Wednesday, September 30, 2020

Những người lao động không giấy tờ làm việc cho Trump, đã đóng thuế nhiều hơn ông ta đóng

 Không chỉ riêng họ – Những người nhập cư không giấy tờ phải trả 11,7 tỷ đô la tiền thuế hàng năm

Những người nhập cư không giấy tờ phải trả 11,74 tỉ Mỹ kim hàng năm

Sau các tiết lộ tung ra đêm qua về các khoản thuế của Donald Trump, một trong những người nhập cư không có giấy tờ do ông Trump thuê trước đây đã bị ông ta bóc lột, lên Twitter công bố các khoản thuế mà chính cô ấy đã nộp và thực tế là, những người lao động không có giấy tờ do ông Trump thuê mướn, đã trả nhiều tiền thuế hơn ông ta.

Sandra Diaz là người không có giấy tờ khi làm việc cho Trump. Cô đã đăng một bức ảnh trên Twitter, công bố mẫu W2 của cô, về một trong những năm cô làm việc [cho ông Trump] tại Bedminster và viết như sau:

Mẫu W-2 của cô Sandra Diaz, làm việc cho Trump năm 2010, cho thấy cô đã trả 18.588,12 đô tiền thuế

Khi tôi là một người nhập cư không có giấy tờ, làm việc cho Trump, tôi đã trả nhiều thuế hơn trong một hoặc hai tháng, so với số tiền mà ông ta trả trong một năm… Tất cả các đồng nghiệp không có giấy tờ của tôi từng làm việc cho Trump đều phải trả thuế và an sinh xã hội mà không được hưởng quyền lợi nào. Điều đó cũng ổn. Nhưng điều không ổn là, ông chủ của chúng tôi, Donald Trump, chỉ trả tiền thuế có 750 đô la một năm …”

Không chỉ những người không có giấy tờ làm việc cho Trump phải trả thuế nhiều hơn ông ta [mà hầu hết những người nhập cư lậu đều phải trả rất nhiều thuế]. Viện Thuế và Chính sách Kinh tế (ITEP) ước tính, trong một báo cáo năm 2017 rằng, những người nhập cư không có giấy tờ phải trả 11,7 tỷ đô la tiền thuế hàng năm. Hãy đọc bài viết hùng hồn trên trang Vox.com của Juan Escalante, một nhà hoạt động Dreamer hàng đầu và là cựu đồng sự của America’s Voice, để có thêm một cái nhìn khác về những người nhập cư không có giấy tờ và thuế vụ.

Theo Frank Sharry, Giám đốc Điều hành của America’s Voice:

Là một nhà tuyển dụng, Donald Trump đã dành nhiều năm để bóc lột những người rõ ràng sẵn sàng chơi đúng luật hơn ông ta. Là một chính trị gia, thương hiệu của ông được xây dựng dựa trên việc tấn công những người nhập cư, là những kẻ ăn bám và trộm cắp. Nhưng rõ ràng, Trump đang có kế hoạch.

Đó không chỉ là lời nhắc nhở về hành vi đạo đức giả của Trump, mà còn về những đóng góp và cam kết của người nhập cư cho một quốc gia từ chối cho họ quyền công dân đầy đủ. Điều này đặc biệt đúng trong thời đại dịch này, khi những người lao động nhập cư phải chịu một cái giá khủng khiếp một cách không cân xứng, họ làm việc như những ‘công nhân thiết yếu’, trong khi vẫn giữ cho đất nước chúng ta hoạt động.

Những người nhập cư không có giấy tờ – thậm chí là công dân Hoa Kỳ trong gia đình của họ – đã bị cắt một cách có hệ thống, khỏi các chương trình chăm sóc sức khỏe và phục hồi kinh tế, đã được thông qua để giải quyết cuộc khủng hoảng COVID-19, mà họ đang làm rất nhiều việc để giải quyết công việc, thuế má và sự hy sinh của họ.

