Monday, October 31, 2011

Bài viết hay(197)

"Lời hứa" 
Dù đã thấy nhau trên webcam nhiều lần, song Miên không thể không lúng túng khi lần đầu gặp Bent. Trong webcam anh trông trẻ hơn bên ngoài. Khi đối diện, nhìn những nếp nhăn nhỏ trên trán, Miên đoán chừng anh cũng phải lớn hơn mình đến chục tuổi.
"Sao anh đến mà không báo, làm em không kịp mua hoa?", "Anh muốn dành cho em một ngạc nhiên bất ngờ. Vậy mà em vẫn biết". Bent cười, ôm choàng lấy Miên... Miên lúng túng bởi thấy mọi người đang quay lại nhìn mình. Đây là sân bay một thành phố nhỏ, rất nhiều người quen... Mà mình có giữ ý thái quá chăng, đây đâu phải một người lạ. Con người này và mình đã hiểu nhau từng li từng tí hơn một năm nay rồi.

Tự nhủ mình thế nên khi taxi đi được ba phần tư con đường từ sân bay vào thành phố thì Miên đã xua được gần hết cảm giác ngại ngùng. Miên nhớ lại lời cô bạn tham mưu: "Tất cả những ai quen nhau trên mạng khi lần đầu gặp gỡ đều cảm thấy một chút thất vọng. Ai vượt qua được cảm giác ban đầu đó thì còn, mà không được, thì coi như tiêu luôn". Liếc nhìn Bent, Miên thấy sau phút nồng hậu ban đầu, giờ anh cũng đang ngồi im, đôi mắt xanh lơ bối rối. Biết đâu chừng anh ấy cũng đang thất vọng... Bỗng cảm giác thân quen từ hơn ba trăm bức email chợt tràn ngập trong Miên, cô rụt rè đưa tay cầm lấy tay Bent... Anh quay lại, mỉm cười thật hiền, thế là phút lóng ngóng ban đầu đã qua đi.

Xe dừng trước khách sạn, Bent nhìn Miên, ngạc nhiên. Như đã nói trong email, anh tính sẽ ở lại nhà Miên. Trong không gian mạng anh đã đánh thức Miên dậy mỗi buổi sáng, uống cà phê với cô, đưa cô đến sở làm. Buổi tối Miên nấu cơm đợi anh về, anh vừa ăn vừa luôn miệng khen ngon... Ăn xong anh còn làm việc thêm ba tiếng đồng hồ trên máy tính, đêm nào Miên cũng phải nhắc anh đi ngủ sớm.

Vậy mà bây giờ Miên đưa anh đến một khách sạn! Miên lúng túng giải thích: Ở đây không giống trên mạng. Muốn được ở chung một nhà thì còn phải qua nhiều công đoạn lắm.

***

Khách sạn Hoa Tím nằm bên sông, nhỏ xinh và sạch sẽ, xây dựng đơn giản nhưng đẹp nhờ cảnh thiên nhiên bao quanh. Chọn khách sạn này, Miên đã hỏi thăm thông tin từ nhiều bạn bè trong ngành du lịch. Theo lời các bạn Miên, khách sạn này trông có vẻ giống một nơi ở ẩn, không có tiếng gõ cửa lúc đêm khuya. Trong lúc chờ Bent lên phòng cất hành lý và tắm, Miên đọc lại thực đơn để đặt bữa tối. "Theo em thì chị đừng gọi món vả chua. Sợ người nước ngoài chưa quen bụng với đồ ăn lên men của xứ mình". Cô gái ở khách sạn e dè đề nghị. Miên nghĩ cô ta có lý, nhưng món ăn này cô đã nhiều lần tả với Bent trong những bữa ăn chung trên mạng. Anh vẫn thường hỏi mỗi khi ngồi vào bàn ăn tưởng tượng giữa hai người. Vậy hôm nay cũng nên để anh nếm thử một chút, Miên tự nhủ, mình sẽ cẩn thận bảo anh ăn ít thôi.

Bữa ăn tối tuyệt vời. Một dĩa nhạc Schubert nhẹ nhàng tha thiết. Bàn ăn đặt bên cửa sổ. Xa xa là nhịp cầu lấp lánh đèn soi bóng trên sông. Bent ăn ngon miệng, anh đánh sạch cả dĩa vả chua. Đúng là bên ngoài trông anh hơi thô, bụng đã hơi mập, không lung linh như trong trí tưởng tượng của Miên. Nhưng cái quan trọng là mình phải biết mình muốn gì!

Ba mươi sáu tuổi, Miên không còn trẻ. Cuộc hôn nhân đầu đời đổ vỡ làm cô trở thành lầm lì khép kín hơn mười năm. Hơn mười năm sau khi chia tay Tuấn, Miên không quen thân được với một người đàn ông nào, chỉ vì luôn bị ám ảnh: họ lại sắp nói dối, sắp nói dối...

