Monday, October 31, 2011

Bài viết hay(199)

Bắc thang lên hỏi ông trời
Gái Nhật, gái Mỹ, gái nào đẹp hơn
Ông trời miệng thét oang oang
Việt Nam đẹp nhất mày ngu quá trời

Bắc thang lên hỏi ông trời
Xăng lên quá giá chừng nào ông ngưng
Ông trời ông bảo mày ngu
Tao đi xe đạp xăng lên kệ mày

Bắc thang lên hỏi ông trời
Con thèm thịt chó ăn rùi thì sao
Ông trời hai má đỏ hồng
Nhậu mà không rủ, tội chồng gấp ba

Bắc thang lên hỏi ông trời
Chừng nào con gái mở lời cua tôi
Ông liền mở miệng cười ruồi
Ta đây đẹp vậy chưa người nào cua

Bắc thang lên hỏi ông trời
Đi chơi với “ghệ” có cần mô-bai
Ông trời bứt tóc, gãi tai
Mày mà không có nó bye mày liền

Bắc thang lên hỏi ông trời
Con muốn cua gái ông trời chỉ con
Ông liền quay mặt lại gào
Tao còn đang học làm sao chỉ mày

Bắc thang lên hỏi ông trời
Ông giàu như thế sao ko tiền xài
Ông trời mắc cỡ nheo mày
Tao đem cho gái có còn xu mô

Bắc thang lên hỏi ông trời
Mười lăm, mười sáu có bồ được chưa
Ông trời ổng trả lời rằng
Mười lăm, mười sáu có con là vừa

Bắc thang lên hỏi ông trời
Lấy tiền cho gái có đòi được không
Ông trời ngoảnh mặt lại trong
Tao chưa đòi được huống chi là mày

Bắc thang lên hỏi ông trời
Đời con đau khổ đã nhiều ... thấu chăng ?
Ông trời cúi mặt than rằng :
Tao đây cũng khổ, cắn răng... chịu đòn !

Bắc thang lên hỏi ông trời
Vợ con nó quái, dữ như bà chằng
Ông trời ổng trả lời rằng :
Vợ tao còn dữ, gấp trăm vợ mày.

Bắc thang lên hỏi ông trời
Kiếp này con có bỏ nàng được không ?
Ông trời ổng trả lời rằng :
Tao còn chưa được, xá chi là mày.

Bắc thang lên hỏi ông trời
Vợ con dữ quá, con xin bỏ nàng
Ông trời ngó xuống trả lời :
Mày bỏ được nó, tao đây con mày.

Bắc thang lên hỏi ông trời
Bấy lâu bị liệt... vợ buồn vợ chê
Sao mày lại quá u mê
Via-gra thần dược, vợ mê tới già !

Bắc thang lên hỏi ông trời
Thuốc thang, rượu bổ... chẳng nào tới đâu
Ông trời vẻ mặt rầu rầu
Thôi mày xuống tóc, cạo đầu đi tu !

Bắc thang lên hỏi ông trời
Vào chùa sư nữ trụ trì được chăng ?
Ông trời nháy mắt cười rằng :
Chờ tao một chút tao theo với mày......!

Nguyên nhân trẻ em hư sớm ->Tại vì xem film & đọc truyện
- Sơn tinh, Thủy tinh thì đánh nhau vì gái
- Tom & Jerry thì nude chạy vòng vòng
- Tấm Cám giết nhau giành zai
- Lọ Lem đi chơi nửa đêm mới về
- Batman thì độ xe, đua xe (300km/h)
- Rapunzel thì bỏ nhà theo zai
- Superman mặc quần sịp ra ngoài
- Còn Bạch Tuyết ngủ với 7 chú lùn
- Thủy thủ Popey thì toàn chơi chất kích thích
- Chưa kể nhiều nhà còn cho con mình coi phim con heo (hiệp sĩ lợn)
Không muốn gì hơn...
Hai vợ chồng ngồi tâm sự với nhau, vợ nũng nịu:
Trước đây, anh nói với em là mỗi ngày anh chỉ cần được gặp em một vài phút là đã thấy sung sướng lắm rồi, thế mà bây giờ anh…
Chồng ôn tồn nói với vợ:
Bây giờ, anh cũng chỉ muốn như vậy thôi mà!
Trả nợ suốt đời
Con trai đến tuổi lấy vợ hỏi bố: "Bố ơi lấy vợ tốn bao nhiêu?"
-Tao không biết.
-Trời, bố lấy vợ tốn bao nhiêu mà cũng không biết?
- Sao biết được, tao vẫn còn đang bị móc túi để trả nợ đây.
* Một cô gái lỡ "ăn cơm trước kẻng", bà mẹ biết chuyện khóc lóc:"Mẹ dặn con bao nhiêu lần rồi, yêu thì cứ yêu nhưng phải giữ chặt cái cạp quần cơ mà...Con ơi là con".
Nhưng khi đi chơi, con chỉ mặc váy thôi mà - Cô gái gào to hơn
* Tại xóm nọ có cặp vợ chồng mới cưới. Thời gian trôi qua, người vợ mang thai sinh được một con trai. Đưa vợ từ nhà hộ sinh về, anh chồng bị vợ mắng một hơi, không hiểu tại sao vợ mình lại nổi giận đến thế.
Vợ anh giải thích: Anh nghĩ coi mỗi lần sinh đẻ, tôi phải cực khổ thế này. Tôi thề từ nay đến già tôi mà... với anh nữa thì súng đạn sẽ bắn chết tôi.
Sáu tháng sau, anh chồng vẫn không dám đụng đến vợ vì sợ vợ mình phải chết do súng đạn. Bỗng một đêm trong lúc ngủ say, anh chồng giật mình vì có người chui vào giường mình. Anh quát lớn:
Ai đấy?
Cô vợ trả lời:
Em!
Em là ai?
Em là người không sợ súng đạn!!!
Đêm qua mơ gặp chú Ga Đêm qua mơ gặp chú Ga

Thấy như dấu chỉ chú Dờ sắp đi

Có lẽ do hậu quả chưa chấp hành tốt “chủ trương lớn” không xem không nghe không đọc TV, đài, báo lề trái, của các thế lực thù địch trong và ngoài nước, mấy ngày qua Chổi cứ chúi mũi vào tin tức về cái chết của chú Ga, nhất là trên TV Aljazeera bên Ả Rập, nên suốt đêm qua nằm mơ gặp chú Ga.

Lúc đầu chú Ga xuất hiện thật là oai phong sau khi lật đổ vua Idris. Ở Việt Nam đảng ta gọi là “cướp chính quyền”. Bên Châu Phi hình như kỵ chữ “cướp”, vì có lẽ do văn hóa da đen ngăm này quan niệm bất cứ cái gì sở hữu được do “quá trình” ăn cướp đều phi pháp, xem đó là “hoạnh tài bất phúc”, tức đồ phi nghĩa thì không bao giờ khá được. Không giống như văn hóa “da” đỏ Việt Nam XHCN cướp tốt hay xấu, phi pháp hay hợp pháp không dựa vào luật pháp thành văn hay bất thành văn mà tùy… người đối diện, tức “động thủ” là người nằm dưới hay là kẻ ngồi trên đầu, cỡi lên cổ luật pháp, là ông cố nội luật phát, tức “tau là luật; luật là tau”.

Mơ đến mô rồi nả? À nhớ ra rồi. Hồi trẻ, chú Ga theo chân Tổng thống Nasser của nước Ai cập, rất đam mê chủ nghĩa dân tộc Ả Rập. Mặc dầu có hoà trộn chút yếu tố chủ nghĩa xã hội, chú Ga vẫn quanh quẩn với giáo lý Mahomet, cho đến chết đến nơi, bị thương hai chân, mặt mày lấm luốc, lạc đâu thần hồn thần trí núp dưới ống cống vẫn cầu xin đấng Alah, chứ không biết làm như bác Hồ vứt bỏ đạo Rồng Tiên lâu nay để vươn tầm xa vào biển Đại Đồng, đến khi nấc nấc mấy hơi cuối đời vẫn trước sau như một, chỉ “đi gặp cụ Mác”, không đả động gì đến ông bà tổ tiên ráo trọi, chứng tỏ bác Hồ` đúng là bông sen tỏa hương sắc giữa cái ao Tam Vô.

Đang mơ đến đây thì bị Chổi phu nhân khều khều thức giấc. Tưởng đêm cuối tuần cô giáo gọi trả bài; đang định bụng soạn bài vở thì hoá ra “anh mơ gì mà la lớn thế?” Cô giáo thừa biết vừa “mớ mất sức”, có khảo bài bản cũng chả đúng đâu vào đâu nên tha cho học trò ngủ tiếp.

Hú hồn. Không biết chợp mắt được chóng chầy thì thấy chú Ga lại hiện ra cùng một lúc với hai ông Tổng thống Ai cập Sadat và Syria Assad. Ba ông đang họp bàn thành lập Liên đoàn các nước cộng hoà Ả rập để bảo vệ nhau trước… gì đó. Chổi sực nhớ đến chuyện nước mình: chú TBT Nguyễn Phú Trọng vừa đi Trung Cuốc ký cam kết song phương về` tình hình Biển Đông trong khi toàn khối ASEAN (trong đó có VN) đoàn kết hơn bao giờ, đồng lòng chủ trương đám phán đa phương để chống lại đe dọa của Tàu Cộng. Chú bị thiên hạ gọi là Lú nên mới làm chuyện như vậy, riêng tổng thống Phi Luật Tân thì tức giận, tuyên bố, nào là “Việt Nam nói một đường làm một nẻo”, nào là “Việt Nam phản bội ASEAN”..

Nả, Chổi phu nhân lại “can thiệp vào nội bộ” mớ ngủ của kẻ khác… cặp mắt. “Này này gì nữ thế?”. Đầu óc đầy trí tuệ tài tình và sáng tạo Chổi tức thì phát hiện ra mỗi lần mớ đến…”bác” với các chú nhà ta là, trăm lần như một cứ y như rằng, la hét rống lên, đánh thức cả nhà dậy, tưởng ăn trộm vào nhà. Cũng may mà không mớ gặp các thím người phát ngôn Bộ Ngoại giao Thị Ninh, Thúy Thanh, Phương Nga,… dám “được” hàng xóm kêu một một ba (tức nai oăn oăn, 911 bên Mỹ).

Chú Ga lại lù lù hiện về. Trông chú bảnh quá xá. Thần tượng của nhân dân Lybia có khác. Những ngày đầu chú Ga được xem như “Che Guevara của Châu Phi”. Thế là “thần tượng” bắt đầu tiếp tay quậy khắp Tây Phi, sang tận Cộng hoà Ireland, và huấn luyện cho khủng bố Palestine (PLO), buộc TT Mỹ Ronald Reagan đã gọi Ga là “con chó dại của Trung Đông”.

“Chó dại Trung Đông” cắn luôn Mỹ, bằng cú đánh bom tại 1 sàn nhảy ở Berlin (Đức), nơi các binh sĩ Mỹ thường xuyên lui tới, và vụ đánh bom chuyến bay Pan Am trên bầu trời Lockerbie ở Scotland và “gâu gâu” vào các cuộc tấn công khủng bố ở Châu Âu…

Bây giờ ngồi mổ cò từng chữ A B C để tả lại giấc mơ dài cả đêm như “đêm nay bác không ngủ, bận rủ rỉ với má thằng cu Mạnh”, thì không tài nào đầy đủ được. Nhưng quên gì thì quên chứ “ấn tượng” nhất không quên được vẫn là các em trong đội cận vệ Amazonian Guard của chú Ga. Chổi phu nhân vốn có tiếng ăn trùm nhan sắc cả đám hoa hậu chân dài chân ngắn, hoa hậu du lịch du hý, hoa hậu áo dày áo mỏng, hoa hậu hai mảnh nguyên hai mảnh lủng, hoa hậu ôm cột chổng mông múa rối… đem so cũng chẳng thấm vào đâu. Nên trông vào (mấy o cận vệ) là muốn… kệ bà nó, ký gì thì ký, cắt… đến đâu thì cắt, Chổi làm liền; bất chấp cô giáo khi nào cũng đứng trên bục lăm le khảo bài. Nhưng nghe đâu gái Tàu còn “chảnh” hơn nhiều. Hèn chi người ta đồn… “cứng họng bô xít”.