Người dân Mỹ ngày càng nhận ra sự thật. Các cuộc tấn công của Trump vào người nhập cư đã buộc người Mỹ phải lựa chọn. Chúng ta phải lựa chọn. Chúng ta đại diện cho một nước Mỹ chào đón người nhập cư và chính thức công nhận những người không có giấy tờ là những người Mỹ đóng thuế, đóng góp cho nước Mỹ như họ đã đóng thuế và đóng góp.America’s Voice

Dịch giả: Trúc Lam

Tranh luận Trump và Biden: Nỗi xấu hổ của nước Mỹ

 

Cuộc tranh luận đầu tiên giữa Donald Trump (T) và Joe Biden, tại Cleveland, bang Ohio, Hoa Kỳ, ngày 29/09/2020. Nguồn: Patrick Semansky/ AP

Nếu thăm dò công bằng (Cộng Hòa, Dân Chủ, ba phải) thì Joe Biden thắng, hỏi Cộng Hòa sẽ nói Trump, hỏi Dân Chủ sẽ nói Biden. Dù thế nào, kết quả không ảnh hưởng nhiều tới phiếu bầu.

Về truyền thông, người dẫn Chris Wallace thất bại vì đã để cuộc cãi vã vượt tầm kiểm soát dù ông rất sắc sảo.

Hoàn cầu Thời báo chạy tít “Sự hỗn loạn trong giới lãnh đạo chính trị Hoa Kỳ” trong khi CNN chạy tít “China was the winner, democracy was the loser – Trung Quốc thắng, nền dân chủ thất bại”

Theo cá nhân tôi, kết quả cuộc tranh luận này là nỗi xấu hổ của nước Mỹ. Period.

Đương kim Tổng thống dùng lời lẽ tấn công cá nhân, phỉ báng đối thủ, nói toàn điều dối trá và chuyên ngắt lời, một thủ thuật bẩn mà ông hay dùng hàng ngày, giờ thể hiện rõ trong 90 phút tranh luận.

Bị dồn vào chân tường, Biden cũng công kích Trump bằng những ngôn từ gay gắt như gọi ông là “gã hề”, “tổng thống tệ nhất” và “cún con của Putin”. Có lúc phải nói với Trump “Will you shut up, man?” nếu dịch nghĩa xấu là ông có câm họng đi không?

“Will you shut up, man” sẽ là tít của nhiều bài báo câu views. BBC đã thống kê, trong 90 phút, có tới 73 lần ngắt lời.

Chris Wallace, nhà báo đầy kinh nghiệm của Fox News, rất vất vả điều hành. Ông nhắc “Tổng thống, ngài có thể nói bất cứ điều gì mình muốn. Nhưng tôi nghĩ sẽ tốt cho đất nước hơn nếu chúng ta để cho hai người đều có cơ hội phát biểu mà không bị ngắt lời. Tôi kêu gọi ông làm điều đó”.

Khi Trump phân bua rằng Biden đã ngắt lời nhiều hơn mình, Wallace nói thêm: “Thành thật mà nói, ông (Trump) ngắt lời nhiều hơn ông ấy”.

Biden nói gì là Trump lèm bèm cốt át lời người khác như ông vẫn thường làm khi họp báo, vẻ mặt điên điên, đe dọa đối phương.

Những gì đọng lại trong cử tri Mỹ và người xem khắp thế giới không phải tầm nhìn, chiến lược của nước Mỹ trong 4 năm tới mà người ta nhớ những cụm từ “kẻ ngu”, “đần độn”, “câm mồm” từ chính trị gia, tỷ phú Hoa Kỳ, trong vai lãnh đạo thế giới.

Trước cuộc tranh luận vài ngày, New York Times đưa tin, Trump chỉ đóng 750$ thuế lợi tức liên bang năm 2016 năm ông tranh cử tổng thống Mỹ và cho 2017, năm đầu tiên tại Nhà Trắng. Báo chí gọi tin này đã lột truồng tỷ phú, xóa đi hình ảnh TT Mỹ nhận lương năm 1$.

Cuộc tranh luận này cho cả thế giới biết ai không mặc quần, còn nước Mỹ thì xấu hổ.

Chợt nghĩ câu kết của Joe Biden “No more four years of lies – Không để 4 năm nói dối tiếp diễn” là hy vọng của không ít người trên trái đất.

Hiệu Minh

Tranh luận tổng thống: Ai thắng, ai thua?