Sau này, khi công tác ở bộ phận đối ngoại có lần Miên nghe một khách nước ngoài than vãn: "Ở đây thật lạ, đôi khi chỉ một chuyện đơn giản, lý do đi trễ chẳng hạn người ta cũng không chịu nói thật". Ấn tượng về Tuấn bỗng quay lại, Miên bất giác lạnh người. Mười năm trước, điện thoại di động chưa phổ biến như bây giờ. Lần nào cô đi công tác, Tuấn cũng gọi điện cho cô mỗi đêm. "Anh đang ở đâu?". "Ở nhà, xem tivi, nhớ em lắm!". Miên xuýt xoa khuyên chồng đi ngủ sớm... Một hôm tình cờ nghe lọt vào trong điện thoại một âm thanh lạ, cô tò mò kiểm tra tổng đài, phát hiện ra số điện từ đó Tuấn gọi là số điện của một hộp đêm... Lúc đó, cô lạnh da gà, mỗi chân lông đều sởn ốc.

Từ đó Miên thận trọng, thận trọng thái quá đến nỗi chẳng tìm được cho mình một người đàn ông nào khác. "Muốn có tình yêu thì phải mở lòng ra chứ" - Bạn gái khuyên. Họ giới thiệu Bent. "Anh ấy là người tốt. Những người Việt qua bên đó công tác đều được Bent giúp đỡ. Thật thà như đếm và dễ tính vô cùng". Mấy dòng lý lịch trích ngang đó làm Miên tạm yên tâm. Khoảng cách xa làm Miên không bị ám ảnh bởi nỗi sợ đàn ông, rồi sự cô đơn làm cho trò chơi lứa đôi trên mạng dần dần trở nên một nửa cuộc sống.

Bây giờ Bent ngồi đây. Miên bắt đầu thôi không nhìn thấy cái bụng đã hơi mập, mái tóc bắt đầu thưa và những nếp nhăn nhỏ trên trán. Bây giờ cô thấy ánh mắt anh cởi mở, miệng cười thân thiện, những câu nói đùa hóm hỉnh thật dễ thương, đúng là hình ảnh đã thấy qua những bức thư. Những bức thư luôn kết thúc bằng dòng chữ ấm áp: "Lots of love from Bent" rồi "Lots of kisses from Bent "- rất nhiều tình yêu và cái hôn từ Bent.

"Anh muốn đến thăm nhà em, nơi anh đã đến nhiều lần lắm rồi". Bent bảo. Miên do dự. Bây giờ trời đã tối. Hàng xóm sẽ nghĩ sao khi thấy cô đột ngột xuất hiện với một ông Tây cao lêu đêu.

"Để mai đi anh", Miên hẹn. Miên đưa Bent đến một quán cà phê nhạc để anh có thể nghe Beethoven và uống một ly Brandy như anh vẫn thường miêu tả về những buổi tối một mình. Một nghệ sĩ vĩ cầm đang chơi nhạc cạnh cái lò sưởi cũ hắt lên một thứ ánh sáng ấm áp. Khi nghe hết bài Sonate moonlight, Bent đặt tay lên vai Miên, rồi cánh tay anh quàng quanh vai cô.

Họ chưa dám nói gì về tương lai, bởi cả hai đều cảm thấy trước hết phải làm sao cho những gì trong không gian mạng bước ra ngoài cuộc đời. Họ tiếp tục câu chuyện thường nói: những món ăn, thời tiết, những bộ phim rồi những dự tính cho tương lai, những kỷ niệm trong quãng đời quá khứ...

Miên bất giác bật ra một câu từ đâu đó sâu trong tâm tưởng: "Em chỉ mong lúc nào anh cũng nói thật với em về mọi chuyện". Bent mỉm cười: "Tất nhiên. Nói dối là một tội trọng, anh sẽ không bao giờ hạ mình làm chuyện đó".

***

Một tuần sau Bent đi. Miên hỏi cảm tưởng, Bent cười: "More than I can dream" - Còn hơn những gì anh có thể mơ. Anh ôm Miên thật chặt khi chia tay, lần này Miên không còn thấy ngượng ngùng nữa. "Anh sẽ quay lại chứ?". "Tất nhiên" Anh cúi xuống hôn từ biệt. Miên vòng hai tay quanh người anh siết chặt, cái bụng hơi cồm cộm của anh chạm vào dưới ngực, một cảm giác ngộ nghĩnh và thân thương. Bent chỉ vắng có hai hôm đi đường, sau đó lại trở về ngay với Miên... trên mạng. Những bức thư lại tiếp tục. Bây giờ hơi khác đi, những bức thư kết thúc bằng "Warmest hugs from Bent" - Bent ôm hôn thắm thiết. Sao thế, Miên cười thầm, bây giờ anh đã nhiễm ngôn ngữ chính trị rồi chắc?

Bốn tháng sau, đột nhiên Bent gửi mail hỏi Miên về giá đất, giá nhà. "Anh định sống ở đây sao?", "Tại sao không? Đi đi về về giữa hai châu lục, đó là cuộc sống mà ở đây nhiều người mơ ước". Một tháng trời, Miên đi hỏi rồi mail cho Bent cả một danh sách giá cả đủ loại đất từ mặt tiền đường phố đến đất rẻo ở ven sông.