Theo đa thần hay độc thần, nhất là vô thần thì anh nào cũng ngán bà thần mà chỉ mới nhắc đến, chưa thấy rõ mặt mũi, ai cũng “tình trong,,, đã lắm, mặt ngoài cứ e” (xin phép Nguyễn Du tiên sinh) kêu lớn, hay viết tên “ngài” ra chỗ công khai. Biết đâu chú Ga lại không bị thần… của chị em trong đội Amazonian Guard mà đâm ra lú lẫn thần trí.

Vì thần trí bị lú lẫn mà “thần tượng” những ngày đầu cách đây 43 năm nay chú Ga đã trở thành ác thần của nhân dân Lybia khiến họ đã nổi dậy suốt 8 tháng và chú đã ra nông nỗi thế này.

Tội cho chú Ga là đã không có được ông “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt” làm chỗ dựa, để kéo dài thêm được ít năm.

Nghĩ đến đó trong giấc mơ thì hình mặt chú Ga đang bị nhân dân Lybia lôi kéo đi xềnh xệch giữa đường lần lượt hoá thành mặt các “chú” mà nhân dân Việt Nam đang nóng lòng kéo đi.


Chuyện THỜI CƠ
Người xưa đã dạy: Sự thành công của các vấn đề quốc gia đại sự tùy thuộc vào ba yếu tố thiên thời, địa lợi và nhân hòa. Trong bài viết nầy, tôi chỉ nêu lên yếu tố thiên thời tác động đến nền chánh trị Việt Nam trong thế kỷ 20.

Thiên thời là thời cơ do Thượng đế tạo ra với bàn tay của con người hành động theo sự sai khiến của Đấng Tạo hóa. Trong lịch sử của Trung Hoa cổ thời, thiên thời đã giúp cho Lưu Bang, một đình trưởng thích cờ bạc rượu chè, trở thành người khai lập nhà Hán, một triều đại lâu dài nhứt của nước Tàu và là niềm hãnh diện của người Hán; thiên thời cũng đã giúp cho một con người du thủ du thực như Chu Nguyên Chương trở thành Minh Thái tổ. Lịch sử Việt Nam hiện đại cũng cho thấy thời cơ đã đưa đẩy một số người không có văn hóa cao lên địa vi lãnh đạo và quyền uy của nước Việt Nam trong thời dân chủ đúng theo chủ trương và đường lối của đảng Cộng sản Việt Nam luôn luôn đặt nặng hồng hơn chuyên và xem trí thức không có giá trị bằng một cục phân :
- Một cán bộ Đệ tam quốc tế cộng sản cấp thừa hành và đảng viên đảng Cộng sản Trung quốc chỉ có trình độ tiểu học đã leo lên ngồi trên ghế Chủ tịch nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa kiêm Chủ tịch đảng Cộng sản Việt Nam cho đến mãn đời: Nguyễn Tất Thành tức Hồ Chí Minh;
- Một công nhân đường sắt học lực tiểu học có quyền lực tột đỉnh của Tổng Bí thơ đảng Cộng sản Việt Nam ngự trị như một ông vua tại Bắc bộ phủ từ năm 1969 đến khi qua đời năm 1986: Lê Duẫn
- Một cai đồn điền cao su ở Thủ Dầu Một (Bình Dương) có trình độ tiểu học đã ngự trên ngai vàng An Nam Quốc Vương: Lê Đức Anh;
- Một thợ thiến heo đã trở thành Tể tướng nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam và Tổng Bí thơ đảng Cộng sản Việt Nam : Đỗ Mười;
- Một người đi bộ đội từ lúc 18 tuổi đã leo lên ngôi vị Tổng Bí thơ đảng Cộng sản Việt Nam (đại nhân số 1 của đất nước có 4,000 năm văn hiến) : Lê Khả Phiêu;
- Một người dân tộc Choang của Trung Quốc trong tỉnh Quảng Tây đã chiếm ghế Chủ tịch Quốc Hội trong 5 năm và Tổng Bí thơ đảng Cộng sản Việt Nam trong 10 năm : Nông Đức Mạnh;
- Một tên vô lại phá xóm phá làng đã được làm Bộ trưởng bộ Công An của Nội các Phạm văn Đồng trong nhiều thập niên: Trần Quốc Hoàn;
- Một người trẻ ít học đi làm lao động chân tay ở nước ngoài khi trở về nước được bầu cử làm Bí thơ Tỉnh ủy Bắc Giang kiêm Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam: Nông Quốc Tuấn (con Nông Đức Mạnh, cháu nội Hồ Chí Minh).

Tại Việt Nam, trong cuộc tranh chấp về ý thức hệ giữa hai khuynh hướng Cộng sản quốc tế theo Nga-Hoa và khuynh hướng tự do dân chủ theo Tây phương, đảng Cộng sản Việt Nam đã lợi dụng các thời cơ thuận lợi kể sau để cướp chánh quyền năm 1945, chiếm miền Bắc Việt Nam từ năm 1954 và thống trị cả nước Việt Nam từ năm 1975 đến nay :
1- Thời cơ thứ nhứt: Hội kiến giữa Hồ Chí Minh và Archimedes Patti
Trong thời gian công tác tại Hoa Nam (1940-1943) với tư cách đảng viên đảng Cộng sản Trung Quốc, Hồ Quang (Hồ Chí Minh) đã có cơ hội gặp Thiếu tá Archimedes Patti, Trưởng Phái bộ OSS (Office of Strategic Services), tiền thân của Central Intelligence Agency, tại Vân Nam. Lúc đó, Hồ Chí Minh là điệp viên Lucius cộng tác với Hoa Kỳ tại Hoa Nam. Trong dịp gặp mặt Hồ Chí Minh, Thiếu tá Patti đề nghị huấn luyện và trang bị võ khí cho đội Võ Trang Tuyên Truyền của Võ Nguyên Giáp để Hồ Chí Minh có một lực lượng võ trang trong chiến khu Cao Bắc Lạng giúp Hoa Kỳ chống Nhựt. Ngoài sự giúp đỡ của OSS, Hồ Chí Minh còn được Trung tướng Không quân hồi hưu Claire Lee Chennault (1893-1958), Chỉ huy trưởng Phi đội Flying Tigers (Cọp Bay) tặng cho một số súng lục khi ông ta đem giao trả một phi công Mỹ nhảy dù xuống chiến khu Cao Bắc Lạng. Đảng Cộng sản Việt Nam đã sử dụng đội Võ Trang Tuyên Truyền và võ khí do Hoa Kỳ cung cấp để cướp chánh quyền năm 1945. Vào mùa thu năm ấy, đội Võ Trang Tuyên Truyền của Võ Nguyên Giáp là một lực lượng võ trang có nhiều võ khí hơn các chánh đảng và tổ chức chánh trị khác.

2- Thời cơ thứ hai: Nhựt bổn đầu hàng Hoa Kỳ
Sau ngày quân đội chiếm đóng Nhựt đảo chánh nhà cầm quyền Pháp (9-3-1945) và Hoàng đế Bảo Đại tuyên cáo nước Việt Nam độc lập (11-3-1945), Nội các Trần Trọng Kim đã được thành lập lần đầu tiên tại Việt Nam với các nhân vật có trình độ văn hóa cao. Trong khi Nội các Trần Trọng Kim đang tiến hành các chương trình xây dựng đất nước vừa mới thu hồi độc lập, ngày 15-8-1945, Nhựt hoàng Hirohito tuyên bố đầu hàng vô điều kiện vài ngày sau khi Hoa Kỳ tàn phá hai thành phố Hiroshima và Nagasaki với hai trái bom nguyên tử cở nhỏ. Tại Hà Nội, ngày 19-8-1945, đảng Cộng sản Việt Nam đã chớp thời cơ sử dụng bạo lực cướp chánh quyền từ trong tay Nội các Trần Trọng Kim và vua Bảo Đại. Tại Sài Gòn, một nhóm nhỏ đảng viên cộng sản Đệ tam quốc tế gồm có Trần văn Giàu, Nguyễn văn Trấn, Phạm Ngọc Thạch, Dương Bạch Mai, Nguyễn văn Nguyễn, Cao Đăng Chiếm v.v…đã sử dụng đoàn Thanh Niên Tiền Phong, một tổ chức ngoại vi cuả đảng Cộng sản Việt Nam, để cướp chánh quyền vài ngày sau Hà Nội. Vị vua cuối cùng của nhà Nguyễn đã bị buộc phải thoái vị để tránh khỏi nội chiến giữa người Việt Nam theo đuổi hai khuynh hướng chánh trị khác nhau.
Mặc dầu đã cướp được chánh quyền nhưng vì thiếu chánh nghĩa và bất hợp pháp, ngụy quyền Hồ Chí Minh từ năm 1945 đến năm 1949 đã không được bất cứ một quốc gia nào trên thế giới công nhận, kể cả Liên Xô.

Lợi dụng tư thế và phương tiện của nhà cầm quyền, cán bộ cộng sản Đệ tam quốc tế ở khắp nơi trong nước nhận được chỉ thị của Hồ Chí Minh ra tay tiêu diệt ngay tất cả đảng viên Đệ tứ quốc tế cộng sản, các trí thức yêu nước nổi tiếng, các nhà hành chánh lỗi lạc và nhiều nhân tài tinh hoa của dân tộc cũng như lãnh tụ các đảng phái quốc gia giữa lúc quân đội viễn chinh Pháp trở lại tái chiếm Việt Nam: Thượng thơ Phạm Quỳnh, Tổng đốc Ngô Đình Khôi, Bùi Quang Chiêu, Tạ Thu Thâu, Phan văn Hùm, Trần văn Thạch, Huỳnh văn Phương, Dương văn Giáo, vợ chồng Hồ Vĩnh Ký, Lê Bá Cang, Lê văn Tình, Đào Sanh Long, Trương Tử Anh, Lý Đông A, Khái Hưng Trần Khánh Giư, Nhượng Tống v.v…
Mặc dầu đã bị quân Pháp rượt chạy ra khỏi Sài Gòn từ tháng 9 năm 1945, bọn Cộng sản Đệ tam quốc tế dưới mặt nạ Việt Minh, một tổ chức ngoại vi của đảng Cộng sản Việt Nam thành lập tại Quảng Tây năm 1941, tiếp tục giết chết một cách dã man nhiều nhân vật tôn giáo, chánh trị và quân sự có uy tín: Giáo chủ Phật giáo Hòa Hảo Huỳnh Phú Sổ, Khâm sai Đại thần Nguyễn văn Sâm, Giáo sư Hồ văn Ngà, Tiểu đoàn trưởng Hoàng Thọ, một số đông chức sắc và đạo hữu Cao Đài Tây Ninh, viên chức xã ấp (Ban Hội tề) và rất nhiều thường dân bị chụp mũ oan ức là Việt gian, gián điệp của Pháp. Thân hào, nhân sĩ, trí thức là mục tiêu chém giết của bọn bần cố nông bị đảng Cộng sản tuyên truyền xúi dục.
Tại Hà Nội, Bộ trưởng bộ Quốc Phòng Võ Nguyên Giáp đã mời Thứ trưởng bộ Quốc Phòng Vũ Hồng Khanh cùng ký kết với Jean Sainteny, Đại diện Cao Ủy Pháp Leon Pignon, Tạm Ước ngày 6-3-1946 để thực hiện sách lược “rước Pháp, đuổi Tàu” nhằm mục đích tận diệt lực lượng võ trang của Việt Cách và Việt Quốc sau khi quân đội của Lư Hán rút về Tàu.

