo 1955 của Hồ Chí Minh nhiều, và ngài kết luận:               “Đừng nên ban hành Pháp Lệnh này thì hơn”. Kinh nghiệm về CS  thì              ngay một tay đầu sỏ CS Nga là ông Boris Yelsin đã phải  nhìn nhận: CS              dứt khoát phải thay thế thôi chứ không thể  thay đổi được. Chúng tôi              không nghi ngờ rằng bảo đảm vững  vàng nhất cho sự tin tưởng của mình              là &lt;span style="color:black;"&gt;việc  Đức Thánh Cha Benedicto XVI trong              bài giảng lễ Đức Mẹ Lên  Trời ngày 15-8-2007, đã xác định Con Rồng Đỏ              với các đặc  tính của nó trong sách Khải Huyền chính là chế độ toàn              trị  Stalin. Ngài nói: “……. there is the immemsely strong, red dragon               with a striking and disturbing manifestation of power without  grace,              without love, of absolute selfishness, terror and  violence …”&lt;/span&gt;              (tạm dịch: ….. con rồng đỏ mạnh khủng  khiếp, nó phô trương sức mạnh              thô bạo và bất nhân một cách  quyến rũ và khuấy đảo, tính ích kỷ              tuyệt đối, sự kinh hoàng  và bạo lực …). CSVN là con đẻ của chế độ              ghê tởm này. Đức  Thánh Cha đã chỉ đích danh con rồng đỏ là CS. Do             &lt;span style="color:black;"&gt;đó&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color:red;"&gt;               không còn nghi ngờ gì nữa, nghĩ rằng CSVN đã thay đổi bản  chất nên              có thể hòa hợp và sống chung được với nó là một  sai lầm nghiêm trọng              không thể tưởng tượng được. Đáng tiếc  là GHVN đang ở trong vũng lầy              sai lầm đó.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;             &lt;span style=" "&gt;             II.   Giáo Hội Giữa 2 Khuynh Hướng Giữ Đạo và Cứu Đạo&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;             &lt;span style=" "&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                   Cách tốt nhất để hiểu được sự khác biệt giữa hai  khuynh hướng              “Giữ Đạo” và “Cứu Đạo” là so sánh giữa hai  đường lối sống đạo trong              lòng chế độ CS của GH miền Bắc  trước năm 1975 và của GH toàn quốc              sau 1975, và nhất là  hiện nay.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                   Hiệp Định Genève 1954 chia cắt Tổ Quốc VN cũng đồng  thời chia              cắt GHCGVN. Tại miền Bắc, GH rơi vào tình trạng  sống không nổi mà              chết cũng không xong, người ta gọi là GH  sau bức màn sắt. Đức khâm              sứ Tòa Thánh và các linh mục thừa  sai ngoại quốc lần lượt bị trục              xuất. Hàng giáo phẩm trong  nước một số bị tù, bị đầy ải biệt tích,              còn lại tất cả đều  bị cô lập và quản chế tại chỗ. Nhiều thánh đường              và hầu  hết các cơ sở giáo dục và xã hội của GH bị tịch thu. Tại               nhiều vùng quê xa tỉnh thành, giáo dân không được phép tụ họp đọc               kinh xem lễ, hoặc bị cấm cản tinh vi bằng cách bị lùa đi lao động               vào các giờ kinh lễ. Việc dậy giáo lý bị cấm tuyệt đối.  Không còn              chủng viện. Không có đào tạo linh mục. Không còn  truyền chức. Nhiều              linh mục, kể cả giám mục như đức cha  Đinh Đức Trụ, giám mục Thái              Bình phải tự túc sinh nhai bằng  cách tăng gia sản xuất. Tóm lại có              thể nói CG miền Bắc là  một GH chết về mặt sinh hoạt. Dùng chữ “tê              liệt” coi như  còn quá nương tay.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                   Thế nhưng lạ lùng thay, GH đó vẫn không chết. Trái lại  nó sống              rất hào hùng và sinh động. Không có thánh đường  hoành tráng, nhưng              thánh đường trong tâm hồn của mỗi giáo  dân luôn tưng bừng thờ phượng              Chúa. Có nhiều chuyện kể  trong dân gian về cách sống đạo đầy ấn              tượng của giáo dân  và chủ chăn miền Bắc. Nhiều cá nhân nêu gương              sống đức tin  đáng khâm phục. Cái gì CS cấm thì chịu vậy. Cái gì còn              làm  được thì làm. Tuyệt đối từ thuợng tầng lãnh đạo xuống đến người               giáo dân bình thường không bao giờ ngửa tay xin xỏ hay cầu khẩn bạo               quyền bất cứ ơn huệ nào. Thành ra &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color:red;"&gt;              duới chế độ CS tại miền Bắc, GH không lệ thuộc vào cơ chế  Xin/Cho để              phải đánh đổi quyền lợi như ta thấy ngày nay&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;.  Nói              đúng ra GH miền Bắc đã bị tước đoạt sạch sẽ nên chẳng  còn gì để đổi              chác. Cái mất mát là những quyền lợi vật  chất.  &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color:red;"&gt;Nhưng              ít ra GH miền  Bắc còn giữ được những quyền lợi tinh thần như quyền              tuyển  chọn và giáo dục chủng sinh, quyền truyền chức và bổ nhiệm               linh mục v.v. Các quyền tự do cao quí này chỉ trong tình trạng đông               lạnh nhưng không mất. &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;Bị đàn áp nặng nề như thế,               nhưng trong GH không xẩy ra một vụ bê bối nào làm mất  thanh danh của              GH. Đám linh mục theo CS, một con số rất nhỏ  nhưng họ cũng không có              hành động gì quá đáng làm thương  tổn nặng nề đến GH. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                  &lt;b&gt;&lt;span style="color:#4040FF;"&gt;Những  cái mất đi của GH miền              Bắc là những cái GH toàn quốc hiện  nay phải ngửa tay xin lại từ CS.              Ngược lại những cái còn  giữ được của GH miền Bắc trước kia là những              cái mà GH ngày  nay đã để mất vào tay CS&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="color:blue;"&gt;.&lt;/span&gt;               Đó là hậu quả hay nói đúng hơn là hệ lụy của 2 đường lối ứng  xử đối              với CS của GH trước và bây giờ. Đường lối tại miền  Bắc trước đây              được gọi là đường lối “bất hợp tác”. Đường  lối hiện nay của GH được              sơn phết hoa hòe hoa sói dưới cụm  từ “đồng hành cùng dân tộc”. Ngày              nay, khuynh hướng bất hợp  tác với CS không phải đã chết đi, mà nó              biến thành một  phong trào phản kháng vừa thụ động vừa tích cực.              Người  trong nước dưới chế độ kìm kẹp nên hầu hết đều thụ động, nhưng               cũng không thiếu những cá nhân đứng lên công khai phản kháng như các               linh mục Nguyễn Văn Lý, Phan Văn Lợi v.v. Ở hải ngoại,  người CG tỵ              nạn đứng lên phản kháng một cách công khai và  mạnh bạo hơn. Sụ thể              cho thấy khuynh hướng này hiển nhiên  đi theo chủ trương phải tiêu              diệt CS mới cứu được GH và đất  nước, ngược lại với khuynh hướng đồng              hành với đảng CS để  giữ lấy GH mà HĐGM đang theo đuổi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                  &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color:red;"&gt;Đã  rõ ràng là GH miền Bắc ngày              trước thà chịu bắt bớ đàn áp  nhưng mà còn giữ được cái “hồn” của              đạo. Ngược lại, GH hiện  nay dễ dãi thỏa hiệp với CS thì chỉ giữ được              cái “xác” đạo  mà bỏ mất đi cái “hồn” của đạo rồi&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;. Như              vậy  người CG tốt nhất là phải tiêu diệt CS thì mới giữ được GH của               mình toàn vẹn cả hồn lẫn xác.  &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;             &lt;span style=" "&gt;             1.   Những Nguyên Nhân Tạo Xung Đột&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;             &lt;span style=" "&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;             &lt;span style=" "&gt;             Nguyên Nhân 1:   GH Tự Tách Mình Ra khỏi Cộng Đồng Dân Tộc                 &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                   “GH đồng hành cùng Dân Tộc” là khẩu hiệu chiến lược  của GH được              đưa ra trong môi trường CSVN Bolshevik hóa toàn  dân. Điều này có              nghĩa là GH cũng chấp nhận mình bị  Bolshevik hóa. Việc khó có thể              tưởng tượng được nếu chữ  nghĩa cứ được hiểu trần trụi như thế. Nếu              không hiểu được ý  nghĩa bên trong thì chỉ còn cách nhìn và đánh giá              những  hành động bên ngoài để hiểu mà thôi.             &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                   Đồng hành nói nôm na là cùng đi chung với nhau trên  một con              đường. Nhưng không phải cứ đi với nhau là đồng hành  theo ý nghĩa sâu              xa của từ ngữ. Một ông đồ nho đi hát cô  đầu hay đến nhà bạn chơi tổ              tôm có dăm ba chú tiểu đồng  lếch thếch theo sau, đứa cầm ô (dù), đứa              cắp tráp, đứa sách  giỏ trầu, đứa mang bầu rượu. Họ đi với nhau nhưng              không  phải đồng hành, vì ông đồ đi du hí, còn đám tiểu đồng đi hầu               hạ phục dịch cho ông. Trong ý nghĩa sâu xa của từ ngữ này, những               người đi với nhau phải là những người tự do và trong nhiều  trường              hợp còn phải đồng đẳng nữa. Mục tiêu tiến tới cũng  phải là mục tiêu              chung. Chữ đồng hành còn hàm ý một sự ràng  buộc tinh thần giữa những              người cùng đi. Nghĩa là, nói  theo người bình dân, có vui cùng chia,              có khổ cùng chịu,  sống chết có nhau. Tinh thần đó đáng lẽ GH nên              chia sẻ  chung với các thành phần dân tộc khác. Nhưng không, GH lại               tìm cách gắn bó với đảng CS. Với đảng CS, Giáo Hội không phải là một               thực thể tự do, cũng chẳng đồng đẳng, và dĩ nhiên mục tiêu  tiến tới              của cả hai cũng khác nhau, và cuối cùng GH không  thể sống chết với              CS. Chế độ CS sẽ qua đi, nhưng GH phải  mãi mãi tồn tại với dân tộc.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                   Ta hãy thử xem GH đã đồng hành cùng Dân Tộc Việt Nam  như thế              nào. Chỉ xét đến thời gian sau Thư Chung tuyên bố  việc đồng hành,              tức từ năm 1980 tới nay.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              -   Trong phong trào vượt biên, vượt biển, CS bán bến, bán  bãi, lừa              gạt tiền bạc của đồng bào rồi đẩy con người vào  chỗ may rủi. Bao              nhiêu đau thương và&lt;b&gt; &lt;/b&gt;chết chóc. GH đã làm gì để giảm bớt dòng              lệ của con chiên và của đồng bào? - Im lặng!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;             -   Sau khi thôn tính miền Nam, CS bắt đi cải tạo 300.000 quân, dân,              cán, chính VNCH &lt;span style="color:black;"&gt;trong đó có cả hàng              ngàn linh mục tuyên úy&lt;/span&gt;,  gây ra bao nhiêu thảm cảnh: cuộc sống              điêu đứng, gia đình  tan vỡ, trẻ thơ thất học v.v.   Trước tình trạng              này GH làm  gì? - Im lặng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              -   Trưóc việc các tôn giáo bạn như Tin Lành Mennonite,  Phật Giáo VN              Thống Nhất,  Phật Giáo Hòa Hảo bị đàn áp và  xách nhiễu, việc Đức TGM              Nguyễn Kim Điền bị CS đầu độc, Lm  Nguyễn Văn Lý bị cần tù v.v. GH              làm gì để ngăn bàn tay tội  ác lại? - Im lặng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              -   Trước cảnh xã hội bị băng hoại, đạo đức suy đồi, cán bộ  CS mau              chóng trở thành đại tư bản, trong khi đó, dân nghèo  càng ngày càng              nghèo mạt đến nỗi cha mẹ phải bán con vị  thành niên đi làm đĩ tứ xứ,              thiếu nữ ham lấy chồng ngoại  quốc chỉ vì nghèo đói, cả dân quê lẫn              thành thị bị cán bộ,  đảng viên dựa vào quyền lực để cướp nhà cướp              đất tạo thành  phong trào dân oan trên cả nước. GH làm gì để vơi đi              những  bất công kia? – Im lặng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              -   Nạn phá thai tại VN được ghi nhận là cao nhất thế giới.  Mỗi năm              trung bình có từ 2 triệu rưởi đến 3 triệu phụ nữ  phá thai. Trước vấn              đề nhức nhối này, GH cũng chỉ im lặng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                   Còn nhiều, rất nhiều nữa. GH vẫn không làm gì, mà chỉ  một mực              im lặng. GH đã đồng hành với Dân Tộc VN như thế  đấy. Nếu GH chỉ dám              nói lên tiếng nói vì nhân quền, vì công  lý trong điều kiện được tư              do thoải mái thì việc đó dễ  dàng quá, ai mà không làm được, cứ gì              phải là tông đồ của  Chúa?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                   Tôn giáo được lập ra cho con người. Cái gốc gác của  con người              là tổ tiên. Tổ tiên sống hợp quần trong một khu  vực với văn hóa, văn              minh, phong tục tập quán và tiếng nói  riêng gọi là tổ quốc. Giới răn              thứ 4 trong 10 giới răn của  Chúa là thảo kính cha mẹ. Từ cha mẹ tính              ngược lên là tổ  tiên đến tổ quốc. &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color:red;"&gt;             Người công  giáo không yêu và phụng sự tổ quốc thì làm sao giữ trọn               được giới răn thảo kính cha mẹ. Trong thân thể của một GHCG, phần               “Công Giáo”, tạm coi như phần hình nhi thượng là phần của  Vatican.              Còn phần “Giáo Hội”, tức phần hình nhi hạ là phần  thuộc về dân tộc.              Nếu GH chỉ coi trọng phần hình nhi thượng  mà coi phần hình nhi hạ              như không có, thì nên gọi là GH  Vatican thì hơn. Gọi là GHVN thật              chẳng hợp lý tý nào&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;.  Một GH Vatican như vậy sẽ phát              sinh ra hệ quả là người  CGVN sẽ là người ngoại quốc sống trên đất              nước của mình chứ  không còn phải là những công dân VN nữa. Nên nhớ              rằng  phong hóa VN ta lấy chữ Hiếu làm đầu.&lt;span style="color:blue;"&gt;             &lt;/span&gt;&lt;span style="color:black;"&gt;Do  đó không thể quên sự thật lịch              sử là trước kia, một trong  những nguyên nhân khiến vua chúa cấm đạo              là vì cho rằng CG  cấm người ta thờ kính cha mẹ, tổ tiên, và các bậc              anh hùng  dân tộc.&lt;/span&gt; Ngày nay, nếu GH không đau được cái đau của               các thành phần dân tộc khác, không chịu nhục được nỗi nhục của họ               thì đúng là GH đang đứng bên lề dòng lịch sử của dân tộc, điều  mà              Hội Nghị Các Giám Mục Á Châu đã cảnh giác ngay từ khi CS  chiếm miền              Nam. GH đang đồng hành cùng đảng CSVN chứ không  phải với dân tộc VN.              Cái đảng chính trị này theo lịch sử  đảng ghi chép, thực chất chỉ là              một chi bộ của đảng CS Liên  Sô, chứ không phải một đảng chính trị              của người VN. Nó đấu  tranh để xích hóa dân tộc VN cho Đệ Tam Quốc Tế              CS, tức đế  quốc Liên Sô, chứ không phải với mục đích đem lại độc              lập,  tự do và phú cường cho dân tộc VN. Vì thế bản chất của nó là               bán nước.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                   Một khía cạnh khác, nếu GH cho rằng lên tiếng vạch  trần những              tội ác của đảng CS và báo động trước những tai  họa của đất nước là              làm chính trị, thì không biết GH hiểu  chữ chính trị là cái gì. Đức              cố HY Jaime Sin của Phi Luật  Tân, TGM Pius Ncube của Zimbabwe, TGM              Oscar Romero của El  Salvador v.v. đều là các chức sắc cao cấp tại              các GH địa  phương đã công khai lên tiếng và hoạt động chống lại các               chính quyền tham nhũng và đàn áp dân chúng. Trường hợp các ngài phải               giải thích thế nào: làm chính trị hay không làm chính trị? Hơn  nữa              nếu coi hành động ái quốc là làm chính trị thì việc  Vatican phong              thánh cho cô gái Jeanne d’Arc của nước Pháp  đáng gọi là cái gì, một              trò đùa chăng?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;             &lt;span style=" "&gt;             Nguyên Nhân 2:  Những Hành Động Cụ Thể&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                   Chuyện giáo dân chống đối HĐGM nói chung xuất phát từ  nguyên              nhân xa là việc GH tự tách mình ra khỏi công đồng  dân tộc, đi theo              CS như đã trình bầy trên. Nhưng cũng có  những nguyên nhân gần và cụ              thể trực tiếp dẫn đến tình  trạng này.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              -   Một vị giám mục sang Mỹ xin tiền từ chối bước vào nơi  tiếp đón              có treo cờ Vàng Ba Sọc Đỏ. Đó phải chăng là một  thái độ chính trị:              ngài chọn chỗ đứng dưới lá cờ đỏ sao  vàng nên từ chối bước vào nơi              có lá cờ của con chiên tỵ  nạn?  Nếu không thì cũng biểu lộ một cử              chỉ thiếu lịch sự  và khinh mạn đối với những người tiếp đón mình,              không đếm  xỉa đến tâm tư tình cảm và lối sống của con chiên.  Người               lãnh đạo thiết tưởng phải biết như thế hơn những người khác mới               phải.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              -   Nhiều vị khác, giám mục có, linh mục có, sơ siếc có cố  đấm ăn              xôi mặc luôn lễ phục cầm bịch nylon đứng nơi cửa nhà  thờ trước mặt              ông đi qua bà đi lại vì không được phép giám  mục địa phương quyên              tiền trong nhà thờ. Chuyện thật là  khó coi nhưng các vị vẫn làm              được. Có phải vì đồng tiền con  người đã mất hết cả tự trọng và nhân              cách? Con chiên tỵ  nạn đã quen sống trong xã hội văn minh nên cảm              thấy ngượng  ngùng và khó chịu. Các vị đã không chịu học câu “nhập              gia  tùy tục” trước khi đi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              -   Ở trong nước, có nơi trước tòa giám mục dựng bia Mân  Côi bằng đá              quí mua từ ngoại quốc khắc kinh Mân Côi bằng đủ  150 ngôn ngữ trên              thế giới. Để làm gì? Sùng đạo hay chơi  nổi? &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              -   Có nơi giám mục phá bỏ nhà thờ cổ kính và kiên cố đã  tồn tại              hàng trăm năm để xây nhà thờ mới lớn nhất VN với  những công trình tự              khoe là hoành tráng và nghệ thuật, bàn  thờ mạ toàn vàng ròng 24              cara. Để làm gì, trong khi Thiên  Chúa chỉ muốn ngự nơi đền thờ “tâm              hồn con người”? &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-family:'Times New Roman',seriffont-size:100%;font-size:14.0pt;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-family:'Times New Roman',seriffont-size:100%;font-size:14.0pt;"&gt;             &lt;span style="font-family:verdana;font-size:100%;"&gt;-    Có nơi đã chịu chi (đấm mõm bọn CS) 4 triệu dollars (khoảng 70               tỷ tiền Hồ) để được mở chủng viện. Đi với ma mặc áo giấy là lẽ  thế              gian thường tình, nhưng vấn đề là giáo lý Phúc Âm có  cho phép các              tông đồ của Chúa điều hành công việc GH theo  cung cách thế gian như              thế không. &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color:red;"&gt;Không lẽ xử dụng đường lối              ma quỉ để mở nước Chúa được coi là chính đáng?&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              -   Một số giám mục kết án cha Lý làm chính trị nhưng lại  thả cho              các linh mục thuộc quyền tham gia phỉ quyền các cấp  của CS. Như vậy              là giáo lý áp dụng hai tiêu chuẩn luân lý,  và giáo luật thi hành hai              tiêu chẩn hành động? Thời nào kỷ  cương nấy. Thời CS ta theo kỷ cương              CS mới hợp thời? Khổ  nỗi cái kỷ cương của thời xã hội chủ nghĩa là              vô kỷ cương,  là xài luật rừng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              -   Quốc doanh Phan Khắc Từ có vợ con công khai mà vẫn thi  hành chức              linh mục. Ông Vatican không cho phép nhưng HY  Phạm Minh Mẫn không              cấm. Làm gì được nhau đây? Có phải phép  vua chịu thua lệ làng? Ông              cha có vợ con không bị cấm làm  mục vụ. Nhưng bổn đạo để cho con cái              lấy vợ, lấy chồng khác  tôn giáo bị ông cha rút phép thông công, chết              không được  xưng tội, xức dầu, không được chôn trong đất thánh (Lm              Pio  Ngô Đức Hậu, Nhật Ký Truyền Giáo p. 41-42). Rừng nào cọp nấy hay               luật rừng chăng?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                   Trên đây chúng tôi chỉ nêu một số những việc điển  hình. Những              chuyện tương tự thì vô vàn vô số không sao kể  ra cho xiết được. Toàn              là những chuyện giáo dân không hiểu  nổi. Có những chuyện xẩy ra phản              chứng Tin Mừng không thể  chối cãi được, nhưng vẫn không được hàng              giáo phẩm lên  tiếng biện minh hay giải thích. Vì thế khó tránh được              sự  bất mãn trong GH. Điều nguy hiểm nhất là giáo dân VN ngày nay, kể               cả một số giáo sĩ và tu sĩ, hầu như đã đánh mất ý thức về sự sai               trái, thậm chí về tội lỗi. Đút lót để được xây nhà thờ, để  được chịu              chức linh mục, để xin đi ngước ngoài, nhận đút  lót, hối lộ, ăn gian              nói dối v.v. đều được coi là chuyện  bình thường trong xã hội ngày              nay, không có gì phải thắc  mắc. Người ta giải thích: gặp thời thế              thế thời phải thế là  chuyện đương nhiên. Ông cha có vợ con công khai              vẫn cứ làm  mục vụ, vẫn làm lễ, giải tội cho bổn đạo có sao đâu. Cũng               vẫn là chuyện gặp thời thế thế thời phải thế, có gì phải bận tâm.               Lương tâm con người ngày nay vẫn yên ổn với những chuyện như thế.               Nếu có gì không ổn thì các cha đã nói, giáo dân biện luận.  Tôn giáo              biến thành mê tín khi người có đạo cho những việc  làm trái đạo lý là              chuyện bình thường. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                   Trưóc việc GH quay lưng với các khổ đau của Dân Tộc và  chỉ lo              trau chuốt vẻ bề ngoài của mình như thế, và trước  một xã hội loạn              với những việc suy thoái đạo đức như thế,  ai còn chút lương tri mà              không đau lòng. Có những người  giỏi nín nhịn, họ âm thầm chịu đựng              nhưng trong bụng không  khỏi bất mãn. Những người kém sức chịu đựng,              họ phản ứng  bằng lời nói, có khi bằng hành động. Hành động thông              thường  nhất là viết bài đăng báo, phóng lên internet. Những gì họ               nói đều là những việc có thật, nói có sách mách có chứng chứ không               phải là những vu cáo hàm hồ. Nhưng những con chiên mê tín thấy  vậy              thì bất kể phải trái, nổi sùng lên. Thế là có chuyện.  Cuộc chiến bắt              đầu. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;                   Trong khi đánh phá những người chống sai lầm xẩy ra  trong GH,              và nhắm mắt bênh vực GH bất kể phải trái, những  con chiên mê tín              phơi bầy ra 3 cái khuyết tật trong lối  sống đạo cằn cỗi của họ.              Trước hết là sự bất lực tư duy,  thứ đến là cái não trạng ông bình              vôi, và cuối cùng là thói  quen phản ứng lưỡi gỗ. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-size:100%;"&gt;             -   &lt;b&gt;&lt;i&gt;Sự bất lực tư duy&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;:    Về nhận thức, những kẻ mê tín              không đủ khả năng phân  biệt thế nào là GH, và thế nào là hàng giáo              phẩm. Họ tự  nhiên đồng hóa hàng giáo phẩm với GH y chang như bọn              Việt  gian CS đồng hóa đảng CS của chúng với dân tộc VN. Vì thế họ               cho rằng chống những sai lầm trong GH là chống GH, thậm chí chống               Thiên Chúa. Cũng như người dân VN đụng tới bất cứ cái gì của  đảng CS              cũng đều bị ghép vào tội phản quốc.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-family:'Times New Roman',seriffont-size:100%;font-size:14.0pt;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0; margin-bottom: 0"&gt;             &lt;span style=" ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:14.0pt;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;             -   &lt;/span&gt;&lt;b style="font-family: verdana;"&gt;&lt;i&gt;Não Trạng ông bình vôi&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;:    Những kẻ mê tín không              nhìn thấy những người chống đối  đứng trên vị trí nào để chống đối và              người ta chống đối với  mục đích gì. Họ phải biết rằng người tín hữu              đồng thời  cũng là công dân của đất nước nên có quyền và có bổn phận               chống những tên phản quốc và những kẻ tán trợ tội phản quốc. Cứ xem               những nguyên nhân đưa đến chống đối, người ta có thể biết những               người chống đối đứng ở vị trí nào và hành động cho mục  đích gì. Họ              không chống đối hoặc phê phán bất cứ một giáo  điều hay luật lệ nào              của GH, mà chỉ chống đối đường lối và  những hành động của HĐGM liên              quan đến đất nước gây tác hại  cho Dân Tộc. Như vậy rõ ràng là những              người chống đối họ  đứng&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;trên  cương vị công dân để hành động, chứ              không phải trên cương  vị người tín hữu. Và mục đích của họ là để bảo              vệ đất nước  và đồng thời cũng bảo vệ GH. Đồng bào khác tôn giáo cũng               chia sẻ quan điểm của những người chống đối, nhưng vì sự tế nhị của               vấn đề, họ không lên tiếng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:100%;"&gt;             -   &lt;b&gt;&lt;i&gt;Phản ứng lưỡi gỗ&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;:    Trong một xã hội văn minh và              có văn hóa, nguyên tắc đi  tìm sự thật cho các vấn đề tranh cãi là              tranh luận dân chủ  và ngay thẳng. Đám con chiên mê tín không biết lý              luận. Họ  chỉ biết chửi rủa những gì mà đầu óc đặc sệt của họ cho là               chống GH. Điều làm ngạc nhiên là có cả một số linh mục cũng làm như               thế. Các linh mục này không giảng giải điều hơn lẽ thiệt, không  phân              tích cái đúng cái sai cho con chiên, mà cũng chỉ  chửi. Họ chửi bới              những người không mê tín như họ là kiêu  căng, thiếu lòng đạo, ngu              dốt, vô giáo dục, hạ cấp. Thậm  chí họ chửi người khác là đồ chó săn,              quân súc sanh, loài  cầm thú, “bọn bất lương nhất thế gian, quỷ sẽ              đưa cả nhà  chúng mày xuống hỏa ngục”. Ôi, tinh thần Phúc Âm, lòng              đạo  đức của những “con chiên ngoan đạo” là như thế! Quí bạn đọc cần               kiểm chứng cứ vào các trang web công giáo sẽ thấy. Hiện nay những               bài chửi đểu, đã được lấy bớt xuống rồi không biết vì lý do  gì. Nếu              là người đạo hạnh, có văn hóa, họ nên viết lách  đàng hoàng, dùng cái              đầu để suy nghĩ, dùng ngòi bút để lý  luận, để phản biện những người              không mê tín như họ. Sự thể  cho thấy một khi lòng đạo mất đi lý trí              và sự khôn ngoan,  niềm tin tôn giáo nơi con người sẽ trở thành mê              tín. Người  tín hữu dễ trở thành cuồng tín nếu có bàn tay nào đó thọc               vào khích động. &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color:red;"&gt;Nguy hiểm nhất là có               những linh mục có học hành đàng hoàng, lợi dụng tính mê tín của  con              chiên để củng cố địa vị hoặc thủ lợi riêng.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; Hậu quả              càng thê thảm hơn gấp bội.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;             &lt;span style=" ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:14.0pt;"&gt;                &lt;span style="font-size:100%;"&gt;Thay Cho Lời Kết&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:100%;"&gt;                   Chúng tôi xin mượn một mẩu chuyện nhỏ trong trong cuốn  Nhật Ký              Truyền Giáo của Lm Piô Ngô Phúc Hậu làm phần kết  cho bài viết này.              Chuyện như sau:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:100%;"&gt;                  Cái Răng, … (Thời VNCH, Cái Răng là một quận lỵ cách thị xã Cần              Thơ 5 km trên&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:100%;"&gt;                                         đường Cần Thơ đi SócTrăng. Ghi chú của              người viết)&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:100%;"&gt;                   Hôm nay mình (cha Hậu) ghé chủng viện Cái Răng. Phòng  đầu tiên              mà mình bấm chuông là phòng cha giáo Chương. Cha  giáo đang duyệt              phim.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:100%;"&gt;             -   Cha Piô coi phim Les Missions chưa?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:100%;"&gt;             -   Về phim ảnh thì mình dốt đặc cán mai, dài cán thón. Bác tóm tắt              dùm em coi. Hết sức vắn tắt thôi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:100%;"&gt;              -   Phim mô tả thực dân da trắng tấn công các bộ lạc da đỏ.  Các cha              truyền giáo thì có hai thái độ: Thái độ một: đứng  hẳn về phía người              da đỏ, cầm vũ khí chống lại thực dân.  Thái độ hai: khước từ bạo lực,              chỉ rao giảng và cầu nguyện.  Nhưng cuối cùng thì thực dân tấn công              và tiêu diệt tất cả.  Hàng giám mục địa phương báo cáo về Tòa Thánh              như sau: &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 0pt 0cm 0pt 18pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 0pt 0cm 0pt 18pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;             &lt;span style="  ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:14.0pt;color:blue;"&gt;             &lt;span style="font-size:100%;"&gt;“Hàng  giáo sĩ của chúng tôi đã đứng ra bênh vực người da đỏ, chống               lại thực dân. Có người dùng bạo lực. Có người dùng lời cầu nguyện.               Cả hai đều đã chết, nhưng dường như họ vẫn sống. Còn chúng  tôi, hàng              giám mục thì vẫn còn đang sống. Chúng tôi đang  sống, nhưng dường như              chúng tôi đã chết.”