Bent thì miệt mài làm việc. Bây giờ anh làm việc đến mười ba giờ một ngày, nhiều đêm ngủ gật bên máy tính. Kể với Miên, Miên xót cả ruột. Miên chẳng biết làm gì để giúp anh ngoài những lời chăm sóc. Nhớ ăn nhiều trái cây, ăn nhiều cá, nhớ cẩn thận khi lái xe trên đường. Thư của anh thưa hơn trước. Hai hôm một bức, rồi ba bốn hôm. Chỉ vì muốn có một chỗ ở đẹp mà anh phải hy sinh nhiều thế... Mỗi lần mở hộp thư không thấy Bent, Miên buồn hẫng cả người. "Bent, không cần phải vất vả thế, mình có thể ở trong căn nhà nhỏ của em mà!". Nhưng Bent bảo: "My dear do not be sad, we have to see what the future has in mind for us" - Đừng buồn em ạ, hãy chờ xem tương lai... Vậy là Miên lại thấy tin tưởng, lại vui...

***

Rồi tháng chín đến, mùa du lịch bắt đầu và bỗng nhiên đèn nickname của Bent tắt hẳn trên mạng. Trước đó Bent đã nói với Miên dự định tháng chín này về Huế. Hay là anh đã lên đường? Nhưng sao anh không nói gì với Miên? Anh muốn dành một ngạc nhiên bất ngờ?

Lòng Miên tưng bừng vui, cô lau dọn căn nhà nhỏ, mua thức ăn chất đầy tủ lạnh rồi dạo phố sắm cho mình vài bộ cánh mới. Lần này không phải quá e dè nữa, có thể để Bent về đây ăn cơm với mình, anh có vẻ thích hợp với cơm Á Đông, món vả chua anh còn xơi được cả dĩa nữa là.

Chuông điện thoại reo. Miên cầm máy, chắc chắn là Bent, ai có thể gọi vào giờ khuya khoắt như thế này.

"Cám ơn chị...", đó là tiếng bà chủ miếng đất - một trong những miếng đất mà Miên đã đi hỏi cách đây mấy tháng. "Tôi đã bán được miếng đất nặng vía cho ông Tây đó rồi, muốn gặp chị để gửi chút hoa hồng...".

Sao có thể như vậy được? Vậy là Bent đã về, nhưng đang ở đâu?

Miên gọi điện đến khách sạn Hoa Tím. Liên tục nghe trả lời: "Ông Bent Johnson có ở đây, nhưng ông ấy đi chưa về". Một cuốc taxi đến khách sạn, Miên được cô gái ở quầy tiếp tân mời ngồi chờ. Một tiếng, hai tiếng. Đây là lần đầu Miên ngồi đây vào buổi tối. Trông vẻ căng thẳng của Miên, cô gái làm ở khách sạn đến ngồi cạnh cô, bắt chuyện.

Miên nhìn kỹ cô gái: Đây chính là cô gái lần trước đã góp ý về món vả chua... Hôm ấy thu mình trong chiếc áo dày cộp trông cô có vẻ chất phác, nhưng giờ này với chiếc áo hai dây mềm mại trông cô thật sexy với khuôn mặt tuổi hai mươi và khóe môi đầy nhục cảm. Nghe Miên bảo là cùng làm việc với Bent, cô tâm sự:

"Chị làm việc được với Bent thật giỏi... Chưa thấy ai kỹ tính như anh ấy. Khiếp, mua có miếng đất nhỏ tẹo mà cũng hỏi lui hỏi tới giá cả, thuê phiên dịch đọc giấy tờ, lại còn bảo đã tham khảo nhiều nguồn tin... Em bực mình, dọa bỏ luôn, ảnh mới chịu dứt khoát ký giấy".

Mười ngày sau Bent làm đám cưới với cô dâu nhỏ hơn chú rể hơn ba mươi tuổi. Miên cũng nhận được thiếp mời. Dù vẫn còn khản giọng, sưng mắt, trán còn chưa hết mùi dầu gió, Miên cũng mặc chiếc áo đầm mới mua đi dự tiệc. Dù sao đi nữa, cũng đến để chúc mừng Bent quả thực đã được "nhiều hơn mơ ước", bởi dù sao, anh đã giữ lời, anh không hề nói dối khi bảo Miên: "Hãy chờ xem tương lai...".

Trần Thùy Mai(Theo_Thanh_Nien)

Tranh ve "ngon ngu cai bien" cua gioi tre gay tranh cai

"Thảo nguyên"

Tôi trở về bên ghè rượu uống dở chừng khi chiều, với cảm giác buồn xao xác. Đêm cao nguyên gió quất từng hồi ngoài sàn cửa. Thế là tôi đã về được với H"Noanh, bà chị kết nghĩa thời đánh Mỹ. Chị tôi nằm cuộn khoanh bên ghè rượu, trong tấm đô hoa nhàu nát, bên cạnh là cây đinh-yơng xộc xệch, già nua và cô độc. Nghe tiếng động chị ngóc đầu dậy, nói tiếng Kinh:


- Mày đã về đấy em?

- Chị chưa ngủ à? - Tôi hỏi.

- Ngủ gì. Chị chờ em về chớ. Chờ hàng chục năm còn được nữa là từ tối đến giờ.