Nói tóm lại, người cộng sản Việt Nam đã gọi hành động cướp chánh quyền năm 1945 là cuộc Cách mạng mùa Thu. Đúng là một cuộc Cách mạng mùa Thu chết vì đảng Cộng sản Việt Nam đã giết chết quá nhiều đồng bào ngay trong những ngày đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp để tóm đoạt quyền lãnh đạo kháng chiến và cướp công đấu tranh của quần chúng yêu nước tham gia kháng chiến giành độc lập cho dân tộc Việt Nam.

3- Thời cơ thứ ba: Trung Cộng toàn thắng tại Trung Hoa
Sau khi đánh bại Tưởng Giới Thạch, Mao Trạch Đông đã thành lập nước Cộng Hòa Nhân dân Trung Hoa ngày 1-10-1949 và công nhận ngụy quyền Hồ Chí Minh vào tháng 1 năm 1950. Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa là quốc gia đầu tiên thiết lập bang giao với nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa vì Hồ Chí Minh là cán bộ của đảng Cộng sản Trung Quốc. La Quy Ba, cán bộ chánh trị của đảng Cộng sản Trung quốc, đã được Bắc kinh gởi sang miền thượng du Bắc Việt để làm Cố vấn cho ngụy quyền Hồ Chí Minh. Trong hai năm 1950 và 1951, người đảng viên đảng Cộng sản Trung Quốc mang bí danh Hồ Quang nay trở thành Chủ tịch Hồ Chí Minh của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đã trở về Tàu cầu xin viện trợ quân sự để đánh Pháp vì “bộ đội Việt Minh đã chiến đấu trong vòng vây của quân Pháp” (theo lời các cố vấn quân sự Tàu) và chính bản thân Hồ Chí Minh cũng suýt bị quân Pháp bắt sống.
Vì quyền lợi lâu dài của Đại Hán, Bắc kinh đã tích cực giúp đỡ đảng Cộng sản Việt Nam, một chi bộ của đảng Cộng sản Trung Quốc, về cả hai mặt quân sự và chánh trị. Đoàn Cố vấn quân sự Tàu do Đại tướng Trần Canh chỉ huy đã được cấp tốc gởi sang Việt Nam. Nếu không có sự trực tiếp tham chiến của Đại tướng Trần Canh và chí nguyện quân Tàu áp dụng chiến thuật biển người thì Việt Minh làm sao có thể bắt sống được hai Đại tá Pháp Le Page và Charton trong chiến dịch biên giới năm 1950? Nếu không có sự tham chiến của Pháo binh Trung Quốc dưới quyền chỉ huy của tướng Tàu Vi Quốc Thanh thì Võ Nguyên Giáp làm sao có thể chiến thắng Thiếu tướng Pháp De Castries tại Điện Biên Phủ ngày 7-5-1954? Nếu không có ý kiến của Thủ tướng Anh Winston Churchill chống lại sự can thiệp của Hoa Kỳ vào trận đánh Điện Biên Phủ thì các ổ trọng pháo của Vi Quốc Thanh và các sư đoàn bộ đội của Việt Minh còn nguyên vẹn hay không trong mưa bom của các phóng pháo cơ B29 Hoa Kỳ?

Chiến thắng Điện Biên Phủ đã đưa Hồ Chí Minh về Bắc bộ phủ ngự trị miền Bắc Việt Nam. Cái giá phải trả lần đầu cho viện trợ quân sự của Trung Quốc là công hàm ngày 14-9-1958 của Thủ tướng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Phạm văn Đồng công nhận chủ quyền của Trung Quốc trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Hồ Chí Minh và Phạm văn Đồng đã qua đời từ lâu nhưng công hàm bán nước nầy vẫn để lại những di hại nghiêm trọng cho đất nước và dân tộc Việt Nam: mất chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa và không khai thác được những tài nguyên phong phú của biển cả (hải sản, dầu khí và các khoáng sản dưới đáy biển Đông).

Dưới quyền chỉ đạo của Thái thú Trung Quốc La Quý Ba, Bắc Việt đã chánh thức tiến lên xây dựng chủ nghĩa xã hội trước khi ban hành Hiến pháp 1959. Tuân hành chỉ thị của Trung Quốc, Bắc Việt đã tiến hành Cải Cách Ruộng Đất từ năm 1951 đến năm 1956 dưới sự chỉ đạo của các cố vấn Tàu để giết hại vô số địa chủ, phú nông và thân hào nhân sĩ ở nông thôn miền Bắc, Hợp Tác Hóa Nông Nghiệp để cướp ruộng đất và tài sản của nông dân, đàn áp, trừng phạt và tù đày các trí thức, nhà báo và văn nghệ sĩ, tập trung cải tạo các quân nhân, công chức của chế độ Quốc Gia Việt Nam không di tản vào Nam và lùa gia đình của họ về các vùng thâm sơn cùng cốc để khai hoang sinh sống lây lất cho đến hết kiếp người.
Về mặt kinh tế, Bắc Việt cộng sản đã áp dụng chế độ mậu dịch quốc doanh và chế độ tem phiếu, đánh tư sản mại bàn và cải tạo công thương nghiệp để dẹp bỏ tư doanh.
Về mặt an ninh nội chính, Bắc Việt cộng sản triệt để thực hiện chế độ công an trị và vay mượn chế độ hộ khẩu của Vệ Ưởng (còn gọi là Thương Ưởng) bên Tàu từ thời Chiến Quốc.
Sau khi nhượm đỏ miền Bắc, đảng Cộng sản Việt Nam còn âm mưu thôn tính miền Nam, ngụy tạo ra lý do thống nhứt đất nước để thành lập Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam năm 1960 và một số tổ chức chánh trị của các trí thức thiên tả có nhiệm vụ đánh phá, khuấy rối an ninh trật tự của Việt Nam Cộng Hòa theo khuynh hướng tự do dân chủ của Tây phương. Nịnh bợ hai quan thầy Nga-Hoa để nhận viện trợ đánh miền Nam, Bắc Việt cộng sản luôn luôn gọi Trung quốc là Trung quốc vĩ đại, Liên Xô là Liên Xô vĩ đại. Trong các đại hội của đảng Cộng sản, Bắc Việt không bao giờ quên treo trên cao hình ảnh của Josef Stalin và Mao Trach Đông bên cạnh hình của Karl Marx và Vladimir Lenin để toàn Đảng, toàn dân và toàn quân chiêm ngưỡng, thờ phượng. Tuy nhiên, kể từ thập niên 1950, Bắc Việt đã chịu ảnh hưởng của Trung quốc nhiều hơn Liên Xô vì Stalin đã giải tán Đệ tam quốc tế cộng sản từ năm 1943, không công nhận ngụy quyền Hồ Chí Minh trước năm 1950 và cũng không viện trợ quân sự cho đảng Cộng sản Việt Nam trong suốt cuộc Chiến tranh Đông Dương (1945-1954). Tình đồng chí Việt-Xô càng thêm suy giảm sau khi Stalin qua đời, nhứt là từ khi Nikita Khrushev (1953-1964) kế vị Stalin nêu cao chủ trương xét lại chủ nghĩa cộng sản để sống chung hòa bình với chế độ tư bản. Dưới sự trị vì của Hồ Chí Minh, đảng Cộng sản Việt Nam rất dị ứng với Nikita Khrushev vì vị Tổng Bí thơ đảng Cộng sản Liên xô đã công khai chỉ trích nhà độc tài khát máu Josef Stalin, thần tượng của Hồ Chí Minh và đảng Cộng sản Việt Nam.

Nói tóm lại, sau khi toàn dân Việt yêu nước đã đứng dậy đánh đuổi thực dân Pháp, Bắc Việt đã mất độc lập đối với Trung Cộng, nhân dân miền Bắc Việt Nam mất tự do và không có hạnh phúc trong kiếp sống lầm than đói khổ và bị Công An kềm kẹp ngày đêm. Ngay cả các đảng viên cộng sản cao cấp như Bí thơ Vũ Đình Huỳnh, Thiếu tướng Lê Liêm, Thiếu tướng Đặng Kim Giang, Viện trưởng Hoàng Minh Chính, Thứ trưởng bộ Công An Lê Hồng Hà v.v…cũng bị trù dập, tù đày khi hưởng ứng chánh sách Đổi Mới của Tổng Bí thơ đảng Cộng sản Liên Xô Nikita Khrushev.

4- Thời cơ thứ tư: Đảo chánh Tổng Thống Ngô Đình Diệm
Ngày 23-8-1963, bộ Ngoại giao Hoa Kỳ gởi một công điện qua Sài Gòn ra lịnh Đại sứ Cabot Lodge đảo chánh Tổng Thống Ngô Đình Diệm, vị Tổng Thống dân cử đầu tiên của miền Nam Việt Nam. Công điện nầy đã không trình Tổng Thống John F. Kennedy xét duyệt. Người quyết định đảo chánh Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm là Thứ trưởng bộ Ngoại Giao Averell Harriman vì hai lý do:
- Đại nhân đảng Dân Chủ Hoa Kỳ Harriman không ưa Tổng Thống Ngô Đình Diệm;

- Tổng Thống Ngô Đình Diệm không đồng ý cho Hoa Kỳ đem quân chiến đấu sang Nam Việt Nam, lo ngại mất chánh nghĩa của cuộc chiến đấu bảo vệ tự do của nhân dân miền Nam.

Ngày 1-11-1963, cuộc đảo chánh Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã tiến hành thuận lợi dưới sự chỉ huy của Trung tá CIA Lucien Conein. Ngày 2-11-1963, Tổng Thống Ngô Đình Diệm và bào đệ là Cố vấn Chánh trị Ngô Đình Nhu đã bị thảm sát trên đường tướng Mai Hữu Xuân áp giải hai đại nhân vật nầy từ nhà thờ Cha Tam ở Chợ Lớn về bộ Tổng Tham mưu Quân lực Việt Nam Cộng Hòa. Sau khi lật đổ Tổng Thống Ngô Đình Diệm, Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng gồm một số tướng lãnh và Đại tá đã hủy bỏ Hiến pháp ngày 26-10-1955 và giựt sập nền Đệ nhứt Cộng Hòa.

Khi nghe tin Tổng Thống Ngô Đình Diệm, một đối thủ chánh trị lợi hại, đã bị giết chết, Hồ Chí Minh cười to và nói đại ý như sau: Trời đã giúp ta, khiến cho Hoa Kỳ khờ dại giết chết Ngô Đình Diệm.
Lời phê phán của Hồ Chí Minh rất đúng. Thật vậy, sau khi Tổng Thống Ngô Đình Diệm bị sát hại, không có một lãnh tụ nào của các chế độ chuyển tiếp có đủ bản lãnh và uy tín để đối phó với Hồ Chí Minh. Mặt khác, quyết định của Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng hủy bỏ quốc sách Ấp Chiến Lược của ông Cố vấn Chánh trị Ngô Đình Nhu đã giúp cho cán binh cộng sản ung thối nông thôn miền Nam. Cộng sản Bắc Việt đã lợi dụng sự suy yếu rõ rệt của Việt Nam Cộng Hòa sau khi Tổng Thống Ngô Đình Diệm và ông Cố vấn Ngô Đình Nhu qua đời để tăng cường xâm nhập miền Nam, sử dụng con đường mòn Hồ Chí Minh trên đất Lào. Để cứu nguy Việt Nam Cộng Hòa, Hoa Kỳ đã lập tức đổ quân vào miền Nam Việt Nam, kể từ tháng 2 năm 1965. Đúng như lời cảnh giác của Tổng Thống Ngô Đình Diệm, sự can thiệp quân sự trực tiếp của Hoa Kỳ vào cuộc nội chiến giữa miền Nam và miền Bắc Việt Nam đã gây ra một công luận bất lợi cho Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng Hòa trên chánh trường thế giới. Phong trào phản chiến đã phát triển ngày càng mạnh mẽ tại Hoa Kỳ, đòi hỏi Hoa Kỳ rút quân khỏi miền Nam Việt Nam. Báo chí và hệ thống truyền thông Mỹ không ngớt chỉ trích gay gắt Việt Nam Cộng Hòa một cách bất công.