&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:100%;"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;             &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0pt; margin-bottom: 0pt; font-family:verdana;"&gt;             &lt;span style=" ;font-family:'Times New Roman',serif;font-size:100%;"&gt;                   Nội dung chuyện phim cùng với giọng truyền cảm của cha  giáo              Chương làm mình bị xúc động. Có lẽ mình còn phải suy  nghĩ về đề tài              này nhiều năm nữa (Lm Ngô Phúc Hậu, Nhật Ký  Truyền Giáo trang              78-79).&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family:verdana;font-size:100%;" class="st"&gt;Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family:verdana;"&gt;Khủng hoảng nợ và suy thoái kép đi về đâu? &lt;/span&gt;&lt;em style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%; font-size:10pt;color:black;"&gt;“...Trung   Quốc rất cần sự phục hồi của Âu châu và đồng Euro, vì 1/3 xuất khẩu   nước này là châu Âu. Những tháng gần đây nhiều nhà máy xuất khẩu sang   châu Âu đã phải đóng cửa vì hoạt động sa sút. Cứu Euro là cứu chính   mình...”&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="text-align: left; font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;Kể   từ khi xảy ra cuộc khủng hoảng tài chính kinh tế năm 2008 với sự vỡ nợ   của ngân hàng Lehman Brothers, kinh tế các nước Âu Mỹ đang bước vào  cuộc  khủng hoảng kế tiếp và trầm trọng. Cuộc khủng hoảng lần này khác  với  lần trước là nó đã được tiên báo từ mùa hè năm nay với những biến  động  sau cuộc khủng hoảng về nợ trần và sự tụt hạng AA+ của Mỹ do cơ  quan  đánh giá Standard &amp;amp; Poor’s. Biến động đó đi kèm với tình trạng  xáo  trộn lớn trên thị trường chứng khoán châu Âu từ cuối tháng  7/2011(CAC40  của Pháp từ trên 4000 có lúc xuống dưới 3000) do mất tin  tưởng về khả  năng các nước khu vực Euro giải quyết món nợ 350 tỷ euros  của nước Hy  Lạp nhỏ bé đang trên bờ phá sản. Nước Hy Lạp đã bị cơ quan  đánh giá tín  dụng uy tín Standard &amp;amp; Poor’s xếp hạng áp chót CC  (chuẩn bị phá sản)  vào ngày 27/7/2011(1). Hệ thống ngân hàng châu Âu  cũng chao đảo mạnh và  mất giá nhiều, nhất là sau khi ngân hàng lớn  Pháp-Bỉ Dexia bị sụt giá  và tái cấu trúc do khối lượng tích sản độc hại  quá lớn. Hàng chục ngân  hàng lớn châu Âu (Tây Ban Nha, Ý) bị sụt điểm,  một số nằm trong tầm ngắm  của Standard &amp;amp; Poor’s như : BNP Paribas,  Deutsch Bank, Goldman  Sachs và Morgan Stanley (Mỹ)…&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;Cuộc   khủng hoảng lần này lại đi kèm với xáo trộn xã hội. Phong trào « Những   người phẫn nộ » từ Tây Ban Nha (15/5) đã lan ra nhiều thành phố lớn  thế  giới kể cả Nhật, Mỹ. Tại Mỹ, phong trào mang tên « Chiếm phố Wall »  hay  « 99% » (ý nói sự cách biệt với 1% người giàu nhất) (2) đã kéo dài  hàng  tháng vào ngày thứ bảy, nay đã lan sang các thành phố tiểu bang  như Los  Angeles, Orange County. Các phong trào biểu tình nói chung ôn  hoà (ngoại  trừ ở Ý) nhưng quyết liệt, có vài nơi kéo dài, tỏ rõ sự bất  mãn về tình  trạng thất nghiệp cao, sự tham lam, thao túng của giới tài  phiệt, ngân  hàng, và giới giàu có nhất không bị đánh thuế đúng mức. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;Chắc   chắn, giới lãnh đạo chính trị các quốc gia Âu Mỹ sẽ phải xét lại thái   độ, chính sách kinh tế nếu không muốn cho phong trào phản kháng kéo dài   thành một cuộc « cách mạng xã hội » như một số biểu ngữ ở Tây Ban Nha.   Các nước độc tài đảng trị như Trung Quốc, Việt Nam cũng sẽ thấy hậu  quả  nếu các bất công xã hội dâng cao do tham nhũng đưa người dân đến  con  đường phản kháng quyết liệt. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;Hậu   quả rõ nét của cuộc khủng hoảng nợ là Quỹ Tiền tệ thế giới IMF vào  cuối  tháng 9/2011 đã hạ thấp nhiều các dự đoán về mức tăng trưởng năm  2011,  2012 của Âu Mỹ theo hướng suy thoái, so với ước tính vào tháng   6/2011(3). IMF tiên đoán nền kinh tế thế giới sẽ gặp suy thoái vào năm   2012 nếu các nước khu vực Euro (17 quốc gia) không giải quyết toàn diện   và lâu dài cơn khủng hoảng nợ trong vùng. Tổng thống Obama cho biết rất   lo lắng e sợ khủng hoảng nợ khu vực Euro ảnh hưởng đến nền kinh tế Mỹ   chưa hồi phục và đang đi vào khủng hoảng suy thoái kép (4).&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: center; font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;&lt;img src="http://ethongluan.org/images/stories/images/no_kep1.jpg" alt="" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;em&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;&lt;br /&gt;Mười nước có nợ cao nhất thế giới&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;Quả   thực nền kinh tế Mỹ chưa hồi phục từ sau khủng hoảng nợ subprimes năm   2008. Sau đợt tung 1700 tỷ USD nới lỏng định lượng QE1 vào cuối năm  2008  chủ yếu để mua nợ xấu ngân hàng suy sụp, bù đắp vốn cho một số đại  xí  nghiệp phá sản, và mua công khố phiếu trả nợ cũ, nền kinh tế Mỹ đã  vực  lên nhưng rất yếu. Do đó, cuối năm 2010, Ngân hàng trung ương Mỹ  FED  phải bơm thêm 600 tỷ USD mua công khố phiếu, mong giảm lãi suất và  kích  thích đầu tư. Hiêu quả của gói nới lỏng định lượng QE2 đã không  đạt được  mong muốn đề ra. Tình trạng thất nghiệp vẫn ở mức cao 9,1%.  Các ngân  hàng lớn sau khi được tiếp sức đã trở lại lời đáng kể và chia  nhau tiền  thưởng « bonus » (140 tỷ USD năm 2010) trong khi sa thải nhân  viên và  không nới lỏng cho các xí nghiệp cần đầu tư. Các đạo luật nhằm  tách rời  hoạt động kinh doanh đầu cơ (banques d’affaires) và ký thác  (banques de  dépôts) đã bị trì hoãn trong việc thực thi vì áp lực của  lobby ngân  hàng. Chính việc không tách rời này tại châu Âu đã khiến  ngân hàng Dexia  bị khủng hoảng do nợ xấu bất động sản hơn 100 tỷ euros  và phải tái cấu  trúc với cái giá đáng kể. Việc tiêu chuẩn hoá phát hành  các loại tín  dụng thứ cấp (dérivés de crédits, credit swaps) mang tính  hiểm tai như  CDS (credit default swaps- hiểm tai không trả)- nhân tố  chủ yếu trong  việc lan rộng của nợ subprimes- đã không được thực hiện.  Đây chính là  những tích sản được coi là độc hại (actifs toxiques) mà  hiện các ngân  hàng lớn Âu Mỹ đang nắm giữ với số lượng rất lớn. Trong  gói nợ khổng lồ  của Ái Nhĩ Lan và Hy Lạp, thành phần CDS chiếm tỷ lệ  đáng kể. Các ngân  hàng Tây Ban Ban Nha được ước tính chứa 230 tỷ euros  tích sản độc hại  trong đó 50 tỷ liên quan đến bất động sản. Ngân hàng  Pháp Société  Générale chứa đến 35 tỷ euros tích sản độc hại. Ngân hàng  Dexia với trên  100 tỷ euros tích sản độc hại đã khiến chính phủ Pháp  phải bảo đảm 33  tỷ euros cho phần tái cấu trúc ‘bad bank’. Pháp đang lo  ngại bị xuống  hạng bởi cơ quan đánh giá tín dụng Moody’s (5). Đây là  mối lo thực sự vì  sẽ ảnh hưởng đến lãi suất công khố phiếu hiện đã khá  cao (3%) so với  Đức (2,4%).&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;Bài học nợ subprimes đã không được cả Mỹ lẫn Âu rút tỉa vì thế lực của giới tài chính&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;Hiện   ông Obama đang ở trong tình thế bị đảng Cộng hoà ngăn cản (tái cử !)   khi đưa ra những biện pháp chống suy thoái như kế hoạch trợ giúp tăng   việc làm 447 tỷ MK và tăng thuế nhà giàu trên 200 000 USD. Mỹ, mặc dù   những hạn chế vì nợ công và khiếm hụt ngân sách cao vẫn còn khả năng để   áp dụng một chính sách tăng chi phí đầu tư (với sự hỗ trợ của FED) đối   với những lĩnh vực mũi nhọn gia tăng công ăn việc làm (hạ tầng cơ sở,   môi sinh, giáo dục..). Lý do là Mỹ có khả năng phát hành Mỹ kim, một   đồng tiền được dùng làm dự trữ quốc tế và vẫn cao giá. Đây là điều mà   các nước sử dụng đồng Euro không làm được, và khiến đi đến bất đồng quan   điểm giữa Mỹ và châu Âu trong việc giải quyết khó khăn hiện nay. Cuối   cùng thì Mỹ thừa nhận là châu Âu phải ưu tiên giải quyết vấn đề nợ công   nhưng đề nghị một chính sách khắc khổ đúng mức để không làm tụt giảm   phát triển. Điểm quân bình này vẫn là điều gây tranh cãi và khó thực   hiện (vì phải tăng thu, giảm chi nói chung mà vẫn có biện pháp kích   thích đầu tư). Giáo sư được giải Nobel kinh tế Joseph Stiglitz thì dứt   khoát phê phán chính sách khắc khổ (‘quy tắc vàng’ về quân bình ngân   sách), cho rằng nó kềm hãm phát triển. Chúng tôi cho rằng phải nhìn vấn   đề theo chính sách đối phó đoản kỳ hay trường kỳ và tùy thực trạng từng   nước. Hiện nay chỉ hai nước Thụy Điển và Gia Nã Đại là thực hiện thành   công chính sách khắc khổ. Đối với các nước châu Âu đang gặp khủng  hoảng  trầm trọng, chắc sẽ phải ưu tiên « quy tắc vàng » về quân bình  ngân sách  vì các nước này đã quá buông lỏng quản lý ngân sách.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;Dù   sao cái vòng luẩn quẩn giữa tăng trưởng giảm và nợ cao rất khó giải   quyết. Nước Nhật hơn 20 năm nay vẫn chưa ra khỏi vòng luẩn quẩn này vì   số nợ khổng lồ hơn 220% GNP, mặc dù chỉ có 5% là nợ nước ngoài. Mỹ sẽ   phải đối phó với vấn nan này trong tương lai vì đã sống quá lâu trên mức   khả năng của mình (cả chinh quyền và người tiêu thụ) (6) như ông Obama   đã thừa nhận. Nợ quá nhiều là giới trẻ sẽ phải trả. Trước mắt, những   tranh chấp có tính cách giáo điều và phe phái (Cộng hoà, Dân chủ) sẽ   khiến Mỹ không giải quyết thực sự tình trạng thất nghiệp cao. « Giấc mơ   Mỹ quốc » giờ đây không còn nữa. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;Châu   Âu hiện cũng phải giải quyết vấn đề nợ công và khiếm hụt ngân sách mà   nếu tính chung khu vực euro thì khối nợ tổng cộng (85,1% GDP, 2010) và   khiếm hụt trung bình (6% GDP) còn thấp hơn nhiều so với Mỹ (100% và 10%   GDP). Vấn đề là đối với các nước ngoại vi (pays périphériques) như Hy   Lạp, Ái Nhĩ Lan, Ý chưa kể Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha thì mức nợ công và   khiếm hụt ngân sách rất cao. Năm 2010, 14 trên 17 thành viên khu vực   Euro ( kể cả Đức, Pháp) đã vượt mức nợ công tối đa 60%, một trong 4 tiêu   chuẩn của hiệp ước Maastricht. Sự vượt mức này phần lớn do hậu quả của   chính sách đối phó với khủng hoảng năm 2008 (Pháp, Đức), và chạy theo   bong bóng bất động sản ở một số nước như Ái Nhĩ Lan, Tây Ban Nha. Về   khiếm hụt ngân sách các nước như Ái Nhĩ Lan (32,4% GDP), Hy Lạp (10,5%),   Tây Ban Nha (9,2%), Bồ Đào Nha (9,1%), Pháp (7%) đều đã vượt mức tối  đa  3% GDP của tiêu chuẩn Maastricht mà không có cơ chế cảnh báo, chế  tài  thích đáng. Chỉ có Đức là tuân thủ tiêu chuẩn. Ủy ban châu Âu (ủy  viên  kinh tế) và chủ tịch nhóm Euro, ông Jean Claude Juncker, bất lực,  trông  vào hai nước Đức, Pháp thường xuyên bất đồng trong việc giải  quyết. Điểm  bất đồng chính cho đến nay: Đức không chấp nhận giải pháp  phát hành  « euro-bonds » được ông J.Cl.Juncker và hầu hết các kinh tế  gia cho là  toàn hảo nhất để giải quyết vấn đề nợ. Đức cũng không chấp  nhận đề nghị  của Pháp muốn FESF vay BCE hầu gia tăng khả năng tác dụng  đòn bảy 440 tỷ  euro vì cho là trái với quy lệ của BCE (điều 123) và  quốc hội Đức không  chấp nhận.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;Cuộc khủng hoảng nợ khu vực Euro trước hết là khủng hoảng lãnh đạo&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;Chúng   ta biết khâu yếu nhất của khu vực Euro là Hy Lạp. Trong việc xin gia   nhập khu vực Euro, Hy Lạp đã tìm cách gian lận các con số thống kê mà   phải đến năm 2009, sự thật mới được chính phủ Papandréou công bố (khiếm   hụt 12,7% rồi 13,6% GNP thay vì 6%) và hậu quả là bị cơ quan đánh giá   tín dụng S&amp;amp;P xuống hạng BBB+ và gia tăng lãi suất công khố phiếu. Ở   đây, tất cả các nhà phân tích đều thừa nhận là khu vực Euro đã quá dễ   dãi để Hy Lạp gia nhập mặc dù không đủ tiêu chuẩn. Đi kèm với khiếm hụt   ngân sách là khối nợ tăng vọt vì nước nhỏ bé 10 triệu dân này đã sống   quá khả năng của mình nhiều lần (nợ 350 tỷ euros). Lý do mà người đều   biết là nền kinh tế nước này sống dựa vào mọi hình thức « kinh tế ngầm»   để trốn thuế, từ người lái taxi đến ông chủ nhà hàng, bác sĩ..(khoảng  35  tỷ euro năm 2010), đặc quyền đặc lợi về đất đai (giáo hội Chính  thống),  miễn thuế lợi tức (giới vận chuyển hàng hải), xây cất bất hợp  pháp, về  hưu quá sớm (50 tuồi), viên chức tham ô (ban tổ chức thế vận  hội 2004 đã  tăng chi phí hàng chục lần)….&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;Trước   tình trạng có nguy cơ phá sản, vào tháng 5/2010, cộng đồng châu Âu và   IMF đã phải phải đưa ra kế hoạch cứu trợ 110 tỷ euro trong 3 năm (gói   thứ sáu 8 tỷ euro vừa được chấp thuận để tránh phá sản, nhưng chỉ là tạm   thời). Khu vực Euro cũng đề ra Quỹ ổn định tài chính châu Âu (FESF)  với  750 tỷ euro (440 tỷ do khu vực Euro đóng góp mà Đức, Pháp chiếm  phân  nửa, 250 tỷ do IMF) để trợ giúp cho các nước gặp khó khăn. Quỹ này  phải  đến 21/7/2011 mới mở rộng thẩm quyền (cho phép mua lại trái phiếu  trên  thị trường, cho các quốc gia đang gặp khó khăn vay và trợ giúp  các ngân  hàng gặp khó khăn). Quy chế mở rộng này phải chờ đến trung  tuần tháng  10/2011 mới được 17 nước phê chuẩn. Đi kèm theo sự trợ giúp,  Hy lạp phải  chấp nhận một chính sách khắc khổ gắt gao và đã đưa đến  đình công liên  tục. Mặc đù vậy, tiêu chỉ hạ khiếm hụt không thực hiện  nghiêm chỉnh (năm  2011, khiếm hụt khoảng 8,5% so với 7,4% đề ra. Kế  hoạch khắc khổ mới dự  trù cho nghỉ việc 30 000 nhân viên, giảm lương,  tư nhân hoá một số lĩnh  vực… Việc không thực hiện còn do mức tăng  trưởng của Hy Lạp trong ba  năm liền là số âm (-5% năm 2011) nên không  có đủ thuế thu. Đây là cái  vòng luẩn quẩn mà Hy lạp sẽ không có đường  giải quyết món nợ nếu không  được xoá nợ đáng kể và đặc biệt là phải  được trợ giúp đầu tư. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;Vào   cuối năm 2010, nợ công của Ái Nhĩ Lan (Ireland) cũng bùng nổ đưa đến  kế  hoạch cứu trợ 85 tỷ euro của cộng đồng châu Âu và IMF. Ngân hàng  trung  ương châu Âu (Banque Centrale Européenne - BCE) cũng phải phá rào  mua  lại hàng chục tỷ trái phiếu. Cho đến nay, kế hoạch khắc khổ đi kèm  với  khích lệ đầu tư đã có phần hiệu quả.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;Về   nợ công của Bồ Đào Nha (Portugal) cũng bùng nổ vào tháng 5/2011 khiến   cộng đồng châu Âu và IMF cũng phải cứu trợ đặc biệt 78 tỷ euro chưa kể   ngân hàng trung ương châu Âu mua lại hàng chục tỷ trái phiếu. Bồ Đào  Nha  phải cam kết đưa ra kế hoạch khắc khổ giảm khiếm hụt còn 5,9% năm  2011  so với 9,1% năm 2010. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;Tinh   trạng của Ý cũng rất trầm trọng. Nợ công lên đến 1900 tỷ euro (120%   GNP), bị sụt hạng A và hiện phải vay với lãi suất 6%. Ngân hàng BCE đã   phải mua lại cấp thời hàng chục tỷ trái phiếu nhưng không đủ. Ý đã đưa   ra kế hoạch khắc khổ mạnh mẽ và hứa thực hiện cân bằng ngân sách năm   2013 nhưng vì tỷ lệ phát triển quá thấp (thu thuế giảm) nên khó có khả   năng thực hiện. Chưa kể những khiếm khuyết cơ cấu trầm trọng ( lậu thuế,   tuổi về hưu thấp..) và tình hình bất ổn chính trị nội bộ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;Kế hoạch cuối cùng để cứu Hy-Lạp và đồng Euro&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;Bị   thế giới thúc bách và tình thế nợ ngày càng nguy ngập, khu vực Euro và   Liên minh châu Âu đã họp bàn ngày 23/10 và 26/10/2011 để đưa ra kế  hoạch  giải quyết tổng thể và lâu dài, được coi là cơ hội cuối để cứu Hy  Lạp  và đồng Euro. Đêm 26/10/2011 được coi là đêm dài nhất tại  Bruxelles (10  giờ thương thảo căng thẳng) với 20.000 ký giả theo dõi.  Kết quả là những  bước tiến đáng kể sau, đã khiến thị trường chứng khoán  thế giới tăng  vọt (CAC40 tăng 6,2%..):&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;-Đối   với Hy Lạp : Các ngân hàng, sau nhiều cò kè đã phải chấp nhận xoá nợ   50% trên trị giá trái phiếu Hy Lạp 200 tỷ euro trong tổng số 350 tỷ nợ   (7). Đây là một bước tiến và là thành công chính của hội nghị vì ngày   21/7/2011, các ngân hàng chỉ « tự nguyện » xóa nợ 21%. Tất nhiên điều   này gây khó khăn cho các ngân hàng giữ nhiều trái phiếu Hy Lạp nhất, đặc   biệt là các ngân hàng Hy Lạp chiếm giữ 22% trái phiếu. Để bù đắp vào  sự  mất mát và để đáp ứng tiêu chuẩn Bâle 3 về vốn tự hữu (9%), các ngân   hàng được yêu cầu tái bổ sung vốn (recapitaliser) 108 tỷ euro nhưng   không nói phương cách thực hiện. Đối với Pháp, các ngân hàng chỉ cần bổ   sung 10 tỷ và có thể tự thực hiện bằng cách lấy từ trị giá lợi nhuận   tương ứng, không cần Nhà nước đóng góp. Trong mọi trường hợp, các ngân   hàng sẽ hạn chế cấp tín dụng cho các tư nhân, xí nghiệp cần vốn và do đó   ảnh hưởng đến phục hồi kinh tế.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;Hy   lạp cũng được cho vay 100 tỷ euro (trong kế hoạch trợ giúp 2) trong 4   năm với lãi suất thấp 3,5%. Hơn nữa, trên 400 triệu euro sẽ được đầu tư   để phục hồi phát triển (đi đúng hướng).&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;-Về   vai trò của Ngân hàng trung ương châu Âu BCE: Tân chủ tịch người Ý đã   can đảm hứa sẽ tiếp tục mua lại các trái phiếu những nước gặp khó khăn   như trước đây mặc dù có phần « không mấy hợp lệ » (non conventionnelle)   so với nội quy.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;-Về   việc tăng cường khả năng tác dụng 440 tỷ euro của FESF. Thực ra khả   năng cho vay 440 tỷ euro đã bị giảm gần một nửa vì đã dùng để cứu Ái Nhĩ   Lan và Bồ Đào Nha, chưa kể phải dành ra 100 tỷ euro cho kế hoạch thứ   hai để cứu trợ Hy Lạp. Để có thể đối phó với nhu cầu của các nước ngập   nợ cần được giúp đỡ (trong đó có cả Ý), phải sử dụng phương thức đòn bảy   tăng hiệu lực gấp bốn để có được khoảng 1.000 tỷ euro trong thời gian   đầu. Các biện pháp tăng hiệu lực của FESF gặp trở ngại vì giới hạn mà   quốc hội Đức đưa ra:Không cho phép FESF nhờ BCE và không tăng đóng góp.   Hai biện pháp đề ra có thể kết hợp để tăng hiệu lực: Một là FESF sẽ bảo   lãnh một phần các trái phiếu của các nước mang nợ cần vốn, hai là  thiết  lập một quỹ đặc biệt dựa vào IMF để có thể nhận đóng góp của các  nhà đầu  tư bên ngoài (kể cả Trung Quốc, Nga, Nhật, tỏ ý rất muốn ‘đóng  góp’).  Trung Quốc với khối dự trữ ngoại tệ khổng lồ 3200 tỷ USD và giữ  hàng  trăm tỷ trái phiếu Hy Lạp, Ý nay rất cần sự phục hồi của Âu châu  và đồng  Euro, vì 1/3 xuất khẩu nước này là châu Âu. Những tháng gần đây  nhiều  nhà máy xuất khẩu sang châu Âu đã phải đóng cửa vì hoạt động sa  sút. Cứu  Euro là cứu chính mình. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;-Đặc   biệt quan tâm đến tình trạng khả năng trả nợ 1900 tỷ của Ý. Khu vực   Euro quy trách Ý không thực hiện các cam kết về giảm khiếm hụt ngân sách   và cải tổ kinh tế (tăng tuổi về hưu lên 67, kế hoạch kích thích đầu   tư). Thủ tướng Berlusconi đã hứa chấp hành nghiêm chỉnh để có thể hưởng   sự giúp đỡ của FESF. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;-Về   cải tổ khả năng lãnh đạo khu vực Euro, hội nghị đồng ý để uỷ viên kinh   tế của Ủy ban châu Âu kiêm nhiệm đặc trách về khu vực Euro. Đây chỉ là   bước tiến nhỏ đối với yêu cầu một cơ chế lãnh đạo kinh tế châu Âu   (gouvernance économique européenne) do Pháp đề nghị.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;Phải   nói là những quyết định của hội nghị Bruxelles tuy chưa đầy đủ nhưng  đã  tạm thời xoa dịu những nỗi lo ngại của thị trường nhất là đối với sự   phá sản của Hy Lạp. Nhưng sự xoa dịu này chỉ là nhất thời. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;Thực   vậy, nếu những quyết định của hội nghị Bruxelles có thể nhất thời làm   giảm nguy cơ tan rã của đồng Euro và châu Âu, nhưng những thách đố kế   tiếp không nhỏ. Thách đố thứ nhất là khả năng thực hiện những biện pháp   đã đề ra mà không có xáo trộn xã hội do những biện pháp khắc khổ quá   đáng và không công bình gây ra. Thách đố thứ hai là sự đổ vỡ hệ thống   ngân hàng (hiện đang bị xáo trộn và càng xáo trộn hơn) như đã xảy ra cho   Lehman Brothers. Nhưng thách đố quan trọng hơn vẫn là khả năng thực   hiện những biện pháp kích thích sự tăng trưởng, đặc biệt là tại những   nước yếu nhất trong khu vực Euro. Bởi nếu không tăng trưởng thì thu càng   ít và nợ cùng khiếm hụt càng tăng, cái vòng lẩn quẩn mà chúng ta đã   biết. Giáo sư Mỹ nổi tiếng Nouriel Roubini, người đã đoán trước hai năm   về khủng hoảng nợ subprimes 2008, vừa cho rằng có xác suất trên 50% nền   kinh tế các nước phát triển sẽ gặp suy thoái mới năm 2012 (suy thoái   kép). Ông đưa ra hai giải pháp: Giảm giá đồng Euro để tăng xuất khẩu và   đưa mức lãi suất cho vay xuống gần mức 0% để phục hồi phát triển ngắn   hạn. Đây cũng là ý kiến của người vừa được giải Nobel kinh tế năm 2011   (Thomas Sargent và Christopher Sims) . &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;Chúng   tôi cho rằng chúng ta phải chuẩn bị cho khả năng suy thoái mới năm  2012  khi mà chính những nước đầu đàn khu vực Euro như Đức và Pháp đã  đưa ra  những dự kiến theo hướng này. Điều mà chúng ta muốn biết là hậu  quả sự  suy thoái đó đối với nền kinh tế hàng thứ nhì thế giới: Trung  Quốc.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;Theo   giáo sư Roubini, sự giảm nhu cầu nhập cảng của châu Âu và Mỹ cũng như   mức nợ xấu rất cao, đặc biệt là trong lĩnh vực bất động sản (8) khiến   cho người ta có thể dự kiến một sự hạ cánh mãnh liệt của Trung Quốc   trong hai, ba năm sắp tới. Ông thêm rằng hiện chưa có một trường hợp   thoát hiểm nhẹ nhàng nào trong quá khứ đối với tăng phát (boom) do siêu   đầu tư gây ra. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;Kinh   tế thế giới suy trầm hơn vào thời kỳ 2008 với những hệ quả chính trị,   xã hội. Trung Quốc hạ cánh với những hệ quả khó lường cả đối nội lẫn  đối  ngoại. Phải chăng đây là bức tranh đen tối đang chờ đợi chúng ta.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: right; font-family:verdana;" align="right"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;Tiến Hồng&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;. Rennes, 28/10/2011&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="st" style="font-size:100%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 153);font-size:100%;" class="st"&gt;&lt;em&gt;NGÀY MỚI TRÊN SÔNG IRRAWADDY&lt;/em&gt; Từ Con Đập Myitsone Tới Chuỗi Đập Sông Mekong&lt;/span&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Gửi Nhóm Bạn Cửu Long&lt;br /&gt;và VN 2020 Mekong Group &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div align="right"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;em&gt;Hủy hoại môi trường sống, cho dù ở đâu và bao giờ, là&lt;br /&gt;một hình thái khác của bạo động và vi phạm nhân quyền &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;h3&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Một Thoáng Miến Điện&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;  Miến Điện từng được biết tới như một vùng Đất Vàng – Shwe Pyidaw, một  đất    nước rất giàu có về tài nguyên thiên nhiên với gỗ quý, đá kim  quý, dầu khí,    đất đai phì nhiêu nhất Á Châu như vùng châu thổ  Irrawaddy diện tích 255,000    km2 là cả một vựa lúa trù phú và thêm một  vựa cá khổng lồ ngoài khơi vịnh Andaman.    Một đất nước đẹp đẽ như vậy  với cả ngàn ngôi chùa vàng lấp lánh nhưng lại là    một đất nước của  nghèo khổ với ba phần tư dân chúng thất học và thiếu ăn, còn    tệ hơn  dưới thời thực dân Anh. Với dân số gần 54 triệu, diện tích 676 552km2     gấp đôi Việt Nam, bằng diện tích nước Pháp và Anh cộng lại. Tây và tây  bắc giáp    với Ấn Độ và Bangladesh, bắc và đông bắc giáp với Trung Quốc  và Lào, đông và    đông nam giáp với Thái Lan. Có hai con sông chính  chảy từ bắc xuống nam tạo    nên những thung lũng và đồng bằng đẫm phù  sa. Con sông Irrawaddy dài nhất xuất    phát từ cao nguyên Tây Tạng băng  qua vùng đồi núi Kachin phía đông bắc Miến    rồi chảy dài suốt 2000 km  về hướng nam với chặng cuối chia ra làm nhiều nhánh    trước khi đổ ra  biển khơi Ấn Độ Dương.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; Là mạch sống và cũng là thủy lộ giao thông chính của Miến từ thời thực dân    Anh. “&lt;em&gt;Con đường tới Mandalay&lt;/em&gt;”  đã đi vào vần thơ bất hủ của Rudyard    Kipling, văn hào Anh đầu tiên  được giải Nobel văn chương, được mọi người biết    tới như một nhà văn  của thời kỳ thuộc địa. “&lt;em&gt;The Ballad of East and West&lt;/em&gt;”    (1892) vẫn còn luôn luôn được trích dẫn: &lt;em&gt;Oh, East is East, and West is West,    and never the twain shall meet&lt;/em&gt;  ! Đông là Đông, và Tây là Tây, và hai ngả    ấy chẳng bao giờ gặp nhau !  Mandalay theo huyền thoại Miến Điện được coi là    vùng đất Phật. Tương  truyền rằng Đức Phật Thích Ca và môn đồ Ananda khi viếng    thăm đồi  Mandalay đã tiên tri rằng tới năm Phật lịch 2400, thì Mandalay sẽ trở     thành một trung tâm truyền bá Phật học. Do đó vào năm 1857 vua Miến  Điện Mindon    đã di chuyển cung điện tới gần đồi Mandalay nơi khúc  quanh của con sông Irrawaddy    và tiếp sau đó rất nhiều Phật học viện  tráng lệ được xây cất, đó là các công    trình nghệ thuật kiến trúc bằng  gỗ quý được trạm trổ vô cùng tinh vi. Mandalay    nghiễm nhiên trở  thành một trung tâm văn hóa Phật giáo. Nhưng rồi sau đó Mandalay    rơi  vào tay người Anh và tiếp đến Thế Chiến Thứ Hai, tất cả đã trở thành tro     than. Mandalay đã điêu tàn và ngày nay trở thành cái bóng của quá  khứ. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Miến Điện từng được kể  là một trong những thuộc địa đem lại lợi lộc nhất cho    đế quốc Anh.  Kyaw Nyein đã mô tả đất nước Miến Điện dưới thời Anh đô hộ như    sau: “&lt;em&gt;Đó  là một xã hội hình tháp – social pyramid với dưới đáy là bao nhiêu     triệu người dân Miến nghèo khổ, ngu dốt và bị bóc lột, và trên đỉnh là  một thiểu    số người ngoại quốc Anh, Ấn và Hoa...&lt;/em&gt;”.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;  Để rồi hơn một nửa thế kỷ sau tình hình không có gì đổi khác, cho dù  người    Anh đã ra đi, nhưng cũng vẫn là xã hội hình tháp ấy với nguyên  dưới đáy là hàng    chục triệu những người Miến Điện nghèo khổ ngu dốt  và bị bóc lột, chỉ có khác    là bị bóc lột triệt để hơn bởi chính đồng  bào của họ: đám tướng lãnh quân phiệt    Miến. Năm 1989, chánh quyền  quân phiệt đổi tên nước Miến Điện là Myanmar theo    chế độ Cộng Hòa Xã  Hội Liên Bang. Thư từ nước ngoài gửi về với tên Miến Điện    – Burma sẽ  bị đóng dấu phát hoàn với lý do: “Burma, country unknown”. [5]&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;h3&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; Hoàng Hôn trên Sông Irrawaddy [ 2007 - 2011 ]&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt; &lt;p&gt; Từ tháng 5 năm 2007, theo &lt;em&gt;The New Light of Myanmar&lt;/em&gt;  tờ báo nhà nước    Miến Điện, thì chánh quyền quân phiệt Rangoon và  Trung Quốc đã hoàn tất 7 dự    án thủy điện lớn trên sông Irrawaddy với  tổng công suất 13,360 MW, đi tới một    ký kết giữa Công Ty Đầu Tư Điện  Lực Trung Quốc (CPI / China Power Investment    Co.) và Bộ Điện Lực Miến  Điện. &lt;/p&gt; &lt;p&gt; Từ cuối năm 2007, cho dù bản tường trình EIA / Lượng Giá  Ảnh Hưởng Môi Sinh    chưa hoàn tất, Trung Quốc đã cho khởi công xây  con đập thủy điện Myitsone lớn    nhất Miến Điện cũng là lớn nhất Đông  Nam Á, công suất dự trù lúc ban đầu là    3,600 MW trên sông Irrawaddy [  gấp 3 lần con đập Cảnh Hồng / Jinghong Dam trên    dòng chính sông  Mekong] . Nhưng đến tháng 12, 2009 trong chuyến viếng thăm của    Phó  Thủ Tướng Trung Quốc Tập Cận Bình / Xi Jinping, công suất con đập  Myitsone    đã được tăng từ 3,600 MW lên tới 6.000 MW [ gấp 4 con đập  Mạn Loan/ Manwan,    Vân Nam.] &lt;/p&gt; &lt;p&gt; Vị trí con đập nằm ngay trên hợp  lưu của hai nhánh sông Mayhka và Malihka,    cách Myitsone thủ phủ của  bang Kachin 42 km về hướng bắc [Bản Đồ I]. Theo IRN/    International  Rivers Network, trụ sở ở Berkeley California thì nếu không gặp    trắc  trở, con đập Myitsone sẽ hoạt động phát điện vào năm 2018, với 90% lượng     điện sản xuất sẽ được chuyển về Trung Quốc và chỉ riêng công ty Quốc  Doanh Đầu    Tư Điện Lực Trung Quốc CPI / China Power Investment Corp.  được hưởng tới 70%    phần lợi nhuận.&lt;br /&gt;[ Tập Cận Bình / Xi Jinping,  theo dự đoán, sang năm 2012 sẽ thay thế Hồ Cẩm    Đào trong chức vụ Tổng  Bó Thư Đảng CS và Chủ Tịch nhà nước Trung Quốc.] &lt;/p&gt; &lt;h3&gt; Mọi Lượng Giá Ảnh Hưởng Môi Sinh Bị Che Dấu.&lt;/h3&gt; &lt;p&gt;  Chỉ sau khi thỏa ước hai nước đã ký kết, như một chiếu lệ, công ty điện  lực    Trung Quốc CPI mới có kế hoạch đề cử một tổ chức phi chánh phủ  có tên BANCA    / &lt;em&gt;Biodiversity and Nature Conservation Association&lt;/em&gt;  thực hiện một cuộc    khảo sát về ảnh hưởng môi sinh [EIA / Environment  Impact Assessment] của con    đập Myitsone. BANCA đã báo động về tình  trạng nguy hiểm khi vị trí con đập xây    gần&lt;em&gt; rãnh nứt động đất / earthquake fault line&lt;/em&gt;;  cùng với tác hại phá    rừng khai quang khu xây đập, sẽ không còn rừng  để ngăn lũ, gây ngập lụt các    vùng cư dân như thị trấn Myitkyina. Họ  đề nghị thay thế dự án đập Myitsone bằng    2 con đập nhỏ hơn nhưng đã  bị các công ty Trung Quốc và giới quân phiệt Miến    Điện bác bỏ. Không  những thế họ còn bị áp lực bắt tổ chức này phải im tiếng.    Nhưng rồi  thông tin của bản tường trình ấy cũng bị tiết lộ, mở màn cho một phong     trào vận động rộng lớn hơn của giới trí thức và các nhóm hoạt động môi  sinh    nhằm “&lt;em&gt;Cứu Con Sông Irrawaddy!&lt;/em&gt;” như huyết mạch và cũng là cái nôi của    nền văn hóa Miến Điện. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;  Ngày 19 tháng 09, 2011 là một dấu mốc đáng ghi nhớ, đây là lần đầu tiên  có    một cuộc hội thảo quy mô với hơn 400 người tham dự, trong số đó  có cả các chức    sắc của chánh phủ Miến Điện về “Những Thuận Lợi và Bất  cập của Công trình Myitsone”.  &lt;/p&gt; &lt;p&gt; Tiến Sĩ Tun Lwin, nguyên Tổng  Giám Đốc Khí Tượng Thủy Văn phát biểu ông chống    dự án đập vì hậu quả  làm thay đổi khí hậu, gây bão lụt và mực nước sông trồi    xụt.&lt;br /&gt;Win  Myo Thu, Giám Đốc Quản lý Phát triển Hệ Sinh Thái / EcoDev tại Rangoon  cũng    có quan điểm chống dự án đập. “Không còn hoài nghi là con đập sẽ  hủy hoại môi    trường và câu hỏi đặt ra là con đập ấy có thực sự mang  lại lợi ích cho cho nền    kinh tế Miến Điện hay không?” [8]&lt;/p&gt; &lt;p&gt; Cho  dù phong trào chống đối con đập Myitsone gia tăng nhưng các công ty xây     đập Trung Quốc và đối tác là các tay tài phiệt Miến vẫn cứ ngạo nghễ  cho tiến    hành công trình xây đập.