Tôi vít cần rượu. Sao giờ này tôi muốn uống thêm, uống nữa, uống cho rõ say, để được chị tôi la rầy như hồi nào quá.

- Chị treo võng cho mày rồi đó - chị nói và nhổm dậy nhìn tôi hút rượu.

- Chị cứ nghỉ trước đi. Em còn uống nữa.

Chị tôi cúi đầu thổi lửa. Đống lửa được đánh thức bùng lên. Chị ngồi nhìn tôi không nói. Tôi âm thầm hút rượu. Vị đắng trào lên, lan khắp cơ thể, sâu dần, đượm dần, cùng với vị ngọt xa xăm cứ như vừa mới đấy mới đây mà lại không sao với tới được. Tôi nhấn cần sâu thêm. Chị tôi mỉm cười. Tôi hút mạnh thêm. Vị đắng nguyên sơ trào lên khiến tôi nhăn mặt. Chị tôi dịu dàng nhấc cần rượu, xoay xoay rồi lại vít xuống cho tôi. Tôi bắt gặp mùi thơm tinh khiết và vị ngọt đằm, cay cay, cùng vị đắng chập chờn. Chị tôi mỉm cười khích lệ và tôi rướn cổ lên hút. Đã mười mấy năm nay tôi chưa có dịp về thăm chị. Mười mấy năm! Cũng bằng thời gian mười mấy năm tôi ở cùng chị trong rừng. Mười mấy năm! Nghe đơn giản thế thôi ư? Ngần ấy thời gian hai chị em tôi chung một kíp trực, chị trạm vào, em trạm ra, cách nhau con dốc Kon Từng, leo lên ba tiếng đồng hồ. Mười mấy năm, trưa nào chị em tôi cũng ăn chung bữa trên đỉnh núi heo hút, gió ào ào, lạnh thấu xương. Tôi nhận gùi đạn của chị, chị nhận gùi công văn của tôi. Tôi được nghe chị thổi đinh-yơng chừng mươi mười lăm phút lúc sắp chia tay. Rồi lại ai về đường nấy. Hiếm khi có dịp chị em mắc võng kề bên tâm sự. Chị tôi thuở ấy đâu rồi? Cái thời Mậu Thân sáu tám đường dây dồn trạm, dồn cung đường giao liên, hai chị em tôi được ở cùng nhau một trạm. Cái dáng cao cao khỏe mạnh và nhanh như con hoẵng, con nai lúc nào cũng cười được, lúc nào cũng vui được của H"Noanh đâu rồi? Pháo nổ sát bên, chị tôi cười ré. Tôi gùi đạn, chị gùi công văn lúc nào cũng gấp, cũng chạy, tôi trượt chân, chị trượt chân ngã trẹo tay, chị em cùng cười vang rừng. Ngày ấy tôi không nghĩ chị có thể già. Ấy vậy mà giờ đây, chị tôi trở thành một bà già đúng theo nghĩa ấy.

Thời gian thật tàn nhẫn quá.

- Thế thì uống đi - Giọng nói chị khàn khàn. Uống tới sáng cũng được, chị tiếp - Tưởng mày quên chị rồi.

Tôi vít cần cho chị. Chị níu vai tôi ngồi xuống. Tôi nghe rõ tiếng rượu chuyển trong ghè roong roóc. Thế là chị tôi còn khỏe, tôi nghĩ. Khi trưa tôi về, mừng quá, chị đem ghè rượu ra mời bà con tới uống. Bà con đem rượu tới mừng ba bốn năm ghè. Cuộc vui của chị em tôi lan sang các nhà, lan tới nhà rông. Tôi bị cuốn vào cuộc vui giờ này mới về.

- Mày vẫn ham vui quá - chị nói tiếng JRai, nhìn tôi âu yếm - Vui một, buồn mười em ạ.

Tôi buông cần, cảm thấy chếnh choáng rồi gục đầu vào ghè rượu cố giữ thăng bằng.

- Uống nữa đi, rồi rượu nó sẽ giải cho em đấy.

Tôi cầm cần rượu chị trao. Chị tôi đưa bầu nước lên miệng ghè, đổ vào. Tôi hút cật lực. Rượu lạt dần.

- Rượu cần mà uống dở chừng - chị tôi nói - Thế nào cũng bị say. Còn uống đến cùng - chị cười, níu vai tôi thêm mạnh - Rượu nó cứu mình khỏi say đấy. Càng uống càng hết say em ạ.

Điều này chị đã dạy tôi hồi tôi mới về Trạm giao liên Kon Từng cùng chị.

- Mày không về được chị cũng không trách đâu.