5-Thời cơ thứ năm: Hoa Kỳ quan hệ ngoại giao với Trung quốc.
Tháng 2 năm 1972, Tổng Thống Hoa Kỳ Richard Nixon đã đến Thượng Hải hội kiến với Mao Trạch Đông, Chủ tịch đảng Cộng sản Trung Quốc. Một thông cáo chung đã được công bố tại Thượng Hải để chánh thức thiết lập quan hệ ngoại giao giữa Trung quốc và Hoa Kỳ. Trước khi hội kiến với Mao Trạch Đông, Tổng Thống Nixon đã ghi trong sổ tay hai nhượng bộ đối với Trung quốc: Đài Loan và Nam Việt Nam. Đổi lại, Trung quốc sẽ cho giới tư bản Mỹ đầu tư tại nước rộng lớn nầy và buôn bán sản phẩm giữa hai nước. Ngoài thông cáo chung Thượng Hải, Tiến sĩ Henry Kisssinger, Cố vấn Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ, còn nói thẳng với Chu Ân Lai, Thủ tướng Quốc Vụ Viện Trung quốc: Hoa Kỳ đã bang giao với Trung quốc thì cũng có thể quan hệ bình thường với Bắc Việt. Để thực hiện sự nhượng bộ đối với Trung quốc tại Nam Việt Nam, Tiến sĩ Kissinger đã đi đêm với Lê Đức Thọ, Cố vấn Phái đoàn hòa đàm của Bắc Việt, và chấp nhận hầu hết các điều khoản của bản dự thảo hiệp định Paris do Lê Đức Thọ soạn thảo. Hoa Kỳ đã cưỡng bách Việt Nam Cộng Hòa phải chấp thuận bản dự thảo hiệp định nầy. Để dẹp bỏ sự chống đối của Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn văn Thiệu, Đại tướng Alexander Haig, Phụ tá của Cố vấn Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Kissinger và Tổng Thống Richard Nixon đã không ngần ngại đe dọa mạng sống của Tổng Thống một nước đồng minh. Hiệp định Paris ký kết ngày 27-1-1973 là một bản án khai tử Việt Nam Cộng Hòa, một hiệp định quốc tế được long trọng ký kết trước sự hiện diện của Tổng Thơ Ký Liên Hiệp Quốc bởi 12 quốc gia trong đó có 5 nước thành viên thường trực của Hội Đồng Bảo An để rồi bị xé bỏ ngay sau đó không một ai thương tiếc. Tiếp theo việc ký kết hiệp định Paris, Hoa Kỳ đã chấm dứt viện trợ quân sự và tất cả các khoản viện trợ khác cho Việt Nam Cộng Hòa, cưỡng bách sự từ chức của Tổng Thống dân cử Nguyễn văn Thiệu để thúc đẩy nhanh chóng sự sụp đổ của Việt Nam Cộng Hòa.
Sự thay đồi chiến lược toàn cầu của Hoa Kỳ đã giúp cho Hải quân Trung quốc tiến chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam Cộng Hòa ngày 19-1-1974 trước sự bàng quang vô cảm của Đệ thất hạm đội Hoa Kỳ và ngầm cho phép cộng sản Bắc Việt xua 13 sư đoàn công khai vượt vĩ tuyến 17 bất chấp hiệp định quốc tế Geneve ký kết ngày 20-7-1954 để tràn ngập miền Nam. Bắc Việt cộng sản đã chiến thắng trong cuộc Chiến tranh Việt Nam nhưng đã vi phạm trắng trợn hai hiệp định Geneve và Paris. Tuy nhiên, Liên hiệp quốc, Hoa Kỳ và các nước đã ký kết hai hiệp định quốc tế nầy đều đồng tình làm ngơ trước sự vi phạm luật pháp quốc tế nầy. Nếu Hoa Kỳ không chuyển giao miền Nam Việt Nam cho đế quốc cộng sản phương Đông và không chấm dứt mọi viện trợ thì làm sao Bắc Việt cộng sản có thể thôn tính Việt Nam Cộng Hòa?
Sau ngày 30 tháng tư năm 1975, kẻ chiến thắng đã thiết lập một chế độ cộng sản độc tài độc đảng ngự trị toàn cõi Việt Nam cho đến ngày nay. Dưới quyền lãnh đạo chuyên chế của Lê Duẫn, Việt Nam đã “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội” để đem lại nghèo đói cho quảng đại quần chúng, đưa vô số người dân vào ngục tù và triệt tiêu tất cả quyền tự do căn bản của dân tộc Việt. Mô hình cai trị của miền Bắc xã hội chủ nghĩa lập tức áp đặt trên toàn thể lãnh thổ Việt Nam.
Cái giá phải trả cho sự thôn tính miền Nam là 10 tỷ Mỹ kim mua các võ khí nặng của Liên Xô và 300 tỷ Mỹ kim mua các phương tiện chiến tranh khác của Trung Cộng. Riêng đối với Trung Cộng, đảng Cộng sản Việt Nam đã phải trả nợ chiến tranh bằng lãnh thổ, quần đảo và biển Đông.
Tự hào đã chiến thắng đế quốc Mỹ năm 1975 sau khi đánh đuổi phát xít Nhựt năm 1945 và thực dân Pháp năm 1954, đảng Cộng sản Việt Nam đã công khai phơi bày lý lịch cộng sản của mình và tự nguyện làm tiền đồn tại Đông Nam Á của chủ nghĩa cộng sản quốc tế với tên nước rất hách dịch: Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Nhưng sau khi đế quốc cộng sản Liên Xô sụp đổ năm 1991, Cộng sản Việt Nam đã khấu đầu thần phục đế quốc cộng sản Đại Hán, đồng thời khúm núm ngữa tay cầu xin viện trợ của các cựu thù Hoa Kỳ, Nhựt bổn, Pháp, các nước Tây Âu và các định chế tài chánh quốc tế. Vì mưu cầu quyền lực và tích lủy tài sản riêng tư khổng lồ của họ cho các đời con cháu, các lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam đã tình nguyện làm Thái thú cho Trung quốc và âm thầm sáp nhập dần dần toàn bộ lãnh thổ và biển Đông của Việt Nam vào Trung quốc để biến thành một quận huyện của Hán tộc theo yêu sách của Giang Trạch Dân tại hội nghị Thành Đô năm 1990.

KẾT LUẬN
Trong 5 thời cơ kể trên, Hoa Kỳ đã tạo ra 3 thời cơ thuận lợi cho đảng Cộng sản Việt Nam khai thác để làm chủ đất nước Việt Nam và thiết lập tại Hà Nội một triều đình phong kiến có toàn quyền ban bố chức vị, vàng bạc và đất đai cho một thiểu số cán bộ, đảng viên cộng sản (3 triệu người) trong tổng số 90 triệu đồng bào trong nước. Trong cuộc nội chiến giữa người Việt Nam kéo dài 30 năm (1945-1975), đảng Cộng sản đã đạt thắng lợi cuối cùng nhờ bất chấp luật pháp quốc tế và có viện trợ hùng hậu của Trung quốc, Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa. Mặt khác, các lãnh tụ cộng sản cũng biết lợi dụng các thời cơ thuận lợi để cướp được chánh quyền trong cả nước.

Về mặt tâm linh, chính Thượng đế đã thiết lập mọi chánh quyền trên quả đất nầy để giúp dân lành và diệt trừ hung bạo. (Roma 13:1-4). Nếu không giúp dân lành mà lại sử dụng bọn xã hội đen gian ác, bất lương để cướp của, giết người, đánh đập hà hiếp lương dân, chánh quyền đó chắc chắn sẽ bị diệt vong vì không làm đúng nhiệm vụ do Thượng đế giao phó. Ngoài ra, Thượng đế cũng đã phán rằng không có đế quốc nào không suy tàn (Daniel 2:24-49). Tự cổ chí kim, các đế quốc hùng mạnh như đế quốc Assyria (Assyrian Empire), Babylon (Babylonian Empire), Ba Tư (Persian Empire), La Mã (Roman Empire), Mông Cổ (Mongolian Empire) , Thổ Nhĩ Kỳ (Ottoman Empire), Liên Xô (Soviet Empire) đã lần lượt sụp đổ. Ngày tiêu vong của đế quốc cộng sản Hán tộc (Han Empire) phương Bắc không còn xa. Chế độ cộng sản Việt Nam cũng sẽ cùng chung số phận của quan thầy Bắc kinh.