&lt;/p&gt; &lt;p&gt; Theo Tổ Chức Môi Sinh  Kachin có trụ sở ở Chiang Mai Thái Lan, thì tình trạng    vi phạm nhân  quyền và cả đàn áp cư dân địa phương đã luôn luôn diễn ra trên    vùng  xây đập. Cảnh quan thiên nhiên và di sản văn hóa của sắc tộc Kachin đang     từng ngày bị hủy hoại, với 40 ngôi làng quanh vùng xây đập sẽ hoàn  toàn bị ngập    lụt và hơn 10 ngàn cư dân sẽ mất hết nhà cửa và bị cưỡng  bách phải di dời. Chưa    kể đến trường hợp nếu con đập bị vỡ do động  đất thì sẽ là thảm họa cho hàng    triệu cư dân hạ nguồn. Ai cũng biết  Bắc Miến cũng như Vân Nam và các tỉnh tây    nam Trung Quốc là vùng động  đất đang hoạt động / &lt;em&gt;seismically active zone&lt;/em&gt;)    [9] &lt;/p&gt; &lt;p&gt;  Tháng 6 năm 2010, sau Tập Cận Bình là Thủ Tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo /  Wen    Jiabao đã tới thăm giới lãnh đạo quân phiệt Miến Điện để “&lt;em&gt;thảo luận về các    vấn đề năng lượng&lt;/em&gt;”  cũng có nghĩa là hai nước sẽ phải tiến hành nhanh và    đẩy mạnh kế  hoạch xây chuỗi đập thủy điện trên lãnh thổ Miến. Đập Myitsone trên     sông Irrawaddy chỉ là một trong 7 dự án và ngoài Công Ty Đầu Tư Điện Lực  Trung    Quốc CPI thì nay đã có thêm một công ty xây đập lớn khác nữa  cũng của Trung    Quốc CDC / Datang International Power Generation Co.  tham dự vào. &lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;em&gt;[ Tưởng cũng nên ghi lại ở đây là chính Công  Ty Datang này đã nhận thầu    xây cất hai con đập trong một chuỗi 11 dự  án đập trên dòng chính Sông Mekong    vùng Hạ Lưu đang gây rất nhiều  tranh cãi: đập Pak Beng 1,320 MW và đập Xanakham    1,000 MW cả hai nằm  trong lãnh thổ Lào.] &lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  Cho dù gặp sự chống đối mạnh mẽ của sắc  dân Kachin, cả đụng độ võ trang với    cư dân địa phương chống cưỡng  bách di tản, với cả các vụ nổ bom (17/04/2010)    nơi công trình xây đập  đã khiến 4 công nhân Trung Quốc chết và nhiều người khác    bị thương,  thì ngay sau đó cư dân sắc tộc Kachin bị quân đội Miến Điện bắt bớ,     tra tấn và đàn áp dữ dội hơn. Kế hoạch cưỡng bách tái định cư / forcibly  relocated    và tiến độ xây đập vẫn không hề bị chậm lại. &lt;h3&gt;Vẫn Một Trung Quốc Cao Ngạo Không Chấp Nhận Đối Thoại&lt;/h3&gt; &lt;p&gt; Rất sớm, từ 2006 đã có một tổ chức chánh trị mang tên &lt;em&gt;Kachin Independence    Organization / KIO&lt;/em&gt;  lên tiếng chống lại dự án đập Myitsone. Đây không phải    chỉ là tiếng  nói giới hạn trong quần chúng vùng xây đập, ảnh hưởng của họ đã    vươn  xa tới thủ đô Rangoon, tới cả Bắc Kinh. Họ đã nhiều lần viết thư cho  chánh    phủ Trung Quốc cho rằng ảnh hưởng tác hại không thể hồi phục  của con đập Myitsone    là không thể chấp nhận được, đặc biệt trên vùng  châu thổ Irrawaddy cũng là vựa    lúa nuôi sống cư dân Miến Điện. KIO  cũng đã tiên liệu khả năng bộc phát những    cuộc tranh chấp vũ trang  với cư dân địa phương nếu dự án vẫn cứ tiến hành. Nhưng    như từ bao  giờ, chánh quyền Bắc Kinh và cả các công ty xây đập Trung Quốc thì     vẫn cao ngạo, họ không thèm trả lời và từ chối mọi cuộc đối thoại. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;img src="http://www.vietecology.org/images/Articles/CongTrinhXayDapMyitsone.jpg" /&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;  Cùng với nhóm KIO, đồng bộ từ thủ đô Rangoon cũng hình thành những nhóm  môi    sinh khác hoạt động rất tích cực – đặc biệt là có thêm cả tiếng  nói hỗ trợ của    lãnh tụ dân chủ đối lập rất uy tín, bà Aung San Sui  Ky, cùng với các tổ chức    môi sinh quốc tế có thanh thế như  International Rivers Networks / IRN – đã khiến    cho chánh phủ Miến  Điện không thể không lắng nghe. Quyết định ngưng xây con    đập Myitsone  trên sông Irrawady của Tổng thống dân sự Thein Sein như vén bức    màn  đêm và mở ra một ngày mới trên đất nước Miến Điện bấy lâu chưa hề có  sinh    hoạt dân chủ. Đây được xem là một đối đầu can đảm của một chánh  quyền dân sự    còn rất non trẻ với người láng giềng khổng lồ Phương  Bắc, thủ đoạn và nham hiểm    với ảnh hưởng còn bao trùm trên đất nước  Miến Điện trong nhiều thập niên. Quyết    định ấy cũng tạo ra một “tiền  lệ” rất ngoạn mục và đáng quan tâm đối với các    dự án đập thủy điện  của Trung Quốc, vượt cả ra ngoài lãnh thổ Miến Điện, để    thấy rằng “&lt;em&gt;tiếng nói của xã hội công dân&lt;/em&gt;” cho dù ở bất cứ đâu, cũng    phải được lắng nghe.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;  Tiền lệ Myitsone đã “như một bài học” cho Việt Nam và các quốc gia khác  trong    Lưu Vực Sông Mekong và cũng để thấy rằng những con đập “&lt;em&gt;Made in China&lt;/em&gt;”     ấy cho dù ở đâu, nếu cứ tiến hành “với bất cứ giá nào” chỉ để phục  vụ nhu cầu    năng lượng và quyền lợi của Trung Quốc mà không kể gì tới  những tàn phá về sinh    cảnh môi trường và cả xáo trộn cuộc sống các  cộng đồng cư dân trên các vùng    xây đập là điều không thể chấp nhận  được. Một câu hỏi được đặt ra là liệu đến    bao giờ người dân Việt Nam –  những cư dân Đồng Bằng Sông Cửu Long mới cất được    tiếng nói, và  tiếng nói ấy đến bao giờ mới được lắng nghe?&lt;/p&gt; &lt;p&gt; Và như vậy cũng dễ  hiểu tại sao Trung Quốc vẫn chuộng ký kết hợp đồng làm    ăn với các thể  chế độc tài, trong đó có Việt Nam – nhân danh ổn định chánh trị     nhưng là một thứ “chánh trị cơ hội”, chỉ tồn tại được bằng bạo lực đàn  áp. &lt;/p&gt; &lt;h3&gt; Bình Minh và Ngày Mới trên Sông Irrawaddy&lt;/h3&gt; &lt;p&gt; Ngày 30  tháng 09, 2011, như một chuyển biến rất đáng ngạc nhiên trong tình     hình chánh trị của Miến Điện, khi Tổng Thống dân sự Thein Sein đã ra  lệnh hoãn    công trình xây con đập thủy điện không lồ Myitsone của  Trung Quốc trên sông    Irrawady, từ bấy lâu đã gây rất nhiều tranh cãi.  Với tổn phí ban đầu lên tới    $US 3.6 tỉ MK có thể còn lớn hơn rất  nhiều khi tăng công suất con đập lên tới    6,000 MW, và chỉ riêng hồ  chứa cũng làm ngập một diện tích đất đai lớn hơn đảo    quốc Singapore  (khoảng 700 Km2), gây mất cân bằng hệ sinh thái vốn đã mong manh    của  lưu vực sông Irrawady, đồng thời cũng dìm sâu nhiều di tích đền đài như     cái nôi của nền văn hóa Miến Điện. &lt;/p&gt; &lt;p&gt; Trong một thông điệp gửi Quốc hội Miến Điện, Tổng Thống Thein Sein cho rằng    dự án đập Myitsone “&lt;em&gt;đã đi ngược lại nguyện vọng của dân chúng&lt;/em&gt;”. Đây    có thể coi là bước tiến đột phá trên đường “dân chủ hóa” biểu tượng nhất.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;  Tưởng cũng nên nhắc lại là cách đây hơn một năm, khi chế độ quân phiệt  hỗ    trợ cho cuộc bầu cử để đưa tới hình thành một chánh phủ dân sự  nhưng ban đầu    đã bị các giới chức Phương Tây đánh giá là “trình diễn  giả tạo”. Nhưng qua thực    tế, chánh quyền dân sự ấy đã có từng bước  tiến tới dân chủ hóa như: bớt kiểm    duyệt báo chí, nới lỏng việc xử  dụng internet, và quyền được hội họp, thả các    tù nhân chính trị và  đáng kể hơn nữa là mở rộng bang giao với các nước đối tác    khác nhằm  phát triển một đất nước Miến Điện lạc hậu với nền kinh tế trì trệ    từ  nhiều thập niên qua. Tiếng nói của dân chúng bắt đầu được lắng nghe, kể  cả    từ các thành phần dân chủ đối lập. &lt;/p&gt; &lt;p&gt; Sau nhiều năm bị giam  cầm và cả 7 năm quản thúc tại gia, lãnh tụ dân chủ đối    lập bà Aung  San Suu Kyi được thả ra. Ngay sau đó, từ tháng 8 năm 2011, bà đã    mạnh  dạn lên tiếng kêu gọi phong trào quần chúng hãy bảo vệ con sông  Irrawaddy    cùng với yêu cầu phải tái lượng giá ảnh hưởng môi sinh /  Environmental Impact    Assessment/ EIA của toàn dự án con đập Myitsone.  Ảnh hưởng tiếng nói của bà    Aung San Suu Kyi đã gây tiếng vang rộng  rãi trên diễn đàn quốc tế. Bà cũng đã    mau chóng tỏ ý hoan nghênh và  hậu thuẫn quyết định hoãn xây con đập Myitsone    của Tổng Thống Thein  Sein và cho rằng mọi chánh quyền nên lắng nghe tiếng nói    của người  dân. Các nhà hoạt động môi sinh thì hân hoan, coi đây một thắng lợi.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;img src="http://www.vietecology.org/images/Articles/AungSanSuuKy.jpg" /&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt; Giới quan sát am hiểu tình hình cho đây như một khúc rẽ mới “&lt;em&gt;như một cử    chỉ quay lưng lại với Bắc Kinh&lt;/em&gt;”  và giúp Miến Điện thoát khỏi vòng kiềm    tỏa bấy lâu của Trung Quốc.  Nó cũng có tác dụng xoa dịu nỗi bất mãn của dân    chúng đặc biệt là với  các sắc dân thiểu số Kachin sẽ bị tác hại trực tiếp bởi    chuỗi dự án  đập thủy điện trên sông Irrawady. &lt;/p&gt; &lt;p&gt; Các nhóm hoạt động môi sinh  thì vẫn hy vọng rằng chánh quyền Rangoon sẽ giữ    lời cam kết ấy, ít  nhất là trong nhiệm kỳ 5 năm của vị Tổng Thống đương nhiệm,    [bắt đầu  từ tháng 3, 2011 tới năm 2015].&lt;/p&gt; &lt;p&gt; Nhưng cũng để thấy rằng “&lt;em&gt;Bài học Myitsone&lt;/em&gt;”  chưa thể gọi là qua trang    và dừng lại ở đây vì đang có áp lực rất  mạnh mẽ từ Bắc Kinh để đảo nghịch quyết    định đột biến này. Ngày 14  tháng 10, 2011 tức là 2 tuần lễ sau ngày thông báo    chính thức của  chánh quyền Rangoon ra lệnh ngưng xây đập thì dân làng Kachin    vẫn  chưa thấy có biểu hiện nào là dự án bị ngưng lại.&lt;/p&gt; &lt;p&gt; Theo thông cáo báo chí của KDNG / &lt;em&gt;Kachin Development Networking Group&lt;/em&gt;     [14/10/2011] cho biết thì mọi trang thiết bị vẫn còn nguyên vẹn tại  chỗ, công    trình phá mỏ vàng cho hồ chứa đập Myitsone vẫn cứ tiếp tục.  Công nhân Trung    Quốc vẫn tiến hành cuộc khảo sát trắc địa phía nam  con đập, và công trình làm    con đường tiếp vận nối Myitsone tới thị  trấn Tenchong biên giới Trung Quốc thì    vẫn tiến hành. Mặc dầu đã có  lệnh đình hoãn từ chánh quyền Rangoon, nhưng ban    tham mưu Công Ty Đầu  Tư Điện Lực Trung Quốc / CPI đã ra lệnh giữ nguyên các    trang thiết  bị tại chỗ vì dự án sẽ tiếp tục khi mùa mưa qua đi. &lt;/p&gt; &lt;p&gt; Trước thực  tế ấy, dân làng Kachin không thể không hoài nghi về quyền hạn thực    sự  của Tổng Thống họ đối với các Đại Công Ty Xây Đập Trung Quốc. Tin vui  đến    với họ cũng thật ngắn ngủi và họ vẫn cảm thấy lo ngại về một  tương lai bất chắc.    Để thấy rằng, giữa ánh sáng và bóng tối, họ vẫn  phải tiếp tục cuộc tranh đấu,    nếu không muốn bóng đêm sẽ lại phủ  chụp, bởi vì cánh tay của Bắc Kinh thì rất    dài kết hợp với quyền lợi  của giới quân phiệt Miến Điện vẫn là một sức cản đáng    sợ. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;  Qua “Bài học Myitsone”, ý dân Miến Điện thì đã rất rõ, nhưng ý đồ của  “thiên    tử” Trung Quốc thì chưa biết ra sao vả người viết sẽ tiếp tục  tường trình và    theo dõi. &lt;/p&gt; &lt;h3&gt; Một Bất Ngờ và Bài Học Đắt Giá cho Trung Quốc&lt;/h3&gt; &lt;p&gt;  Khi ký kết được các thỏa ước với những chánh quyền độc tài như với  chánh phủ    quân phiệt Miến Điện, như từ bao giờ Trung Quốc hết sức  vững tâm trong công    việc hợp tác làm ăn với các bộ máy đàn áp. Do đó  quyết định ngưng xây con đập    Myitsone phải nói là vô cùng bất ngờ,  như một đòn giáng choáng váng đối với    Bắc Kinh. &lt;/p&gt; &lt;p&gt; Trong cuộc phỏng vấn với Tân Hoa Xã, Lu Qizhou Chủ Tịch Tập Đoàn Đầu Tư Điện    Lực Trung Quốc CPI, nói rằng ông ta đã “&lt;em&gt;hoàn toàn sửng sốt&lt;/em&gt;”  về quyết    định của Rangoon. Chính cái triết lý làm ăn bấy lâu tưởng  là thành công của    Trung Quốc chỉ dựa vào sức mạnh đàn áp của nhà cầm  quyền địa phương bất kể tới    tiếng nói và mối quan tâm của xã hội dân  sự đã tạo nên sức mạnh nối kết của    các phong trào quần chúng. Đứng  trước tình hình mới như “một sự đã rồi” này,    Trung Quốc đã phải tạm  thời xuống giọng nói tới những cuộc thảo luận công khai    – open  discussions. Phát ngôn viên Bộ Ngoại giaoTrung Quốc Hong Lei đã phát     biểu: “&lt;em&gt;Các vấn đề chánh đáng liên quan tới dự án con đập nên được giải quyết    qua các cuộc tham khảo hữu nghị giữa hai phía.&lt;/em&gt;” &lt;/p&gt; &lt;p&gt;  Tiền lệ Myitsone đã đặt Trung Quốc trước những mối lo. Bởi vì còn bao  nhiêu    dự án làm ăn khác giữa Trung Quốc và Miến Điện liệu ngày mai sẽ  ra sao? &lt;/p&gt; &lt;p&gt; Điển hình là công trình chiến lược “&lt;em&gt;Đường Ống Dẫn Dầu CNPC – China Myanmar    Oil &amp;amp; Gas Pipeline&lt;/em&gt;”  đã được Bắc Kinh âm thầm ký kết với chánh quyền    quân phiệt Miến Điện  vào tháng 4 / 2006 một thỏa ước xây dựng ống dẫn dầu từ    cảng Sittwee  vịnh Bengal vượt đồi núi băng qua các vùng sắc tộc đông dân cư    để  lên thẳng tới thủ phủ Côn Minh Vân Nam thay vì phải diệu vợi đi qua eo  biển    Malacca. Ảnh hưởng phá hủy của đại công trình này trên môi sinh  và đời sống    của cư dân phải di dời ra sao là điều chưa được xét tới.  Chắc chắn cũng sẽ gặp    sự chống đối của nhân dân Miến Điện. &lt;/p&gt;&lt;h3&gt;Nhân Quyền và Những Con Đập “Made in China” &lt;/h3&gt; &lt;p&gt;  Bắc Kinh hiện đang là chủ nhân các đại công ty xây đập lớn nhất thế  giới.    Chỉ mấy thập niên trước đây thôi, một Trung Quốc còn non yếu  phải cần tới yểm    trợ kỹ thuật xây đập của các công ty ngoại quốc khi  thực hiện dự án đập Tam    Hợp (Three Gorges projects). Cũng ngay từ lúc  đó, Trung Quốc đã rất khôn ngoan    có ngay một chiến lược&lt;em&gt; “thu hút kỹ thuật cao” của Tây Phương vào Trung Quốc&lt;/em&gt;     trong một thời gian ngắn với giá rẻ. Họ yêu cầu các công ty đối tác  ngoại quốc    phải chấp nhận cho sản xuất phân nửa những giàn turbines  phát điện ngay trong    nội địa Trung Quốc với sự tham gia trực tiếp của  các kỹ sư và công nhân kỹ thuật    người Hoa. Với mối lợi nhuận trước  mắt hàng tỉ Mỹ kim, các đại công ty Tây Phương    như ABB, Alstom,  General Electric and Siemens đã dễ dàng chấp nhận giải pháp    này –  cũng có nghĩa đồng ý chuyển giao quy trình công nghệ xây đập cho Trung     Quốc. Và các nhóm kỹ sư trẻ Trung Quốc đã không bỏ lỡ cơ hội, rất mau  chóng    học hỏi và làm chủ các khâu kỹ thuật xây đập của ngoại quốc và  rồi không lâu    sau đó, Trung Quốc đã có thể tự chế tạo và sản xuất mọi  trang bị từ A tới Z    cho kỹ nghệ xây đập ngay tại Hoa Lục. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;img src="http://www.vietecology.org/images/Articles/NhungConDapMienDien.jpg" /&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;  Để rồi ngày nay, Trung Quốc vượt qua các bậc thầy, thống lĩnh thị  trường xây    đập toàn cầu. Nhưng ngoài vấn đề Hoa Lục làm chủ được kỹ  thuật xây đập, nhiều    người đã tự hỏi bằng cách nào Trung Quốc đạt  được những thành tựu “&lt;em&gt;xuất    cảng kỹ nghệ xây đập&lt;/em&gt;” nhanh như vậy sang rất nhiều quốc gia khác ? &lt;/p&gt; &lt;p&gt;  Giám đốc chánh trị Mạng Lưới Sông Thế giới (IRN/ International River  Network),    Peter Bosshard đã tìm được lời giải đáp. Đó là, trong khi  các đối tác Tây Phương    tuy có nhiều kinh nghiệm và kỹ thuật cao hơn  nhưng cũng vì biết quan tâm nhiều    hơn tới ảnh hưởng môi trường và tác  động xã hội của từng con đập nói chung vì    “tôn trọng nhân quyền” họ  đã rất “dè dặt và bảo thủ” , trong khi đó phía Trung    Quốc không có  cùng mức độ quan tâm như vậy nếu không muốn nói là “bất chấp”    và Bắc  Kinh chưa bao giờ bỏ lỡ cơ hội thủ lợi, cứ thế nhận đấu thầu mọi dự án     cho dù đa số không đáp ứng được những tiêu chuẩn môi sinh quốc tế. [8]&lt;/p&gt; &lt;p&gt;  Cũng theo IRN / Mạng Lưới Sông Quốc Tế thì Myitsone chỉ là một trong số  hơn    300 dự án đập thủy điện lớn trên các con sông huyết mạch của 78  quốc gia mà    các công ty xây đập Trung Quốc có trực tiếp liên hệ: như  sông Irrawaddy và Salween    ở Miến Điện, Sông Mekong, con Sông Nile /  Sudan và con Sông Omo / Ethiopa… Tất    cả các dự án đập vĩ mô ấy có một  mẫu số chung, giống như trường hợp con đập    Myitsone Miến Điện là  thiếu tiêu chuẩn lượng giá ảnh hưởng môi sinh / EIA, do    đó không ngạc  nhiên khi thấy bất cứ ở đâu Trung Quốc đã gặp phải sự chống đối    mạnh  mẽ của các cộng đồng cư dân địa phương do “&lt;em&gt;cái giá quá cao về xã hội    và môi sinh&lt;/em&gt;”  mà họ phải gánh chịu khi mà mối lợi chính thì không phải phía    quốc  gia họ mà lại về tay các đại công ty xây đập nhà nước Trung Quốc. [7] &lt;/p&gt; &lt;p&gt;  Nhưng rồi ra, trước công luận thế giới, với một Trung Quốc hối hả đi  tìm lợi    nhuận, không thể nói là hoàn toàn vô can trước tác hại của  không chỉ những con    đập thủy điện mà cả những dự án khác như khai  thác Bauxite trên Tây Nguyên Việt    Nam, Đường Ống Dẫn Dầu ở Miến Điện,  phá rừng lấy gỗ và tận khai thác nguồn khoáng    sản ở Phi Châu… hầu  như trên khắp thế giới, quốc gia nào cũng có Trung Quốc    trực tiếp đầu  tư vào. Những gì tệ hại đang diễn ra trong Lưu Vực Lớn Sông Mekong     (GMS/ Greater Mekong Subregion); đã từng được báo chí đã đưa ra một ví  von rất    gợi hình là Trung Quốc đang liều lĩnh bước đi trên trên những  tảng băng mỏng    / China walks on thin ice. Một hình ảnh nước lớn  Trung Quốc chắc chắn sẽ xấu    xí hơn nếu cứ tiếp tục với những công  trình xây dựng thiếu bền vững như vậy    trên khắp hành tinh này. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;  Hủy hoại môi trường sống, cho dù ở đâu và bao giờ cũng là một hình thái  khác    của bạo động và vi phạm nhân quyền. Và cũng rõ ràng là nếu  không có dân chủ    thì cũng không thể có một hệ sinh thái khỏe mạnh và  trong lành.&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 153);" class="st"&gt;  NGÔ THẾ VINH&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%;font-size:10pt;"&gt;   &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="st"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center"&gt;&lt;p style="color:rgb(51,51,51);font-family:Georgia,serif;font-size:13px;line-height:20px;text-align:left;background-color:rgb(255,255,255)"&gt;&lt;b&gt;Nếu biết rằng em đã lấy chồng.&lt;br /&gt;Anh về bắt vịt nhổ sạch lông.&lt;br /&gt;Tiết canh làm được vài ba bát.&lt;br /&gt;Uống chén rượu cho giải nỗi lòng.&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color:rgb(51,51,51);font-family:Georgia,serif;font-size:13px;line-height:20px;text-align:left;background-color:rgb(255,255,255)"&gt;   &lt;b&gt;Nhậu heo sữa với húng mùi.&lt;br /&gt;Gắp được hai miếng bùi ngùi nhớ em.&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color:rgb(51,51,51);font-family:Georgia,serif;font-size:13px;line-height:20px;text-align:left;background-color:rgb(255,255,255)"&gt; &lt;b&gt;Chẳng ra anh đứng một mình.&lt;br /&gt;Để cho lũ chó yên bình anh vô.&lt;br /&gt;Anh vô đụng phải ông bô.&lt;br /&gt;Ông cầm cây gậy miệng hô: "cút mày".&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color:rgb(51,51,51);font-family:Georgia,serif;font-size:13px;line-height:20px;text-align:left;background-color:rgb(255,255,255)"&gt;   &lt;b&gt;Em tưởng giếng sâu nối sợi dây dài.&lt;br /&gt;Ai ngờ giếng cạn mai em thuê người đào.&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:center"&gt;&lt;img id="blkImgId3" src="http://chuyentrang.tuoitre.vn/TTC/ImageView.aspx?ThumbnailID=537291" style="padding-top:4px;padding-right:4px;padding-bottom:4px;padding-left:4px;border-top-width:1px;border-right-width:1px;border-bottom-width:1px;border-left-width:1px;border-top-style:solid;border-right-style:solid;border-bottom-style:solid;border-left-style:solid;border-top-color:rgb(204,221,238);border-right-color:rgb(204,221,238);border-bottom-color:rgb(204,221,238);border-left-color:rgb(204,221,238);color:rgb(51,51,51);font-family:verdana;font-size:13px;line-height:20px;text-align:left;background-color:rgb(255,255,255)" hspace="0" border="1" /&gt; &lt;/div&gt;    &lt;table style="color:rgb(51,51,51);line-height:20px;text-align:left;text-indent:27px;background-color:rgb(255,255,255);width:569pxfont-family:Georgia,serif;font-size:13px;" width="100%" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="padding-top:0in;padding-right:0in;padding-bottom:0in;padding-left:0in"&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:'Times New Roman';font-size:13px;"&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;&lt;a href="http://cuoi.net/truyen/?new=1072&amp;amp;pnew=14" rel="nofollow" style="color:rgb(119,102,68);text-decoration:none" target="_blank" title="http://cuoi.net/truyen/?new=1072&amp;amp;pnew=14"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:21px;"&gt;&lt;span style="font-size:13.5pt;"&gt;Tìm bạn&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;    &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="padding-top:0in;padding-right:0in;padding-bottom:0in;padding-left:0in"&gt;&lt;div style="margin-bottom:12pt"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:17px;"&gt;&lt;span style="font-size:13.5pt;"&gt;Thanh   niên 28 tuổi, đọc thân vui tính, khoẻ mạnh. Không rượu chè bài bạc   chích choác, yêu màu tím, tôn thờ sự thủy chung, hơi lãng mạn, có khả   năng tự chăm sóc bản thân và người khác, ăn ngủ luôn đúng giờ giấc, sống   rất kỷ luật. Không lang thang trên mạng, không chít chát hay chơi game   trực tuyến, không bị Webcam lôi cuốn, không tham gia cá độ. Đã sống  theo  đúng thời khoá biểu trên 6 năm và sẽ tiếp tục như thế cho đến hết  cuộc  đời còn lại. Muốn quen biết các cô gái dịu hiền, đẹp, có lòng vị  tha...&lt;br /&gt; Ai mến xin thư về cho:&lt;br /&gt;Trần Bất Lương , khu tù chung thân, trại giam Hoả Lò&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom:12pt"&gt;&lt;table style="color:rgb(51,51,51);line-height:20px;text-align:left;text-indent:27px;width:569pxfont-family:Georgia,serif;font-size:13px;" width="100%" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt;    &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="padding-top:0in;padding-right:0in;padding-bottom:0in;padding-left:0in"&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:'Times New Roman';font-size:13px;"&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;&lt;a href="http://cuoi.net/truyen/?new=1076&amp;amp;pnew=14" rel="nofollow" style="color:rgb(119,102,68);text-decoration:none" target="_blank" title="http://cuoi.net/truyen/?new=1076&amp;amp;pnew=14"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:21px;"&gt;&lt;span style="font-size:13.5pt;"&gt;Thơ con kiến&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;    &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="padding-top:0in;padding-right:0in;padding-bottom:0in;padding-left:0in"&gt;&lt;div style="margin-bottom:12pt"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:17px;"&gt;&lt;span style="font-size:13.5pt;"&gt;Có những lúc giật mình tan giấc mộng&lt;br /&gt; Anh chợt nhớ đến những buổi chiều hồng&lt;br /&gt;Anh cùng em trên ngọn đồi đón gió&lt;br /&gt;Và nơi đó, trong mịt mùng đám cỏ&lt;br /&gt;Anh vô tình... bị kiến cắn vô mông&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom:12pt"&gt;&lt;table style="color:rgb(51,51,51);line-height:20px;text-align:left;text-indent:27px;width:569pxfont-family:Georgia,serif;font-size:13px;" width="100%" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt;   &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="padding-top:0in;padding-right:0in;padding-bottom:0in;padding-left:0in"&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:'Times New Roman';font-size:13px;"&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;&lt;a href="http://cuoi.net/truyen/?new=1068&amp;amp;pnew=14" rel="nofollow" style="color:rgb(119,102,68);text-decoration:none" target="_blank" title="http://cuoi.net/truyen/?new=1068&amp;amp;pnew=14"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:21px;"&gt;&lt;span style="font-size:13.5pt;"&gt;Vịnh mới&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;   &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="padding-top:0in;padding-right:0in;padding-bottom:0in;padding-left:0in"&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=" ;font-family:Arial;font-size:17px;"&gt;&lt;span style="font-size:13.5pt;"&gt;Một du khách nước ngoài hỏi anh hương dẫn viên :&lt;br /&gt; - "Tôi đã đến Việt Nam nhiều lần. Ở Việt Nam có hai vịnh rất nổi tiếng   mà tôi đã tham quan là "Nha Trang Bay" và "Ha Long Bay". Nhưng còn một   vịnh tôi thấy quảng cáo rất nhiều, ở khắp nơi. Anh có thể dẫn tôi tham   quan không?"&lt;br /&gt;Anh hướng dẫn viên vội hỏi "Xin ông cho biết tên của cái vịnh đó".&lt;br /&gt;Ông khách chỉ lên bức tường bên đường rồi bập bẹ đánh vần " Cam Dai Bay ".&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="font-size: 13px; text-align: left;"&gt;Ra đường sợ nhất tắc xi(taxi).&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Về nhà sợ nhất vợ bì nấu cơm.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Ra đường sợ nhất xe ôm.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Về nhà sợ nhất vợ chôm ví tiền.&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-size: 13px; text-align: left;"&gt;Chồng em áo rách em thương.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Chồng người áo gấm em thương hộ người.&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-size: 13px; text-align: left;"&gt;Thức đêm mới biết đêm dài.&lt;br /&gt;Chờ em mới rõ thân trai khổ nhiều.&lt;/p&gt;&lt;p style="font-size: 13px; text-align: left;"&gt;Nhà em có một đàn gà.&lt;br /&gt;Chúng thường đi bộ từ nhà ra sân.&lt;br /&gt;Mỗi khi mưa bão ngập sân.&lt;br /&gt;Chúng lại đi bộ từ sân vào nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố mẹ em định bắt gà.&lt;br /&gt;Chúng sợ nên chạy từ nhà ra sân.&lt;br /&gt;Nhưng mà em đứng ở sân.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="font-size:13px;"&gt;Đàn gà lại chạy từ sân vào nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="color:rgb(51,51,51);font-family:Georgia,serif;font-size:13px;line-height:20px;text-align:left;background-color:rgb(255,255,255)"&gt;Trăm năm trong cõi người ta.&lt;br /&gt;Ai ai cũng phải hít ra thở vào.&lt;br /&gt;Trăm năm trong cõi người nào.&lt;br /&gt;Ai ai cũng phải hít vào thở ra.&lt;/p&gt;&lt;p style="color:rgb(51,51,51);font-family:Georgia,serif;font-size:13px;line-height:20px;text-align:left;background-color:rgb(255,255,255)"&gt; Xa xa như nước Cu-Ba.&lt;br /&gt;Người ta còn phải hít ra thở vào.&lt;br /&gt;Gần gần như cái nước Lào.&lt;br /&gt;Người ta cũng phải hít vào thở ra.&lt;/p&gt;&lt;p style="color:rgb(51,51,51);font-family:Georgia,serif;font-size:13px;line-height:20px;text-align:left;background-color:rgb(255,255,255)"&gt;   Nói chung trong cõi người ta.&lt;br /&gt;Bắt buộc là phải thở ra hít vào...&lt;/p&gt;&lt;p style="color:rgb(51,51,51);font-family:Georgia,serif;font-size:13px;line-height:20px;text-align:left;background-color:rgb(255,255,255)"&gt; Lời nói chẳng mất tiền mua.&lt;br /&gt;Lựa lời mà chửi cho vừa lòng nhau.&lt;br /&gt;Chửi thì phải thiệt nặng vào.&lt;br /&gt;Chửi mà nhẹ quá còn lâu nó chừa.&lt;/p&gt;&lt;p style="color:rgb(51,51,51);font-family:Georgia,serif;font-size:13px;line-height:20px;text-align:left;background-color:rgb(255,255,255)"&gt;   &lt;b&gt;Làm chồng phải biết nể nang.&lt;br /&gt;Vợ nói thì phải sẵn sàng ngồi nghe.&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color:rgb(51,51,51);font-family:Georgia,serif;font-size:13px;line-height:20px;text-align:left;background-color:rgb(255,255,255)"&gt; &lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-size:13px"&gt;Người ta đi cấy lấy công.&lt;br /&gt;Còn đi ăn nhậu phải trông nhiều bề.&lt;br /&gt;Lo mau hết rượu hết mồi.&lt;br /&gt;Vợ kêu con réo thế thời mất vui!&lt;/p&gt;&lt;p style="font-size:13px"&gt;Con mèo mà trèo cây cau.&lt;br /&gt;Hỏi thăm "chiến hữu" đi đâu vắng nhà.&lt;br /&gt;Mồi màng đã dọn sẵn ra.&lt;br /&gt;Thiếu tay đối ẩm đành..."dzô" một mình.&lt;/p&gt;&lt;p style="font-size:13px"&gt;&lt;b&gt;Đi xa tôi nhớ quê nhà.&lt;br /&gt;Nhớ bà vợ già nhớ bát canh rau.&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-size:13px"&gt; Đêm nằm ở dưới bóng trăng.&lt;br /&gt;Thương cha nhớ mẹ không bằng nhớ em.&lt;/p&gt;&lt;p style="font-size:13px"&gt;&lt;b&gt;Con cò đi uống rượu đêm.&lt;br /&gt;Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao.&lt;br /&gt;Còn anh chả uống ngụm nào.&lt;br /&gt;Cũng say ngây ngất ngã vào lòng em.&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;   &lt;p style="font-size:13px"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-size:13px"&gt;&lt;b&gt;Thương em anh cũng muốn vô.&lt;br /&gt;Nhưng sợ gặp phải ông bô đuổi về.&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-size:13px"&gt; Bắc thang lên hỏi ông Trời.&lt;br /&gt;Cho vay nặng lãi có đòi được không?&lt;br /&gt;Trời rằng: ''Mày hỏi như khùng,&lt;br /&gt;Tao đây còn mất, huống chi là mày!''.&lt;/p&gt;&lt;p style="font-size:13px"&gt;Bắc thang lên hỏi ông Trời.&lt;br /&gt;Bể nợ tín dụng làm sao mà đòi,&lt;br /&gt;Trời rằng: ''Mày lại ngu rồi!&lt;br /&gt;Tao đây mất trắng, mày đòi được sao?''&lt;/p&gt;&lt;p style="font-size:13px"&gt;Trăm năm trong cõi người ta.&lt;br /&gt;Bể nợ tín dụng là ra đứng đường.&lt;br /&gt;Mất của mà chẳng ai thương.&lt;br /&gt;Ham cao lãi suất là thường mắc mưu.&lt;/p&gt;&lt;p style="font-size:13px"&gt;Chiều chiều ra ngõ đứng sau.&lt;br /&gt;Ngó sang hàng xóm nôn nao cả người.&lt;br /&gt;Chiến hữu ăn nhậu mát trời.&lt;br /&gt;Vợ "quản" chặt quá khó dời chân đi!&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7164866948807329684-360032883459989609?l=vanghe.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanghe.blogspot.com/feeds/360032883459989609/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://vanghe.blogspot.com/2012/01/bai-viet-tu-trong-nuoc-hai-ngoai220.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7164866948807329684/posts/default/360032883459989609'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7164866948807329684/posts/default/360032883459989609'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanghe.blogspot.com/2012/01/bai-viet-tu-trong-nuoc-hai-ngoai220.html' title='Bài viết từ trong nước &amp; HẢI NGOẠI(220)'/><author><name>VĂN NGHỆ</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14233534562587536369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7164866948807329684.post-3304467179276394404</id><published>2012-01-05T13:37:00.001-08:00</published><updated>2012-01-05T13:40:59.817-08:00</updated><title type='text'>Bài viết từ trong nước &amp; HẢI NGOẠI(221)</title><content type='html'>&lt;p style="font-weight: bold; color: rgb(255, 0, 0);" class="pTitle"&gt;2011: năm của những phản kháng&lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;TTCT  - Tất cả bắt đầu bằng những vụ xuống đường phản  kháng ở Tunisia, rồi ở  Ai Cập, Libya, Yemen, Syria... Còn Hi Lạp, Tây  Ban Nha... trong một  châu Âu vỡ nợ, thậm chí cả ở Mỹ, Nga, Trung Quốc. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Khi sự bất mãn, từ cội nguồn đến hiện tượng, không được giải quyết thì xung đột là tất yếu.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table style="BORDER-COLLAPSE: separate" class="tLegend" width="40" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="2"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img class="lImage" src="http://phienbancu.tuoitre.vn/tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=539897" hspace="0" border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;p class="tLegend"&gt;Cảnh sát New York bắt giữ những người biểu tình thuộc phong trào “Chiếm lấy Phố Wall” ngày 17-12-2011 - Ảnh: Reuters&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Đối  với người được trao giải Nobel kinh tế Paul  Krugman, phong trào “Chiếm  lấy Phố Wall” bắt nguồn từ sự bất mãn tới  giới hạn của dân chúng Mỹ:  “Có một điều gì đó đang diễn ra ở đây... Sự  nổi lên của một phong trào  quần chúng đang nổi giận. Chúng ta có thể nói  gì về những người phản  kháng ấy?”.&lt;/p&gt; &lt;p class="pInterTitle"&gt;Từ phố Wall...&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Ông  Paul Krugman giải thích lý do của sự bất mãn này:  “Việc họ lên án Phố  Wall như là một thế lực hủy diệt, cả về mặt chính  trị lẫn kinh tế, là  hoàn toàn đúng. Trước hết, giới ngân hàng tận dụng  việc để ngỏ các quy  định để tha hồ “làm ăn”, thổi lên các bong bóng vĩ  đại qua việc cho vay  vô lối. Đến khi bong bóng vỡ, giới ngân hàng lại  được giải cứu bằng  đồng tiền thuế của người dân...”. Không chỉ giải  thích, ông Paul  Krugman kêu gọi ủng hộ phong trào này: “Làm sao quý vị  lại không vỗ tay  cổ vũ những người phản kháng cho việc họ cuối cùng cũng  đã bày tỏ lập  trường” (1).&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table style="BORDER-COLLAPSE: separate" width="200" align="right" border="0" cellpadding="5" cellspacing="5"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="color:#cfe6f9;" valign="center"&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;span style="color:#686868;"&gt;&lt;span style="color:#fafafa;"&gt;&lt;span style="color:#030303;"&gt;“Các nước này hưởng lợi từ toàn cầu hóa và không ngừng giàu có, song sự giàu có chỉ mỗi tầng lớp ăn trên ngồi trốc được hưởng”&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pAuthor"&gt;&lt;span style="color:#686868;"&gt;&lt;span style="color:#fafafa;"&gt;&lt;span style="color:#030303;"&gt;Báo Capital (&lt;em&gt;Pháp&lt;/em&gt;)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Trong  một bài viết khác, nhà trí thức “không trùm mền”  này phê phán phần lỗi  của Chính phủ Mỹ trong việc thực hiện điều mà ông  gọi theo  Jean-Jacques Rousseau là “khế ước xã hội”: &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;“Trong  khoảng thời gian từ năm 1979-2005, thu nhập thực  tế sau khi trừ đi lạm  phát của các gia đình trung lưu đã tăng 21%. Cũng  trong quãng thời gian  đó, thu nhập của những người rất giàu, của khối  1% giàu nhất, đã tăng  đến 480%. Cần phải tranh luận về mức độ trách  nhiệm của chính phủ trong  sự dị biệt tăng thu nhập quá cỡ này. Điều mà  ta biết rất rõ là chính  sách (nhà nước) cứ luôn nghiêng về phía người  giàu” (2). &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Có  thể hiểu theo ông Paul Krugman, bất công xã hội tạo  nên sự bất mãn,  trong đó đều có trách nhiệm của nhà nước. Trong thâm sâu  của vấn đề  “cánh 1%” ăn trên đầu đại đa số 99% ở Mỹ, có vấn đề gọi là  “đóng góp  vận động tranh cử” để rồi sau khi thắng cử phải ân đền oán  trả. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Kinh  điển giáo khoa chống tham nhũng gọi đó là tham  nhũng chính trị  (political corruption), nghĩa là việc các nhà ban hành  chính sách lạm  dụng vị trí của mình khai thác các chính sách, định chế  cùng các quy  định về thủ tục trong việc cấp tài nguyên và tài chính nhằm  duy trì  quyền lực của mình (3). Đảng Cộng hòa hay Đảng Dân chủ đều “ân  oán” ít  nhiều với các đóng góp viên của mình nên sẽ phải đền đáp bằng  cách này  hay cách khác, kể cả phong làm đại sứ.&lt;/p&gt; &lt;p class="pInterTitle"&gt;... Đến Tunisia, Ai Cập, Tây Ban Nha...&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Thật  ra “Chiếm lấy Phố Wall”, như tự giới thiệu của  phong trào này, lấy cảm  hứng từ những gì đã xảy ra tại Tunis, Cairo, Tây  Ban Nha... Câu chuyện  về một thanh niên Tunisia bị cảnh sát “giải tỏa”  xe đẩy bán rau của  mình phản ánh cảnh cùng cực của một số người trong  một nền kinh tế có  GDP/đầu người là 3.596 USD vào năm đó. Những nước  khác ở khu vực Bắc  Phi có kinh tế cũng khá: GDP/đầu người là 12.062 USD  tại Libya, 4.477  USD tại Algeria, 3.790 USD tại Tunisia, 2.868 USD tại  Morocco và 2.771  USD tại Ai Cập (năm 2010, theo Quỹ Tiền tệ quốc tế).  Thậm chí Libya dư  tiền để thuê hàng vạn lao động nước ngoài.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Vấn đề  là theo báo tài chính Capital của Pháp, “các  nước này hưởng lợi từ toàn  cầu hóa và không ngừng giàu có, song sự giàu  có chỉ mỗi tầng lớp ăn  trên ngồi trốc được hưởng”. Vấn đề là ăn trên  ngồi trốc đó dựa vào tham  nhũng: Ai Cập hạng 98, Tunisia hạng 105,  Morocco hạng 85 trên bảng xếp  hạng của Tổ chức Minh bạch quốc tế. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Tự thân tham  nhũng đã là một vấn đề, song tham nhũng  chính trị như đã nêu ở trên lại  là “vấn đề của mọi vấn đề”! Nếu như ở  Mỹ, “cánh 1%” dựa vào các luật  giảm thuế của Đảng Cộng hòa và đảng này  (cũng như Đảng Dân chủ) luôn  dựa vào những khoản đóng góp đó để thắng cử  thì ở các nước khác, tham  nhũng gắn chặt với nạn thân bằng quyến thuộc  và bè phái để độc quyền  chia chác các cơ hội. Thậm chí việc chia chác  đến không còn cả công ăn  việc làm cho dân chúng. Tỉ như ở Libya, thuê  lao động nước ngoài ào ạt  vào nhận cũng công việc đó với “giá bèo”, ở Ai  Cập nhận lao động châu Á  vào làm thợ xây dựng... &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Theo Tổ chức Lao động  quốc tế (OIT), tỉ lệ thất nghiệp  nơi giới trẻ ở các nước này quá cao so  với tổng dân số: 23,9% cho toàn  khu vực Bắc Phi (năm 2009), thậm chí  cao gấp đôi khu vực châu Phi Hạ  Sahara (chỉ 11,9%). Khi tỉ lệ thất  nghiệp nơi giới trẻ xấp xỉ 20% hoặc  hơn, đó chính là những “quả bom nổ  chậm” mà các chính phủ ấy đã “vô  tình” không ý thức được, nên đến khi  “nồi áp suất” bị căng quá mà bùng  nổ, cảnh sát không còn hữu dụng, đã  đem quân đội ra đàn áp, vốn là điều  cấm kỵ theo luật pháp quốc tế.&lt;/p&gt; &lt;p class="pInterTitle"&gt;Khác biệt ở Trung Quốc&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Những  cuộc biểu tình cuối năm ở một số địa điểm tại  Trung Quốc có cùng  nguyên nhân như ở các nơi, nhưng khác chăng là nay ở  Trung Quốc đã có  những cách ứng phó linh hoạt hơn. Trong vụ phản kháng  việc thu hồi đất  đai ở Ô Khảm (tỉnh Quảng Đông), Nhân Dân Nhật Báo cho  biết các quan  chức cấp tỉnh đã đàm phán được với dân địa phương nhằm  giải quyết tranh  chấp và đã cách chức hai quan chức là bí thư đảng ủy và  trưởng làng vì  vi phạm luật khi bán đất cho các nhà phát triển dự án  bất động sản. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Báo  này trích lời Uông Dương, bí thư Đảng ủy tỉnh Quảng  Đông, nói vụ tranh  chấp trên là “kết quả của các xung đột đã dồn nén từ  lâu trong quá  trình phát triển kinh tế - xã hội. Chúng ta cần phải xem  xét nghiêm túc  vấn đề và có các biện pháp hiệu quả để giải quyết”. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Hôm  thứ tư tuần trước, Bộ trưởng Công an Chu Vĩnh Khang  chỉ thị: “(Chúng  ta phải) tăng cường những nỗ lực để hòa giải các xung  đột, tranh cãi,  phải cải thiện hệ thống hòa giải nhằm xử lý các cuộc  xung đột tranh cãi  từ gốc rễ và không để nó phát triển” (4).&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Đây  không phải là một ứng biến đơn lẻ của một địa  phương, mà là trong một  chủ trương chính thức. Tờ Global Times (5) của  Trung Quốc cho biết ông  Chu Vĩnh Khang, Ban thường vụ Bộ Chính trị Trung  ương Đảng Cộng sản  Trung Quốc, đã chỉ thị xúc tiến một chiến dịch của  Bộ Công an nhằm đáp  ứng tốt hơn các khiếu nại của quần chúng. Quần chúng  được mời tham gia  giám sát công tác của cảnh sát, công an. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Cần nhắc  lại rằng ngày 3-10-2010, Thủ tướng Ôn Gia Bảo,  trước phái viên Fareed  Zakaria của CNN, từng tuyên bố: “Nguyện vọng và  đòi hỏi của dân chúng  về dân chủ, tự do là một sức mạnh không thể kháng  cự” và rằng “Đảng  Cộng sản Trung Quốc cần phải hành động theo đúng hiến  pháp và pháp  luật, chứ không thể đứng trên hiến pháp và pháp luật như  trong thời kỳ  còn là một đảng cách mạng đang đấu tranh để giành chính  quyền”.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Mỗi  xã hội có những vấn đề riêng của mình, song cách xử  lý chỉ có một:  thượng tôn pháp luật và giảm thiểu những lạm dụng, đừng  để những bất  mãn cứ chồng chất.&lt;/p&gt; &lt;p class="pAuthor"&gt;DANH ĐỨC&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold; color: rgb(255, 0, 0);" class="pTitle"&gt;Văn hóa - thay đổi bắt đầu từ những cá nhân&lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;TTCT  - Văn hóa bị bỏ quên, bị xuống cấp nghiêm trọng  trong thời buổi kim  tiền? Vì sao sự dửng dưng, vô cảm nhiều thế trong  đời sống thường nhật  và cái ác hiện diện ở ngay những nơi ít ngờ nhất? &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;em&gt;TTCT&lt;/em&gt;  gặp nhà văn Nguyên Ngọc, nhà nghiên cứu  Phan Cẩm Thượng, tiến sĩ  Nguyễn Thị Hậu (Viện Nghiên cứu phát triển  TP.HCM) và PGS.TS Trần Hữu  Quang (Viện Khoa học xã hội Việt Nam) để ghi  lại góc nhìn của họ về câu  chuyện văn hóa của năm qua.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table class="tLegend" style="BORDER-COLLAPSE: separate" width="40" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="2"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img class="lImage" src="http://phienbancu.tuoitre.vn/tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=539904" hspace="0" border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Mỗi cá nhân có ý thức văn hóa và hành xử có văn hóa sẽ tự ngăn chặn sự tha hóa và góp phần cải biến xã hội - Ảnh: Thuận Thắng&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p class="pInterTitle"&gt;Cần xây dựng lại một nền đạo đức tự trị&lt;/p&gt; &lt;p class="pQuestion"&gt;* Khi nhìn vào câu chuyện văn hóa hiện nay, ông/bà thấy điều gì đáng lo, điều gì cần được ghi nhận? &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;strong&gt;- PGS.TS Trần Hữu Quang:&lt;/strong&gt;  Trong năm  qua, báo chí trong nước đã đăng tải khá nhiều sự kiện bất  bình thường  như: vợ tẩm xăng đốt chồng, con nhốt cha trong cũi, đánh  chết người trộm  chó, bắt cóc và tra tấn để đòi nợ, giảng viên luật bị  truy tố vì chạy  án... Có thể nói, đấy là những dấu hiệu tuy ít về số  lượng nhưng đã bộc  lộ một tình trạng rạn nứt đáng báo động trong sự vận  hành của những tế  bào cơ bản của xã hội. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Người  ta không thể không tự hỏi rằng tại sao những mối  quan hệ giữa vợ với  chồng, mẹ với con... lại có thể đi đến chỗ quái lạ  và kỳ dị như vậy,  tại sao người ta không giải quyết xung đột bằng cách  viện nhờ đến những  định chế chính thức như công an hay tòa án, tại sao  nhiều ứng xử của  người dân lại bất chấp cả chuẩn mực đạo lý lẫn chuẩn  mực pháp lý đến  thế... Đấy hẳn nhiên không phải chỉ là câu chuyện của  một năm qua, mà  là hệ quả sự vận hành của xã hội suốt vài thập niên qua.  &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;strong&gt;- TS Nguyễn Thị Hậu:&lt;/strong&gt;  Tôi thấy một đời  sống văn hóa không thiếu các hoạt động, sôi nổi như  thể không có (và  chẳng phản ánh) tình trạng lạm phát cao và đời sống  ngày càng khó khăn.  Tiếc là ngay trong quản lý hoạt động văn hóa lại để  xảy ra nhiều sự cố  “kém văn hóa”, từ vụ mất vài chục tỉ đồng của Cục  Điện ảnh, kiện cáo  trong việc xét chọn giải thưởng cao, tai tiếng trong  các cuộc thi người  đẹp, cử đại sứ du lịch..., báo chí - nhất là báo  mạng - tràn ngập “thảm  họa” trong sinh hoạt nghệ thuật... &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Tất  cả sự việc ấy đều cho thấy cách thức quản lý chưa  thay đổi đủ để phù  hợp với thực trạng mới của đời sống văn hóa trong một  môi trường xã hội  phức tạp mà chủ thể của những hoạt động văn hóa cũng  ngày càng đa  dạng. Và như nhiều năm trước, sự trông đợi một thành tựu  “văn hóa đỉnh  cao” trong các lĩnh vực trên vẫn còn xa vời... &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table class="tLegend" style="BORDER-COLLAPSE: separate" width="40" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="2"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img class="lImage" src="http://phienbancu.tuoitre.vn/tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=539905" hspace="0" border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Nhà nghiên cứu Phan Cẩm Thượng - Ảnh: Nguyễn Anh Tuấn&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;strong&gt;- Nhà nghiên cứu Phan Cẩm Thượng:&lt;/strong&gt;  Bất  cứ ai sống ở Việt Nam đều có chút lo ngại về một đời sống văn hóa  đang  có chiều hướng đi xuống. Hệ quả của nó là ứng xử nhân luân trong  xã hội  có nhiều vấn đề như tai nạn giao thông, nạn tắc đường, nạn tham  nhũng và  những tệ nạn dã man chưa từng có trong đời sống của người  Việt. Dường  như tất cả cái đó có quan hệ lẫn nhau trong sự thiếu hiểu  biết về mặt  trái của nền kinh tế thị trường, của đời sống dân chủ chưa  được nâng  cao.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Xét riêng trong văn nghệ, có thể  nói các ngành nghệ  thuật đều tích cực tìm đường đi để vừa có sáng tạo  vừa có thị trường, dù  hai mặt đó không phải lúc nào cũng trùng hợp.  Chúng ta vẫn thừa các  tượng đài tốn kém, các bộ phim bạc tỉ, sau đó lại  “đắp chiếu”. Điện ảnh  Hàn Quốc, Đài Loan, Trung Quốc vẫn chiếm thời  lượng lớn với một thứ văn  hóa xa lạ và những chuyện tình vớ vẩn nhằm  quảng cáo hàng hóa. Giữa  những nghệ sĩ trẻ và già có những khoảng cách  khó thông cảm. Bảo tàng  nghệ thuật hiện đại vẫn chưa có và nghệ thuật  vẫn luôn phân rẽ bởi các  hoạt động bao cấp kém chất lượng, những hoạt  động ngoài luồng lôi kéo  rất nhiều nghệ sĩ trẻ. &lt;/p&gt; &lt;p class="pInterTitle"&gt;Về cái ác và một cuộc nhìn lại bản thể&lt;/p&gt; &lt;p class="pQuestion"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table style="BORDER-COLLAPSE: separate" width="200" align="right" border="0" cellpadding="5" cellspacing="5"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="color:#cfe6f9;" valign="center"&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;span style="color:#686868;"&gt;&lt;span style="color:#fafafa;"&gt;&lt;span style="color:#030303;"&gt;“Cần   thẳng thắn nhìn lại coi có phải nền đạo đức xã hội ở Việt Nam đang có   nguy cơ (hay đã) băng hoại, vì đã quá chú trọng những mục tiêu ngoại  trị  mà bỏ quên yêu cầu xây dựng một nền đạo đức tự trị hay không. Và để  có  thể làm điều này thì không phải chỉ cần xem xét lại triết lý giáo  dục  trong nhà trường và gia đình, mà còn phải cải tổ cả ở quy mô rộng  lớn  hơn đối với triết lý xã hội, hay nói chính xác hơn là triết lý quản  lý  xã hội. Theo thiển ý của tôi, có làm như vậy may ra mới có thể kiến  tạo  được nội lực thật sự của quốc gia. “Nội lực” hiểu theo nghĩa  nguyên thủy  và sâu xa của từ này là một cộng đồng những chủ thể luân lý  trưởng  thành và tự giác”.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pAuthor"&gt;&lt;span style="color:#686868;"&gt;&lt;span style="color:#fafafa;"&gt;&lt;span style="color:#030303;"&gt;PGS.TS TRẦN HỮU QUANG&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;*   Nếu chỉ nhìn vào tin tức đăng tải trên truyền thông thì dễ thấy cái ác   và sự đổ lỗi cho những cá nhân ác. Nhưng sự tha hóa của con người liệu   có thể bắt đầu từ việc vượt đèn đỏ, ngồi vào chỗ của người khuyết tật   trên xe buýt hay bạt tai một đứa trẻ? &lt;p class="pBody"&gt;&lt;strong&gt;- PGS.TS Trần Hữu Quang:&lt;/strong&gt;  Khi người ta  không còn dám trung thực thì theo tôi, đó chính là dấu  hiệu ban đầu của  sự tha hóa hay sự vong thân - một thuật ngữ được dùng  để diễn đạt khái  niệm alienation trong triết học. Một cách đơn giản, có  thể hiểu sự tha  hóa hay vong thân là tình trạng đánh mất mình, biến  thành cái gì khác,  không còn là mình nữa. Ở đây, chữ “mình” không được  hiểu theo nghĩa là  tư cách cá nhân, mà là tư cách của một con người với  đầy đủ tự do và ý  chí.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Tôi nghĩ sự tha hóa không  bắt đầu từ việc vượt đèn đỏ  hay ngồi vào chỗ của người khuyết tật trên  xe buýt, nhưng sự rạn nứt của  luật pháp và sự suy thoái đạo đức đúng là  có thể khởi sự từ những  chuyện tưởng chừng nhỏ nhặt như vậy. Lâu nay,  một số người hay lên tiếng  cổ xúy cho những mục tiêu lớn lao của thời  đại, những câu chuyện đại sự  của quốc gia và dân tộc. Đấy quả là những  điều cần kíp và thích đáng.  Nhưng tôi nghĩ rằng điều cấp thiết không  kém là cần bắt đầu thúc đẩy sự  thay đổi từ những chuyện nhỏ, từ cá nhân  và nhất là bắt đầu từ nội tâm  mỗi con người. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Từ  những chuyện như không đi ngược chiều hay vượt đèn  đỏ (như các cháu mẫu  giáo vẫn đang phải học!), lượm một mẩu rác dưới  chân, khóa một vòi  nước đang chảy phí phạm, biết chào hỏi, cảm ơn và xin  lỗi vào những lúc  cần thiết... Tuy ai cũng biết nhưng dường như người  ta dễ quên rằng hễ  không làm được chuyện nhỏ thì khó lòng làm nên chuyện  lớn. Coi chừng  có khi chính những khẩu hiệu đại ngôn dễ khiến người ta  xem thường và  bỏ qua những phẩm chất đạo lý nền tảng của bất cứ cuộc  sống xã hội nào.  Do vậy có khi đấy cũng là một trong những căn nguyên  của tình trạng  tha hóa hay vong thân.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table class="tLegend" style="BORDER-COLLAPSE: separate" width="40" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="2"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img class="lImage" src="http://phienbancu.tuoitre.vn/tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=539907" hspace="0" border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;TS Nguyễn Thị Hậu - Ảnh: Gia Tiến&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;strong&gt; &lt;p class="pBody"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table style="BORDER-COLLAPSE: separate" width="200" align="right" border="0" cellpadding="5" cellspacing="5"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="color:#cfe6f9;" valign="center"&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;span style="color:#686868;"&gt;&lt;span style="color:#fafafa;"&gt;&lt;span style="color:#030303;"&gt;Mỗi   cá nhân có “ý thức văn hóa” và thể hiện ý thức thành hành xử (có) văn   hóa là tự ngăn chặn sự tha hóa và “cải biến” chính mình&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;/strong&gt;&lt;p class="pBody"&gt;&lt;strong&gt;- TS Nguyễn Thị Hậu:&lt;/strong&gt;  Cái ác  bắt đầu rất đơn giản, có khi chỉ từ một lời nói nhục mạ, từ sự  dửng dưng  trước tai nạn của người khác, trước bất công... chứ không đợi  đến một  hành vi phạm pháp hay vô đạo đức. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Mỗi  ngày chỉ cần lướt qua vài trang báo là có thể thấy  vô số tin “tức” về  bạo lực mà nguyên nhân nào có gì to tát. Không thể  không tự hỏi: vì sao  trong xã hội bây giờ người ta nhục mạ nhau, đánh  nhau, giết nhau... dễ  dàng đến thế? Vì hầu như ai cũng ngại, không muốn  can thiệp vào những  việc trái tai gai mắt, “chủ nghĩa mackeno” làm mọi  giá trị đảo lộn, tốt  xấu không còn phân biệt, con người trở nên dửng  dưng với cái xấu, dửng  dưng cả với lẽ phải, với sự thật! Ý thức cộng  đồng đang băng hoại từ  sự dửng dưng như thế! &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Trong đời sống xã hội hiện  nay, tình trạng khủng hoảng  niềm tin vào điều thiện như những con sóng  ngầm mà những hành xử vô văn  hóa chỉ là bề nổi. Mất lòng tin vì một đời  sống mà những ứng xử lệch  chuẩn dần trở thành bình thường. Không phải  vì giá trị của những hành vi  này thay đổi, mà vì chúng không được xã  hội điều chỉnh đúng theo giá  trị văn hóa chuẩn mực.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Nhận  thức được cái xấu, cái ác như thế thì việc bắt đầu  là không làm điều  xấu, điều ác dù là nhỏ nhất. Mỗi hành xử tốt là loại  bỏ được một nguy  cơ cái ác xuất hiện. Đồng thời đứng trước cái ác, cái  xấu chỉ có một  chọn lựa là đoàn kết chống lại nó. Một người chống lại  cái xấu cần  nhiều người ủng hộ và làm theo. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Mặt khác, xã hội  phải tạo điều kiện (như luật pháp, các  quy định chế tài...) để ngăn  chặn cái xấu, lên án những hành vi vô văn  hóa, để ý thức văn hóa phát  triển và hành xử (có) văn hóa trở nên phổ  biến trong xã hội. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;strong&gt;- Nhà nghiên cứu Phan Cẩm Thượng:&lt;/strong&gt;   Trong chiến tranh, người chết, máu chảy đầu rơi hằng ngày, nhưng có  thể  nói con người Việt Nam luôn hướng thiện, luôn mong bình yên và hòa  hợp.  Sau hòa bình, một cuộc chiến khác nảy sinh và lần này hình như sự  khoan  nhượng biến mất. Đó là cuộc chiến việc làm, đất đai, nguồn vốn,  lợi  nhuận..., sự tranh giành thấy hằng ngày, cụ thể là chiếm đường đi  bằng  được trong giao thông bất kể đèn tín hiệu. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Cuộc  chiến vì lợi nhuận này chính là biểu hiện sâu sắc  của cái ác đang bị  đơn giản hóa, đang được coi là bình thường. Ví dụ như  nông dân phun  thuốc trừ sâu đậm đặc vào rau, hằng ngày cho gia súc ăn  thức ăn tăng  trọng, dùng chất bảo quản độc hại đưa vào thực phẩm... là  những việc  nhỏ, hằng ngày và thật sự giết dần giết mòn sức sống của dân  tộc. Lớn  hơn là người ta biến hàng ngàn thước đất bờ xôi ruộng mật thành  nhà  máy, sân golf mà thật sự chẳng vì phát triển kinh tế. Từ đứa trẻ đi  mẫu  giáo đến người lớn đi làm, ai nấy cũng phải tham gia ít nhiều vào  cơ  chế phong bì... &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Tất cả cái đó nếu gọi là cái ác  thì hơi quá nhưng làm  bất ổn xã hội lâu dài, làm rối loạn nền kinh tế  và đạo đức không biết  bao giờ mới chữa lại được. Chúng ta phải suy nghĩ  điều này: tệ nạn,  thiện ác thì bất cứ xã hội nào cũng có, nhưng những  xã hội lành mạnh,  phát triển thì cái ác và tệ nạn được kiểm soát. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Nếu  tệ nạn là hậu quả mặt trái của nền kinh tế thị  trường thì không thể  chỉ khuyến thiện bằng giáo dục hay tôn giáo mà  được. Cái đó chỉ có thể  giải quyết bằng sự điều chỉnh vĩ mô của nhà nước  đối với nền kinh tế,  sao cho nó đi trong sự cạnh tranh lành mạnh, theo  luật pháp. Nếu những  chủ thể kinh tế và địa phương cứ hành động tự do  theo quyền lợi cục bộ  của mình, sự tha hóa có khả năng kiếm lời không ai  từ bỏ. Đương nhiên,  chẳng hạn như Phật giáo với sự giáo hóa về nhân quả  có thể hạn chế  những hành vi quá khích. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table class="tLegend" style="BORDER-COLLAPSE: separate" width="40" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="2"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img class="lImage" src="http://phienbancu.tuoitre.vn/tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=539908" hspace="0" border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Nụ  cười của anh thợ hồ Nguyễn Vũ Trường Giang, người đã lao ra dòng  sông  Sài Gòn cứu sống cô gái nhảy cầu Thủ Thiêm tự tử. Một cộng đồng  lành  mạnh và khỏe khoắn bắt đầu từ những cá nhân tử tế và nhân bản -  Ảnh:  Minh Đức&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p class="pQuestion"&gt;* Nhiều người  cho rằng điều quan trọng trong giáo  dục hiện nay là trang bị cho mỗi  người bản lĩnh, nhận thức về cái ác,  cách đối phó đúng với cái ác, để  gặp ác mà không thành ác. Để có được  bản lĩnh này, chúng ta phải bắt  đầu từ đâu? Chúng ta có cần một cuộc  nghiêm khắc và trung thực xét lại  văn hóa dân tộc để bảo tồn và xây dựng  lại những giá trị phù hợp, thải  loại những thứ đã hỏng hóc để có một  nền văn hóa Việt Nam thực thụ và  độc đáo - nền tảng để nước Việt mạnh  hơn, người Việt được nể trọng hơn?  Và nếu cần thì chúng ta phải bắt đầu  từ đâu?&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;strong&gt;- PGS.TS Trần Hữu Quang:&lt;/strong&gt;  Nhà triết học  Đức Immanuel Kant (1724-1804) từng cho rằng cần thiết  lập một nền đạo  đức thực thụ trên nền tảng của nguyên tắc tự trị  (Autonomie), chứ không  thể dựa trên sự ngoại trị (Heteronomie) (1).  Kant phê phán lý thuyết đạo  đức học công lợi (utilitarianism) và nhiều  lý thuyết đạo đức học khác,  vì ông cho rằng chúng đã ngoại tại hóa nền  tảng của đạo đức bằng cách  quan niệm rằng đạo đức phải nhắm tới lợi ích  hay hạnh phúc của cộng đồng  và xã hội. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Theo  Kant, “luân lý là tổng thể những quy luật ra mệnh  lệnh vô điều kiện để  ta phải hành động theo chúng”. Đạo đức học tự trị  là “một đạo đức học  của lý tính”, nghĩa là các mệnh lệnh đạo đức phải  bắt nguồn từ lý tính  (tự mỗi chủ thể phải “ban bố” quy luật đạo đức cho  chính mình), chứ  không phải là những quy luật bắt nguồn từ kinh nghiệm,  vì kinh nghiệm  thì không thể mang tính phổ quát và tất yếu, do đó không  thể lấy kết  quả hay sự thành công làm tiêu chuẩn hay thước đo của đạo  đức. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Mệnh  lệnh nhất quyết (kategorischer Imperativ), theo  Kant, là cái mà ta  phải làm do lý tính buộc chúng ta phải làm (vì thấy  điều phải làm là  đúng, là thiện), chứ không phải vì bất cứ lý do hay  động cơ, hoặc mục  tiêu lợi ích nào đó nằm ở bên ngoài lý tính. Cần lưu ý  thêm rằng Kant  không phủ nhận yếu tố kết quả của hành động, nhưng ông  không coi đấy là  nền tảng của hành vi đạo đức.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Tôi nghĩ rằng tư  tưởng của Kant về nền tảng của một nền  đạo đức thực thụ, đặc biệt sự  phân biệt giữa nguyên tắc ngoại trị và  nguyên tắc tự trị, là hết sức  quan trọng và cần được chúng ta đọc lại  như một cái khung lý thuyết để  phân tích những vấn nạn nóng bỏng của xã  hội bây giờ như bệnh thành  tích, thói chuộng hư danh, tệ giả dối, óc  thực dụng, tệ cẩu thả (thiếu  lương tâm chức nghiệp), sự nghèo nàn và  trống rỗng trong đời sống tinh  thần... nhằm từ đó đi tìm gốc rễ của  những câu chuyện “đáng lo ngại”  đang xâm thực xã hội chúng ta. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;strong&gt;- TS Nguyễn Thị Hậu:&lt;/strong&gt;  Nhiều người trong  chúng ta bây giờ không còn tự hào “mình nghèo mà  giỏi”, ngược lại luôn  tự hỏi “sao mình giỏi mà nghèo?”. Cũng như không  chỉ ca ngợi những  truyền thống tốt đẹp mà còn biết trăn trở “vì sao  truyền thống của mình  tốt đẹp mà bây giờ lại tha hóa như vậy?”. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Tôi  cho rằng có lẽ cần phải nhìn nhận thấu đáo hơn về  những đặc điểm tạo  thành “tính cách văn hóa” của con người và truyền  thống dân tộc mình.  Cần biết mình rõ hơn, thật hơn, vì không biết mình  đầu tiên là làm khổ  chính mình, sau đó sẽ cản trở làm mình “không biết  người”, dẫn đến luôn  thua kém người. Nên chăng bắt đầu từ việc vạch ra  những gì làm chúng  ta chưa thật sự tốt đẹp?&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;strong&gt;- Nhà nghiên cứu Phan Cẩm Thượng:&lt;/strong&gt;  Nói  đến sự hùng cường là mơ hồ quá khi chúng ta vay nợ nhiều, lạm  phát,  thiếu việc làm trầm trọng. Để phát triển đất nước không chỉ là  tăng  trưởng kinh tế bằng mọi cách, mà phải đi song hành giữa kinh tế và  văn  hóa. Bản thân văn hóa trong một xã hội phát triển cũng có khả năng  tạo  ra kinh tế, là một phần của hoạt động kinh tế. Thị trường văn hóa  càng  lớn tức là xã hội càng phát triển, thay thế những ngành công  nghiệp ô  nhiễm bằng công nghiệp phim ảnh, thể thao, nghệ thuật. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Tôi  nghĩ cơ chế kiểm duyệt hoạt động văn hóa nghệ thuật  phải xem xét lại,  làm sao thúc đẩy hoạt động văn hóa tiến nhanh vào cơ  chế thị trường.  Giai đoạn đầu phải ưu tiên cho nó phát triển, phải  khuyến khích các  doanh nghiệp tham gia đầu tư vào văn hóa.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt; &lt;/p&gt;    &lt;p class="pQuestion"&gt;*  Theo ông, vì sao chúng ta ngày càng thấy nhiều  hơn những biểu hiện  khác nhau cho một tâm trạng xã hội có phần tránh né,  chấp nhận giả dối,  thiếu vắng những cuộc nói thẳng nói thật có tính cải  biến xã hội?&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;strong&gt; &lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;table class="tLegend" style="BORDER-COLLAPSE: separate" width="40" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="2"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img class="lImage" src="http://phienbancu.tuoitre.vn/tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=539906" hspace="0" border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;PGS.TS Trần Hữu Quang - Ảnh: Cẩm Phan&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;strong&gt;- PGS.TS Trần Hữu Quang:&lt;/strong&gt;  Khi mà người  ta chứng kiến ngày càng nhiều chuyện bất bình thường trở  thành bình  thường (như tệ phong bì, đút lót, mãi lộ...), khi mà cái  xấu, cái tiêu  cực và cái ác ngày càng lan tràn, điều khó tránh khỏi là  người ta cảm  thấy băn khoăn và hoang mang (ít ra vào lúc đầu), để rồi  sau đó khi buộc  lòng phải “sống chung” với nó (vì muốn cưỡng lại cũng  không được) và  riết rồi người ta đâm ra quen với nó. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Nguy  cơ cần suy ngẫm ở đây là nguy cơ bình thường hóa  cái bất thường, không  chỉ về mặt cấu trúc xã hội mà cả về mặt chủ quan  nơi tâm thức cá nhân  người dân và kể cả (hay nhất là) nơi cá nhân công  chức. Sống trong tình  trạng này, nhiều người có thể căm ghét nó, rồi do  quá mệt mỏi với nó  nên đâm ra bàng quan với nó, nhưng cũng có những kẻ  tận dụng sự tranh  tối tranh sáng ấy để thủ lợi, kẻ thì chủ động, kẻ thì  thôi đành nhắm  mắt đưa chân... Điều nghịch lý là chính kẻ vi phạm lại  thu được nhiều  lợi hơn, còn người ngay thường thua thiệt...&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Tại  sao người ta lại có thái độ tránh né, chấp nhận sự  giả dối, không dám  nói thẳng nói thật? Nhìn bề ngoài, dễ lý giải đó là  do cái tiêu cực,  cái bất bình thường và cái xấu đã trở nên phổ biến.  Nhưng nhìn sâu vào  nội tâm mỗi người, đó là do tình trạng suy thoái đạo  đức và xói mòn  luật pháp dẫn tới hệ quả hoài nghi cả các giá trị đạo đức  xã hội lẫn  các chuẩn mực pháp lý. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Khi người ta không còn tin  thì nói thật để làm gì? Cái  nguy ở đây là sự giả dối nói riêng và những  nghịch lý nói chung được mọi  người coi là bình thường, “chuyện nhỏ như  con thỏ”! Hậu quả nghiêm  trọng của tâm trạng hoài nghi xã hội, xét về  mặt xã hội học, đó là xói  mòn cả lòng tin đối với người khác, lòng tin  vào xã hội và nhất là lòng  tin vào chính mình.&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;" class="pTitle"&gt;Cần một cuộc tự vấn&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Cái  được nhất về văn hóa và xã hội trong năm qua của  chúng ta đã đến vào  gần cuối năm: ba học sinh lớp 11, tức khoảng 15 hay  16 tuổi, ở Quảng  Ngãi hi sinh thân mình cứu bạn bị lũ cuốn trôi. Cũng ở  Quảng Ngãi, một  học sinh lớp 7 vì xả thân cứu người trong lũ nay bị chấn  thương nặng,  chỉ còn sống cuộc đời thực vật. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Gần đây, trong vụ  chìm phà bi thảm ở huyện Núi Thành,  Quảng Nam, liều chết cứu người là  hai em nhỏ, một em học lớp 10, em thứ  hai sinh năm 1989... Không quá  lời đâu khi nói các em không chỉ cứu  những người bị dòng nước hung dữ  nhấn chìm mà còn cứu chúng ta, vực  chúng ta dậy khi chúng ta đã, đang  có rất nhiều bi quan về xã hội và con  người.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table class="tLegend" style="BORDER-COLLAPSE: separate" width="40" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="2"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img class="lImage" src="http://phienbancu.tuoitre.vn/tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=539910" hspace="0" border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table class="tLegend" style="BORDER-COLLAPSE: separate" width="40" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="2"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img class="lImage" src="http://phienbancu.tuoitre.vn/tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=539911" hspace="0" border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Nhà văn Nguyên Ngọc - Ảnh: Thuận Thắng&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Chuyện  hai chiếc xe thản nhiên cán qua người một em bé,  rồi hơn chục người  lớn thuộc đủ thành phần xã hội dửng dưng đi qua dù  xảy ra ở bên Trung  Quốc nhưng thôi thì nên nói thật đi, ở ta, trong  những mức độ khác  nhau, không thiếu những chuyện tương tự... May thay,  cái “lì” đó còn  chưa kịp lan đến phần nhiều trẻ em (không biết có ai để ý  điều này  không: các em vừa kể trên hầu hết đều ở những vùng có thể gọi  là vùng  sâu vùng xa về cái gọi là văn hóa).&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Vậy có một câu  hỏi tiếp: Cái “lì” kia là thế nào và vì  sao? Đấy là một trạng thái chán  chường sâu sắc và mênh mông về đạo đức  xâm chiếm mọi con người. Bởi  càng ngày người ta càng thấy vây kín quanh  mình, ở bất cứ đâu, trong  bất cứ chuyện gì, va vào đâu cũng gặp một thứ,  theo mọi kiểu, trắng  trợn hay tinh vi: giả dối. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Tôi cho rằng căn bệnh  nặng nhất, chí tử nhất, toàn diện  nhất của xã hội ta hiện nay là bệnh  giả dối. Chính cái giả dối tràn lan  khiến người ta không còn thật sự  tin vào bất cứ điều gì nữa. Câu hỏi  thường trực bây giờ: Tốt để làm gì?  Sạch để làm gì? Quên mình để làm gì?  Xả thân chống lại cái xấu, cái  giả để làm gì? Liệu rồi có ai, có cơ chế  nào bảo vệ những nỗ lực đạo  đức đó không? Hay thậm chí bị cả cơ chế  quật đánh lại như vẫn thấy  không hề ít? &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Trẻ em, một bộ phận trẻ em, may thay  còn chưa biết đặt  ra những câu hỏi như vậy. Đạo đức trước hết là một  trạng thái vô tư. Mà  người lớn thì không còn có thể vô tư được. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Vậy  lúc này ở cấp độ cá nhân, dù một cách cô đơn, cũng  phải dám tự mình  cưỡng lại cái “lì” kia, với một niềm tin rằng giả dối  không phải là  trạng thái tự nhiên của xã hội và con người. Còn ở cấp độ  vĩ mô cần một  sự phản tư toàn diện và thẳng thắn, cố gắng triệt để. Cách  đây mười  mấy năm, tôi có lần nói về yêu cầu tự vấn, của xã hội và của  dân tộc.  Hôm nay TTCT nói đến yêu cầu “nghiêm túc xét lại văn hóa dân  tộc”, tức  một cuộc tự vấn về xa tận đâu đó trong đường dài lịch sử dân  tộc, “bản  thể” của nó. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Tôi cũng đồng ý cần có một cuộc trở  về nghiêm túc, đến  nơi đến chốn như vậy. Dân tộc bên cạnh những điều  mãi mãi đáng tự hào  quả cũng có những nhược điểm, hình thành lâu dài  trong lịch sử, cần được  nhìn thẳng. Song tôi cũng không quá bi quan về  dân tộc.&lt;/p&gt; &lt;p class="pAuthor"&gt;NGUYÊN NGỌC&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;" class="pTitle"&gt;Luật kỳ lạ&lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;TTC - Bạn đã từng nghe nói tới những luật lệ kỳ  lạ như thế này chưa:  &lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table style="BORDER-COLLAPSE: separate" class="tLegend" width="40" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img class="lImage" src="http://chuyentrang.tuoitre.vn/TTC/ImageView.aspx?ThumbnailID=537041" hspace="0" border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p class="pBody"&gt;- Nghiêm cấm phụ nữ mặc quần khi ra  đường hoặc tại nơi làm việc. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt; - Ai bị bắt quả tang uống cà phê sẽ bị  tử hình.  &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;- Mỗi tù nhân chỉ được tắm một lần trong  năm.  &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;- Các tiệm quần áo không được để hình  mẫu khỏa thân vào ban đêm, nhưng ban  ngày thì thoải mái.  &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;- Bắt buộc mọi người phải đội nón khi ra  đường và chó thì không được đội bất cứ  thứ gì trên đầu...  &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Bạn không tin? Hãy vào thử trang web &lt;a href="http://www.dumblaws.com/" height="800" width="1200"&gt;www.dumblaws.com&lt;/a&gt;   để... ồ! Thì ra trong  thực tế, nhiều đạo luật kỳ lạ như thế đã và    đang được áp dụng ở nhiều nơi trên thế  giới. Và bạn đừng ngạc nhiên khi   Hoa Kỳ  là đất nước có nhiều luật lệ lạ kỳ nhất, hầu  như bang nào  cũng  có, không ít thì nhiều.  &lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="font-weight: bold;" class="pTitle"&gt;Hội khuyến nhậu&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: left;" class="pBody"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;&lt;em&gt;(Chuyện có thật của nhà tôi)&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;TTC - &lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt; &lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Năm   nay gia tộc tôi tổ chức họp khuyến học hơi sớm. Nhận giấy mời mà tôi   mừng và tự hào quá suýt ngất, gì chứ ba cái vụ này thì cứ họp quanh năm   cũng không sao, còn tốt là đằng khác. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;table style="BORDER-COLLAPSE: separate" class="tLegend" width="40" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="2"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img class="lImage" src="http://chuyentrang.tuoitre.vn/TTC/ImageView.aspx?ThumbnailID=539435" hspace="0" border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Tôi   cũng khoái đi dự xem sao nhưng nghĩ mình phận đàn bà, lại thấy chồng   đang rảnh rỗi hơn, tôi bèn biệt phái cho ổng đi. Bụng nghĩ: Có gì ghê   gớm lắm đâu, chỉ cần đến, có mặt, nghe các cụ phát biểu, nhìn các cháu   nhận thưởng, sau đấy quỹ hội hết bao nhiêu thì đếm đầu chia xôi mà đóng   vào, có hảo tâm hoặc khá khẩm hơn tí thì ủng hộ thêm... &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Ấy   vậy mà ổng đi đâu mất mặt luôn chớ thấy về, alô thì cứ bảo là sắp về  mà  rồi chờ hoài không thấy. Các con tôi dự phát thưởng xong đã về từ  đời  tám hoánh nào. Của đáng tội, phần thưởng chỉ vài cuốn tập, nhưng  trông  chúng phấn khởi phải biết. Hai đứa đang chờ cơm đặng còn học bài,  một  đống bài tập chứ ít đâu. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;... &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Mãi khuya ông xã tôi mới về, người nồng sặc mùi bia rượu, ngất nga ngất ngưỡng... Tôi chất vấn, ổng báo cáo giải trình:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;- Ừm,... họp vui đáo để, toàn anh em bà con mà, xong rồi thì lai rai chút đỉnh... &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;- Thế năm nay mình góp khuyến học hết bao nhiêu? &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;- Có bao nhiêu đâu, hết ba chục ngàn, đổ đồng mà lỵ, nhưng mà... &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;- Nhưng mà gì cơ? &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;- Nhưng mà góp liên hoan sau họp hết hơn trăm ngàn. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;- Hả? &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Cái gì? &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;- Tôi nhảy dựng lên &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;-   Thế thì mấy ông khuyến học cái gì, có mà... khuyến nhậu thì có. Chắc   tôi phải gặp cụ cả trưởng tộc đề nghị đổi hội khuyến học tộc mình thành   hội khuyến nhậu cho rồi. Thôi lần sau để tôi đi, không thèm nhờ ông  nữa.  &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;&lt;b&gt;BÀN THAN&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="font-weight: bold;" class="pTitle"&gt;Buồn như mùa cưới&lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;TTC - &lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Đám   cưới là ngày vui trọng đại của đời người, nhưng, đúng là đôi khi niềm   vui của người này lại là nỗi buồn của người khác, bởi “thiệp phong  thần”  cứ như lá mùa thu bay vào nhà, khiến cho bao gia đình phải khốn  đốn  chạy tiền đi trả “nợ mồm”. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;table class="tLegend" style="BORDER-COLLAPSE: separate" width="40" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img class="lImage" src="http://chuyentrang.tuoitre.vn/TTC/ImageView.aspx?ThumbnailID=539437" hspace="0" border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Nhiều người chế lời bài hát “mỗi năm đến hè...” thành “mỗi khi đến mùa (cưới) lòng man mác buồn...” &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 11.5pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Cơm bụi giá cao &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Nhiều   người vẫn thường hay đùa: đi ăn đám cưới giống như đi ăn cơm bụi giá   cao, bởi chỉ một bữa ăn, vài món, hay còn gọi là ăn “lấy hương lấy hoa”   có giá bèo lắm cũng từ 200.000 - 500.000đ, còn gặp phải cô dâu chú rể   chơi sang như Tây, hay Việt kiều đãi ở nhà hàng thuộc loại “hết sao” như   White Palace, Sofi tel Saigon... có xe “Ron-Roi” (Rolls Royce) làm   “màu” cho cô dâu chú rể trèo lên tụt xuống thì phải từ vài ba triệu.   Thời buổi kinh tế khó khăn, lại năm hết tết đến nên trăm thứ bà lằng   phải lo, trong khi đó lương thì bèo mà một tháng nhận khoảng 5 cái thiệp   “phong thần” mời ở nhà hàng có xe Ron-Roi là rầu thúi ruột. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Mà   cái nguyên nhân sâu xa khiến cho người nhận thiệp “phong thần” lâm vào   cảnh “lòng man mác buồn” là do chủ nhân của tiệc cưới không thèm quan   tâm đến kinh tế của khách mời, bởi không phải ai cũng giàu “nứt đố đổ   vách”, có người còn chạy ăn từng bữa nữa là khác. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Bạn   tôi, nhân viên một công ty quảng cáo than trời: Lương, thưởng cộng lại   một tháng khoảng 5 “chai”, nhưng hơn tháng nay lo vay tiền để đi đám   cưới mệt đứt hơi, vì nhận thiệp cưới toàn mời ở nhà hàng “nhiều sao”! &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Người   độc thân còn than, huống chi những người có gia đình, con cái nheo   nhóc, cả hai vợ chồng làm quần quật cũng không đủ tiền lo cho con. Anh   bạn ở cạnh nhà tôi, thu nhập cả hai vợ chồng chỉ hơn 6 triệu đồng, trong   khi đó riêng tiền thuê nhà, điện nước đã ngốn hết gần phân nửa tiền   lương, số còn lại để hai vợ chồng và đứa con ăn uống; “không nói ra   nhưng ai cũng biết”, với số tiền đó mà lo cho ba miệng ăn trong thời   buổi “gạo châu củi quế” như thế này không phải là đơn giản, nên chuyện   những thứ có giá trị trong nhà, lần lượt được mang đi nhờ tiệm cầm đồ   “giữ hộ”, hoặc thường có một mụ to béo đến chưởi bới om sòm vì “...tới   ngày trả tiền góp, sao tao thấy vợ chồng mày đứa nào cũng buồn như cha   chết, sao lúc tới mượn vui vẻ lắm mà, hứa hẹn ghê lắm mà...” cũng không   còn là chuyện lạ. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Hỏi   ra mới biết, vì cần tiền đi trả “nợ mồm” nên túng quá hóa liều anh  đành  vay tiền trả góp với mức lãi suất 30% tháng. - “Hồi đám cưới hai  vợ  chồng tui tổ chức ở nhà hàng bình dân, còn bây&lt;span style="mso-spacerun: yes"&gt;  &lt;/span&gt;giờ   bạn bè toàn tổ chức ở nhà hàng sang trọng, nên mình phải bỏ tiền phong   bì cho nó xứng với cái nhà hàng đó, đúng là ăn một bữa cưới bằng tiền   gạo nguyên tháng của cả nhà” - Anh bạn than thở! &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Nói   chi xa, ngay bản thân tôi, tháng rồi tiền đi đám cưới không thôi cũng   gần 4 “củ” (triệu), trong khi đó lương chưa tới 3 “củ”! Mà phải chi tui   bị trả “nợ mồm” cũng đỡ ấm ức vì “có vay có trả”, đằng này toàn người   “chào bạn, mình làm quen nhé” gởi thiệp mời mới đau! Viết đến đây, bỗng   nổi da gà vì trên bàn vẫn còn 2 cái thiệp mời ở nhà hàng “nhiều sao”  vào  tuần tới. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 11.5pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Và cô dâu, chú rể cũng buồn... &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Ăn   theo mùa cưới là các dịnh vụ quay chụp hình, cho thuê đồ cưới, trang   dâu, kết và cho thuê xe hoa. Nhưng không phải ông bà chủ các dịch vụ ăn   theo mùa cưới này ai cũng làm ăn lấy chữ tín làm đầu, bởi với họ, chữ   tiền nó quan trọng hơn, nên không ít cô dâu, chú rể phải cười như mếu vì   bị “làm thịt”. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Anh   Long - nạn nhân của một hiệu ảnh cưới trên đường H quận Tân Bình bức   xúc kể: “Đến tiệm hỏi thì chủ tiệm cho biết giá một bộ ảnh cưới (50 tấm)   khoảng 6 triệu đồng, bao luôn tiền áo quần, hoa tươi cho cô dâu cầm.   Đặc cọc 3 triệu và làm biên nhận thì người ghi biên nhận tư vấn là nên   ra trung tâm Sài Gòn chụp cho đẹp. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Nghe   có lý mình đồng ý, vậy mà tới khi tính tiền, giao ảnh, họ tính đến 11   triệu đồng. Hỏi sao lúc chưa chụp nói có 6 triệu, họ giải thích đó là   cái giá chụp ở studio, còn chụp ngoài trời tốn tiền hơn”. Nhưng có lẽ   điều làm cho anh và cả vợ tương lai không vui, chính là các bác phó nháy   lợi dụng nghề nghiệp để sờ nắn “hiện vật” cô dâu với lý do tạo dáng.   “Bữa đó mà không có người can, chắc xảy ra đánh lộn, ai mà không tức khi   tụi nó sàm sỡ vợ mình ngay trước mặt”. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Cũng   bị các dịnh vụ ăn theo mùa cưới “chém đẹp” là chị Vân; gia đình thuộc   loại khá giả nên chị ra một studio gần nhà thuê chụp bộ ảnh cưới cho   bằng chị bằng em, ngày hẹn chụp ảnh đến, chị và ông xã tương lai cùng   đoàn tùy tùng của studio dắt díu nhau ra tuốt một khu du lịch sinh thái   tận Củ Chi để chụp ngoại cảnh theo lời gợi ý của bác phó nhòm: “Chụp   cảnh Xì-Gòn xe cộ xưa rồi, bây giờ phải chụp phong cảnh, cây cối, sông   nước hữu tình mới sành điệu”. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Cả   ngày chị và ông xã tương lai bị bác phó nhòm hành cho bở hơi tai với   nhiều kiểu ảnh khác nhau, từ cảnh bên nhau tình tứ, cho đến lăn lê bò   toài trên thảm cỏ, vách núi, bờ hồ. Tuy mệt, nhưng cả hai đều cảm thấy   vui vì có bộ ảnh để đời mà theo lời bác phó nhòm nhận xét là “trên cả   tuyệt vời”. Ngày hẹn trả ảnh tới, cả hai hí hửng thồ nhau đến lấy ảnh,   thì tá hỏa khi chủ tiệm đưa cái biên lai tính tiền gần 20 triệu đồng. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Thắc   mắc thì bà chủ nói lạnh tanh: “Cô làm rách bộ xoa-rê nhập từ Ý của  tui,  tui tính giá đó là nhân đạo cho cô rồi”. Nói xong bà kêu nhân viên  mang  bộ xoa-rê mà mấy hôm trước cô mặc để chụp ngoại cảnh ra cho cô  xem.  Nhìn vào, cô thấy nó rách thật. “Trâu què đền trâu lành” cô không  cam  tâm nên đề nghị xin bớt; ngay lập tức, bà chủ dọa: “Không đền thì  cả hai  đi bộ về, để xe lại đó”. Bị gài vào thế bí, hơn nữa, không muốn  gây  chuyện, sẵn tiền mang theo đi đặt tiệc cưới, chị đành cắn răng móc  hầu  bao ra đền! Mặt mày méo xệch mà vẫn phải cảm ơn lia lịa vì bà chủ  chỉ...  “lấy giá hữu nghị cho hai em, coi như chị mừng tiền đám cưới vì  đã chụp  ảnh ở cửa hàng chị, chứ cái xoa-rê này có giá hơn ngàn đô đó  em”. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Thế   nhưng, sau ngày cưới hai tháng, tình cờ ra chợ Tân Bình, chị tím tái   ruột gan biết mình bị bà chủ studio “xẻ thịt” khi thấy người ta bày bán   xoa-rê cưới rẻ như bèo, chỉ hơn 1 triệu/cái; thậm chí có loại chỉ vài   trăm ngàn, nhìn chẳng khác gì cái xoa-rê “nhập từ bên Ý, có giá hơn ngàn   đô” của bà chủ studio nọ. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pAuthor" style="margin: 0in 0in 10pt; font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;DÃ QUỲ&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thư gửi ông thủy điện &lt;/span&gt;&lt;p class="pHead"&gt;TTC -  Thưa các ông! Đại phàm, người ta lỡ làm cái sai thì phải sửa sai, nghĩa là không được phép... bổn cũ soạn lại. &lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table style="BORDER-COLLAPSE: separate" class="tLegend" width="40" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img class="lImage" src="http://chuyentrang.tuoitre.vn/TTC/ImageView.aspx?ThumbnailID=535416" hspace="0" border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; COLOR: black; FONT-SIZE: 10pt; mso-themecolor: text1"&gt;Các   ông thủy điện dường như không thuộc bài, hoặc có thuộc bài nhưng không   muốn sửa sai, hoặc muốn sửa sai nhưng sợ mất... lợi nhuận. Chính vì  vậy,  năm này các ông vẫn diễn kịch bản của năm qua, xả lũ ồ ạt ngay  trong  những ngày mưa lớn. Các ông bảo vệ được mặt đập nhưng những người  nghèo  như chúng tôi cư trú quanh khu vực lòng hồ và hạ du các sông  phải bỏ nhà  cửa tài sản, dắt díu nhau chạy lũ. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; COLOR: black; FONT-SIZE: 10pt; mso-themecolor: text1"&gt;Lũ   thủy điện của các ông chồng lên lũ trời mưa, nhân tai kết hợp nhịp   nhàng và nhuần nhuyễn với thiên tai, khiến người dân muốn sặc máu! Thưa   ông thủy điện Sông Tranh 2 trên thượng nguồn Trà My (Quảng Nam)! Người   dân biết ông xiết đỗi oai hùng, chở vật tư siêu trường siêu trọng phá   tan nát đường ĐT 616 từ Tam Kỳ đi Trà My đến nỗi nó không còn được một   mét lành lặn cho chúng em đi bộ. Chúng em còn đang ca thán thì đầu tháng   11 năm nay, ông lại ào ạt xả lũ mỗi giây 5.000 mét khối nước để bảo   vệ... đập. &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; COLOR: black; FONT-SIZE: 10pt; mso-themecolor: text1"&gt;Kết   quả là 5 huyện Quế Sơn, Hiệp Đức, Nông Sơn, Duy Xuyên, Điện Bàn và   thành phố Hội An ngập nặng. Cú đánh rơ-ve của ông dành cho chúng em thật   quá hớp! &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; COLOR: black; FONT-SIZE: 10pt; mso-themecolor: text1"&gt;Ông   A Vương trên thượng nguồn Đông Giang (Quảng Nam) vẫn tái diễn kịch bản   năm qua: xả lũ. Nước sông Vu Gia đã lênh láng vì mưa, lại thêm tràn  trề  và tràn lan nhờ lũ thủy điện của ông hỗ trợ. Huyện Đại Lộc bị ngập  sâu  hết biết, ông à. Đau nhất là thành phố Đà Nẵng ở hạ du xưa nay  không  biết ngập là gì, bây giờ cũng ngập cho... có bạn! &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; COLOR: black; FONT-SIZE: 10pt; mso-themecolor: text1"&gt;Chẳng   lẽ huyện trung du ngập mà thành phố không ngập thì coi cũng kỳ! Hai  ông  tiểu thủy điện Bình Điền và Hương Điền (Thừa Thiên - Huế) cũng thi  đua  xả lũ. Thành phố Huế và các huyện Phong Điền, Phú Vang, Hương Điền  ngập  tưng bừng. Sông Bồ và sông Hương nước lên tràn trề nghê ngói. May  mà  công suất xả lũ của hai ông không lớn nên chưa ngập đến đàn Nam  Giao.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; COLOR: black; FONT-SIZE: 10pt; mso-themecolor: text1"&gt;Hai   ông trung thủy điện Sông Hinh và Sông Ba Hạ (Phú Yên) cũng diễn y  tuồng  tích năm qua, xả lũ cùng các người anh em khác. Các huyện trung  du và  hạ du Tây Hòa, Đồng Xuân, Tuy An và thành phố Tuy Hòa lãnh đủ món   nước... đục của các ông ban cho. &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; COLOR: black; FONT-SIZE: 10pt; mso-themecolor: text1"&gt;Đi ngược đường 25 về hướng núi, người dân mới thấy hai ông vùi dập đời hoa - xin lỗi, hoa màu và nhà cửa người dân như thế nào. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; COLOR: black; FONT-SIZE: 10pt; mso-themecolor: text1"&gt;Dân   mong có thêm nguồn điện, bởi có điện là có năng lượng. Thế nhưng,  tuồng  tích “xả lũ theo mưa” của các ông quả thật khó chơi. Các ông còn  trả  treo: “Xả lũ chỉ có thể thông báo trước 2 giờ”. Thông báo trước 2  giờ  thì làm sao mà dân dắt díu nhau chạy cho kịp, thưa các ông? Gần như  các  ông không cần quan tâm đến thông tin khí tượng thủy văn. Bắt đầu  mưa,  các ông ráng tích nước cho đầy hồ. Đến khi mưa thành lũ, sợ bể  bầu, các  ông mới ào ạt xả nước.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; COLOR: black; FONT-SIZE: 10pt; mso-themecolor: text1"&gt;Các   ông xứng đáng là những cộng sự đắc lực của lão Thủy Tinh đánh ghen dai   nhách. Nghe đâu, mỗi ông đều lập... bàn thờ thờ Long vương và Thủy  Tinh,  cầu các nhân vật này cho mưa nhiều nước lớn để ông... quay nhanh   turbine phát điện. Sẽ rất không công bằng nếu các ông cứ tích nước và  xả  lũ để bảo đảm lợi nhuận, khi việc ấy xâm hại trực tiếp đời sống của   những người nghèo ở ven sông. Cơ bản, người dân lao động vất vả nhưng   chỉ đủ ăn. Lũ do các ông làm ra chồng lên lũ nước mưa tạo dòng chảy   nhanh, nhấn chìm chút tài sản khiêm tốn của dân, biến dân thành người   nghèo trắng tay chỉ trong một buổi. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; COLOR: black; FONT-SIZE: 10pt; mso-themecolor: text1"&gt;Các   ông góp phần đẩy chính quyền các địa phương vào tư thế phải đối phó  vất  vả để bảo vệ sinh mạng, cứu đói khẩn cấp cho bà con. Hạ tầng cơ sở  cầu  đường, trường trạm và các hoạt động như nông nghiệp, du lịch, giao   thông, giáo dục... bị các ông làm cho tanh bành té bẹ. Có bao giờ các   ông bỏ tiền ra đền bù thiệt hại cho người dân chưa nhỉ? Mùa đông, ông xả   lũ; mùa hè, ông tích nước khiến hạ du cạn kiệt. Sẽ không công bằng nếu   một nhà máy xả thải ô nhiễm môi trường phải đền bù mà ông thủy điện  gây  lũ lớn lại không phải đền bù. Thư này gửi đi, lòng rất kinh sợ. Xin  các  ông đọc cho một chút, bỏ hẳn “kịch bản” &lt;strong&gt;xả lũ theo mưa&lt;/strong&gt; giùm. Cám ơn các ông &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; COLOR: black; FONT-SIZE: 10pt; mso-themecolor: text1"&gt;nhiều!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pAuthor"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; COLOR: black; FONT-SIZE: 10pt; mso-themecolor: text1"&gt;ĐỒ BÌ&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;" class="pTitle"&gt;Thỏ thẻ với bác sĩ&lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;TTC - &lt;b&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Tôi 60 tuổi, nhịp tim dưới 60 lần/ phút thì có được dùng viagra không? &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;table class="tLegend" style="BORDER-COLLAPSE: separate" width="40" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img class="lImage" src="http://chuyentrang.tuoitre.vn/TTC/ImageView.aspx?ThumbnailID=538525" hspace="0" border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p class="pAuthor" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;(Ông già Đồng Tháp)&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;-   Viagra có tác dụng ức chế men PDE5 (phosphodiesterase 5) ở dương vật,   giữ máu trong thể hang được lâu nên gây cương. Nếu anh bị tim nhịp  chậm,  huyết áp thấp thì không nên dùng. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;* &lt;/span&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Tôi   58 tuổi, hay uống trà buổi sáng. Một lần vào lúc 4 giờ chiều tôi khát   nước bèn ăn một trái chuối và uống nước trà thì huyết áp lên 140 (bình   thường 130). Tại sao vậy? &lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pAuthor" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;&lt;b&gt;CHIẾN &lt;/b&gt;&lt;i&gt;(Ninh Bình)&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;&lt;i&gt; &lt;/i&gt;-   Thường huyết áp phải ghi hai số tối đa và tối thiểu. Ở đây anh ghi có   số tối đa. Sau gần một ngày lao động hoặc chỉ cần ăn mặn (anh có biểu   hiện khát nước) thì huyết áp đã tăng lên. Anh uống trà, cafein trong trà   góp phần đẩy huyết áp lên chút nữa. Nếu huyết áp của anh là 140/80 sau   khi uống trà thì cũng không có gì đáng lo đâu vì hết tác dụng của trà  nó  sẽ xuống. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;* Ông xã em thích mở đèn sáng khi làm “chuyện ấy” khiến em rất ngại. Tại sao ông ấy không muốn tắt đèn? &lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pAuthor" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;&lt;b&gt;THU &lt;/b&gt;&lt;i&gt;(Tiền Giang) &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;-   Câu này bạn hỏi ông xã chứ không cần hỏi bác sĩ. Một số ông thích nhìn   cơ thể Eva thì cảm giác hưng phấn sẽ dạt dào hơn. Nếu bạn không thích   thì cứ đề nghị dùng đèn ngủ. Ánh sáng lờ mờ còn khêu gợi nhiều hơn đấy.  &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;* &lt;/span&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Khi làm chuyện ấy với vợ em chỉ được vài nhịp là đã “khóc” rồi. Em phải làm sao? Cho em xin một lời khuyên. &lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pAuthor" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;&lt;b&gt;timban...@&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;&lt;b&gt; &lt;/b&gt;-   “Súng cướp cò” giờ đây được gọi là “bệnh” bởi lẽ ra hắn phải theo  trình  tự “kề vai, áp má, nheo mắt, ngắm, nín thở và... bóp cò”, đằng  này vừa  giương “súng” là hắn “bùm” luôn. Có nhiều ý kiến: một là thần  kinh ở đầu  “cu tí” quá nhậy nên dùng thuốc làm cho hắn tê đi, thời gian  làm ăn sẽ  dài hơn; hai là do lượng serotonin và dopamine trên não  giảm, dùng một  số thuốc chống trầm cảm thì hắn lại lui cui làm việc,  không nóng nảy  nữa. Vụ này bạn phải gặp bác sĩ nam khoa ở bệnh viện  Bình Dân mới mong  chọn đúng thuốc trị “cu tí” được. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;* &lt;b&gt;&lt;i&gt;Mấy   tháng gần đây trên chân tay của cháu xuất hiện những vết sưng u, đau   nhức vài ngày lại hết, tuy nhiên những vệt sưng đó để lại những vết sẹo.   Theo bác sĩ cháu nên khám ở đâu? &lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pAuthor" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;&lt;b&gt;B.Đ &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;- Cháu phải gặp bác sĩ chuyên ngành da liễu, đi khám lung tung có nguy cơ “lợn lành chữa thành lợn toi” thì uổng lắm. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;* &lt;b&gt;&lt;i&gt;Cháu   22 tuổi, đã dùng thuốc marvelon được 4 tháng, giờ cháu muốn có em bé   thì phải làm sao ạ? Sau khi sinh dùng thuốc này lâu dài có ảnh hưởng gì   không? &lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pAuthor" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;&lt;b&gt;loveyou...&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;&lt;b&gt;@ &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;-   Lời khuyên là: ngưng thuốc ngừa thai 6 tháng rồi mới có bầu sẽ an  toàn.  Sau khi sinh con nếu bạn định cho bé bú thì dùng thuốc chỉ có   progesteron như Exluton. Loại này không ảnh hưởng đến hai bình sữa dành   cho bé. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;* &lt;b&gt;&lt;i&gt;Em   năm nay 28 tuổi, kinh lúc 40 ngày, có khi 45 ngày. Như vậy có phải là   bệnh không ạ? (Em đã có chồng và một bé gái 3 tuổi rồi)... &lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pAuthor" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;&lt;b&gt;thanhbinh...@ &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;- Chu kỳ kinh dài 45 ngày mà đều vẫn được gọi là bình thường chứ không gọi là bệnh. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;* &lt;b&gt;&lt;i&gt;Em   37 tuổi, có thai lần đầu, được 13 tuần. Đi siêu âm độ mờ da gáy có chỉ   số là 2, phát hiện “dải sợi ối”, thai 12.5 tuần. Bác sĩ siêu âm không   giải thích gì, kêu em mang kết quả về cho BS em đang khám thai định kỳ,   bác sĩ này cũng không nói gì. Vậy là sao? &lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pAuthor" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;&lt;b&gt;d&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;&lt;b&gt;iemthuy...