Chị tôi cầm ống đinh-yơng lên phủi bụi. Rồi chị ngả người vào vách nhà, nghiêng đầu thổi. Những ngón tay chị bật bật nhoáng qua ánh lửa. Tôi ôm ghè rượu lắng nghe. Đêm sâu hun hút gió. Tiếng đinh-yơng chập chờn. Chị tôi sửa thế ngồi, âm thanh chuyển dần, sáng dần lên tựa hồ chị tôi đang đi trên rẫy lúa lúc chiều về. Tựa hồ chị tôi đang ngụp lặn dưới sông tìm ốc. Tựa hồ bản làng đang náo nức rước Mẹ Lúa về kho. Rồi tôi thấy chị tôi đang ngồi trên thân cây đổ bên suối Ia Bool, lưng đeo gùi đựng những trái bầu khô chứa đầy nước. Có tiếng con mang tác bìa rừng. Có con chim chao trên vòm cây. Có con trăn trườn dưới khe đá. Có con nhện đang giăng tơ trên mái hiên ngoài cửa hang đá. Tiếng suối chảy róc rách đâu đó cùng tiếng gió ngoài đồng cỏ. Chị tôi dần dần trẻ lại. Trẻ lại lúc hai mươi tuổi. Trên lưng gùi đạn. Trước ngực cây đinh-yơng. Những người lính B3 trẻ măng trêu chị. Tiếng chị cười vang rừng. Tiếng chị hát vang rừng. Và cả tiếng chị tôi thổn thức khóc trong lùm cây dọc đường. Có người lính gặp nạn chết trong lùm cây. Mưa sầm sập. Tiếng chân sầm sập. Chị tôi ngồi bên xác người lính chết sốt rét dọc đường. Bóng chị tôi hì hục đào hố chôn người lính. Rồi lại tiếng mưa đổ, tiếng vượn hú, chim cu rúc, tiếng cây đổ ngoài bìa nương. Âm thanh chiến tranh cào cấu đất đai, dội nát lòng người. Chị tôi lầm lũi bước. Phía sau lưng chị là những người lính mới lầm lũi bước. Một năm. Hai năm. Ba bốn năm ròng chị tôi bước lên bước xuống cùng những gùi đạn và nhúm rau rừng. Hàng ngàn người lính quen chị, thương chị, chia tay với chị. Hơn mười năm trên một quãng đường rừng. Rừng già từ thuở nào, còn chị tôi già đi từng ngày, từng tháng, từng năm. Chị tôi chợt buông chùm ống nứa, túm tay tôi dìu tôi lên võng.

Tôi ngoan ngoãn làm theo ý muốn của chị.

- Mày say thật à?

- Say gì, nôn nao chút xíu thôi - tôi nói.

- Sao mà bây giờ dở ẹc vậy em?

Rồi chị tôi lại trở về thổi lửa. Ngọn lửa lại bùng lên. Khuôn mặt chị tôi nhòe dần cùng đám tóc bạc rũ. Chị hí húi lấy thuốc trong gùi ra quấn nguyên cả lá đưa cho tôi. Tôi ngậm điếu thuốc trườn ra mép võng. Chị cầm gộc củi đưa cho tôi mồi lửa.

Tiếng chân chị tôi bước chậm trên sàn nhà. Đêm yên tĩnh. Gió giờ này đã nguôi. Tôi ngửa cổ rít thuốc. Tiếng đinh-yơng lại chập chờn ngoài sàn cửa. Tôi không dám cựa mình. Chị tôi đang tâm sự cùng tôi. Vẫn cái gùi giao liên ấy, hàng trăm hàng ngàn trái đạn, hàng trăm hàng ngàn ký gạo, ký muối trên một đoạn đường, chị tôi dùng nó gùi một gùi giấy khen, bằng khen, huân huy chương thành tích ngược về làng sau ngày giải phóng. Không ai nhận ra chị, ngoài già Rơ-Chăm-Đim. Già đưa chị về nhà già ở chung. Ma mí chị đã chết cùng ba người anh em trong một trận càn có B52 của Mỹ cuối năm sáu lăm. Chị theo bộ đội từ ngày ấy, không phải tự dưng chị muốn xa làng đâu. Bây giờ có hòa bình rồi, bộ đội khuyên chị ra Hà Nội học, nhưng chị ưng về làng. Về làng, chị đâu có hình dung được dân làng không ưng chị vì chị quên nhiều phong tục cũ, ham làm cán bộ, ham lên huyện nhận công văn chỉ thị, đôn đốc thúc giục dân xuống núi định cư. Già Rơ-Chăm-Đim chết trên đường dời làng. Làng khua chiêng phạt chị. Chị không thể thanh minh được điều gì. Lần thứ hai chị thành người cô độc sống ở bìa rừng.

Nhưng rồi thời gian cũng lắng dần xuống. Chị tôi thui thủi gần chục năm trời. Không lên huyện. Không làm cán bộ. Không nói lời nào. Chị tôi như cái bóng sống cạnh dân làng. Một năm, hai năm. Mười năm. Dân làng thương chị, kéo chị về ở chung, khi tóc chị đã bạc và răng chị đã rụng rồi. Bao nhiêu huyền thoại về cô giao liên H"Noanh chỉ có những người lính B3 biết. Dân làng nhìn giấy khen. Giấy khen ai cũng có. Chị tôi phải làm lại từ đầu. Cây đinh-yơng thuở còn con gái, giờ đây chị lấy ra thổi. Giọng nó rè rè một lúc rồi ấm dần lên. Tôi loạng choạng bước xuống võng. Ngôi nhà tình nghĩa của tỉnh, của huyện làm cho chị mấy năm nay, cạnh những ngôi nhà của buôn làng, sao cứ thấy có cái gì xa lạ. Đành rằng chị tôi thì chẳng có tài giỏi gì để tự mình làm cho mình một ngôi nhà to đẹp thế.