Phạm Đình Hưng
California, ngày đầu Thu năm 2011
Về danh xưng nhà dân chủ
Mấy năm gần đây, ở ta xuất hiện nhiều người được gọi (hoặc gọi lẫn nhau) là nhà dân chủ. Thật mừng. Lại xuất hiện nhiều tổ chức với thành viên là hàng chục, hàng trăm nhà dân chủ, với cả cơ quan ngôn luận công khai trên thế giới ảo internet hoặc photo truyền tay. So với cái thời một ai đó chỉ mới cất lên một tiếng nói độc lập, cầm trong tay bản photo một tài liệu về dân chủ để nghiên cứu là lập tức bị làm khó dễ, bị sách nhiễu, thậm chí bị quản chế, bị tù đày, thì quả là cuộc đấu tranh cho dân chủ đã ở một vị thế khác trước nhiều.
Tuy nhiên, mừng mà cũng lo.
Lo chút xíu thôi.
Chút xíu lo này là ở cái chữ nhà.
Bởi, khi nói đến nhà dân chủ, mọi người thường hình dung đó là những con người có tầm trí tuệ chiến lược và nhân cách đáng tin cậy trong sự nghiệp dân chủ hóa đất nước.Mà với kiểu nêu danh xưng dễ dãi đậm màu trình diễn như thế, e rằng lại góp phần làm tăng thêm tình trạng nhiễu loạn các giá trị vốn đã quá nhiễu loạn trong xã hội Việt Nam ta hiện nay.
Từ một người dám nói tiếng nói phản kháng trước áp bức bất công đến một nhà dân chủ, khoảng cách là khá xa, rất xa.
Thiết nghĩ nên gọi một cách giản dị các “nhà” ấy là các chiến sĩ đấu tranh cho dân chủ, gọi tắt là chiến sĩ dân chủ.
Vâng, chỉ là một chiến sĩ dân chủ thôi, bình dị mà vinh hạnh, nhưng để xứng đáng với cái danh xưng vinh hạnh ấy cũng không phải dễ.
Vậy một chiến sĩ dân chủ cần phải có những phấm chất gì?
Xin mạo muội nêu ra mấy điểm sau đây để được cùng trao đổi ý kiến rộng rãi:
Một là phải có cái tâm trong sáng, hoàn toàn thật lòng vì dân vì nước, vì tự do dân chủ, không vương bợn mảy may mưu tính cá nhân. Điểm này cực kỳ quan trọng, cần nêu lên hàng đầu, bởi vì khi dân chủ ngày càng trở thành nhu cầu bức thiết hàng ngày của toàn dân, khi cuộc đấu tranh cho dân chủ càng phát triển, và thế lực độc tài toàn trị càng rệu rã thì tất yếu sẽ xuất hiện cũng ngày càng nhiều những phần tử cơ hội dân chủ lợi dụng cuộc đấu tranh để kiếm chác. Do vậy, mỗi chiến sĩ dân chủ khi đã xuất hiện công khai cần phải minh bạch ngay về nhân thân, minh bạch và nhất quán trong lời nói và việc làm. Tất nhiên khi tự giới thiệu tiểu sử cá nhân mà lại tự tô hồng hoặc tô hồng lẫn nhau thì sẽ nhận lấy hiệu quả ngược (như đã thấy ở nhiều trường hợp).
Hai là, phải có ý chí kiên cường, kiên định đón nhận, chịu đựng và vượt qua một cách dũng cảm và khôn ngoan những thử thách thế nào cũng xảy đến với nhiều cung bậc, nhiều kiểu cách, không chỉ một vài lần, một vài tháng, một vài năm, mà sẽ rất dai dẳng trong cuộc đấu tranh lâu dài này.Nếu có lúc nào đó lỡ gục ngã trước thử thách, thì dù không ai biết, cũng không giấu giếm mà phải thành khẩn với các chí hữu thân thiết về sự “trót dại” của mình để cùng bàn nhau tìm cách vượt qua.
Ba là, mỗi lời nói và việc làm đều cần nhắm đến tính khả thi, tính hiệu quả trong thực tiễn xã hội chính trị kinh tế văn hoá Việt Nam hiện nay, tuyệt đối tránh xa lối “trình diễn dân chủ”, đồng thời phải luôn nhớ rằng còn có biết bao chiến sĩ dân chủ thầm lặng đang kiên trì vận đông quần chúng, thức tỉnh quần chúng từng ngày từng giờ, hướng dẫn quần chúng những phương pháp đấu tranh linh hoạt, sinh động nhằm đạt tới hiệu quả cao nhất với tổn thất ít nhất, và cũng nên nhớ rằng những chiến sĩ dân chủ thầm lặng ấy có mặt ngay cả trong chốn quan trường, họ âm thầm chịu nhục ở cái chốn tởm lợm đó để chiến đấu. Tính khả thi, tính hiệu quả là tối quan trọng đối với một phương án; nếu không ý thức nghiêm cẩn được điều này mà cứ tha hồ ngồi nghĩ ra, tạo ra những việc làm rất “giật gân” nổi đình nổi đám nhưng không thực chất, thì không chừng sẽ chuốc lấy hiệu quả ngược. Không rút kinh nghiệm mà cứ tự bỏ qua sai lầm, không dám công khai tự nhận sai, không chịu kiên nhẫn tìm hiểu và phân tích thực tiễn một cách tỉnh táo khách quan mà lại tiếp tục nghĩ ra những “sáng kiến” ảo tưởng khác thì cuối cùng sẽ làm cho quần chúng thấy nhàm chán, mất lòng tin vào lực lượng dân chủ.
Xem vậy thì muốn làm một chiến sĩ dân chủ chân chính thật không dễ, nói chi đến nhà nọ nhà kia?
Mấy điều lo lắng nhỏ bé xin được thành tâm bộc bạch.
Bùi Minh Quốc, Viết từ Đà Lạt
Chống cộng còn hợp thời không ?

Nếu Tú Xương sống lại thời này ắt sẽ than, “Chống Cộng ngày nay đã hết thời, Mười người chống Cộng chín người thôi. HO về nước tìm bò lạc. Tỵ nạn về quê kiếm chỗ chơi,” như một số người bi quan, cầu an, sống nhiều với vợ con ít có dịp ra sinh họat với cộng dồng người Việt tỵ nạn CS đã nói. Còn nữa, còn nhiều “những điều trông thấy mà đau đớn lòng” nơi không ít người người Việt tỵ nạn CS trên thế giới.
Mỗi năm người Việt tỵ nạn CS gởi về nước khoảng 8 tỷ. Mỗi năm không dưới 300 ngàn lượt người Việt hải ngoại đi về VN. Nhiều người trẻ tỏ ra cấp tiến, tỏ ra “ta đây đã Mỹ hóa” hơn cha mẹ, đồng hương, nghe lời những chánh trị gia Mỹ thực dụng và giả đạo đức chuyên thăm thò, thậm thụt với CS Hà nội kêu gọi bỏ quá khứ ra sau nhìn về tương lai phiá trước, “hoà giải hòa hợp” với CS Hà nội.
Thương buôn thì len lỏi về làm ăn, lợi dụng việc CS kềm “giá lương tiền” của công nhân VN, bóc lột mồ hôi nước mắt đồng bào, “ăn theo” với CS. Một số nhà báo tiếng Việt ở hải ngoại tiếp đón cán bộ cao cấp CSVN, tạo cơ hội cho các quan chức này tuyên truyền thêm cho ngôn ngữ vốn đã có sẵn trên 700 tờ báo quốc nội. Càng ngày càng có nhiều người ở Mỹ, đặc biệt ở Little Saigon thủ đô của người Việt tỵ nạn CS, bớt đi biểu tình chống Cộng, sợ bị hình chụp được mình, CS Hà nội không cho đi VN hay đi VN bị công an làm khó dễ. Càng ngày CS Hà nội càng chiêu dụ Việt Kiều đem chất xám, giấy xanh về phục vụ quê hương, miển chiếu khán nhập cảnh, cho mua nhà đất. Càng ngày CS Hà nội càng mở rộng và làm mạnh Nghị Quyết 36, để lũng đoạn hàng ngũ, phá hoại tinh thần Quốc gia của người Việt hải ngoại.
Song song CS Hà nội đã dùng nhiều hư chiêu câu móc và lũng đoạn tập thể người dân Việt trong ngoài nước. Ô Võ văn Kiệt, Nguyễn tấn Dũng, Nguyễn minh Triết nói nhiều, nhiều chuyện, nhiều điều lắm, kể cả kiếm chuyện và vẽ chuyện để chiêu dụ. Nào là chuyện quên quá khứ hướng về tương lai đất nước; chuyện ra quyết định dân sự hóa Nghĩa Trang Quân đội Biên Hòa; chuyện ra quyết định giải tư một số lớn quốc doanh; chuyện Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng đi diện kiến Giáo Hoàng Công Giáo La Mã; chuyện Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN hứa xét không cho đảng, quân đội, và Mặt trận Tổ quốc làm kinh tế trong đại hội sắp tới; chuyện có thể mời một số “Việt kiều yêu nước” về làm quan sát viên tại Quốc hội; chuyện phát hành sách trắng về Tôn giáo và chánh sách tôn giáo tại VN; chuyện miễn chiếu khán cho Việt kiều về VN; chuyện cho Việt kiều mua nhà ở VN; và chuyện có thể cho Việt kiều được ứng cử bầu cử.
Đừng tưởng những tuyên truyền CS nói trên không có ảnh hưởng trong hàng ngũ người Việt tỵ nạn CS ở hải ngoại. Tin ghi nhận được ở Âu châu, có người định đến thảo luận dân chủ với nhân viên sứ quán Cộng Sản Việt Nam ở Hoà Lan vì cho rằng họ rất cởi mở. Có người “tạo điều kiện” cho tân Đại sứ Việt Cộng ở Mỹ tuyên truyền, hoá giải vụ Trường Sa, Hoàng Sa qua báo chí của người Việt tỵ nạn CS ở hải ngọai. Có luồng tuyền truyền ngầm về hạ trào chống Cộng “10 người chống Cộng 9 người thôi”.. Hề hóa, nói diễu, ngạo mấy ông chống Cộng là mấy ông già “chống gậy”, mấy ông “nhà banh mặc đồ trận, mấy ông chánh khách chánh khứa” muốn phục hồi chế độ Việt Nam Cộng Hòa để làm tướng làm tá, làm bộ trưởng, nghị sĩ. Rồi lại còn hỏi tại sao không về nước nhà cho rõ sự tình, đất nước bây giờ xây dựng lại “giàu mạnh” lắm. CS cũng là người Việt tại sao không đem tiền bạc và kinh nghiệm, kiến thức về xây dựng quê hương. CS bây giờ đâu còn là CS nữa, Mỹ đã vào rồi, tại sao không dựa vào Mỹ về “tham chánh”, chia ghế, “dựa vào chánh quyền” phát triển đạo; chống Cộng làm gì nữa, đấu tranh với CS rồi “tránh đâu.” Số ấy tuy là số tối thiểu số, nhưng có người lén về VN, đi bằng hai đầu gối định xin “chia ghế” nếu không được dân biểu thì làm quan sát viên.
Nhưng chân lý lịch sử cận đại đã chứng minh. Các phong trào đấu tranh tự do, dân chủ yếu cỡ nào, còn CS Liên xô và CS Đông Âu mạnh ra sao nào. Người dân bị trị ở đó sống trong gọng kềm CS, mà dấu tranh, chiến đấu chống Cộng nào khác gì châu chấu chống xe. Nhưng xe lại lật đổ, như Liên xô và các nước CS ở Đông Au sụp đổ, chết yều mới 70 năm so với lịch sử tính bằng thế kỷ.
Trước những hư chiêu của CS và những người đón gió trở cờ, còn có một số đông dĩ bất biến ứng vạn biến. Tin tưởng chống Cộng là đấu tranh cho điều Thiện và diệt Ác, đấu tranh giữa hữu thần và vô thần, giữa chủ nghĩa quốc gia dân tộc và Cộng sản quốc tế vô tổ quốc. Chống Cộng là đấu tranh cho tự do tôn giáo, tự do dân chủ, và nhân quyền VN. Chống Cộng là chống độc tài đảng trị tòan diện như người dân Tunisia, Ai cập, Libya đã dứng lên lật đổ độc tài tạo nên Mùa Xuân Á rập đang diễn tiến. Bạo chúa Gadhafy trấn áp dân tàn bạo rồi cũng kết thúc cuộc đời độc tài trong một ống cống.
Không phải một mình người Việt trong ngoài nước chống Cộng, mà Loài Người tiến bộ đang chống Cộng. Quốc Hội Liên Âu đã kêu án và đưa chủ nghĩa CS nhốt chung với Đức quốc xã. Mỹ đã xem CS Hà nội là chế độ vi phạm tự do tôn giáo. Quốc kỳ VN nền vàng ba sọc đỏ được chánh quyền của phân nửa dân số Mỹ thừa nhận là biều tượng của người Việt đấu tranh cho tự do, dân chủ. Các tổ chức quốc tế bảo vệ nhân quyền, Hội Ân xá Quốc tế trụ sở ở Anh, Hội Phóng Viên Không Biên giới trụ sở ở Pháp, Hội Bảo vệ Nhà báo trụ sở ở Mỹ đều lên án CS Hà nội chà đạp quyền tự do căn bản của Con Người.
Chống Cộng là chống chế độ CS Hà nội độc tài, đảng trị toàn diện, chống chế độ cai trị đã tước đoạt quyền tự do căn bản bất khả tương nhượng của con người VN, chớ không chống đất nước và nhân dân VN là chủ thể thực sự của vận mạng nước non. Chống chế độ độc tài đảng trị CS Hà nội vì đó là chế độ vì đảng, do đảng, của đảng CS. Không nhơn danh nào, không lý do gì có thể biện minh cho CS có thể “làm vua suốt đời, làm chúa muôn thuở”, sống trên đầu trên cổ người dân Việt như vậy được. CS là một chủ nghĩa đã rõ rệt thất bại ngay tại cái nôi của CS ở Liên xô và Đông Âu. CS là một cái gì xấu xa, hư hại không thể thay đổi, chuyển hóa được, chỉ có thể vứt bỏ nó đi thôi. CS Hà nội biết rõ nên không bao giờ nhượng một tí quyền hành nào, sợ ngồi trên lưng cọp xuống bị cọp ăn.
Trong suốt nửa thế kỷ ở Miền Bắc và một phần ba thế kỷ ở Miền Nam, chưa bao giờ phong trào nhân dân chống Cộng mạnh và đều, đa dạng, đa diện và đa số hơn 3% Cộng sản so với dân số VN như bây giờ. Có đấu tranh ôn hòa, có quá khích. Có quốc tế vận là đấu tranh gián tiếp qua trung gian các siêu cường làm áp lực CS Hà nội. Có đấu tranh trực tiếp và trực diện như quí vị lãnh đạo tôn giáo, trí thức đang làm trong nước. Có biểu tình chống đối CS, kiến nghị gởi chánh khách quốc tế hay phê bình, chỉ trích nhà cầm quyền CS là cách làm ở xứ sở tự do hải ngoại. Các cuộc cách mạng giải trừ CS ở Đông Âu và các cộng hòa cựu Sô viết của Liên xô tuy được gọi là “cách mạng màu” nhung, cam, tulip nghe rất hòa dịu nhưng trận đương đầu cuối cùng lúc nào cũng là một cuộc biểu tình triều dâng thác đổ của người dân, có máu, nước mắt, mô hôi.
Chống Cộng là sự nghiệp của đời người, công trình của thế kỷ, là sự sống còn của đất nước dân tộc, tuổi thọ tính bằng đơn vị, trăm hay ngàn năm. Không có chuyện hợp thời hay không hợp thời. Tình hình thay đổi, chiến thuật có thể quyền biến. Nhưng cứu cánh chưa đạt thì không thế nói công cuộc đó hợp thời hay lỗi thời. 75 năm dai dẳng và âm thầm đấu tranh bằng nhiều cách, người dân Nga, các cộng hòa trong Liên bang sô viết trong sô viết, và các nước Đông Âu mới lật được chế độ CS, có ai nói lỗi thời hay lạc hậu đâu. Vi Anh
Những cái mà Trung cộng và Việt cộng lo sợ …
1* Mở bài