&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;&lt;b&gt;@ &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;-   Dải sợi ối là một sợi dây tạo ra vách ngăn buồng ối. Nếu đó là một dải   mỏng, căng thì ít ảnh hưởng đến em bé. Bạn 37 tuổi, bác sĩ theo dõi  cẩn  thận như vậy là đúng. Còn việc họ không nói là vì chưa khẳng định  được  mà thôi. &lt;span style="mso-spacerun: yes"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pAuthor"&gt;BS LÊ THÚY TƯƠI&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;" class="pTitle"&gt;Chuyện to để anh lo&lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;TTC  - Đàn ông vốn lười, đùn hết việc nhà cho vợ. Các bà  vợ “ôm” việc nhà  nhiều quá, thường mệt và cáu nên bóng gió xa xôi kể  công mình, kể tội  chồng. Mâu thuẫn vợ chồng cũng có thể phát sinh từ  chuyện linh tinh  trong bếp.  &lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table style="BORDER-COLLAPSE: separate" class="tLegend" width="40" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="2"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img class="lImage" src="http://chuyentrang.tuoitre.vn/TTC/ImageView.aspx?ThumbnailID=539434" hspace="0" border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;“Ông   xã tôi ngày mới quen hay kể câu chuyện: Có một cặp vợ chồng, tổ chức   đám cưới kim cương, bạn bè hỏi bí quyết hạnh phúc, ông chồng bảo: “Vì   mọi việc trong nhà chúng tôi đều phân công, tôi làm việc lớn, còn bà xã   lo việc nhỏ. Kết quả, gia đình tôi chẳng có việc gì to tát cả, toàn   chuyện vặt”. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Kể   xong, ông ấy cười ha ha, ra vẻ khoái chí, tôi thì cười tủm tỉm. Biết  “ý  đồ” rồi nhé, cưới nhau đi, rồi gia đình mình sẽ toàn “chuyện to để  anh  lo”. Bà Trần Thị Mỵ, nhân viên của một siêu thị, chia sẻ tiếp: “Đàn  ông  vốn thích làm chuyện đại sự, họ không thích mó tay vào chuyện vặt.  Họ  đâu có lười biếng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Trước   khi lấy chồng, tôi phải đầu tư thời gian, chất xám để nghiên cứu kỹ  các  loại việc nhà, và chọn ra chuyện lớn để họ ra tay. Chẳng hạn, lúc  vợ  chồng còn son trẻ, tôi bảo: “Anh đi siêu thị vừa tiết kiệm được thời   gian, được tiền, bởi điểm mạnh của anh là tập trung, nhanh nhẹn. Còn  em  cứ vào siêu thị là bị cuốn vào hàng hóa, cứ mua linh tinh... dở  tệ!”.  Thế là ông xã tôi gật đầu: “Ừ, chuyện này để anh, vèo một cái là  xong  ngay, phụ nữ nhẹ dạ còn dễ bị khuyến mãi dụ dỗ, đàn ông thì đừng   hòng...”. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Cho   đến bây giờ, ông xã đã trở thành “chuyên gia mua sắm”, đặc biệt là  bằng  tiền của ảnh. Tôi cần gì chỉ cần đưa danh sách, với lý do thuyết  phục.  Từ lúc có con, tôi phải cho con bú sữa mẹ nên không giao cho ảnh  được,  ảnh luôn nhận phần quan trọng hơn là giặt tả cho con. Tôi phân  tích:  “Chỉ có mạnh tay mới sạch anh ạ. Em yếu quá, vắt còn không hết  nước, làm  sao tả kịp khô, mua thêm thì không đủ tiền”. Vậy là ông xã  tôi sốt  sắng, phô trương cơ bắp (có đi tập thể hình một thời gian  ngắn), chiều  nào đi làm về cũng xông vào toa-let giặt tả, đồ của con,  của cả vợ. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Sau   này, mua được cái máy giặt, chồng vẫn giặt tay, như kẻ bị “nghiện”  giặt  đồ. Lý do của chàng: “Áo sơ mi giặt tay mới sạch, khỏi hư...”.  Đấy! Đàn  ông đâu có lười, họ còn ham việc nhà là đằng khác. Vấn đề là  các bà vợ  làm sao cho các ảnh... ham. Bà Lê Ngọc Ban, một giáo viên  trường dạy  nghề đúc kết: “Sai lầm của các bà là không biết nhờ chồng,  chỉ toàn sai  bảo”. Nhờ là sao? Công thức của bà là giao việc cho chồng  phải hết sức  cụ thể, chi tiết, rõ ràng. Ví dụ như mua xà bông, thì xà  bông hiệu gì,  giá bao nhiêu... &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Tiếp   theo, lời nói phải hết sức ngọt ngào, thái độ dịu dàng (như là nhờ   người ngoài). Bước cuối cùng là phải khen chồng sau khi hoàn thành nhiệm   vụ. Bà cho biết: “Đàn ông như đứa trẻ lâu năm, thích được khen thưởng,   mình lại chẳng tốn gì cả, tiếc gì lời nói, nếu không quen, thấy khó  thì  tập, nói được một lần sẽ được lần hai, lần ba...”. Nhờ thực hiện  các  bước một cách thường xuyên, nên bà có một ông chồng thuộc loại  siêu. Nấu  ăn thành nhu cầu của ông, bữa ăn lúc nào cũng tươm tất. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Cũng   nhờ thế, mà ông hiếm khi đi nhậu với bạn bè. Ăn nhà cho an toàn, có  bia  bọt cũng ở nhà. Bà vợ cũng biết điều: “Để em rửa chén cho”. Vậy là  vợ  chồng êm ấm. Để không thua kém vợ, chồng bà cũng thi đua lập thành  tích:  Vợ quét nhà, lau nhà thì chồng tự nguyện đi đổ rác. Có lần, bà đi  chợ  bị cướp mất túi xách tay, thế là chồng bà “tức quá” phán luôn:  “Thôi từ  này mua gì để anh đi cho”. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Thế   mới biết, trong cái rủi, bao giờ cũng có cái may. Chiêu của bà Vũ Thị   Châu, nhân viên tiếp tân của một khách sạn là lúc nào cũng “dại” hơn   chồng. “Cứ ra vẻ lanh quá thì ôm việc là phải rồi” - bà chia sẻ. Ví như   thấy cái bếp điện, có nhiều nút, bà bảo chồng: “Anh rành tiếng Anh, kỹ   thuật cũng giỏi, dạy cho em cách sử dụng”. Được vợ ca tụng thế, nên ông   xã bà thích vào bếp, không phải ông mê nấu ăn, mà mê khám phá các dụng   cụ nhà bếp đầy tính kỹ thuật cao. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Ông   còn bảo: “Phụ nữ làm sao rành khoa học kỹ thuật bằng đàn ông, các bà   nấu ăn chỉ làm hỏng các thiết bị”. Vậy là bà vợ đành nhận khâu chuẩn bị   nấu: rửa rau, làm cá, ướp thịt... còn nấu thì phần ông chồng. Trong bếp   lúc nào cũng có mặt “cặp đôi hoàn hảo”. Nhiều bà vợ nghĩ rằng, đàn ông   là phải kiếm tiền mang về, việc nhà sẽ làm họ xao nhãng nhiệm vụ  chính.  Thế nhưng, về phía đàn ông, họ lại sợ áp lực “đi làm nuôi cả  nhà” nên  luôn cần sự chia sẻ của người vợ. Nói cách khác, nhà “một cột”  đã khá  lỗi thời, nay phải được thay vào mô hình nhà “hai cột”. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Theo   đó, việc nhà cũng phải có cả bà nội trợ, lẫn ông nội trợ mới không tạo   ra một bà vợ bị mất sức vì việc nhà. Có lẽ, từ suy nghĩ như thế, các  bà  vợ mới mạnh dạn sáng tạo ra các cách, các chiêu, để “dụ dỗ” các ông  cùng  chia việc nhà với mình như hồi xưa các bà đã khiến cho các ông  ngất  ngây xin... chết! &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;span style="line-height: 115%; font-family: 'Arial','sans-serif'; font-size: 10pt; font-weight: bold;"&gt;PHƯ CHU&lt;/span&gt;&lt;p style="font-weight: bold;" class="pTitle"&gt;Mẹo nhậu&lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;TTC -  &lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Cơ   quan nọ có hơn chục vị là đệ tử Lưu Linh tổ chức thành một hội nhậu.  Lệ  đặt ra là cứ cuối tuần mỗi hội viên phải luân phiên đăng cai tổ chức   nhậu tại nhà một bữa thật “hoành tráng”. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;table class="tLegend" style="BORDER-COLLAPSE: separate" width="40" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="2"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img class="lImage" src="http://chuyentrang.tuoitre.vn/TTC/ImageView.aspx?ThumbnailID=536095" hspace="0" border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p class="pBody"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Bữa nọ đến lượt một hội viên vốn nổi tiếng là nể vợ. Anh ta nhăn nhó: &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;-   Đành phải ra quán thôi, vợ tớ nó “khủng” lắm. Giá cả lên như tên lửa   vượt đại châu, nhậu ở nhà nó sẽ móc họng bọn mình, nuốt khó trôi lắm! &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Một hội viên cao tuổi hơn cả tủm tỉm cười: &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;-   Sẽ có cách, chỉ cần các chú cùng “diễn” với anh sao cho thật “ngọt” là   được. Bà chủ nhà đón khách với vẻ mặt hình sự, còn vị “quân sư” tỉnh  khô  oang oang lên tiếng:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;- Anh em chúng tôi đến chúc mừng sếp và phu nhân đây. Cô kín tiếng thế, định “áo gấm đi đêm” chắc? &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;- Các ông chỉ đùa dai, sếp gì, có mà xếp xó!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;  -  Cái thằng tệ thật, giấu cả vợ! Nguồn tin bọn này vừa “tăm” được, chú  ấy  nằm trong diện qui hoạch đấy! Gì chứ chức trưởng phòng là chắc như  cua  gạch. Này, nhưng phải giữ kín đấy nhé. Thôi, để bọn này ra quán  kiếm cái  gì mừng sếp mới một chút. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;- Ấy chết! Mời tất cả vào nhà, em làm ù một tí là xong ngay. Ăn uống ở nhà cho nó đầm ấm, vui vẻ. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pAuthor" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt; line-height: 115%; font-family: 'Arial','sans-serif';"&gt;&lt;b&gt;NHẬT MINH &lt;/b&gt;&lt;i&gt;(Yên Bái)&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;" class="pTitle"&gt;Người ta đi họp thì “zui”&lt;br /&gt;Còn tui đi họp tối thui trong lòng!&lt;br /&gt;Sau khi diễn thuyết lòng vòng&lt;br /&gt;Nhẹ nhàng từng bước “cái tròng” đưa ra&lt;br /&gt;Quàng vào lên cổ mẹ cha&lt;br /&gt;Đủ thứ các khoản nghe qua lạnh người.&lt;br /&gt;Không ưng mà vẫn gượng cười&lt;br /&gt;Họp xong tá hỏa thấy mười ông sao! &lt;/p&gt;&lt;p class="pBody"&gt;- Dạy thêm ba cọc, ba đồng&lt;br /&gt;Học trò đứa nộp đứa không chuyện thường&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Thầy đâu phải kẻ bất lương&lt;br /&gt;Bán dần lá phổi rộng đường sinh nhai&lt;br /&gt;Nào ngờ cũng bị chê bai&lt;br /&gt;Đài chê, báo chửi đắng cay đau lòng&lt;br /&gt;Thị phi dư luận bất công&lt;br /&gt;Làm sao tròn vẹn giữa vòng thế nhân.&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold;" class="pTitle"&gt;Tại thầy địa lý &lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;TTC - &lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;&lt;span style="mso-spacerun: yes"&gt; &lt;/span&gt;Một   thầy địa lý, một thầy phù thủy, một thầy bói ế hàng, ba thầy rủ nhau  đi  phương khác kiếm ăn. Đi từ sáng đến tối, bụng đói meo mà ba thầy  cũng  chưa tìm được chỗ nghỉ chân. Thầy địa lý sực nhớ gần đấy có nhà  quen,  mới bảo hai thầy kia: &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;table style="BORDER-COLLAPSE: separate" class="tLegend" width="40" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img class="lImage" src="http://chuyentrang.tuoitre.vn/TTC/ImageView.aspx?ThumbnailID=534294" hspace="0" border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;-   Ngày trước tôi có để giúp ngôi đất cho một nhà trong làng này. Nhà nó   bây giờ cũng khá. Anh em ta gắng đi đến đấy, thế nào cũng được bữa no   say. Nhưng tôi cũng dặn trước, hễ đến đấy người ta có mời ăn thì phải   làm cao mới được, chứ đừng để người ta biết mình đói, người ta khinh. Ba   thầy tìm đến. Chủ nhà gặp lại thầy cũ tiếp rước niềm nở, bảo người nhà   làm cơm thết đãi. Ba thầy cứ từ chối. Chủ nhà mời mãi, các thầy bảo: &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;-   Thôi xin để cho bận khác. Chúng tôi đã cơm rượu ngoài hàng rồi, chỉ   phiền ông cho ngủ nhờ một tối, sáng mai anh em xin đi sớm. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Chủ nhà tưởng các thầy thật tình, mới bảo người nhà thôi đừng dọn cơm nữa, quét giường trải chiếu mời các thầy đi ngủ. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Ba   thầy thấy vậy buồn lắm, nhưng chẳng lẽ lại thú thực, đành bóp bụng đi   ngủ. Nằm mãi chẳng ngủ được, hai thầy kia mới cằn nhằn thầy địa lý: &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;- Đầu đuôi chỉ tại anh cả. Việc gì mà xui nhau làm khách để đến nỗi bây giờ không ngủ được! &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Thầy   địa lý tuy trong bụng cũng hối, nhưng đã bày chuyện ra rồi đành chịu,   thấy hai thầy kia cứ nói lôi thôi sợ người nhà nghe tiếng, mới bảo: &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;- Thôi các ông cứ nằm im, để chốc nữa nhà nó ngủ yên, tôi xuống bếp lục xem có gì ăn được, tôi mang ra cùng ăn cho đỡ đói. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Anh thầy bói vốn háu ăn, nghe nói thế, bụng bảo dạ: Hắn đi thì có gì hắn ăn trước đã, chứ đâu đến phần mình! &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Thầy   vội vàng lẻn xuống đất, rón rén mò đường vào bếp. Chẳng may cho thầy,   loạng chạng giẫm ngay phải cái lưỡi cuốc đựng ở xó nhà, cán cuốc đập   đánh “độp” vào đầu. Tưởng người nhà rình biết, nó đánh, thầy luống cuống   kêu inh lên: &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;- Ối trời ơi! Tôi lạy ông, ông tha cho. Chuyện này chỉ tại anh thầy địa lý!...&lt;span style="mso-spacerun: yes"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold;" class="pTitle"&gt;Ăn chả giả nem &lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;TTC - &lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Có một người đàn bà, chồng đi vắng. Ở bên cạnh nhà có ông đồ, bụng muốn gạ gẫm, nhưng mà không biết làm thế nào được. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Nhân chị ta chửa, thầy đồ mới bắt chước học trò, ngày ngày cứ kể to câu này:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;&lt;i&gt;“Ai chửa mà không dưỡng thai&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;&lt;i&gt;Sinh con không mắt, không tai, không mồm”. &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Rồi   cho học trò sang nói mách với chị kia rằng: “Thầy tôi biết cách dưỡng   thai. Bác nên sang mà nói để thầy tôi giúp cho”. Chị ta cũng tin, mua   một chục quả cau mang sang lễ thầy đồ và xin thầy đồ dưỡng thai cho. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Thầy đồ làm bộ ngần ngừ lâu rồi mới &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;thuận. Ngày ngày sang nhà, dưỡng thai mãi &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;cho đến khi chị ta đẻ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Một hôm, người chồng về thăm nhà. Đem &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;con ra chơi, hôn hít mãi. Vợ thấy thế, mới &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;nói rằng:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;- Không có ông đồ bên cạnh thì đâu có &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;được như thế mà bây giờ hôn hít! Nên sang &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;chơi mà tạ ơn người ta. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Anh chồng ngạc nhiên hỏi làm sao, thì &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;chị vợ kể hết chuyện đầu đuôi cho mà &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;nghe. Anh ta giận lắm, bèn lập mưu báo thù &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;thầy đồ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Một hôm, thầy đồ đi vắng, anh ta bảo vợ &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;sang nói với vợ thầy đồ rằng:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;- Nhà tôi đi lính, bây giờ quan sai về &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;làng cắt đách đàn bà. Nhân tôi có chút ơn &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;với ông đồ: khi tôi có mang, ông vẫn sang &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;dưỡng thai cho. Bởi vậy tôi bảo nhà tôi phải &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;giả ơn ấy, nhà tôi cũng bằng lòng. Vậy thì &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;mời bà sang chơi, cho nhà tôi khám qua gọi &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;là, để khi quan trên có hỏi thì nói rằng: “Đã &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;khám rồi, không có đách”. Như thế bà khỏi &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;phải lôi thôi mà hai vợ chồng tôi cũng giả &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;được ơn.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Bà thầy nghe thấy, tưởng thật, vội vàng &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;sang ngay cho anh lính ta khám. Xong rồi &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;về nhà, đợi chồng về, phô với chồng, kể hết &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;cả chuyện.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Thầy đồ tức quá ra đứng ngoài cửa chửi &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;đổng rằng:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;- Cha nó ra chứ! Lệ đâu lại có lệ cắt &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;đách!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Anh lính ở bên nghe thấy, cũng ra đứng &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;cửa, chửi trống không rằng:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;- Bố nó ra chứ! Sách đâu lại có sách &lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;dưỡng thai&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="line-height: 115%; font-family: 'Arial','sans-serif'; font-size: 10pt; font-weight: bold;"&gt;&lt;span style=""&gt;TTC&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="font-weight: bold;" class="pTitle"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Chanh chua thì khế cũng chua&lt;br /&gt;Gặp vợ ít nói là... vua trên đời! &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;- Chiều chiều lại nhớ chiều chiều&lt;br /&gt;Nhớ mồi, nhớ rượu... có điều ví không.&lt;br /&gt;Ví không, không phải không tiền&lt;br /&gt;Bả lục túm hết, có tiền như không! &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt; TEXT-ALIGN: right" align="right"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;L.X. &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;(Quảng Nam) &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt; &lt;i&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;- Chồng giận thì vợ bớt lời&lt;br /&gt;Đến khi vợ giận chồng thời bỏ đi.&lt;br /&gt;Nam nhi xin lỗi... hơi kỳ&lt;br /&gt;Chồng đi tìm “ẻm” thiếu chi ngoài đường. &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;p style="font-weight: bold;" class="pTitle"&gt;Vợ chồng thích... giông bão  &lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;TTC - &lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Nhiều   người bạn của tôi rất siêng xem dự báo thời tiết. Không phải vì gia   đình họ chuẩn bị thực hiện một chuyến du lịch, sắp đổ móng nhà hay chuẩn   bị trồng trọt, mà chẳng qua là để biết bao giờ trời có mưa, giông, bão   để vợ chồng... tranh thủ tâm sự. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Anh   Tuấn làm nhân viên của một cơ quan báo chí, lập gia đình đã mười năm   nay, có hai mặt con nhưng vẫn chưa mua nổi căn nhà để ở. Hai vợ chồng   mỗi tháng bỏ ra hơn 3 triệu đồng mà chỉ thuê được 25m2 ở khu chung cư   tập thể. Nhà chật tới nỗi, anh phải đặt tấm bình phong ở giữa để chia   thành hai buồng ngủ. Bên trong là vợ chồng anh và đứa nhỏ. Bên ngoài là   bà mẹ già với con hĩm lớn. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Ban   đêm, con muỗi vo ve ở giường bên kia, giường bên này còn nghe rõ,  huống  chi những cái trở mình ho húng, động một cái là mẹ già biết ngay!  Cho  nên, cứ hôm nào nghe tin có mưa rào, gió bão đột ngột đổ về là cô  vợ anh  lại mắt hấp háy, khấp khởi. Khi những giọt mưa lộp độp rơi xuống  mái  nhà như triệu tiếng búa là lúc vợ chồng anh cũng tranh thủ... vào  cuộc.  Người già nghe tiếng mưa thì rầu rĩ. Trẻ nhỏ nghe tiếng sấm thì  run sợ,  nhưng vợ chồng anh nghe mưa càng lớn, sấm sét càng dữ thì càng  mừng, vì  tiếng gió mưa át được tiếng... thổn thức. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Có   nhiều đêm trời hanh lâu quá mà chẳng chịu mưa, anh nghĩ ra mẹo bật   radio để nghe nhạc đêm khuya. Chẳng ai nghe cũng bật. Cứ thế, vừa nghe   nhạc vừa “hành sự”, nhưng chiêu này không dùng được thường xuyên vì nửa   đêm mà cứ nhạc nhung ồn ào thì mẹ già khó ngủ. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Còn   anh bạn làm cho một công ty đồ gỗ nội thất ở Hà Nội thì sống chung với   nhà chật theo kiểu khác. Vợ chồng anh gom góp mãi mới mua được một  mảnh  đất rộng 30m2 ở cách trung tâm thủ đô gần 10km, rồi chạy vạy ít  tiền xây  được cái nhà cấp bốn. Nhà chật, lại phải thuê cả ô-sin trông  đứa nhỏ  nên mặc dù đã làm thêm cả gian gác xép để hai vợ chồng “làm  tổ”, nhưng  cái khoản kia vẫn cứ bất tiện vì chị vợ khi “thăng hoa” là  có cái tật  không nín được. Vì vậy, anh giao hẹn với vợ chỉ giao ban vào  các buổi  sớm tinh mơ, khi bà ô-sin đưa thằng nhỏ ra ngõ ăn sáng. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Sống   ở thành phố hiện nay, để mua được một ngôi nhà, mảnh đất đàng hoàng   thực không phải dễ, nhất là với các cặp vợ chồng trẻ. Nhiều người rầu rĩ   than: Cách đây 5-6 năm, một căn hộ chung cư ở khu đô thị mới, rộng   khoảng 60m2 với 3 phòng chỉ có chừng 400-500 triệu đồng mà không đủ tiền   mua. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Giờ   vẫn căn hộ như thế, giá đã đỏng đảnh lên tới trên 3 tỷ đồng, nên lại   càng trở nên xa vời với họ. Đối với nhiều cặp vợ chồng, tổng thu nhập   của cả hai trung bình là 10 triệu đồng thì tính ra phải sau khoảng 25   năm họ mới tích cóp được đủ số tiền để mua một căn hộ mới đàng hoàng, có   đủ các phòng để “múa”, với điều kiện suốt 25 năm đó không được ăn  uống,  chi tiêu bất cứ thứ gì, không được sinh con đẻ cái và giá nhà đất  không  leo thang chút nào nữa. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;So   sánh như thế mới hiểu được niềm vui mừng khôn tả của anh bạn đồng   nghiệp mới đây khi mời cả lũ bạn bè chúng tôi tới tân gia căn nhà 4 tầng   ở ngoại ô Hà Nội. Nhà chỉ có hai vợ chồng, hai đứa con trai nhưng anh   quyết xây hẳn một phòng riêng ở gần sân thượng để đêm đêm hai vợ chồng   trốn các con lên “múa”. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Sau   hôm tân gia, anh kể: Khi khách khứa ra về hết thì điều đầu tiên mà vợ   chồng nghĩ tới là... leo lên “tổ chim câu” để “nhập cuộc” cho bõ gần 30   năm sống cảnh chật chội, thậm thụt như đi ăn trộm. Anh phấn khởi: “Giờ   có một “sân khấu” riêng, vợ chồng thích múa may, la hét gì cũng được.”  &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Không   ít những người may mắn như anh, nhưng vẫn còn rất nhiều cặp vợ chồng   đang sống chen chúc trong những ngôi nhà tạm, đêm đêm vẫn đang khắc   khoải chờ đợi mưa rào, giông bão, hay sáng tạo đủ cách để vợ chồng vẫn   có được những phút bên nhau. Bao giờ họ mới có được giây phút thăng hoa   thật sự? &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;b&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;LÊ LA &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="line-height: 115%; font-family: 'Arial','sans-serif'; font-size: 10pt;"&gt;(Hà Nội) &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;&lt;br /&gt;Vợ nói với chồng: &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;- Anh à, có tới 3 người đàn ông nói em giống Mona Lisa rồi. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;- Thế à? Nhưng sao mãi mà chẳng thấy ai tới lấy cắp nhỉ?! &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;■ Một người tâm sự với đồng nghiệp: &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;-   Cuộc sống thật kỳ lạ. Bạn yêu cô này nhưng lại sống với cô kia, ngoại   tình với cô nọ và có con với cô khác nữa. Người phụ nữ duy nhất yêu bạn   thì lại là mẹ bạn. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;■ Chồng vừa đi làm về đã nói từ ngoài cửa: &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;- Hình như bữa tối đang bị cháy thì phải. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="line-height: 115%; font-family: 'Arial','sans-serif'; font-size: 10pt;"&gt;- Bữa tối nào? Em đang ủi áo sơ mi cho anh mà. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;" class="pTitle"&gt;Rút kinh nghiệm&lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;TTC - &lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Con trai của giám đốc sở nói với anh vẻ bực dọc: &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;table class="tLegend" style="BORDER-COLLAPSE: separate" width="40" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img class="lImage" src="http://chuyentrang.tuoitre.vn/TTC/ImageView.aspx?ThumbnailID=536093" hspace="0" border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;- Tức chết được! &lt;/span&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Em mét ba chuyện mẹ đánh bài, vậy mà em bị mẹ cúp lương tháng, còn ba thì im re!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt; - Vậy là phải rồi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt; - Gì kỳ vậy?! &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;-   Mày không thấy báo chí đăng tin nhiều người chống tiêu cực, tham nhũng  ở  các địa phương, đơn vị này, cơ sở nọ... chính xác và có cả chứng cứ;   cuối cùng mấy người chống tiêu cực tham nhũng ấy kẻ thì bị kỷ luật,   người bị buộc thôi việc đó sao?! &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;- Nhưng mấy vụ đó thì liên quan gì đến em? &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;-   Mày động não chút đi. Thanh tra ở mấy địa phương, đơn vị có các vụ  tiêu  cực, tham nhũng đó dám ra những kết luận thiếu khách quan, không  công  bằng để kỷ luật mấy người chống tiêu cực tham nhũng trong khi vẫn  còn có  pháp luật và nhiều cơ quan cấp trên mà họ vẫn không sợ. Còn ở  nhà này,  ai dám xử mẹ chứ. Lương tháng ba phải nộp đủ cho mẹ, muốn chi  tiêu gì  thì xin mẹ. Thậm chí nhân viên của ba mà muốn lên chức, tăng  lương cũng  phải đến nhà quà cáp, năn nỉ, cầu cạnh mẹ. Mày tố cáo mẹ, ba  mà dám ho  he à? Mày bị phạt như vậy là nhẹ lắm rồi, còn tức nỗi gì. Bỏ  tật ngu! &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;- Ừ, sao em ngu vậy trời!?! &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;b&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;HUỲNH QUANG ĐỨC &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: 10pt; line-height: 115%; font-family: 'Arial','sans-serif';"&gt;(An Giang)&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;p class="pTitle"&gt;Giáo viên trăm thứ nghề&lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;TTC - &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Có   dạo, nhiều bà mẹ chồng thích có con dâu là giáo viên (GV) vì “nó chỉ  đi  dạy một buổi còn một buổi tha hồ làm việc nhà”. Tưởng vậy mà không  phải  vậy! Ngoài công việc chính là lên lớp, GV còn một tỉ công việc phụ  mà  thời gian nhiều khi gấp mấy lần việc chính. Bởi vậy tụi tui thường  nói,  GV có trăm thứ nghề. &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;table style="BORDER-COLLAPSE: separate" class="tLegend" width="40" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img class="lImage" src="http://chuyentrang.tuoitre.vn/TTC/ImageView.aspx?ThumbnailID=533291" hspace="0" border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Nghề... đội sổ: &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Trong   khi những ngành nghề khác, nhân viên chỉ cần một cuốn sổ ghi chép mọi   thứ cần làm thì mỗi GV phải “đội” khoảng chục đầu sổ. Nào là giáo án   (mỗi ngày soạn 4 - 5 bài, trừ khi đạt danh hiệu giáo viên giỏi các cấp   thì được xài lại giáo án cũ nhưng cũng phải có cuốn giáo án bổ sung có   chỉnh sửa, cập nhật), sổ điểm, sổ chấm trả bài, sổ họp hội đồng, họp   chuyên môn, sổ chủ nhiệm, học bạ, sổ theo dõi riêng. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Nếu   là giáo viên kiêm nhiệm một bộ phận gì đó trong trường sẽ kèm thêm một   số sổ sách liên quan. Chưa kể mới đây GV còn được yêu cầu trang bị  thêm  sổ tay giáo viên, sổ học tập nâng cao trình độ, sổ nhật ký... Vấn  đề ở  chỗ đa số những sổ này không giúp mấy cho việc dạy học mà chỉ để  Ban  Giám hiệu, các đoàn kiểm tra... kiểm tra đánh giá GV, nên nó được o  bế  cho đẹp. Thậm chí để cuốn sổ điểm không bị tẩy xóa (theo qui định),   nhiều GV phải làm thêm một cuốn sổ điểm riêng để tha hồ “cân đối”  điểm,  rồi tới cuối học kỳ mới nắn nót chép vào sổ chính. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;&lt;b&gt;Nghề họp: &lt;/b&gt;Thường   ai cũng nghĩ có chức mới hay họp, nhưng với GV thì họp là chuyện cơm   bữa. Ngoài việc họp hội đồng, họp chuyên môn định kỳ, còn có các cuộc   họp phát sinh đột xuất, họp đoàn thể trong trường (Công đoàn, Đoàn Thanh   niên, Hội Phụ nữ, Hội Khuyến học...). Chưa kể các cuộc tập huấn chuyên   môn, tập huấn các dự án... Hay ở chỗ: nếu như ở nhiều ngành (nhất là  khu  vực hành chính), công chức thường lấy giờ làm việc đi họp thì ở  ngành  giáo dục GV không được lấy giờ dạy đi họp mà chỉ họp, học vào lúc  không  đi dạy, vào ngày nghỉ. Học sinh không bị lấy giờ nhưng GV thì bị  chiếm  dụng thời gian một cách thoải mái mà không phải trả tiền làm  ngoài giờ. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;&lt;b&gt;Nghề diễn: &lt;/b&gt;Mỗi   GV còn là một diễn viên đa tài. Đó là những tiết dự giờ (thường  xuyên),  tiết dạy minh họa chuyên đề, tiết dạy công nhận Giáo viên giỏi  các  cấp... Để có một tiết dạy đúng bài bản, không cháy giáo án, thầy  trò  tung hứng đồng bộ thì GV phải có một kịch bản chi tiết, HS được  phân vai  và thầy trò cứ thế mà diễn trước mặt các GV khác. Thi GV giỏi  thì trình  độ “dàn dựng” phải cao hơn. Kỳ thi vượt khỏi cấp trường thì  cả trường  phải nhập cuộc vì màu cờ sắc áo. Đến lúc đó sẽ có cả một đội  ngũ lo  chuyện “hậu cần” cho GV thi, còn GV ngoài chuyện “diễn thử” vài  lần  trong nội bộ để rút kinh nghiệm, còn chạy sang trường bạn mượn học  sinh  dạy thử để&lt;span style="mso-spacerun: yes"&gt;  &lt;/span&gt;“quen sân quen lính”. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;&lt;b&gt;Nghề làm phong trào: &lt;/b&gt;Dù   các trường có hẳn tổng phụ trách hay trợ lý thanh niên để lo các phong   trào nhưng GV chủ nhiệm vẫn luôn là người trực tiếp đôn đốc thúc giục,   bởi học sinh không tham gia thì lớp mất danh hiệu, GV bị trừ điểm thi   đua... Có GV than: “Một mặt thì bắt các em về nhà làm bài trong chương   trình, mặt khác lại yêu cầu làm bài thi do sở ngành phát động. Biết rõ   là đã khiến các em quá tải nhưng vẫn phải làm”. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 10pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="LINE-HEIGHT: 115%; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'; FONT-SIZE: 10pt"&gt;Đó là chưa kể GV còn có &lt;b&gt;nghề... đòi nợ thuê. &lt;/b&gt;Thầy   suốt ngày đòi nợ HS tiền học phí, tiền bảo hiểm, tiền quỹ trường, quỹ   lớp, tiền vận động xây dựng cơ sở vật chất... Chính vì áp lực nhiều  nghề  như vậy nên nhiều thầy cô bị stress, tâm trạng lúc nào cũng nóng  nảy,  bực bội, thế là HS lãnh đủ; mà HS lãnh đòn thì GV cũng không yên  thân.  