- Mày không ngủ à, em?

Chị tôi ngừng thổi đinh-yơng hỏi. Tôi níu vai chị, ngồi nhìn buôn làng đang say giấc.

- Em không muốn ngủ - tôi nói và gục vào vai chị. Chị đưa chùm ống nứa già nua lên thổi. Cây đinh-yơng ngúc ngoắc cùng dáng chị tôi ngúc ngoắc. Khi nói bằng lời không được, cả niềm vui và nỗi buồn của lòng người, cây đinh-yơng, một chùm ống nứa, là thần linh huyền diệu nói giùm ta. Chị tôi chừng như trẻ lại một lần nữa.

- Mày vẫn ham vui quá em ạ.

Tôi ôm ngang người chị, nhận ra sương sớm đang tràn xuống vòm cây Pơ-lang, tiếng chày giã gạo và tiếng gà gáy dồn đâu đó. Chị tôi ngưng thổi đinh-yơng, khe khẽ cất tiếng hát. Bài hát ca ngợi thảo nguyên thuở chị tôi bé như cái nấm, chiều chiều chạy thi với gió, chạy thi với chúng bạn và lũ chim te te cuối bãi. Bài hát nhắc tới ngày máy bay Mỹ thả bom xăng đốt làng, đốt đồng cỏ hồi sáu tám. Tôi ngơ ngẩn nhìn ra khoảng xanh vườn cà phê trĩu hoa thơm ngào ngạt, lòng thấy nao nao không rõ vui buồn. Cách đây mười mấy năm rồi nhỉ, vùng này là thảo nguyên.

Trung Trung Đỉnh

Tranh ve "ngon ngu cai bien" cua gioi tre gay tranh cai

Trầm cảm

"Cút đi! Trước khi tao nói cút mẹ mày đi". Chồng tôi đấy, người làm đám cưới với tôi cách đây chưa tới một năm. Anh đang hất tôi ra khỏi nhà. Nhưng kỳ chưa, tôi vẫn không cút. Tôi đưa cho mẹ chồng một triệu. Rằng có lẽ con sẽ phải ở lại đến sang tuần, mẹ dùng đi chợ. Mẹ chồng không nói gì, cầm tiền.
Tôi muốn có một đứa con. Chiều nay, sau khi ở nhà Na về, ý nghĩ đó càng thôi thúc. Có con vào lạ lắm mi ơi, không còn bơ vơ nữa. Giờ thì hắn nói gì cũng chẳng thèm nghe. Một đứa con?

Nhưng chẳng phải mẹ con họ đang toan tính vụ ly hôn. Dại gì cho vợ chồng nó đứng tên, ra tòa thêm lằng nhằng, nhà là của tôi, đứng tên tôi. Mẹ chồng nói với người hàng xóm về căn hộ sẽ mua cho hai đứa ra riêng, khi tôi vừa bước về làm dâu. Ngày anh đưa tôi về giới thiệu, bà chê tôi già, chê lương tôi thấp. Bố tôi, dì tôi nghe mà xót. Bao nhiêu công dưỡng dục công dung ngôn hạnh cho con gái bỗng chốc bị đạp đổ tan tành. Chồng tôi an ủi, rồi mọi người sẽ hiểu, nhưng em cũng đừng kênh kiệu quá. Tôi mà kênh kiệu? Một đứa con gái chẳng có gì mang về nhà chồng ngoài bộ mặt buồn bã mà cũng dám kênh kiệu sao. Nhưng điều khiến tôi nản hơn cả là chính anh cũng chê lương tôi thấp. Vậy thì tôi đi. Cưới xong một tháng là tôi đi. Để có được một tháng lương gấp năm lần hiện nay. Lương gấp năm lần nhưng em cứ đi đi về về như thế tính ra còn bao nhiêu nữa. Mang tiếng có vợ làm ở nước ngoài nhưng đã bao giờ anh được cầm đồng tiền nào của em đâu. Chồng tôi phàn nàn. Vậy, em không về nữa nhé, để anh sang, chúng ta đã đi tuần trăng mật đâu. Tôi chưa dứt lời anh đã cuống lên. Em nói vậy mà nghe được à? Còn công việc, còn gom tiền cùng bố mẹ mua nhà, chẳng phải em muốn sớm được ở riêng sao. Hôn nhân, lỉnh kỉnh vậy ư? Sao tôi ngao ngán thế này. Sau này có con rồi sẽ sắp xếp sao đây?

Nhưng tôi không thể có con trong lúc rối beng này.

Bố và dì không ngừng an ủi, khuyên tôi cố gắng vực dậy cuộc hôn nhân. Ôi, cuộc hôn nhân của tôi, chưa qua năm đầu đã phải dùng chữ vực dậy. Nghe sao mà buồn. Hãy nghĩ đến gia đình mình con ạ. Đừng để mọi chuyện bung xung lên nữa. Ai cũng thương con mà. Bố tôi nói được chừng đó thì nước mắt túa ra. Bố tôi khóc. Người đàn ông tuổi sáu mươi khóc, chẳng biết có phải lần đầu tiên không, nhưng tôi còn biết làm gì cho ông ngoài im lặng.