Căn cứ vào những thể hiện trong các biện pháp phòng ngừa, ngăn chận và đối phó, thì thấy cái mà Trung Cộng hiện nay đang lo sợ nhất, là Hoa Kỳ nhảy vào tranh chấp Biển Đông, làm bàn đạp vào châu Á để kềm chế Trung Cộng, làm suy yếu và ngay cả đập tan nước nầy trên bước đường bành trướng bá quyền thống lĩnh thế giới.



Ở Việt Nam, cái mà Việt Cộng sợ nhất là mất đảng. Những mâu thuẩn đối kháng nội tại đang tiềm ẩn, như các phong trào dân chủ vẫn phát triển trước sự đàn áp của chế độ. Khối “dân oan” vẫn ngấm ngầm tồn tại, khối giáo dân Thiên Chúa giáo vẫn còn bất mãn và những người trẻ còn tiếp tục đấu tranh, phong trào trí thức và thanh niên yêu nước, tất cả đều chờ thời cơ để vùng dậy.

Ảnh hưởng của Cách mạng Hoa Lài, Mùa Xuân Á Rập, vẫn còn làm cho Việt Cộng nơm nớp “đứng ngồi” không yên.

Trí thức đấu tranh công khai, hợp pháp đầy sáng tạo như việc “biểu tình câm” của người phụ nữ yêu nước Bùi Thị Minh Hằng, đã làm cho công an VC bối rối, nhức đầu và phải hành động phạm pháp.

Dưới đây là những phân tích làm rõ nét về cái sợ của TC và VC.

2* Trung Cộng sợ Hoa Kỳ nhảy vào tranh chấp ở Biển Đông

2.1. Những nguyên do để sợ

Khi Hoa Kỳ nhảy vào tranh chấp ở Biển Đông, hay rộng hơn là nhảy vào châu Á thì gây nhiều bất lợi to lớn cho Trung Cộng. Trước hết, nhẹ nhất là kềm chế sự phát triển kinh tế, bao vây, cô lập, và kế đến là sự đối đầu quân sự có thể xảy ra, trong tình trạng mà TC chưa đủ điều kiện để chiến thắng, nghĩa là sẽ bị đánh tơi bời. Như thế, ý đồ bá quyền thống trị thế giới bay theo mây khói.

Nguyên nhân khiến cho TC phải sợ Mỹ nhảy vào tranh chấp Biển Đông là Chính sách mới về châu Á, về chiến lược của Hải Quân, và những cuộc tập trận chung của HK với các nước trong khu vực.

2.1.1. Chiến lược trở lại châu Á của Hoa Kỳ

Trong bài viết có tựa đề “Thế kỷ Thái Bình Dương của Hoa Kỳ” (Foreign Polycy 2011), Ngoại trưởng Clinton cho biết như sau: “Trong 10 năm tới, chúng ta cần đầu tư thời gian và sức lực một cách khôn khéo và có hệ thống, mục đích chiếm lĩnh vị thế tốt nhất để duy trì sự lãnh đạo và bảo đảm lợi ích của Hoa Kỳ. Đó là tăng cường ngoại giao, đầu tư kinh tế, chiến lược, và mọi mặt trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Những hiệp ước liên minh với Nhật, Hàn Quốc, Úc, Philippines, Thái Lan là điểm tựa cho chiến lược Hoa Kỳ ở châu Á-Thái Bình Dương”.

Ngoại trưởng Clinton nhắc tới lo ngại của Washington về tình trạng thiếu nhân quyền ở Trung Quốc.

Còn về Việt Nam, bà nói: “Chúng ta đã nói rõ với Việt Nam, việc phát triển quan hệ chiến lược, đòi hỏi phải có những bước bảo vệ tốt về nhân quyền và tự do chính trị”.

Trả lời phỏng vấn đài RFI, GS Nguyễn Mạnh Hùng của Đại Học George Mason, VA, HK, đã đúc kết 2 nội dung như sau:

1. Hoa Kỳ xác định khả năng thiết lập cơ cấu bảo vệ an toàn lưu thông hàng hải trên Biển Đông, và bảo vệ an ninh trong vùng. (Đài Loan, Nam Hàn, Nhật Bản)

2. Hoa Kỳ vẫn còn là một cường quốc ở châu Á-Thái Bình Dương, và trong một thập kỷ nữa, HK vẫn đóng vai trò quan trọng ở đó.

Nội dung nầy rõ ràng nhắm vào TC qua cụm từ “bảo vệ an toàn lưu thông hàng hải trên Biển Đông”. Như vậy, dù muốn dù không, TC cũng phải đương đầu với chính sách nầy, có điều là TC hiện chưa đủ khả năng chơi tay đôi với HK.

2.1.2. Chiến lược của Hải Quân Hoa Kỳ ở Thái Bình Dương

Ngày 19-10-2011, Đô Đốc Jonathan Greenert, tân Tư Lịnh Tác Chiến của HQ/HK cho biết: “Cho dù bị cắt ngân sách, HQ/HK vẫn dành ưu tiên hàng đầu cho khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Châu Á rõ ràng là một ưu tiên, và chúng tôi sẽ điều chỉnh các hoạt động của mình một cách thích hợp. HQ/HK vẫn duy trì thường trực Hàng Không Mẫu Hạm USS George Washington trong vùng. HK sẽ tăng cường sự hiện diện tại vùng Đông Nam Á để bảo vệ tự do hàng hải ở Biển Đông. Bộ QP cắt giảm 450 tỷ USD trong 10 năm tới nhưng chúng tôi có nhiều biện pháp tiết kiệm sáng tạo để duy trì hiệu năng ở đó. Một trong các biện pháp là triển khai các chiến hạm và thủy thủ đoàn ở các hải cảng gần các khu vực trọng yếu. Hiện nay, nhiều chiến hạm đã đặt đại bản doanh tại cảng Yokozuki của Nhật”.

2.1.3. Những cuộc tập trận chung

1) Tập trận Mỹ-Philippines

Ngày 17-10-2011, các hảng thông tấn cho hay, 3,000 TQLC của HK và Philippines tham gia một cuộc tập trận đổ bộ tấn công lên một bãi biển gần Trường Sa, trong thời gian từ 17-10-2011 đến 28-10-2011.

Rõ ràng là tập dượt đánh nhau để bảo vệ lãnh thổ quốc gia. Chỉ huy quân sự Philippines cho biết: “cuộc tập trận hoàn toàn trong lãnh thổ của Philippines, cho nên chẳng ai có quyền thắc mắc điều gì cả”. Trung Cộng im lặng.

2) Tập trận Mỹ-Nam Hàn

Ngày 20-10-2011, Bộ QP Nam Hàn cho biết, một cuộc tập trận với HK sẽ được diễn ra từ ngày 27-10-2011 đến 4-11-2011, với 140,000 binh sĩ Nam Hàn cùng 500 binh sĩ HK thuộc các lực lượng Hải, Lục và Không Quân.

Tàu chiến, phi cơ chiến đấu, trực thăng tấn công, được trang bị hoả tiễn hiện đại, có bắn đạn thật, ở vùng Hoàng Hải, khu vực giới tuyến của hai miền Nam-Bắc Triều Tiên.

Được biết, Bắc Hàn đang chịu trận đói định kỳ, với 10 triệu người, tức 2/3 dân số, chỉ có phân nửa phần ăn cần thiết để sống qua ngày.

2.2. Tại sao Trung Cộng phải sợ Hoa Kỳ?

Trung Cộng lo sợ HK vì bản thân chưa đủ mạnh về quân sự, nội bộ bất ổn, kinh tế còn yếu kém mà tỏ ra hiếu chiến, hung hăng, chiếm lãnh thổ ở Biển Đông.

Chủ nghĩa bành trướng bá quyền theo dân tộc chủ nghĩa của TC đã làm cho các nước trong khu vự lo ngại, nên phải ngã về phía Hoa Kỳ.

Trong cuộc họp Trung Ương đảng CSTQ khai mạc ngày 15-10-2011, với 400 đại biểu tham dự, các nhà quan sát thấy rằng vai trò của quân đội nổi bật lên với chủ nghĩa dân tộc, theo đường lối cứng rắn hơn.

Tướng Lưu Nguyên, con của Lưu Thiếu Kỳ, tuyên bố: “Nếu trong thế kỷ 21 mà TQ không vươn lên vị trí hàng đầu, không trở thành một quốc gia hùng mạnh nhất thế giới, thì sẽ bị bỏ rơi và bị tiêu diệt”. Như thế, TC đang lo sợ bị HK tiêu diệt trên con đường vươn lên thành một quốc gia hùng mạnh nhất thế giới.

2.2.1. Nội bộ bất ổn
Độc tài nào cũng lo ngại quần chúng nổi dậy lật đổ chế độ. Trung Cộng phải đương đầu với những phong trào ly khai đòi độc lập của Tây Tạng và Hồi giáo Tân Cương.

Ngày 17-10-2011, nhà sư Tây Tạng thứ 9 đã tự thiêu để đòi tự do cho Tây Tạng. Đó là một ni cô Tây Tạng, 20 tuổi, tên Tenzin Wangmo, kêu gọi tự do cho Tây Tạng, để Đức Đạt Lai Lạt Ma đang sống lưu vong ở Ấn Độ được trở về nước.

Ngoài ra, các phong trào đấu tranh dân chủ và nhân quyền gồm những người như Lưu Hiểu Ba, người được trao giải Nobel Hoà Bình, Hồ Giai, Ngải Vị Vị, phong trào Pháp Luân Công, và nhất là đa số dân nghèo khó, do bất công xã hội tạo nên. Những mầm móng có thể bùng lên khi có thời cơ.