Cái vòng luẩn quẩn này chỉ dứt khi cắt bỏ hoàn toàn khối u thành  tích  nhưng nó đã là căn bệnh ung thư rồi, cắt cũng không dứt. Nhân ngày  Nhà  giáo, tụi tui xin mượn đất &lt;i&gt;TTC &lt;/i&gt;để xả-xú-páp, mong chư vị nếu không cười nổi thì cũng nhếch mép một cái gọi là thấu hiểu. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;span style="line-height: 115%; font-family: 'Arial','sans-serif'; font-size: 10pt;"&gt;&lt;b&gt;XƯƠNG RỒNG XANH - SUSU&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="font-weight: bold;" class="pTitle"&gt;Lệch pha... trên giường&lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;TTC  - Nhiều chị than phiền “lấy chồng mấy chục năm mà  chưa bao giờ biết  thế nào là cực khoái. Thôi thì ổng muốn làm gì thì  làm...!”. Điều này  liên quan đến quan niệm phong kiến và việc thiếu kiến  thức về “giường  chiếu”.  &lt;b&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;table class="tLegend" style="BORDER-COLLAPSE: separate" width="40" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img class="lImage" src="http://chuyentrang.tuoitre.vn/TTC/ImageView.aspx?ThumbnailID=538524" hspace="0" border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Từ   xa xưa người phụ nữ được giáo dục rằng quan hệ tình dục là tội lỗi nên   cần giấu kín, quan hệ tình dục là bản năng thú tính giống như con vật,   nếu cứ nói ra thì thật xấu hổ. Vì thế ham muốn phải kìm nén, không đạt   được khoái cảm... thì thôi. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Các   ông tưởng tờ hôn thú và đám cưới là thoải mái dùng “búp bê của anh”.   Các chị coi mình là “vợ thì phải phục vụ”. Rốt cuộc người phụ nữ chịu   thiệt thòi mà vẫn cam chịu bởi chả lẽ lại bô bô nói ra chuyện phòng the?   Tuy nhiên, phim ảnh, ca nhạc, kịch, những tác phẩm văn chương đương  đại  lại nói nhiều về tình dục và từ khóa “sex” được truy cập nhiều nhất   trên mạng internet. Tại sao vậy? Bởi quan niệm mới cho rằng “tình dục  là  hạnh phúc cao nhất, đẹp nhất cần được giáo dục và giúp đỡ”. Bởi vậy ,   bây giờ mà lệch pha coi chừng... mất chứ không như xưa nữa. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Lệch pha tâm lý &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Các   nhà tình dục học phương Tây thống kê và thấy rằng: đàn ông mỗi ngày   nghĩ đến tình dục 15 lần trong khi phụ nữ chỉ có 3 lần. Tại sao? Bởi   testosterone của nam giới bài tiết theo nhịp sinh học nhưng cũng dễ dàng   sinh ra bất tử. Họ ra đường nhìn thấy phụ nữ đẹp, ăn mặc hở hang khêu   gợi là ham muốn bùng lên. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Họ   hướng tới nhiều đối tượng và sẵn sàng lên giường với cả người không hề   quen biết. Phụ nữ cũng có testosterone với hàm lượng ít lại có  estrogen  nên ham muốn nhẹ nhàng, &lt;span style="COLOR: black"&gt;sâu lắng.  Họ chịu ảnh  hưởng của tâm lý niệm xã hội nên muốn tiến tới vụ giường  thì trước hết  phải có tình yêu. đối với họ hôn nhân ổn định hơn giới. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 11.5pt; COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Tại chàng&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Thường   gặp là trục trặc về “súng ống”. Khi đám cưới, cả hai đều nói “đã tìm   thấy một nửa”, trừ những cặp “ăn cơm trước kẻng” số còn lại mù tịt về   động phòng hoa chúc. Đêm tân hôn chàng bị hưng phấn mạnh, nàng e ấp,   thẹn thùng, thế mà vừa vào cuộc, “súng” đã cướp cò khiến cả hai bẽ bàng.   &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Sau   “thời thơ ấu vợ chồng” mà mọi chuyện ổn định thì không sao, chẳng may   chàng luôn ở trạng thái “vừa gặp đã chào tạm biệt” thì kể như cô vợ  “thà  không làm gì còn tốt hơn”. Tình trạng này khiến ông chồng mặc cảm,  bà  vợ hờ hững, xa lánh và nếu gặp một đối tượng thú vị hơn thì nàng sẽ  bừng  lên một cảm xúc mãnh liệt: “thế mới là hương vị cuộc đời”.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Trường   hợp trên là “cu tí” có khả năng “đứng dậy” nhưng cứ vội vã “bắn”, số   còn lại oái oăm hơn: anh sở hữu súng nhưng nó cứ ỳ ra, hô “nghiêm” thì   nó “nghỉ”. Rõ ràng nhìn bà xã là “muốn”, kéo được bả lên giường trong tư   thế sẵn sàng rồi thì cu cậu đánh bài phản chủ. Anh nào sĩ diện cứ ráng   thì cũng thất bại thảm hại, chàng như &lt;/span&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;kẻ   có tội, còn nàng thất vọng ê chề. Có cặp cả hai đều bình thường nhưng   ông chồng thô bạo khiến bà vợ luôn sợ hãi chuyện ân ái, thậm chí rơi  vào  lãnh cảm. Bà không chịu, ông cứ hành sự và coi là “quyền hợp pháp!”  dù  luật của ta gọi đó là “bạo hành tình dục”. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 11.5pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Tại nàng &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Nguyên   nhân thứ ba là bà xã. Vợ chồng cùng tuổi thời trẻ thường nồng ấm, khi   bà xã bước vào thời kỳ mãn kinh là có chuyện, bởi cả hệ nội tiết - sinh   dục đòi hưu trí. Ông chồng ngũ tuần còn đang sung sức thì bà đã chán   ngấy mỗi khi ông rờ vào bà. Có bà cắn răng chịu, có bà phản ứng, đẩy   chồng ra mà nặng nhẹ: “Già rồi còn vẽ chuyện, không sợ con cháu nó cười   cho!”. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Nếu   bà có cháu nội, cháu ngoại thì đây là cái cớ để bà “thực hiện nghĩa vụ   quốc tế” một cách hợp lý. Ban đầu ông không nói gì nhưng “vợ chồng  quen  hơi” nên ông thấy trống vắng. Rủ bà về, bà nấn ná ở nhà con, ông  buồn và  nếu gặp một em gọi ông tiếng “cưng” ngọn lịm thì ông thấy cuộc  đời còn  nhiều điều mà lâu nay ông chưa khám phá, chưa hưởng thụ. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Đàn   ông cuối đời dễ mắc sai lầm là thế. Khi bà thắc mắc: “Nó hơn tôi điểm   gì?”, ông huỵch toẹt cái lý do giường chiếu khiến bà bật ngửa. Lấy nhau   mấy chục năm mà bà chưa hiểu hết hoặc quên mất rằng nhiều đàn ông coi   tình dục là cơm ăn, nước uống. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 11.5pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Làm sao bây giờ? &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Nhiều   cuộc hôn nhân đổ vỡ vì lệch pha trên giường nhưng cả hai giấu biến lý   do. Thường họ đổ cho cá tính không hợp hoặc lý do kinh tế. Vì thế việc   trang bị kiến thức làm vợ làm chồng trong thời kỳ tiền hôn nhân rất  quan  trọng. Ông chồng biết yêu thương, chia sẻ, hiểu về tâm sinh lý nữ  sẽ  giúp vợ vượt qua những khó khăn khi mang thai, nuôi con và cả tuổi  xế  chiều. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Đối   với phụ nữ, yếu tố tâm lý rất quan trọng để khơi dậy ngọn lửa yêu   thương “đàn bà yêu bằng tai” là vậy. Phụ nữ cũng phải thông cảm và chia   sẻ với ông xã khi có những trục trặc. Các nhà tình dục học đều đồng ý   rằng: nếu bà xã hợp tác thì điều trị “súng cướp cò” sẽ thành công. Bằng   không thì triệu chứng chỉ có nặng lên mà thôi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: 'Arial','sans-serif'"&gt;Lệch pha có thể dẫn đến đổ vỡ hôn nhân, xin đừng xem thường và đừng coi đó là điều cấm kỵ. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 0pt; LINE-HEIGHT: normal; mso-layout-grid-align: none"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p class="pAuthor" style="margin: 0in 0in 0pt; line-height: normal; font-weight: bold;"&gt;Bác sĩ TỊT TUỐT&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;" class="pTitle"&gt;Giáo dục Việt Nam - chúng tôi có quyền hi vọng không?&lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;TTCT  - Cuối năm bao giờ cũng là thời khắc mang đến  nhiều bâng khuâng. Với  nhà giáo chúng tôi, điều bâng khuâng dường như  lại nhiều hơn... &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Bởi  nếu ở một số ngành nghề việc tổng kết đơn thuần chỉ  là báo cáo số  liệu, căn cứ trên số liệu đó mà xác định việc thành công  hay thất bại  thì với nhà giáo, đằng sau những số liệu tưởng chừng rất  nhỏ nhiều khi  lại ẩn chứa những vấn đề lớn. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table class="tLegend" style="BORDER-COLLAPSE: separate" width="40" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="2"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img class="lImage" src="http://phienbancu.tuoitre.vn/tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=539869" hspace="0" border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Thí  sinh dự thi vào Trường đại học KHXH&amp;amp;NV (ĐH Quốc gia TP.HCM)  làm  thủ tục trước khi thi môn lịch sử kỳ thi đại học 2011 - Ảnh: Như  Hùng&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p class="pInterTitle"&gt;Từ những con số như mơ...&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Con  số tỉ lệ đạo đức của học sinh được xếp loại khá -  tốt ở các trường bao  giờ cũng là con số như mơ, thậm chí tìm đỏ mắt cũng  không ra một em có  đạo đức trung bình. Vậy nhưng, tình trạng bạo lực  trong học đường hiện  nay vẫn diễn ra với nhiều phức tạp. Không chỉ học  sinh nam bạo lực với  nhau mà có cả bóng dáng học sinh nữ. Không chỉ bạo  lực bằng hành động  chân tay, các em còn bôi nhọ nhau bằng cách quay clip  rồi phát tán lên  mạng. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Không chỉ bạo lực giữa học sinh, còn có cả  tình trạng  thầy cô áp dụng những phương pháp bạo lực với học trò, đau  lòng hơn có  cả việc học trò bạo lực ngược với thầy cô của mình. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Dư  luận đã thật sự quan ngại tình trạng này không còn  dừng ở mức “chỉ là  hiện tượng cá biệt”, cũng không chỉ dừng lại trong  vấn đề đạo đức học  sinh, mà còn nhiều lo lắng đến đạo đức nơi người dạy  dỗ nữa. Vì thế,  khi tỉ lệ đánh giá đạo đức học sinh được đưa ra nhằm làm  “an lòng xã  hội” mà không phản ánh đúng thực trạng, ta lấy gì để đảm  bảo cho thầy  cô, cho học sinh chúng ta được hưởng không khí “mỗi ngày  đến trường là  một ngày vui”?&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Không chỉ về hạnh kiểm, tỉ lệ xếp  loại học lực của học  sinh trong ngành giáo dục cũng làm nức lòng các  cấp quản lý. Bao giờ con  số yếu - kém cũng ngừng lại trên dưới mức 5%.  Hơn 95% học sinh đạt xếp  loại học lực trung bình trở lên, trong đó phải  có tối thiểu gần một nửa  là khá - giỏi, tốt nghiệp THCS gần như đạt  100% và tốt nghiệp trung học  phổ thông đạt trên dưới 90%. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Vậy  chúng ta phải lý giải làm sao trước việc nhiều khối  thi ở các trường  đại học không thể tuyển đủ chỉ tiêu sinh viên dù đã  phải trình Bộ GD-ĐT  xin hạ điểm sàn? Phải lý giải sao về tình trạng điểm  thi môn lịch sử  và một số môn xã hội khác thấp bất thường trong kỳ thi  tuyển sinh đại  học - cao đẳng năm 2011? &lt;/p&gt; &lt;p class="pInterTitle"&gt;...Đến giáo dục vòng vo&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Ta  đã có bốn năm phát động một cuộc vận động rầm rộ  “nói không” với bốn  nội dung: nói không với tiêu cực trong thi cử; nói  không với bệnh thành  tích trong giáo dục, trong việc ngồi nhầm lớp; nói  không với vi phạm  nhân cách học sinh và vi phạm đạo đức nhà giáo. Ta  những tưởng cuộc vận  động này sẽ được làm một cách rốt ráo, đưa được một  làn gió mới cho  không khí giáo dục nước nhà. Sau bốn năm thực hiện,  “cơn gió nói không”  đó hình như đã đi qua một cách lặng lẽ so với thuở  “trống mở cờ  giong”, nhưng kết quả trong giáo dục vẫn là những gì chúng  ta “không  thấy được”. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Điển hình và gây bức xúc cao trong dư  luận xã hội là  việc sinh viên của một số trường đại học - cao đẳng  ngoài công lập bị từ  chối trong tuyển dụng vào làm việc ở các cơ quan,  cơ sở. Các em đi học  là thật, đầu tư thời gian, công sức, tiền bạc để  có được mảnh bằng là  thật, nhưng vì đâu cái mảnh bằng đó không có giá  trị tương đương trình  độ học vấn thật sự mà nhà tuyển trạch cần ở các  em? &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Ta cấp phép cho mở rộng hệ thống trường học  trong chủ  trương xã hội hóa giáo dục, một thời được coi là giải pháp để  xây dựng  nên mô hình “xã hội học tập”. Nhưng hình như ngành chỉ chú  trọng đến  việc kiểm định hồ sơ cấp phép, rồi sau đó khâu quản lý chất  lượng đào  tạo của các đơn vị này lại thiếu chặt chẽ nên mới dẫn đến hậu  quả trên.  Mà lãnh đủ gánh nặng đó lại là thế hệ trẻ. Đâu là lối ra cho  hàng ngàn  con người đang đứng trước nguy cơ phải đào tạo lại nếu muốn  trở thành  những người lao động chân chính, có khả năng thật sự?&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Trên  diễn đàn kỳ họp Quốc hội lần thứ hai, khóa 13,  hình ảnh Bộ trưởng Bộ  GD-ĐT Phạm Vũ Luận trả lời vòng vo trước những vấn  đề giáo dục được đại  biểu cử tri đưa lên chất vấn, khiến chủ tịch đoàn  phải nhắc nhở nhiều  lần, gần như là hình ảnh chung của giáo dục hiện  nay. Ta loay hoay  trước những vấn nạn như lạm thu những nguồn quỹ “ngoài  ngân sách” của  nhiều đơn vị trường học núp dưới sự nhân danh “chăm lo  cho đời sống  giáo viên”. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Ta loay hoay trước nạn dạy thêm - học  thêm tràn lan khi  người ta viện vào việc chương trình dạy quá tải, phân  bố thời gian  không hợp lý mà muốn thanh toán cho đủ, kiến thức cho  thông, ngoài việc  “bắt” học sinh học thêm thì không còn cách nào khác.  Ta càng loay hoay  khi trước sức ép của dư luận đã vội vã công bố “nội  dung giảm tải” cho  năm học này, mà thực chất chỉ là cắt bỏ một số phần  trong bộ sách giáo  khoa (văn bản vốn từ lâu được xác định chỉ là tham  khảo) chứ không phải  là giảm tải chương trình thật sự. &lt;/p&gt; &lt;p class="pInterTitle"&gt;Đợi chờ một "thời tiết giáo dục" ổn định&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Những  lúng túng từ cấp cao nhất của ngành trước diễn  đàn Quốc hội dành cho  giáo dục, không biết có nên cho nhà giáo chúng tôi  một hi vọng gì cho  ngành, cho nghề, cho mình và cho học sinh hay không.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Và câu trả lời vẫn là có. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Chúng  tôi vẫn còn hi vọng bởi bên cạnh những trò càn  quấy, vô đạo diễn ra  ngày một nhiều trong học đường hoặc bên ngoài đường  phố của một bộ phận  người trẻ, vẫn còn hàng ngàn bạn trẻ đồng lòng lôi  ra trước ánh sáng  pháp luật một kẻ thủ ác đụng người rồi bỏ chạy luôn,  sau đó còn vào  mạng xã hội huênh hoang với một câu slogan không còn nhân  tính.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Chúng  tôi vẫn còn hi vọng bởi bên cạnh những người thầy  chăm chút cho các  trung tâm dạy thêm ngày một phình to và thu lợi, vẫn  còn hàng vạn thầy  cô giáo nơi vùng sâu, vùng xa heo hút gồng gánh con  chữ đến với các trò  nghèo. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Chúng tôi hi vọng bởi bên cạnh những trò  chơi “gầm rú”  làm náo loạn kỷ cương đường phố, vẫn thấy những viên đá  đổ xuống cho  chương trình “Góp đá xây Trường Sa” hôm nay, có nhiều lắm  những viên đá  được chắt chiu từ những bàn tay còn rất non trẻ. Và cả  những bàn tay  “trẻ người” nhưng không “non dạ” nhân ái vươn xa, vươn  dài hơn theo “ước  mơ của Thúy”. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Đặc biệt, bài  luận văn xuất sắc của em Nguyễn Trung  Hiếu, học sinh chuyên lý Trường  Amsterdam - Hà Nội, trước một vấn đề  thực tế của xã hội hiện nay: “vai  trò của đồng tiền” nhận được sự hoan  nghênh, ủng hộ từ hàng triệu bạn  trẻ. Bài văn được đánh giá cao không  phải vì đó là một bài nghị luận  xuất sắc mà chính ở chất nhân văn, chất  “người tử tế” rỡ ràng nơi một  học sinh còn nhỏ tuổi. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Cho thấy nếu giáo dục ở ta  đừng cứng nhắc, khuôn mẫu,  giáo điều, nếu giáo dục thay đổi kịp thời  theo hơi thở nhịp sống và thời  đại, thay đổi theo một lộ trình khoa học  và bài bản (chứ không như kiểu  tổ chức cho giáo viên dạy tiếng Anh thi  chứng chỉ FEC đang gây nhiều  tranh cãi hiện nay!), nếu thầy cô giáo  được cởi bỏ những nguyên tắc trói  tay trói chân lỗi thời, và nếu giáo  dục thật sự được coi là một ngành  quốc sách, thầy cô giáo được chăm lo  như những “nguyên khí quốc gia” thì  chắc hẳn những vấn đề bức xúc về  giáo dục hiện nay đã và có thể giải  quyết từ rất lâu rồi. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Năm  2012 sẽ cho chúng ta 12 tháng để không chỉ hi vọng,  mà còn là những  đòi hỏi chính đáng về một “thời tiết giáo dục” Việt Nam  ổn định hơn,  trong sáng hơn...&lt;/p&gt; &lt;p class="pAuthor"&gt;LÂM MINH TRANG (&lt;em&gt;Gò Vấp, TP.HCM&lt;/em&gt;)&lt;/p&gt; &lt;p class="pAuthor"&gt; &lt;/p&gt;    &lt;p class="pBody"&gt;Thống  kê từ kỳ thi tuyển sinh ĐH năm 2011, điểm thi môn  lịch sử ở hầu hết  các trường thấp đáng lo ngại. Hầu hết ở các trường tỉ  lệ thí sinh đạt  điểm thi môn sử từ trung bình trở lên chỉ chiếm 0,3-5%.  &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Chẳng  hạn Trường ĐH Tiền Giang, hơn 98% thí sinh có  điểm thi môn sử dưới  trung bình. Trường có 253 thí sinh dự thi khối C  nhưng chỉ năm thí sinh  đạt điểm từ 5 trở lên (điểm cao nhất là 5,25),  chiếm 1,97%. Trong khi  đó lại có đến 47 thí sinh có điểm thi 0. Thậm chí  tại Trường ĐH Quảng  Nam có đến 99% thí sinh có điểm thi môn sử dưới  trung bình. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Trong  số 900 thí sinh dự thi khối C, chỉ có 9 thí sinh  đạt điểm 5. Đáng ngại  là từ mức 0-0,5 điểm có đến 451 thí sinh. Trường  ĐH Đà Lạt có 1.564  thí sinh dự thi khối C và kết quả môn sử là gần 98%  thí sinh có điểm  dưới trung bình. Trong khi chỉ 34 thí sinh đạt từ 5  điểm trở lên thì ở  chiều ngược lại, có đến 614 thí sinh có điểm thi dưới  1. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;ĐH  Văn hóa TP.HCM là một trong những trường có số lượng  ngành tuyển khối C  khá nhiều. Tuy nhiên chỉ 3,6% thí sinh đạt điểm môn  sử từ 5 trở lên.  Đáng ngại nhất là tại Trường ĐH Tôn Đức Thắng, trong số  288 thí sinh dự  thi khối C chỉ có duy nhất một điểm 5 môn lịch sử!  Nghĩa là có đến hơn  99,6% số bài thi có điểm dưới trung bình.&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7164866948807329684-3304467179276394404?l=vanghe.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanghe.blogspot.com/feeds/3304467179276394404/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://vanghe.blogspot.com/2012/01/bai-viet-tu-trong-nuoc-hai-ngoai221.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7164866948807329684/posts/default/3304467179276394404'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7164866948807329684/posts/default/3304467179276394404'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanghe.blogspot.com/2012/01/bai-viet-tu-trong-nuoc-hai-ngoai221.html' title='Bài viết từ trong nước &amp; HẢI NGOẠI(221)'/><author><name>VĂN NGHỆ</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14233534562587536369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7164866948807329684.post-5129356030863290138</id><published>2012-01-05T13:37:00.000-08:00</published><updated>2012-01-05T13:38:46.563-08:00</updated><title type='text'>Tôi là ai?</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="image" src="http://pppre.s3.amazonaws.com/3374793288e5880f/a/f124dd51a50b4f3a97dd48e0b402cb90.jpg" height="354" width="500" border="0" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: center;" align="center"&gt;&lt;span style="color: teal; font-family: &amp;quot;Comic Sans MS&amp;quot;; font-size: 14pt; mso-bidi-font-family: Tahoma;"&gt;“Tôi là ai mà yêu quá đ&lt;/span&gt;&lt;span style="color: teal; font-family: Tahoma; font-size: 14pt;"&gt;ờ&lt;/span&gt;&lt;span style="color: teal; font-family: &amp;quot;Comic Sans MS&amp;quot;; font-size: 14pt; mso-bidi-font-family: Tahoma;"&gt;i này”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: center;" align="center"&gt;&lt;span style="color: teal; font-family: &amp;quot;Comic Sans MS&amp;quot;; font-size: 14pt; mso-bidi-font-family: Tahoma;"&gt;(TCS)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma;"&gt;Có   phải nếu mình ở một nơi nào trên dưới ba mươi năm thì mình là người   thuộc địa phương đó, đúng không? Đã biết bao nhiêu lần tôi đặt ra câu   hỏi đó sau một ngày nhìn vào lịch thấy con số ghi năm đã bước vào năm   thứ ba mươi của một người tị nạn. Bây giờ có ai mới quen gặp tôi, hỏi:   Bà ở đâu đến vậy? Thì chắc tôi sẽ trả lời rất tự nhiên là “Tôi ở   Seattle”, hay khi đang đi du lịch thì sẽ trả lời “Tôi từ Mỹ đến”. Tôi sẽ   không trả lời là tôi ở Việt Nam đến nữa, chỉ trừ khi người ta hỏi bà  là người nước nào? Thì lúc đó tôi chắc chắn nói “Tôi là người Việt Nam”.  Để cho họ không nhầm với người Trung Hoa, người Nhật, hay người Phi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma;"&gt;&lt;img alt="image" src="http://pppre.s3.amazonaws.com/3374793288e5880f/a/29a2d2b8918742a6bcdc2f8e9e961590.jpg" height="313" width="500" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma;"&gt;Đúng,   tôi ở Mỹ trên dưới ba mươi năm rồi, tôi là một người Mỹ. Bây giờ thử   xem lại con người Mỹ của tôi. Trước tiên mặt mũi, chân tay tôi chẳng có   gì thay đổi cả. Vẫn khuôn mặt cấu trúc ít góc cạnh của người Á Đông,  cái  mũi khiêm tốn, tóc sợi to và đen, khi có tóc bạc thì nhìn thấy  ngay,  muốn giấu thì phải nhuộm. Đối với người Á Đông thì tôi được gọi  là người  có nước da trắng, nhưng mầu trắng này thực ra là mầu ngà, và  đứng cạnh  một ông Tây, bà Mỹ nào thì nó vẫn cho cái căn cước da vàng  rất rõ rệt.  Khi tôi nói tiếng Anh thì cách phát âm có vấn đề, nếu nói  nhanh quá thì  sẽ vấp phải lỗi nói tiếng Anh theo cách dịch tiếng Việt  trong đầu. Như  thế bị chê là nói tiếng Anh bể (Broken English). Về cách  phục sức, nhà  ở, xe cộ… bên ngoài tôi có thể không kém một người Mỹ  chính gốc. Nhưng  khi bước vào nhà tôi thì hoàn toàn khác: Từ những bức  tranh treo ở phòng  khách, bát đũa bầy ở bàn ăn, chai nước mắm, hũ dưa  cải trong bếp và  nhất là sách, báo tiếng Việt ở khắp nơi trong nhà, thì  chắc ai cũng sẽ  nhận ra ngay đó là một gia đình Việt Nam. Như thế thì  tôi là người Seattle hay người Hà Nội, người Mỹ hay người Việt? Tôi ở  đất này đến ba mươi năm rồi cơ mà.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma;"&gt;&lt;img alt="image" src="http://pppre.s3.amazonaws.com/3374793288e5880f/a/8428fbb5333d4494871f112ba6c688c6.jpg" height="286" width="500" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma;"&gt;Người   ở Lạng Sơn, Thanh Hóa ra Hà Nội ở trên dưới ba mươi năm thì tự nhận   mình là người Hà Nội; người ở Hải Phòng; người ở Hải Dương vào Sài Gòn   lập nghiệp từ năm 75, 76 tự nhận mình là người trong Nam.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma;"&gt;Tôi  ở Mỹ tìm về Việt Nam  không ai chịu nhận tôi là người Việt nữa, dù tôi  có yêu quê hương đến  quặn thắt cả ruột gan. Có khi gặp lại họ hàng thăm  viếng, hỏi han, nước  mắt khôn cầm, thế mà thỉnh thoảng họ vẫn nói rất  tự nhiên: Chị đâu có  phải là người Việt nữa. Bây giờ chị là người Mỹ  rồi, hay: Chắc cái này  không hạp với chị, cái kia chị không ăn được,  cái nọ chị không biết đâu.  Những lúc đó tôi chẳng biết mình phải phản  ứng thế nào cho đúng. Cứ cãi  tôi vẫn Việt, hay nhận đúng rồi, tôi là  Mỹ? Không, cả hai cùng sai cả.  Những khi cần quyên tiền đóng góp vào  việc công ích nào ở Việt Nam thì ai ai cũng nhắc lại cho tôi đến ngàn  lần tôi là một người Việt Nam  chính gốc. Tôi phải có bổn phận và tình  thương với đất nước, đồng bào.  Tình thương thì nhất định lúc nào tôi  cũng đầy ắp trong ngực rồi, tôi  chẳng cần ai nhắc nữa, nhưng bổn phận  thì cho tôi nghĩ lại. Tôi đã đóng  góp bổn phận của tôi cho đất nước đó  rồi. Một mối tình chết tức tưởi  trong chiến tranh hơn ba mươi năm về  trước - xương thịt của người tôi  yêu nằm trong lòng đất, rồi lại phải  đào lên, đốt thành tro than, bị  đuổi mộ như đuổi nhà - đã trả bổn phận  đó thay tôi rồi. Chừng đó chưa đủ  hay sao? Bây giờ tôi phải có bổn phận  đóng thuế hàng năm ở đất nước tôi  đang sống để phụ với chính phủ sửa  đường, xây trường học và nuôi di  dân, những người ở khắp nơi mới tới,  như trước kia đất nước này đã nuôi  người Việt, vì giấy tờ cá nhân hiện  tại xác định tôi là người Mỹ. Tôi  phải làm bổn phận công dân.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma;"&gt;&lt;img alt="image" src="http://pppre.s3.amazonaws.com/3374793288e5880f/a/b6d6500974784b22a1ca61ee69048142.jpg" height="373" width="500" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma;"&gt;Có   những ngày tôi lái xe bị kẹt ở xa lộ vào một buổi chiều mưa mùa thu  hay  một buổi sáng mùa xuân vắng lặng, êm ả đứng trong nhà nhìn ra mặt  hồ,  tôi mới cảm nhận được nơi mình đang hiện diện không phải là quê  mình,  không phải nước mình. Chẳng có một lí do gì cụ thể, chỉ là những  giọt  mưa đập vào kính xe, chỉ là mặt nước hồ gờn gợn sóng. Mưa trên xa  lộ Mỹ  nhắc nhớ đến những cơn mưa tháng Năm ở Thị Nghè, nhà mình hay ở  Trần Quý  Cáp, nhà anh hay ở trước rạp ciné Eden  đứng trú mưa với nhau.  Nước ở Hồ Sammamish trước nhà nhắc đến nước sông  ở Bến Bạch Đằng mỗi  lần qua phà sang bên kia Thủ Thiêm chơi với bạn,  hay sóng nước ở bắc Mỹ  Thuận những lần qua phà đi thăm họ hàng ở tận Bạc  Liêu. Những lúc đó  tôi chợt bắt gặp mình Việt Nam quá, vì những cái  bóng Việt Nam thật mờ,  thật xa lại chồng lên hình ảnh rõ rệt ngay trước  mặt mình. Và kỳ diệu  làm sao, những cái bóng đó nó mạnh đến nỗi mình  quên mất là mình đang ở  Mỹ. Thì đúng tôi là người Việt Nam.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma;"&gt;&lt;img alt="image" src="http://pppre.s3.amazonaws.com/3374793288e5880f/a/787d0275f3c740fb81e14b3cc9713ee4.jpg" height="325" width="500" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma;"&gt;Lại  có những lần tôi ở Việt Nam,  bị muỗi đốt kín cả hai ống chân, bị đau  bụng liên miên cả tuần lễ. Đi  đâu cũng phải hỏi đường, ai nhìn mình  cũng biết mình từ đâu đến và đang  đi lạc, tiền bạc tính hoài vẫn sai.  Nhiều khi đứng chênh vênh trên đường  phố Sài Gòn, biết đất nước này vẫn  là quê hương mình, những người đi  lại chung quanh là đồng bào mình,  nhưng sao không giống Việt Nam  của mình ngày trước, hình như đã có điều  gì rất lạ. Ngôn ngữ Việt thì  thay đổi rất nhiều, pha trộn nửa Hán nửa  ta, chắp đầu của chữ này với  cuối chữ của chữ kia, làm nên một chữ mới  thật là “ấn tượng”, nói theo  cách dùng chữ khá phổ biến bây giờ ở Việt  Nam.  Cách phát âm của người Hà Nội bây giờ không giống cách phát âm cũ  của  ông bà, cha mẹ tôi ngày trước, đã thế họ nói nhanh quá, tôi nghe  không  kịp. Cái tiếng nói trầm bổng, thanh lịch, chậm rãi, rõ ràng từng  chữ của  thời xa xưa bây giờ chỉ còn là cổ tích.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma;"&gt;&lt;img alt="image" src="http://pppre.s3.amazonaws.com/3374793288e5880f/a/42fa511acc5a4a1f8ec8369ae9f534d1.jpg" height="294" width="500" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma;"&gt;Ngửng   mặt lên nhìn bầu trời, vẫn bầu trời xanh biếc của thời tuổi trẻ, cúi   xuống nhìn mặt đất, vẫn mặt đất thân quen, nhưng sao lòng hoang mang quá   đỗi, và thấy đã có một khoảng cách nghìn trùng vô hình giữa mình và  quê  hương đất Việt. Chắc tôi là người Mỹ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma;"&gt;So   sánh thời gian tôi sinh ra, sống ở Việt Nam và thời gian tôi bỏ Việt   Nam ra đi, sống ở Mỹ hai con số đó đã gần ngang nhau. Tôi được học từ   nhỏ rằng quê hương là nơi tổ tiên lập nghiệp, là nơi chôn nhau cắt rốn.   Một bài hát phổ thơ nổi tiếng trong nước, có câu: “Quê hương mỗi người   có một, như là chỉ một mẹ thôi”. Nhưng có người lại nói: Nơi nào mình   sống ở đó suốt một quãng đời dài, có những người thân chung quanh mình,   hưởng những ân huệ của phần đất cưu mang mình, thì nơi đó cũng được gọi   là quê hương mình. Như vậy thì tôi có một hay hai quê?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma;"&gt;Sống   ở Mỹ thì bạn bè gặp nhau thường nói: Cái này người Việt mình không  hạp,  hoặc người Mỹ họ mới thích nghi được việc này, người Việt mình  không  quen. Khi đi dự buổi tiệc cuối năm của một công ty lớn ở Mỹ, toàn  là  những người Mỹ sang trọng thì thấy rõ ngay mình là người Việt đi  lạc, dù  mình có sang trọng, lịch sự như họ. Hóa ra ở Mỹ hay về Việt Nam  mình đều lạc chỗ cả.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma;"&gt;&lt;img alt="image" src="http://pppre.s3.amazonaws.com/3374793288e5880f/a/f0c8fd5eba6042d5a1b59cf89c28ca92.jpg" height="330" width="500" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma;"&gt;Tôi   nhớ mấy năm trước có lần trò chuyện với mẹ của một người bạn, lúc đó  cụ  ngoài 80 hãy còn minh mẫn, cụ theo đạo Phật. Trưởng nam của cụ và  con  dâu cụ tự nhiên rủ nhau theo Công giáo. Gặp tôi cụ hỏi: Không biết  anh  Bình nhà tôi khi chết thì đi đâu? Phật giận anh ấy, vì anh ấy bỏ  đi,  Chúa chắc gì cho anh ấy vào, vì anh ấy mới quá!&lt;span style="mso-spacerun: yes;"&gt;  &lt;/span&gt;Năm   nay cụ ngoài 90 tuổi rồi và may quá, cụ bị Alzheimer, cụ không còn  minh  mẫn để lo con mình không có chỗ dung thân cho phần hồn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma;"&gt;Bây   giờ thỉnh thoảng nghĩ lại những lời cụ nói, thấy mình ngay ở đời sống   này cũng đã là một vạt nắng phất phơ bay. Quê nhà, quê người, quê Mỹ,   quê Việt. Chao ôi! Cái thân cỏ bồng.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma;"&gt;Nhưng   lạ lắm, tôi biết chắc mình là người Việt nhất là khi tôi nằm mơ. Trong   giấc ngủ tôi thường gặp cha mẹ, gặp ngay trong những ngôi nhà cũ ở  Việt  Nam, gặp bạn bè cũng gặp trên đường phố Việt Nam từ ngày rất xa  xưa, và  bao giờ trong mơ cũng đối thoại bằng tiếng Việt. Tỉnh dậy đôi  khi vẫn ứa  nước mắt, dù là một giấc mơ vui. Thấy nhớ quê nhà quá đỗi!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma;"&gt;&lt;img alt="image" src="http://pppre.s3.amazonaws.com/3374793288e5880f/a/e48c369e2f994f138c53e8cc8efe033e.jpg" height="352" width="500" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma;"&gt;Tôi   nhớ lại trong những truyện ngắn, những bài thơ Đường tôi đọc thời rất   xa xưa nói về những người bỏ làng đi xa lâu năm trở về không ai nhận ra   nữa vì đã già. Hồi đó sao mà mình thương những người già đó thế! Bây  giờ  nghĩ lại thì người trong sách đó còn may mắn hơn mình, họ đâu có đi  đến  tận một nước khác như mình. Họ chỉ bỏ làng, chứ không bỏ nước. Thế  mà  khi về còn ngơ ngác, bùi ngùi, tủi thân vì lạc chỗ ngay trong làng  mình.