Hôm về nước, vừa xuống sân bay tôi gọi cho bố. Con về đây. Nhưng không ai đón. Vâng, anh ấy có biết. Con nghỉ một lúc, bố sẽ nhắn chú Hùng. Thôi, bố... Tôi bắt taxi về. Mẹ chồng đang ở nhà. Chồng con nhắn đồ đạc của con nó đã sắp sẵn trong va ly, con muốn đến khách sạn hay đi đâu thì đi... Mẹ, cho con vào nhà đã, gì thì gì, con cũng đã về đây... Tôi thấy giọng mình đã run lên. Không ngờ sự việc đã tệ đến mức này.

Không được khóc, mày không về đây để khóc. Tôi hít một hơi mạnh, đi vào nhà tắm. Tối mịt thì chồng về. Như không hề có gì xảy ra, anh ôm xiết tôi một cách cuồng bạo. Tôi kháng cự. Anh hất tấm chăn xuống nền nhà, hậm hực quay đi. Sáng mai, anh dắt xe đi làm, thản nhiên như không hề biết đến sự có mặt của tôi. Trong phòng riêng, nhìn bức ảnh cưới, tôi tự hỏi sao anh chưa ném nó đi.

Sẽ làm gì cho hết hai ngày cuối cùng ở nhà? Số tiền mang về nếu không dè sẻn sẽ chẳng đủ để mua vé bay đi. Viện X lại hoãn kế hoạch thi tuyển công chức. Anh Lân cũng đã thu xếp được một chỗ trong ngôi nhà ba tầng xây cho người đi làm, thuê. Tôi cự nự, hờn dỗi anh vẫn không thể nói được câu vui nào. Vụ làm ăn lớn đổ bể. Chuyển công tác. Cô đơn... Bố cố giải thích sự trầm mặc đáng sợ nơi anh. Sự trầm mặc có nguy cơ chuyển sang một trạng thái nguy hiểm hơn. Thanh niên bây giờ nhiều người như thế lắm, chán thật. Bố muốn phủ nhận hình ảnh mẹ mười lăm năm trước đang khắc lên anh từng ngày.

Mẹ tôi. Giờ bà đang ra sao nơi đó. Hai ngày, không đủ để tôi thu xếp vào thăm. Trước đám cưới một tuần tôi đã đến. Ánh mắt mẹ rượi buồn. Cho mẹ về với. Mẹ không bỏ đi nữa. Mẹ không đánh dì nữa. Mẹ nhớ nhà lắm. Con cho mẹ về. Tôi ôm mẹ, muốn nói một câu trấn an mà họng nghẹn tắc. Khi đang yêu, chồng tôi không thấy điều đó quan trọng. Thế mà, trước đây, anh đã không giấu được nỗi sợ.

Thật vô phước, một đứa bị tâm thần, một đứa thì chồng bỏ. Không, tôi không muốn bố phải chịu đựng những miệng lưỡi ác độc. Lần thứ hai chồng tôi chìa lá đơn ra, tôi vẫn không chịu ký. Không chịu nổi, chồng tôi hét ầm lên cho đỡ tức. Bên này tôi nhẫn nhục, lì lợm. Bên mẹ chồng không thôi riết róng. Chồng tôi, quen được bảo bọc, chưa bao giờ biết xoay xở, sống dưới sự trấn áp của gia đình một cách tự nguyện, chẳng còn đủ sáng suốt để có một phản ứng nào khác. Ba lần chúng tôi đến cửa hàng chụp ảnh cưới, cả ba lần anh (lẫn tôi) đều nhảy dựng lên vì một lý do không đâu, rồi mỗi xe quay về mỗi hướng. Lại chọn một ngày cưới khác. Thiếp mời rải đi, lại thu về. Giờ thì đưa nhau ra tòa. Có chắc là lại không kéo nhau về, làm hòa.

Lại một lá đơn khác. Lần này tôi bay về, ký. Chồng tôi, nếu không thế, đã chẳng phải là anh. Vậy mà từng có lúc tôi đã yêu, rất yêu. Một tình yêu mỏng manh không kịp kéo dài đến ngày cưới. Một gã yếm thế đến tội nghiệp. Một người đàn ông thô bạo đến không ngờ. Anh đã tước đi trong tôi niềm kiêu hãnh. Và tôi, cũng từng ngày hủy hoại trong anh niềm vui sống.