1). Nói về Lưu Hiển Ba

Lưu Hiểu Ba sinh ngày 28-1-1955, là một trí thức hoạt động nhân quyền.

Ngày 8-12-2008 bị bắt giam cùng với 302 người khác vì tham gia viết Bản Hiến Chương 08. Bị buộc tội “xúi giục chống phá nhà nước” và bị kết án 11 năm tù giam và 2 năm mất quyền chính trị.

Lưu Hiểu Ba được trao giải Nobel Hoà Bình năm 2010 về thành tích đấu tranh trường kỳ bất bạo động, vì quyền con người ở Trung Quốc.

2). Hiến Chương 08

Là Bản Tuyên Ngôn đầu tiên, có chữ ký của 350 trí thức và các nhà hoạt động nhân quyền, mục đích thúc đẩy cải cách chính trị và dân chủ trong nước. Bản Tuyên Ngôn 08 được xuất bản ngày 10-12-2008 để kỷ niệm 60 năm ngày Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền Thế Giới, 10-12-1948.

3). Nhân quyền của Trung Cộng

Nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa, chữ Hán gọi là Trung Hoa Nhân Dân Cộng Hoà Quốc, gọi tắt là Trung Quốc, đã bị thế giới lên án, là nước vi phạm nhân quyền trầm trọng kể từ khi đảng Cộng Sản lên nắm chính quyền.

Các quyền tự do dân sự.

Về tự do ngôn luận.

Nhà nước Trung Cộng kiểm soát chặt chẽ báo chí và Internet.

Năm 2005, phóng viên Shi Tao bị kết án 10 năm tù vì đã phổ biến một tập tài liệu về nội bộ đảng CSTQ trên trang Web “Dân Chủ Hoa Kiều”, sau khi Yahoo Trung Quốc cung cấp Email và địa chỉ IP của phóng viên nầy.

Báo chí trong nước chỉ đăng những bản tin “nhạy cảm” đã được thông tấn nhà nước như Tân Hoa Xã, Sina.com, Xinhua, Sohu.com. Tin tức các vụ biểu tình ở Tunisia, Yemen, Ai Cập, Algeria, Syria đã được nhà nước gạn lọc trước khi cho các báo loan tin. Đến nay, TC vẫn còn cấm Facebook, Twitter và các trang mạng xã hội nước ngoài khác.

Về tự do cư trú

Chính sách hộ khẩu vẫn còn được thực hiện để kiểm soát nhân dân một cách rất chặt chẽ.

Về tự do tôn giáo

Cuộc Cách Mạng Văn Hoá xoá bỏ 4 cái cũ: phong tục cũ, văn hoá cũ, tư tưởng cũ và lề lối cũ. Các hoạt động tôn giáo bị ngược đãi và đàn áp thẳng tay. Cơ sở tôn giáo bị cướp hoặc phá hủy.

Hiến pháp 1982 của TC có ghi tự do tôn giáo, nhưng trên thực tế đảng CS bắt buộc mọi người dân phải vô thần. Chỉ có nhóm Ki Tô giáo là Hiệp Hội Công Giáo Yêu Nước là tổ chức hợp pháp dưới sự kiểm soát của đảng CS. Những người đứng đầu tôn giáo do nhà nước lựa chọn.

Phật giáo Tây Tạng

Phật giáo Tây Tạng bị kiểm soát gắt gao. Tháng 5 năm 1995, trong cuộc tìm kiếm ở Tây Tạng, một cậu bé được Đức Đạt Lai Lạt Ma chọn là Ban Thiền Lạt Ma thứ 11, bổng nhiên bị mất tích. Nhà nước đưa ra một Ban Thiền Lạt Ma do chính phủ chọn và bổ nhiệm, bị lên án là giả mạo. Cho đến hiện tại, có 9 nhà sư đã tự thiêu để đòi tự do, độc lập cho Tây Tạng.

Chính sách một con

Đảng CSTQ kiểm soát sinh đẻ từ năm 1979, đưa đến hành động từ bỏ trẻ gái sơ sinh và phá thai lựa chọn giới tính, trai, gái.

Nhà nước TC ước tính rằng có ít nhất là 250 triệu ca sinh đẻ bị hủy bỏ bởi chính sách nầy. Từ đó, phát sinh phong trào ăn thai nhi ở Trung Cộng ngày nay.

Trung Cộng đàn áp Pháp Luân Công

Pháp Luân Công (PLC) là một hệ thống tu dưỡng cơ thể và tinh thần, được ông Lý Hồng Chí giới thiệu cho công chúng năm 1992. Pháp Luân Đại Pháp có 5 bài tập khí công nhẹ nhàng, 4 bài động công ở tư thế đứng và một bài tĩnh công ở toạ thiền.

Ngày 20-7-1999, nhà nước Trung Cộng bắt đầu đàn áp trên toàn quốc, những người tập môn khí công nầy. Cho đến nay, có trên 100,000 người PLC bị bắt nhốt vào những trại lao động cưỡng bách, các bịnh viện tâm thần, và bị tra tấn hết sức dã man, tàn bạo.

Phỏng đoán có đến 7,000 người bị hành hạ cho đến chết và những bộ phận trong cơ thể bị đem ra bán trên thế giới. Những người trốn thoát kể lại hàng trăm kiểu tra tấn dã man của bọn TC.

Tháng 1 năm 2004, tại 12 quốc gia trên thế giới, đã có 16 vụ kiện, tố cáo tội ác của đảng CS, cụ thể là Giang Trạch Dân và đồng bọn như La Hán, Bạc Hy Lai, Ngô Quang Chính và Giả Khánh Lâm.

2.2.2. Kinh tế Trung Cộng chưa độc lập

Trung Cộng còn tùy thuộc vào nguyên liệu và vật liệu của ngoại quốc, và về năng lượng, chủ yếu là xăng dầu. TC đã thiếu hụt nguồn xăng dầu do những cuộc cách mạng ở Bắc Phi và Trung Đông.

Nền sản xuất kinh tế của TC lệ thuộc vào thị trường nước ngoài. Trường suy thoái toàn cầu thì hàng hoá không bán được, và công nhân trong nước bị thất nghiệp. Những hàng hoá kém phẩm chất thì tuồng sang VN. Hơn nữa, nếu các quốc gia đánh thuế cao vào hàng xuất cảng của TC, thì hàng hoá cũng không bán được vì cao giá.

2.2.3. Cái điệp khúc “song phương”.

Cái động thái sợ Mỹ nhảy vào tranh chấp ở Biển Đông rõ nét nhất là việc bắt ép CSVN phải chấp nhận giải pháp song phương. Hành động được nhắc đi nhắc lại suốt một thời gian dài, thành một điệp khúc, từ Hồ Xuân Sơn, Nguyễn Chí Vịnh, phái đoàn tướng lãnh ngành CTCT, và cuối cùng đưa đến việc ký kết các hiệp ước của Nguyễn Phú Trọng.

Nguyễn Chí Vịnh đã nhiều lần cam kết với tên Tàu khựa Đái Bỉnh Quốc là CSVN dứt khoát không đa phương hoá, không quốc tế hoá tranh chấp Biển Đông, nhưng đó chỉ là những lời nói từ của miệng, có thể bay theo chiều gió, trái lại, Nguyễn Phú Trọng đã đặt bút ký tên vào các văn kiện, thì “bút sa” không những chỉ có “gà chết”, mà cả dân tộc VN đều chết.

Các nhà phân tích cho rằng ký kết “hiệp ước” hay những cam kết của quốc gia, không phải là công việc của đảng, mà là của nhà nước. Có nghĩa là Nguyễn Phú Trọng làm sai nguyên tắc.


2.3. Trung Cộng có dám khai chiến với Hoa Kỳ không?

Câu hỏi nầy chúng ta đặt ra nhưng không có cơ sở để trả lời, vì chỉ có Trung Cộng mới quyết định. Tuy nhiên, khi so sánh tương quan sức mạnh quân sự, thì có thể thấy hậu quả của cuộc chiến như thế nào.

2.3.1. Sức mạnh về cái “lực”

Trung Cộng – Hoa Kỳ

- Đầu đạn nguyên tử: Từ 237 đến 246 – 13,825 * [31,225 (1967)]

- Hạm đội: 3 – 6 hạm đội

- Hàng không mẫu hạm: 1 – 11 chiếc

- Phi cơ chiến đấu: 1,650 – 3,690 chiếc

- Phi cơ ném bom chiến lược: 112 – 154 chiếc

- Tàu ngầm: 61 – 72 chiếc

Hệ thống phòng thủ hỏa tiễn HK rất hiệu quả, với tỷ lệ 100 chống 1.

2.3.2. Sức mạnh về cái “thế”
Hoa Kỳ có hiệp ước quân sự với Úc, Nhật, Nam Hàn, Philippines, Đài Loan. Những quốc gia nầy là những vị trí tấn công hoả tiễn vào một mục tiêu cố định là Trung Quốc.

Ngoài ra, một vành đai tấn công bao trùm cả nước Tàu, từ Đông Bắc, Đông, Đông Nam và phía Tây của TQ là: Hạm Đội 3 Bắc TBD, căn cứ hỏa tiễn chiến lược Patriot ở Alaska, đảo Hawaii, đảo Guam, 2 căn cứ ở Nhật là Okinawa và quân cảng Yokozuka, Nam Hàn, Đài Loan, Hạm đội 7 TBD và Hạm đội 5 ở Ấn Độ Dương.

Như vậy, từ 10 vị trí tấn công khác nhau, nhưng nhắm vào một mục tiêu là nước Tàu. Đó là lợi thế, vì TC khó có thể cùng một lúc mà phản công một cách có hiệu quả đến 10 vị trí cách xa nhau như thế.

Hậu quả của cuộc chiến là một nước Tàu biến thành bình địa, trở về thời kỳ đồ đá, cho dù phía HK và đồng minh ở thế mạnh hay thế yếu. Mạnh hay yếu là do bị tấn công phủ đầu bất ngờ. Nếu phía HK yếu, thì thiệt hại nặng nề hơn. Nhưng dù sao, nước Mỹ vẫn có lợi thế là ở ngoài xa tầm đạn của hoả tiễn TC, có đủ thì giờ để bắn hạ hoả tiễn trên một đường bay quá dài qua Thái Bình Dương.

Nếu HK yếu, thì 2 hạm đội 7 và 5 có thể bị đánh tan, các nước Nhật, Nam Hàn, Đài Loan có thể bị thiệt hại trầm trọng, nhưng nước Tàu vẫn bị san thành bình địa.

Các lãnh đạo TC đương nhiên là hiểu biết về cái hậu quả nầy, cho nên, có thể rụt rè trong quyết định tự sát, nếu có.

Cộng Sản Việt Nam triệt hạ Pháp Luân Công

Đã có 2 người tập PLC là Vũ Đức Trung và Lê Văn Thành bị nhà nước CSVN bắt giam.

Ngày 9-10-2011, buổi tập sáng chủ nhật của các học viên PLC tại công viên Lê Văn Tám, Sài Gòn, đã bị công an dùng vòi nước giải tán. Công an thường phục, bảo vệ, dân phòng, công an sắc phục bao vây và buộc giải tán. Mọi người vẫn ngồi yên tĩnh công, bị vòi rồng xịt nước, nên phải đứng dậy, và có nhiều người bị mời “về phường làm việc”.

Dư luận cho rằng sứ quán Trung Cộng đã yêu cầu Việt Cộng giải tán PLC, cho đó là một “tà đạo”.