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma;"&gt;So   sánh tôi với người bỏ làng ra đi trong những trang sách đó thì hoàn   cảnh của tôi đáng buồn hơn nhiều. Không những đã bỏ làng, bỏ nước đi,   còn nhận quốc tịch của một nước khác.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: center;" align="center"&gt;&lt;span style="color: teal; font-family: &amp;quot;Comic Sans MS&amp;quot;; font-size: 14pt; mso-bidi-font-family: Tahoma;"&gt;“Khi v&lt;/span&gt;&lt;span style="color: teal; font-family: Tahoma; font-size: 14pt;"&gt;ề&lt;/span&gt;&lt;span style="color: teal; font-family: &amp;quot;Comic Sans MS&amp;quot;; font-size: 14pt; mso-bidi-font-family: Tahoma;"&gt; đ&lt;/span&gt;&lt;span style="color: teal; font-family: Tahoma; font-size: 14pt;"&gt;ổ&lt;/span&gt;&lt;span style="color: teal; font-family: &amp;quot;Comic Sans MS&amp;quot;; font-size: 14pt; mso-bidi-font-family: Tahoma;"&gt;i h&lt;/span&gt;&lt;span style="color: teal; font-family: Tahoma; font-size: 14pt;"&gt;ọ&lt;/span&gt;&lt;span style="color: teal; font-family: &amp;quot;Comic Sans MS&amp;quot;; font-size: 14pt; mso-bidi-font-family: Tahoma;"&gt; thay tên&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: center;" align="center"&gt;&lt;span style="color: teal; font-family: &amp;quot;Comic Sans MS&amp;quot;; font-size: 14pt; mso-bidi-font-family: Tahoma;"&gt;Núi chùng bóng t&lt;/span&gt;&lt;span style="color: teal; font-family: Tahoma; font-size: 14pt;"&gt;ủ&lt;/span&gt;&lt;span style="color: teal; font-family: &amp;quot;Comic Sans MS&amp;quot;; font-size: 14pt; mso-bidi-font-family: Tahoma;"&gt;i sông ghen c&lt;/span&gt;&lt;span style="color: teal; font-family: Tahoma; font-size: 14pt;"&gt;ạ&lt;/span&gt;&lt;span style="color: teal; font-family: &amp;quot;Comic Sans MS&amp;quot;; font-size: 14pt; mso-bidi-font-family: Tahoma;"&gt;n dòng.”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma;"&gt;&lt;img alt="image" src="http://pppre.s3.amazonaws.com/3374793288e5880f/a/e8013288c69a40f6bb96768453d63df5.jpg" height="331" width="500" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma;"&gt;&lt;strong&gt;Tôi là ai?&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="color: teal; font-family: Tahoma;"&gt;Trần Mộng Tú&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: maroon; font-family: Tahoma; font-size: 12pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-bidi-language: AR-SA; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: EN-US;"&gt;Tháng 4/2006&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7164866948807329684-5129356030863290138?l=vanghe.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanghe.blogspot.com/feeds/5129356030863290138/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://vanghe.blogspot.com/2012/01/toi-la-ai.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7164866948807329684/posts/default/5129356030863290138'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7164866948807329684/posts/default/5129356030863290138'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanghe.blogspot.com/2012/01/toi-la-ai.html' title='Tôi là ai?'/><author><name>VĂN NGHỆ</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14233534562587536369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7164866948807329684.post-2829103590620424143</id><published>2012-01-05T13:27:00.002-08:00</published><updated>2012-01-05T13:29:57.609-08:00</updated><title type='text'>Bài viết từ trong nước &amp; HẢI NGOẠI(219)</title><content type='html'>&lt;div style=""&gt;&lt;img alt="http://www.limitedeverything.com/wp-content/uploads/2011/11/poetrylifequotenoregretsshortworthit-0aa6c619e79a344ba81ecb557f22d7e8_h.jpg" src="http://www.limitedeverything.com/wp-content/uploads/2011/11/poetrylifequotenoregretsshortworthit-0aa6c619e79a344ba81ecb557f22d7e8_h.jpg" height="400" width="582" /&gt;&lt;var id="yiv1614284658yui-ie-cursor"&gt;&lt;/var&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="COLOR:rgb(0,0,127);"&gt;Ðến cuối đời, có gì để tiếc? &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;  &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;div&gt;&lt;span style="COLOR:rgb(0,0,127);font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;Một  bài viết  của một cô y tá người Úc dạy mình nhiều bài học về lẽ sống ở  đời. Bài  viết được truyền đi trên Internet, nhiều người bấm “like.”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;div&gt;&lt;span style="COLOR:rgb(0,0,127);font-size:100%;"&gt;Có một trang blog chỉ in lại bài này thôi mà cũng được tới 52,000 người bấm nút “like.”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;div&gt;&lt;span style="COLOR:rgb(0,0,127);font-size:100%;"&gt;Bài viết mang tựa đề “5 nỗi hối hận của người sắp qua đời,” cho thấy những điều người ta tiếc nuối khi biết mình sắp chết.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;div&gt;&lt;span style="COLOR:rgb(0,0,127);font-size:100%;"&gt;Tác  giả Bronnie  Ware là một nhạc sĩ sáng tác, từng là y tá chuyên điều trị  người sắp  chết. Ðây là những bệnh nhân biết mình không qua được, không  muốn chữa  trị nữa mà về nhà chờ ngày ra đi vĩnh viễn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;div&gt;&lt;span style="COLOR:rgb(0,0,127);font-size:100%;"&gt;Trong những ngày đó, cô Ware tới chăm sóc họ, cho họ uống thuốc, và họ trò chuyện với cô.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;div&gt;&lt;span style="COLOR:rgb(0,0,127);font-size:100%;"&gt;Cô  nói, “Họ trưởng  thành rất nhiều khi họ phải đối mặt với cái chết của  mình.” Khi cô hỏi  họ có gì tiếc nuối không, một số câu trả lời cứ trở  lại mãi. Dưới đây là  5 câu thường nghe nhất. Cô Ware hiện đã viết thêm  thành một quyển sách  mang tên “THE TOP FIVE REGRETS OF THE DYING,” nhà  xuất bản Balboa Press,  có bán trên Amazon.com.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img alt="http://1.bp.blogspot.com/-xpJ6KqGwDPM/Tt5JwNxEwzI/AAAAAAAAP0g/derslPs9gi4/s400/lighthouse%2Bpigeon%2Bpoint2.jpg" src="http://1.bp.blogspot.com/-xpJ6KqGwDPM/Tt5JwNxEwzI/AAAAAAAAP0g/derslPs9gi4/s400/lighthouse%2Bpigeon%2Bpoint2.jpg" /&gt;&lt;span style="COLOR:rgb(0,0,127);font-size:100%;"&gt;&lt;b&gt;1.&lt;/b&gt; “Tôi ước gì tôi có đủ can đảm để sống cho mình, thay vì sống theo ước muốn của người khác.”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;div&gt;&lt;span style="COLOR:rgb(0,0,127);font-size:100%;"&gt;Ðây  là điều tiếc  nuối lớn nhất, cô Ware nói. Khi sắp qua đời, nhìn lại,  người ta mới thấy  mình có những điều ước chưa bao giờ thực hiện. Hầu  hết mọi người còn  chưa thực hiện được một nửa điều mình muốn và phải  nhắm mắt ra đi biết  rằng đó là do chọn lựa của mình. Cô Ware nói: “Ðiều  quan trọng là thỉnh  thoảng phải thực hiện vài điều mình ước mơ. Ðến  lúc mình bệnh thì trễ  mất rồi. Sức khỏe là điều kiện để thực hiện nhiều  thứ, mất rồi thì quá  trễ.”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;div&gt;&lt;span style="COLOR:rgb(0,0,127);font-size:100%;"&gt;&lt;b&gt;2.&lt;/b&gt; “Tôi ước gì tôi đừng đi làm nhiều quá như vậy.”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;div&gt;&lt;span style="COLOR:rgb(0,0,127);font-size:100%;"&gt;Cô  Ware nói gần  như bệnh nhân phái nam nào cũng nói vậy. Các ông ấy do  quá quan tâm việc  làm, đã lỡ mất thời em bé hay thiếu niên của các con,  lỡ mất tình bạn  với người bạn đường. Phụ nữ cũng nuối tiếc như vậy  nhưng ở thế hệ các  bệnh nhân của cô Ware, số phụ nữ đi làm thường không  nhiều. Còn đàn ông,  thì “tất cả nuối tiếc đã phí đi quá nhiều phần của  cuộc đời cho cuộc  chạy đường trường vì sự nghiệp.”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;div&gt;&lt;span style="COLOR:rgb(0,0,127);font-size:100%;"&gt;&lt;b&gt;3.&lt;/b&gt; “Tôi ước gì tôi có can đảm bày tỏ cảm xúc.”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;div&gt;&lt;span style="COLOR:rgb(0,0,127);font-size:100%;"&gt;Nhiều người cố nén cảm xúc để không bị đụng chạm. Kết quả là cuộc đời của họ bị đè nén. Có người còn vì thế mà bị bệnh.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;div&gt;&lt;span style="COLOR:rgb(0,0,127);font-size:100%;"&gt;&lt;b&gt;4.&lt;/b&gt; “Tôi ước gì tôi giữ liên lạc được với bạn bè.”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;div&gt;&lt;span style="COLOR:rgb(0,0,127);font-size:100%;"&gt;Nhiều  người không  thực sự biết giá trị của tình bạn cũ cho tới những tuần  cuối đời và  nhiều khi không còn kịp tìm lại bạn cũ nữa. Ðời sống bận  bịu, ai cũng có  lúc bỏ bê bè bạn. Nhưng khi người ta biết mình sắp  chết, người ta trước  tiên hết lo sắp xếp vấn đề tài sản đâu ra đấy,  nhưng nhiều khi họ muốn  sắp xếp để giúp đỡ những người họ quan tâm. Rồi  họ lại quá yếu, quá mệt,  không làm được việc này. Ðến cuối đời, cái  còn lại chỉ là bạn bè và  người thân là quan trọng.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;div&gt;&lt;span style="COLOR:rgb(0,0,127);font-size:100%;"&gt;&lt;b&gt;5.&lt;/b&gt; “Tôi ước gì tôi cho phép mình được hạnh phúc hơn.”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="font-family: verdana;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;span style="color: rgb(0, 0, 127); font-family: verdana;font-size:100%;"&gt;Ðiều  đáng ngạc  nhiên là rất nhiều người nói lên điều này. Nhiều người phải  đến lúc gần  ra đi mới thấy là hạnh phúc là một chọn lựa. Nhiều người cứ  sống và làm  theo thói quen, để quên đi mất mình có quyền thay đổi hết  để tìm đến  hạnh phúc. Ðến lúc nằm trên giường bệnh, nhiều người lúc đó  mới thấy  chuyện người khác nghĩ gì, chê bai gì, là chuyện không quan  trọng gì  hết. Họ chỉ muốn được vui, được cười, được hạnh phúc.&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 127); font-family: verdana;font-size:100%;"&gt;Vũ Quí Hạo Nhiên&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:100%;"&gt;&lt;b&gt;Việt Nam, năm mới, những vấn đề cũ! &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana; color: rgb(0, 0, 0);"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;Nếu   theo dõi tình hình các mặt của Việt Nam trong nhiều năm qua, có thể   nhận thấy những vấn đề đã tồn tại từ rất lâu trong xã hội, thậm chí trở   thành “quốc nạn”... khiến người dân bức xúc, báo chí dư luận đề cập đến   rất nhiều lần. Nhưng rồi năm tháng qua, những vấn đề đó vẫn còn  nguyên,  nếu không muốn nói là tệ hại hơn.&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;" align="center"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/articlefiles/142439-VN-NamMoi%20-%20400.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family:verdana;" align="center"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;em&gt;Kẹt xe là vấn nạn giao thông tại các đô thị Việt Nam. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Theo  thời gian, sự tồn tại một cách lì lợm, ngang nhiên, bất chấp của  những  “vấn nạn cũ mèm” này đã đạt được mục đích của nó. Người dân lúc  đầu  thì tức giận, ta thán, kêu ca... báo chí lên tiếng. Nhưng nói hoài  nói  mãi vẫn chẳng có gì thay đổi. Cuối cùng mọi người chán ngán không  buồn  nói nữa, dần dần thành ra quen, thậm chí trở nên thờ ơ, vô cảm,  không  còn nghe/thấy/biết gì nữa. Thế là xong.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Cuối  năm nhìn lại, chỉ xin kể sơ qua một số vấn nạn có liên quan sát  sườn  đến đời sống của người dân, làm khổ người dân hàng ngày hàng giờ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Ví  dụ như nạn tham nhũng. Ngày càng nặng nề, tràn lan trong mọi lĩnh  vực,  mọi ngành nghề, từ trên xuống dưới. Ai sống ở Việt Nam cũng tự  hiểu,  làm bất cứ việc gì muốn cho êm xuôi là phải “chạy tiền”, phải có  “phong  bì”, nếu không thì đừng mong. Người dân là nạn nhân của nạn tham   nhũng, hối lộ. Nhưng đến lượt họ, lại góp phần làm cho vấn nạn này tiếp   tục tồn tại sinh sôi phát triển khi thay vì tích cực đấu tranh với nó,   lại chi tiền để mọi việc được nhanh chóng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Tình  trạng lạm phát, giá cả liên tục tăng, đồng tiền liên tục mất  giá.  Trong đó có những “mặt hàng” cứ muốn tăng là tăng và chỉ thấy tăng  mà  không thấy giảm còn người dân thì không thể làm gì được, như xăng dầu   điện nước. Bởi đó là những lĩnh vực độc quyền của doanh nghiệp nhà   nước. Bao giờ còn tồn tại tình trạng độc quyền này thì người dân còn khổ   dài dài.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Tai  nạn giao thông (TNGT), cũng như tệ tham nhũng, đã trở thành “vấn  nạn  quốc gia”. Nhất là ở các thành phố lớn và trên những tuyến đường bộ  từ  Nam ra Bắc. Ngày nào cũng có người chết. Năm sau cao hơn năm trước.   “Theo số liệu thống kê từ năm 2007 đến nay, bình quân ở Việt Nam mỗi năm   có 11,929 người chết và 9,290 người bị thương do TNGT.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Nếu  so sánh với thảm họa sóng thần và động đất xảy ra tại Nhật Bản  ngày 11  tháng 3 năm 2011, thì số người chết vì TNGT một năm bằng 75.55%  số  người chết do thảm họa sóng thần; số người bị thương vì TNGT bằng   156.58% số người bị thương so thảm họa sóng thần, v.v. (“Tai nạn giao   thông đã thành thảm họa”, Tiền Phong).&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Cùng  với tai nạn giao thông là nạn tắc đường, kẹt xe ở các thành phố  lớn,  đặc biệt ở Sài Gòn và Hà Nội. Ðủ phương án được đưa ra nào xe biển  số  lẻ đi ngày lẻ, biển số chẵn đi ngày chẵn, phân làn, cấm đăng ký thêm  xe  gắn máy, phải chứng minh có chỗ đỗ mới được đăng ký xe ô tô, v.v.   Nhưng mọi chuyện vẫn không giải quyết được.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Nguyên  nhân của tai nạn giao thông đã được mổ xẻ rất nhiều. Nào mật  độ xe gắn  máy dày đặc ở các thành phố lớn trong lúc các phương tiện công  cộng  chưa phát triển. Chất lượng đường sá, tốc độ mở đường không đáp  ứng kịp  với tốc độ xây dựng và phát triển dân cư. Quy hoạch tồng thể  kém. Ý  thức chấp hành luật giao thông của người dân còn kém...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Còn  trên các tuyến đường bộ, là do giao thông đường sắt lạc hậu,  đường  thủy không phát triển, giá vé máy bay vẫn cao so với người lao  động,  khiến người dân phải đi lại bằng phương tiện đường bộ quá nhiều  trong  lúc chất lượng đường sá chưa tốt...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Trong  lĩnh vực y tế, đó là tình trạng quá tải ở hầu hết bệnh viện  trong các  thành phố lớn. Các bệnh viện tỉnh, trạm xá ở vùng quê thì điều  kiện  chữa trị cho đến tay nghề y bác sĩ lại quá kém, nên buộc lòng  người dân  lại phải chạy lên thành phố lớn. Và nhiều khi lên được đến nơi  thì đã  tử vong.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Trong  lĩnh vực giáo dục, đó là tình trạng quá tải, nạn dạy thêm học  thêm,  chương trình, sách vở cho đến phương pháp dạy và học quá nặng nề  lạc  hậu... từ bậc phổ thông đến đại học. Nguyên nhân sâu xa nhất, là do   thiếu một triết lý giáo dục, không xác định đúng mục đích dạy và học-dạy   để làm gì, học để làm gì.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Chưa  kể sự cách biệt quá lớn giữa cơ sở vật chất, đội ngũ giáo viên,  điều  kiện học tập ở các trường tiểu học, trung học tại các thành phố lớn  với  tỉnh lẻ, vùng sâu vùng xa... Khiến học sinh ở những nơi này phải  chịu  thiệt thòi rất nhiều.  Khả năng, đạo đức tác phong của 1 số thầy cô giáo  cũng ảnh hưởng không ít đến việc dạy &amp;amp; học.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Trong  lĩnh vực môi trường, nạn phá rừng đã tồn tại từ nhiều năm nay.  Chỉ  riêng khu vực Tây Nguyên-Ðông Nam bộ “Trong 5 năm qua (2006-2010),  diện  tích rừng các tỉnh Tây Nguyên-Ðông Nam bộ liên tục bị suy giảm với   tổng diện tích 158,000ha, chiếm 31.6% diện tích rừng bị suy giảm trong   toàn quốc”. (“Tây Nguyên-Ðông Nam bộ: Rừng mất liên tục”, Ðài khí tượng   thủy văn khu vực trung trung bộ)&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Nạn  phá rừng làm biến đổi khí hậu, làm lũ lụt hàng năm trở nên dữ  dội,  nặng nề hơn khiến số người chết và mất tích cũng như số tài sản,  mùa  màng bị thất thoát hàng năm tăng đáng kể.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Bên  cạnh đó là tình trạng ô nhiễm môi trường, thực phẩm không an  toàn. Ðủ  thứ mặt hàng thực phẩm kém phẩm chất, có chứa các loại hóa chất  độc  hại, nhiễm vi sinh... gây bịnh, tràn lan trong xã hội. Bà Bộ Trưởng  Y  Tế Nguyễn Thị Kim Tiến khi đi thị sát thị trường thực phẩm cuối năm  tại  Sài Gòn đã phải thốt lên: “Ðúng là quá bẩn, ăn chi toàn là đồ bẩn!”   Ðây cũng không còn là chuyện mới mẻ gì ở Việt Nam.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Ðụng  đến thể thao, như bóng đá chẳng hạn, từ bao nhiêu năm nay rồi  chúng ta  đã nghe dư luận kêu ca về cung cách làm việc thiếu chuyên  nghiệp, quan  liêu của các quan chức trong ngành. Cả một nền bóng đá VN  xây nhà từ  nóc, chạy theo những thành tích trước mắt mà không nghĩ đến  chiến lược  lâu dài, đầu tư cho con người và cho bóng đá...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Trong  văn hóa nghệ thuật ví dụ như điện ảnh chẳng hạn, nền điện ảnh  cách  mạng xã hội chủ nghĩa VN khởi đầu từ bộ phim “Chung một dòng sông”  vào  năm 1959 đến nay đã hơn nửa thế kỷ. Ðã 17 lần liên hoan phim quốc  gia.  Nhưng cứ mỗi một cuộc hội thảo, mỗi một kỳ liên hoan phim, lại vẫn   những vấn đề cũ, căn bịnh cũ, mà lớn nhất, là thiếu một chiến lược,   chính sách lâu dài đầu tư về mọi mặt từ con người đến kỹ thuật, công   nghệ. Cũng chẳng khác nào bóng đá. Không có chiến lược, tầm nhìn xa, chỉ   muốn ăn xổi ở thì.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Có thể nói không ngoa rằng 3, 5, 10 năm nữa, những vấn nạn này vẫn không thay đổi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Ðó  là chưa nói đến những vấn đề khác có phần xa xôi hơn đối với người  dân  thường chỉ quan tâm đến chuyện mưu sinh hàng ngày. Như các quyền tự  do  dân chủ, tình trạng vi phạm nhân quyền, đàn áp tôn giáo, đàn áp  người  bất đồng chính kiến hay lĩnh vực đối ngoại-mối quan hệ bất tương  xứng  với Trung Quốc từ bao nhiêu năm qua...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Nhìn  vào sự tồn tại dai dẳng của những vấn đề nổi cộm nhất, mới thấy  tốc độ  thay đổi của Việt Nam là chậm. Những thành tựu đạt được chỉ nằm  trên  bề mặt đời sống kinh tế, xã hội. Riêng sự đổi mới, cải cách về  chính  trị lại càng chậm chạp.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Chính  vì chỉ đổi mới kinh tế mà không đổi mới chính trị nên cho đến  nay, so  với các nước láng giềng trong khu vực như Thái Lan, Malaysia,   Indonesia, Singapore... Việt Nam vẫn là một nước nghèo, tụt hậu hàng   chục, hàng trăm năm. Ðừng nói gì đến các nền kinh tế lớn Châu Á và thế   giới.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Chiến  tranh đã kết thúc 36 năm rồi để có thể đổ thừa cho hậu quả của  chiến  tranh, thời kỳ “đổi mới” cũng đã bắt đầu từ 25 năm trước. Ông  Thiếu  Tướng Lê Văn Cương, nguyên viện trưởng Viện Nghiên Cứu Chiến Lược,  Bộ  Công An có lần nói rằng:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;“Ở  Việt Nam không làm cái gì nhanh được khi anh là thiểu số. Tôi đã  nói  với nhiều người: Việt Nam không phải nước đang phát triển, đã phát   triển hay chậm phát triển; mà là khó phát triển.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Ðiều  đó rất đúng. Và chỉ khi nào thay đổi toàn bộ thể chế mô hình  chính trị  thì mới thay đổi được tận gốc rễ mọi vấn đề. Nếu không, mọi sự  “đổi  mới”, cải cách, tái cấu trúc kinh tế... cũng chỉ là sửa chữa, chắp  vá  mà thôi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;Song Chi/Người Việt&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;" class="st"&gt;&lt;em style="font-weight: bold; color: rgb(204, 0, 0);"&gt;Khi tiếng khóc chính là lời&lt;/em&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(204, 0, 0);"&gt; tố &lt;/span&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(204, 0, 0);"&gt;cáo&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;div id="attachment_48918" class="wp-caption aligncenter" style="width: 460px; font-family: verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;a href="http://www.danchimviet.info/archives/48917/mother-teresa" rel="attachment wp-att-48918"&gt;&lt;img class="size-full wp-image-48918" title="Mother teresa" src="http://www.danchimviet.info/wp-content/uploads/2011/12/Mother-teresa.jpg" alt="" height="287" width="450" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="wp-caption-text"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Tang lễ của Mẹ Theresa năm 1997 tại Ấn Độ&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;Dù  dưới một quan điểm tôn giáo nào, sự có mặt của con người  trên thế giới  này chỉ diễn ra trong một khoảng thời gian rất ngắn. Với  tác giả bài  viết này và có lẽ với nhiều độc giả, tiếng sóng vỗ vào thành  ghe trong  một đêm giông bão như vẫn còn vang vọng đâu đây nhưng đã hơn  30 năm  rồi. Một triết gia đã viết, mỗi bước chân ta đi trong ngày là một  bước  gần hơn đến với ngôi mộ của mình.&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Con  người sinh ra đều trơ trụi giống nhau nhưng cuộc đời và cách chết  đã  làm họ khác nhau. Có những người chết đi để lại nhiều lợi lạc cho  hậu  thế, một cách sống đạo đức cho con cháu noi gương nhưng cũng có  những  kẻ chết đi, dù được che đậy dưới lớp hào quang giả tạo rực rỡ  dường nào  hay bức tường thành thông tin bưng bít dày đến bao nhiêu, tội  ác của  họ cũng có một ngày được phanh phui để lộ nguyên hình những ác  nhân  thời đại. Con khủng long chết 65 triệu năm trước vẫn được tìm ra,  nói  chi là con người. Lịch sử là lương tri và từ sơ khai đến hiện đại  lịch  sử luôn phán xét công bằng, cho đến nay chưa ai tránh thoát.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Một  buổi sáng tháng Chín 1997, trên đường phố Calcutta, hàng triệu  dân Ấn  đứng dọc hai bên đường để tiễn đưa một nữ tu đã dâng hiến gần  trọn đời  mình cho lớp người cùng khổ. Con đường đó, từ 1929, nữ tu gốc  Albany  thuộc dòng Loreto Sisters đặt chân đến lần đầu khi mới 19 tuổi.  Vỉa hè  Calcutta là nơi nữ tu thường đến để ngồi an ủi những người đang  chết.  Không có ngay cả một viên thuốc, nữ tu chỉ biết cầm lấy bàn tay  đầy máu  mủ của bịnh nhân và xua đuổi đi bầy kiến đang bám lên vết thương  đau  nhức. Nhiều bịnh nhân đã đáp lại bằng cách mỉm cười thay cho lời  cám ơn  trước khi hắt ra hơi thở cuối cùng. Và  những khu nhà ổ chuột  Calcutta  này là nơi chiều chiều nữ tu một tay cầm một chiếc khăn và tay  kia cầm  một cục xà phòng đến tắm cho trẻ em nghèo trong xóm. Nhiều năm  sau,  chính đám trẻ này là những người đầu tiên gọi nữ tu là mẹ. Mẹ  Teresa  như nhân loại biết hôm nay.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Ngày  5 tháng 9 năm 1997 mẹ không đến nữa vì hôm đó là ngày mẹ ra đi.  Quan  tài Mẹ Teresa được phủ quốc kỳ Ấn Độ thay vì Albania, nơi mẹ chưa  một  lần trở lại. Ngày đi, mẹ vẫn mặc chiếc áo vải trắng viền xanh Sari  trị  giá 1 rupee mẹ tự sắm cho mình sau khi chính thức rời khỏi dòng tu   Loreto Sisters. Đoạn đường từ quảng trường Netaji, nơi tổ chức thánh lễ,   đến Căn Nhà Của Mẹ, nơi mẹ sẽ yên nghỉ, chìm trong không khí tôn  nghiêm  trang trọng. Những em bé Ấn Độ tay cầm những bông hoa nhỏ vẫy  chào. Tất  cả đều cúi đầu khi quan tài do một chiếc xe kéo súng quân đội  kéo ngang  qua. Chính phủ Ấn dành cho mẹ một vinh dự đặc biệt vì chính  chiếc xe  kéo pháo cũ kỹ này đã kéo quan tài của Thánh Mahatma Ghandi ra  nghĩa  trang 1948. Nhân loại tiếc thương mẹ, nhân dân Ấn Độ biết ơn mẹ  và chính  những người cùng khổ ở Calcutta đang sắp hàng hai bên đường  cám ơn mẹ,  nhưng ngoài tiếng máy xe kéo pháo nhịp đều, không có một sự  ồn ào nào  khác. Trên xe, những nữ tu và người lính ngồi im lặng. Không  ai khóc  lớn, không ai than van, không ai lăn lộn, không ai kể lể. Niềm  thương  tiếc chân thành thánh thiện đã cô đọng thành ngọc bích và lắng  sâu xuống  tận đáy lòng.  Sự ra đi của Mẹ Teresa và nhiều bậc vĩ nhân  khác đơn  giản như họ một lần đã ghé thăm hành tinh chúng ta.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Bên  kia những cuộc chia tay đầy ắp tình nhân loại như thế là những  cái  chết của các lãnh tụ Cộng Sản đã diễn ra như những vở kịch được biên   tập tất cả đặc tính bi, hài, tò mò, chân thành, giả dối đến tận cùng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Trước  tang lễ có một không hai của Kim Nhật Thành, tang lễ Stalin  được xem  như một tang lễ đáng ghi nhớ nhất trong lịch sử tang lễ các  lãnh tụ  Cộng Sản. Ngày 9 tháng 3 1953, hàng triệu người tập hợp tại Hồng  trường  để chào vĩnh biệt “đại nguyên soái” Joseph Stalin của họ. Theo  chi  tiết ghi lại trong trang web của báo Pravada, cũng như theo mô tả  của  Brenda Haugen trong tác phẩm Joselp Stalin: Dictator of the Soviet   Union, khoảng 500 người chết chỉ vì chen lấn nhau để đến gần khán đài.   Tại Việt Nam vì xa xôi cách trở không tham dự được nhưng cũng “làng trên   xóm dưới xôn xao” khi nghe tin “Ông mất” và ít ra cũng có Tố Hữu đã   khóc đến mức “xé ruột, xé lòng” trong bài thơ Đời đời nhớ ông bất hủ.   Cảnh khóc than thê thảm tương tự đã diễn ra tại Thiên An Môn 1976, Hà   Nội 1969 với những cô công nhân mặt sưng húp vì mấy ngày đêm khóc không   còn nước mắt. Nếu những tên đô tể Nicolae Ceausescu không bị xử bắn,  Pol  Pot không chết trong rừng, Erich Honecker không chết trong lưu đày,   tang lễ của họ hẳn cũng ngập đầy nước mắt.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Và  mới đây, các cơ quan truyền hình trên thế giới đồng loạt đưa tin  về  cái chết đột ngột của lãnh tụ Bắc Hàn Kim Chính Nhật và lồng trong  các  bản tin là cảnh hàng trăm ngàn người dân Bắc Hàn, từ cụ già đến em  bé,  từ thiếu nữ đến thanh niên đều khóc thê thảm, khó lăn lộn, khóc đến   ngất xỉu. Theo tin chính thức của Bắc Hàn, đã có năm triệu người, tức   hơn hai mươi phần trăm dân số, bằng nhiều cách bày tỏ lòng thương tiếc   dành cho lãnh tụ kính yêu Kim Chính Nhật. Các cơ quan truyền thông quốc   tế dành nhiều thời gian để tìm hiểu về hiện tượng khóc rất lạ đời này.   Son Jeong Hun, trước đây vượt thoát từ Bắc Hàn cho biết “Nếu bạn không   khóc một cách công khai, bạn bị xem là có thái độ sỉ nhục lãnh tụ và có   thể bị kết án chống lại nhà nước”. Tuy nhiên, trong lúc rất nhiều  người  phải khóc, khóc không ra nước mắt, cũng có rất nhiều người đã  khóc một  cách chân thành chỉ vì các vi trùng tôn thờ cá nhân ăn sâu vào  nhận thức  và họ đã bị hoàn toàn tẩy não.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Tại  Bắc Hàn, mỗi gia đình đều có một bức ảnh của Kim Nhật Thành và  Kim  Chính Nhật. Ban kiểm tra hình lãnh tụ theo định kỳ đến khám xét từng   nhà.  Gia chủ sẽ bị phạt nếu hình của cha con họ Kim không được lau   chùi đúng tiêu chuẩn. Bịnh tôn thờ lãnh tụ tại Bắc Hàn trầm trọng đến   nỗi người dân có thể chết chỉ để bảo vệ bức ảnh của “cha già dân tộc”.   Theo hồ sơ tội ác của Kim Nhật Thành và Kim Chính Nhật do giáo sư Grace   M. Kang chuẩn bị để truy tố trước tòa án quốc tế, ngày 4 tháng Sáu 1997   một chiếc ghe đánh cá bị sóng đánh chìm, thủy thủ trên ghe đã buộc  chân  dung của Kim Nhật Thành và Kim Chính Nhật vào phao cấp cứu để hai  bức  ảnh khỏi chìm trong lúc các thủy thủy đã chết đuối. Khi hai bức ảnh  được  hải quân Bắc Hàn tìm được, những thủy thủ bị chết đuối được tặng  danh  hiệu Anh Hùng Cộng Hòa. Ngoài ra, tạp chí Times cũng đã tường  thuật một  trường hợp hỏa hoạn ở Bắc Hàn, chủ nhà đã lo cứu bức ảnh  trước khi cứu  con mình. Tháng 4/2003, theo tạp chí Economist, một chiếc  xe lửa ở Bắc  Hàn không may chạy trật đường rầy và đụng vào một toà nhà  lớn, cả xe lửa  lẫn toà nhà đều bốc cháy, hàng trăm khách trong xe,  người trong toà nhà  vừa chết vừa bị thương. Thế nhưng khi những người  dân Bắc Hàn tới cứu,  họ đã cố tìm cách dập tắt ngọn lửa đang đốt cháy  tấm chân dung lớn của  Kim Chính Nhật treo trên toà nhà trước khi cứu  chữa những người bị  thương đang sắp chết cháy trong nhà.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Người  dân Bắc Hàn không có cùng một ý niệm về không gian và thời gian  như  phần còn lại của nhân loại. Ngày tháng và nơi chốn đã bị đổi thay  sau  khi Kim Nhật Thành xóa bỏ niên lịch AD và thay vào đó bằng lịch  Juche,  lấy năm sinh của ông ta làm chuẩn. Ví dụ, năm 2000 là năm cuối  cùng của  thiên niên kỷ đối với phần lớn thế giới nhưng tại Bắc Hàn chỉ  mới là  năm Juche 99. Trong một bài bình luận của Rodong Sinmun, cơ quan  thông  tin chính thức của Đảng Công nhân Triều Tiên phát hành ngày 31  tháng 8  năm 1997, viết về Kim Chính Nhật: “&lt;em&gt;Nhân dân Triều Tiên tuyệt  đối  tôn kính, tin tưởng và theo chân Tướng Quân như Thượng Đế. Tư tưởng  quý  giá này căn cứ vào sự kiện rằng họ đã cảm nhận một cách sâu sắc sự  vĩ  đại của Tướng Quân từ đáy lòng họ. Tướng Quân là thầy giáo vĩ đại dạy   nhân dân Triều Tiên ý nghĩa thật sự của cuộc sống, là người cha đã ban   cho họ đức tính liêm khiết chính trị quý giá và là một ân nhân có trái   tim nồng ấm dịu dàng, đã mang đến cho nhân dân Triều Tiên niềm hạnh phúc   trọn vẹn… Tướng Quân là cây trụ tinh thần và là vầng thái dương vĩnh   cửu của nhân dân Triều Tiên&lt;/em&gt;“.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: verdana;font-family:verdana;font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;div id="attachment_48919" class="wp-caption aligncenter" style="width: 460px; font-family: verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;a href="http://www.danchimviet.info/archives/48917/khockim" rel="attachment wp-att-48919"&gt;&lt;img class="size-full wp-image-48919" title="KhocKim" src="http://www.danchimviet.info/wp-content/uploads/2011/12/KhocKim.jpg" alt="" height="357" width="450" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="wp-caption-text"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Dân chúng Bắc Hàn khóc trước cái chết của Kim Chính Nhật&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="