***

Người đàn ông ấy có phải là căn nguyên việc chồng tôi muốn hất tôi ra khỏi nhà? Phải hay không cũng phải hỏi. Để còn phân bua, giải thích. Rằng đó là một người Việt tình cờ quen trong lúc lang thang. Rằng người ta còn trai trẻ. Chỉ dăm ba câu chuyện và một bức ảnh kỷ niệm. Chỉ thế thôi mà anh phải đào xé, hủy hoại cả hòm thư. Rồi giày vò, dằn hắt như thể tôi đã gây tội tày đình. Bức ảnh, anh thấy rồi đấy, có đến mức đáng nghi ngờ hoang tưởng vậy không. Chồng tôi tin. Rồi lại không tin. Cả tháng trời, nội dung những buổi trưa trên mạng của chúng tôi chỉ xoay quanh điều đó. Cô là một con đĩ, đừng già mồm. Đến nước này thì tôi không chịu nổi nữa.

Người đàn ông ấy? Là gì đây? Chị về thu xếp chuyện gia đình đi. Em sẽ cưới chị. Ánh mắt chứa chan sâu thẳm của một cơn bùng nổ. Tôi gieo mình vào dòng sông tưới mát của tình yêu. Quên hết đất trời. Quên cả dáng mẹ thu lu một góc giường bệnh viện mà tâm thần không biết phân định nơi nao. Quên cả bố, cả anh Lân, cả người chồng không ngơi gieo những muộn phiền. Cậu là ai. Từ đâu đến. Xin đừng nhấn chìm tôi trong cõi mụ mị này. Cậu bảo khi sang tôi hãy cầm theo tờ ly hôn và cậu sẽ đón tôi về, mãi mãi bên tôi, bù đắp, chia sớt. Tôi hốt hoảng cầu xin cậu hãy thôi cơn bốc đồng, và tôi cũng đâu còn trẻ người non dạ. Một cái tát. Rồi tới tấp những nụ hôn. Cậu bảo cậu yêu tôi biết chừng nào...

Nhưng tôi vẫn phải về. Bố và dì không ra được mà anh Lân thì cần có người chăm sóc. Tôi phải có mặt trước khi thế giới của anh co cụm đến mức chẳng còn bạn bè. Anh tốt nghiệp đại học xuất sắc, đi làm công ty nước ngoài, rồi cùng nhóm bạn lập công ty. Mọi việc cứ thẳng tiến. Không dấu hiệu nào báo trước rằng có ngày anh sẽ trở nên thế này. Tôi đã kéo anh đến những quán cà phê quen, những cửa hàng thời trang, những chốn đô hội... nhưng chẳng ích gì. Có lẽ tôi cần sắp xếp cho anh một cuộc hẹn hò, như cách mách nước tôi từng đọc trong cuốn tâm lý trị liệu. Nhưng tôi có đủ tĩnh tâm để làm nổi việc này? Có thật tình yêu giúp ta tìm lại cuộc đời? Hợp đồng làm việc bên kia cuối tháng sau sẽ kết thúc. Khi đó, mỗi người mỗi nẻo. Cậu nghĩ gì khi thất vọng về tôi? Sau này, mỗi chiều lang thang, tôi sẽ oán cậu vô cùng. Linh tính của chồng tôi đã mách bảo anh ấy điều gì đó. Đến cả lúc tôi về đây rồi, anh vẫn không thôi dằn vặt. Nằm bên anh, nghe những nhịp thở trong anh, tôi cứ tự hỏi đã có lần nào anh yêu tôi đến thế chưa. Cậu đừng nhìn tôi như thế. Chẳng phải cậu từng chỉ tôi rằng, cách hay nhất để chiến thắng nỗi buồn là chiếm lĩnh nó trọn vẹn sao.

***

Cuối cùng, người phải uống những viên thuốc trị rối loạn tâm lý lại là chồng tôi. Ép bằng được, nhưng đến khi tôi thuận tình ký vào tờ ly hôn thì mặt anh bỗng sa sầm. Như thể chuyện này do chính tôi xếp đặt. Nửa đêm, hành lý tôi chuẩn bị để sáng mai ra sân bay bị anh lôi ra vứt ngổn ngang. Giờ thì cô được thoát. Cô muốn làm gì mà chẳng được... Cô... cô thỏa mãn đến cỡ nào? Chao ôi, tôi muốn thoát khỏi cảnh này. Anh, mặt không còn thần sắc, cố tỏ ra bất cần nhưng không kìm giữ được nỗi van lơn khẩn cầu tự lộ ra đến tội nghiệp. Bỗng dưng tôi nhớ đến ánh mắt anh Lân chiều nay. Nảy ra trong đầu câu hỏi, anh còn yêu tôi được bao nhiêu, và tôi còn thương anh đến cỡ nào?

Tôi phải hoãn chuyến bay. Gửi e-mail sang bên kia thông báo có việc nhà đột xuất, xin nghỉ thêm một tuần. Nhưng không cần đến một tuần. Ba ngày sau, chồng tôi đã bình tâm trở lại. Anh đi làm. Mẹ chồng ra chiều muốn tôi biến đi ngay, để khỏi quấy nhiễu con trai bà.

Taxi chở tôi trong màn mưa bụi. Mùa xuân của đất trời. Nhưng còn mùa xuân của riêng tôi?

Ngồi trên máy bay, tôi ước chi cứ thế này, bay mãi...

Rồi hình như tôi bay thật. Trong bao la vũ trụ. Trong nụ cười ấm áp đầy quyến rũ của cậu... Phan Thúy Hà

No comments:

Post a Comment