Thật là quái gở, vận khí luyện công, chủ yếu là phương pháp thở mà cũng bị tù, như vậy, có ngày nhà nước CS cấm người dân, không cho thở luôn, và có thể dẫn đến hiện tượng khi gặp công an thì người dân bịt mũi, nín thở, như câu thơ của Cao Bá Quát:

“Ngán thay cái mũi vô duyên

Câu thơ Thi xã, con thuyền Nghệ An”.

Có nghĩa là thúi quá chịu không nổi. Con thuyền Nghệ An chở cá làm nước mắm. Mùi cá chết, thúi vô cùng.

4* Việt Cộng sợ mất đảng

Trung Cộng lo sợ Mỹ nhảy vào phá đám làm tan vỡ mộng làm “Minh chủ võ lâm” rồi thân bại danh liệt, còn VC thì lo sợ bị mất đảng.

Độc tài nào cũng nơm nóp lo sợ cuộc cách mạng dân chủ của nhân dân đập tan chế độ, nhất là hiện nay, các chế độ độc tài kéo nhau tan rả và đe dọa bị tan rả, từ Bắc Phi đến Trung Đông, cho thấy thế kỷ 21 là thời điểm cáo chung của các chế độ độc tài.

4.1. Mầm móng vùng dậy

Những mâu thuẩn đối kháng vẫn âm ỉ phát triển trong xã hội và chờ thời cơ để bùng nổ. Trí thức và thanh niên yêu nước, giáo dân và tín đồ các tôn giáo, dân oan và các phong trào đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền vẫn tồn tại.

Lãnh đạo đảng đang nhức đầu trước sự phản kháng công khai, hợp pháp và đầy sáng tạo của trí thức và thanh niên.

Ngày 16-10-2011, một cuộc “biểu tình câm” rất độc đáo mà người phụ nữ yêu nước Bùi Thị Minh Hằng và các bạn trẻ thực hiện. Đó là họ mặc áo thun, đội nón lá có hàng chữ HS/TS là của VN. Những chiếc áo thun có in hình cái Lưỡi bò bị gạch chéo, để phản đối việc xác định chủ quyền TC trên vùng biển của VN.

Biểu tình câm nhưng đã nói lên nhiều và lớn tiếng về lòng yêu nước kiên cường bất khuất dưới chế độ công an trị của VC. Đó cũng là hành động can đảm đầy thách thức đối với bạo quyền.

Những người biểu tình bị bắt giam chỉ vì cái tự do đơn giản nhất là tự do ăn mặc. Chi Bùi Thị Minh Hằng đã lập được thành tích cụ thể là tố cáo VC đàn áp nhân quyền và làm tay sai cho Trung Cộng.

Theo cái đà nầy, có ngày công an chận xét những người mặc quần đùi, quần lót có in hình lưỡi bò gạch chéo hoặc chữ HS/TS là của VN. Các Vua Hùng, các tuớng Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo mà sống dậy được, chắc có lẻ cũng khóc ròng chịu thua, khi VC đi khám xét quần áo công dân, nhất là phụ nữ.

Sửa đổi Hiến Pháp và làm luật biểu tình

Điều nầy cũng nằm trong những màn lừa bịp để xoa dịu lòng dân, vì lo sợ bị mất quyền lực cai trị, mất đảng.

Ngày 7-9-2011, Ủy Ban Dự Thảo Hiến Pháp cho biết, VN sẽ có HP mới vào cuối năm 2013. Chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng cho biết, những vấn đề cần sửa đổi là để “phù hợp với xu thế của thời đại và phù hợp với tình hình thực tiển của đất nước”.

Tình hình thực tiễn của đất nước là “VN không có nhu cầu đa đảng” và thực tiễn của đất nước là đảng CSVN “hy sinh” nhận lấy vai trò lãnh đạo quốc gia và xã hội.

Ủy Ban soạn thảo gồm 30 người, trong đó 8 người của Bộ Chính Trị là: Nguyễn Sinh Hùng, Lê Hồng Anh, Phùng Quang Thanh, Trần Đại Quang, Tòng Thị Phóng, Nguyễn Xuân Phúc, Tô Huy Rứa và Đinh Thế Huynh.

Cái độc đáo của Ủy Ban là, không phải những luật gia trong cơ quan Lập pháp là Quốc Hội phụ trách soạn thảo, mà là các bộ trưởng Công An, Quốc Phòng, Văn hoá Tuyên truyền và người sắc tộc thiểu số. Tất cả đều là đảng viên. Thật đúng là theo cái nguyên tắc phổ biến trong dân gian, “Đảng chỉ tay, Quốc Hội giơ tay, Mặt Trận Tổ Quốc vổ tay, và nhân dân trắng tay”.

Mặc dù HP mới chưa được ban hành, nhưng căn cứ vào việc đảng soạn thảo, đảng giơ tay biểu quyết nhất trí, mỗi ông cầm một tấm phiếu bằng bàn tay, có in hình Hồ Chí Minh giơ lên, có nghĩa là bác Hồ nhất trí, cho nên chẳng có ai dám cãi lại cả. Như thế, thì điều 4 HP, cho phép đảng CSVN được độc quyền cai trị, khó bị bãi bỏ. Bởi vì, Nguyễn Minh Triết đã cảnh cáo “Bỏ điều 4 HP là tự sát”. Trên đời nầy đâu có ai ngu dại đến nổi phải bỏ một công trình mánh mung biết bao nhiêu năm tham nhũng, mà giờ đây lại ôm đô là mà chết, bao giờ đâu?

Ông Nguyên Văn An, nguyên Chủ tịch QH cho biết: “Hiến pháp năm 1992 đã cướp mất cái quyền lập hiến có ghi trong HP năm 1946. QH hiện nay, vừa lập pháp vừa lập hiến, chẳng khác nào “vừa đá bóng, vừa thổi còi”. Với 90% đảng viên tại QH, trên hình thức là QH biểu quyết thuận, nhưng trên thực tế là đảng quyết định”.

Nhà văn Võ Thị Hảo cho biết: “Trên quốc hiệu VN có 2 chữ Cộng Hoà, xác định thể chế chính trị không độc tài chuyên chế là không có vua hoặc đảng phái nào cả, mà phải là của toàn dân”.

Như thế, rõ ràng là chế độ hiện nay ăn gian và lạm dụng chữ nghĩa để lừa bịp nhân dân.

Làm luật biểu tình

Nguyễn Tấn Dũng đã chị thị cho Bộ Công an soạn luật biểu tình cũng nhằm mục đích lừa gạt để xoa dịu lòng dân mà thôi. Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh đã cam kết với tên Tàu khựa Đái Bỉnh Quốc, là đảng CSVN quyết tâm định hướng dư luận và không để biểu tình tái diễn. Như thế, soạn luật biểu tình là để cho có luật, để người biểu tình chống TC phạm luật thì phải bỏ tù. Lãnh đạo đảng CSVN luôn luôn khẳng định là ở VN không có tù chính trị, không có tù lương tâm, chỉ có những người phạm luật mà thôi. Vì trước đây không có luật biểu tình cho nên giờ đây phải làm cho có đẻ buộc tội người vi phạm.

4.2. Việt Nam gấp rút tăng cường quốc phòng

Việc mua sắm vũ khí để cho dân chúng thấy rằng đảng cũng có quyết tâm chiến đấu với TC để bảo vệ biển, đảo, của quốc gia. Cũng chỉ làm “mà con mắt” nhân dân mà thôi.

Muốn biết quyết tâm của lãnh đạo đảng như thế nào, thì hãy nhìn vào thái độ của họ đối với TC thì rõ.

Trong bài viết trên đài VOA, tựa đề “Sứ quán hay dinh Thái thú” cho thấy cái tinh thần tôi tớ cho TC của lãnh đạo đảng CSVN đã hiện rõ, không thể chối cãi được.

Xin trích như sau:

“Tuy mới nhậm chức có hơn một tháng, (Tân đại sứ Trung Cộng Khổng Huyễn Hựu) đã có vài chục quan chức cấp cao phía Việt Nam đã đến gặp và chào đón đại sứ mới rất nồng nhiệt. Không kể buổi ông Khổng trình quốc thư Chủ tịch nước, chào Tổng bí thư, Thủ tướng, Chủ tịch QH, những quan chức đã đến sứ quán TQ đường Hoàng Diệu được ghi nhận như sau:

Hồ Xuân Sơn, Nguyễn Mạnh Hùng, Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh, Vũ Huy Hoàng, Trung tướng Đặng Văn Hiếu, Nguyễn Thiện Nhân, Vương Đình Huệ, Phạm Bình Minh, Phạm Vũ Luân, Hoàng Bình Quân, Nguyễn Bắc Sơn, Phạm Quang Nghị, Hoàng Tuấn Anh, Tô Huy Rứa, Lê Hồng Anh, Ngô Văn Dụ, Đinh Thế Huynh. Đó là từ Phó thủ tướng đến các Bộ trưởng, Thứ trưởng, UV Bộ Chính Trị, UV TW đảng đến “bệ kiến” vấn an tên Thái thú từ ngày 17-8-2011 đến ngày 4-10-2011. Còn về sau, có lẻ các quan chức cấp thấp hơn. Con mắt của quần chúng cũng tin đời lắm quý vị đó ơi.

Cái thái độ tôi tớ như thế, khiến cho tên GS Long Đạo của TC đã gọi lãnh đạo CSVN là “những con muỗi”. Và báo chí TC đã chửi lãnh đạo đảng ta là “bọn hèn hạ vô liêm sĩ”, “bọn vong ân bội nghĩa’, “đồ oắt con, lõi tì”(GS Vũ Cao Đàm dịch từ tài liệu của TC)

Thái độ như thế, thì chỉ có việc dâng tài nguyên quốc gia cho kẻ cướp, chớ còn khí thế hiên ngang, dũng mãnh gì nữa đâu mà mua súng với đạn?

5* Kết

Tóm lại, do dân tộc chủ nghĩa thúc đẩy, nhằm đánh tan cái mặc cảm bị các cường quốc khinh miệt, sĩ nhục ở thế kỷ trước, ngày nay, TC nuôi tham vọng làm chúa tể thiên hạ, đó là lý do khiến TC phải đối diện với những phản ứng của HK và các nước trong khu vực.

Trung Cộng đang ở tình trạng nan giải, muốn trở thành siêu cường thì phải cướp tài nguyên của các nước khác. Cướp tài nguyên thì bị đánh bồm đầu. Không cướp tài nguyên thì khó trở nên chúa tể thế giới. Vì có ý đồ xấu, nên bị ngăn chận bước đường đi đến siêu cường và hiện tại, dù muốn dù không thì cũng bị HK khống chế.

Ấn Độ cũng trên đà phát triển thành cường quốc thế giới, nhưng đâu có ai thắc mắc hay phản đối, vì phát triển chính đáng và lương thiện.

Việt Cộng cũng đang ở thế khó xử. Nếu dâng tài nguyên cho kẻ cướp thì bị nhân dân phản kháng, có thể lung lay vị trí cai trị của đảng, nói chung là mất đảng. Nếu không dâng tài sản quốc gia cho giặc, thì bị TC trừng trị, vì VC đã bị cấy bùa sinh tử, và đang nằm trong lòng bàn tay của TC.

Những chiêu bài mị dân, lừa bịp của đảng CSVN không còn tác dụng nữa, vì trí thức Hà Nội đã sống dưới chế độ CS 60 năm, cho nên ở trong chăn, mới biết chăn có rận, không phải một con, mà lại có tới 14 con. Trương Tấn Sang phát biểu, một con sâu làm rầu nồi canh, mà bây giờ có cả một đàn sâu hàng trăm con ở TW đảng, thì nồi canh của dân tộc trở nên thúi hoắc, ăn vào chết liền.

Trúc Giang

No comments:

Post a Comment