 

Hình ảnh tranh luận đêm quan giữa hai ứng viên Trump – Biden. Nguồn: SAUL LOEB / AFP

Nếu nước Mỹ còn sót lại chút danh dự, thanh danh và quyền lực rệu rã nào đó của một quốc gia từng được xem là siêu cường số một trong mắt thế giới, thì cuộc tranh luận tổng thống đầu tiên giữa tổng thống Donald Trump và cựu phó tổng thống Joe Biden đêm thứ Ba vừa qua, đã giật sập tất cả. Có thể là nụ cười hả hê, thương hại hay bỡn cợt về nước Mỹ; còn với người dân Mỹ, nó là một sự xấu hổ cho những ai còn chút lương tri và lý trí để đánh giá và nhìn nhận.

Gần bốn năm qua, tổng thống Donald Trump đã cho thế giới và người dân Mỹ thấy được nhân cách một người đứng đầu quốc gia như thế nào. Nhưng chân dung của một tổng thống trong vai người tranh luận đêm qua đã phô bày tất cả hiện trạng nước Mỹ: Hỗn loạn, thô bạo, bất chấp luật lệ và đầy dối trá.

Ba phần tư người theo dõi cuộc tranh luận cho biết, họ xem để biết ứng viên mà mình ủng hộ sẽ tranh luận thế nào và chỉ 6% cho biết, họ theo dõi cuộc tranh luận để quyết định lá phiếu còn phân vân do dự của mình, theo một thăm dò của CBS. Dù với lý do gì, có lẽ cũng ít ai ngờ được họ sẽ phải chứng kiến một cuộc tranh luận tổng thống chưa bao giờ tệ hại và tạo ra nhiều trạng thái cảm xúc cho người xem đến vậy.

Người dân mong đợi, ít ra trước mặt công chúng và tất nhiên cả thế giới, cuộc tranh luận giữa một tổng thống và người có khả năng trở thành tổng thống Hiệp Chúng quốc Hoa Kỳ sắp tới, sẽ biện luận các vấn đề quốc gia trong tư cách và phong cách những người đứng đầu quốc gia, nhưng họ đã thất vọng. Bởi cuộc tranh luận đã trở thành cuộc tranh cãi nảy lửa, tấn công, cắt lời, mạt sát không nhân nhượng ngay từ những phút đầu tiên.

Và những ai theo dõi cuộc tranh luận ắt cũng thấy được: Donald Trump là người đã cố tình đưa cuộc tranh luận vào sự hỗn loạn này. Như chính ông đã đưa nước Mỹ đến tình trạng báo động hiện nay.

Chris Wallace, ký giả kỳ cựu của Fox News cho biết trước cuộc tranh luận rằng, ông sẽ cố là một điều hợp viên “vô hình” trong vai trò dẫn dắt cuộc tranh luận để người xem chỉ nghe và thấy rõ chân dung của hai ứng viên. Nhưng Wallace không thể làm người vô hình, ông đã phải vất vả cắt lời Trump, nhắc nhở luật lệ cuộc tranh luận đã được cả hai ban tranh cử đồng ý. Rồi lại tái nhắc nhở. Suốt gần 100 phút đồng hồ.

Bởi Trump liên tục phá luật, cắt lời Biden, cắt lời người điều hợp, chưa đợi đối phương kết thúc hai phút trình bày của mình. Hơn 70 lần, theo các đài truyền hình thống kê. Ngay từ đầu và tái diễn nhiều lần đến độ Wallace phải lặp lại đôi lần: “Thưa tổng thống, tôi là người điều hợp, xin ngài để tôi hỏi rồi hẳn trả lời“. Và cũng chính Trump cũng tự nhận ra khi nói rằng: “Tôi đến đây để tranh luận với anh ta (Biden) chứ không phải với ông“, để tự ngừng việc muốn tranh luận cả với điều hợp viên.

Có thể là sự hung dữ, lỗ mãng thường lệ hay bởi vì là một “chiến binh”, như lời con trai ông là Eric Trump giải thích về thái độ cha mình ngay sau cuộc tranh luận, là điều đang được người ủng hộ Trump tung hê, thích thú ngoài kia. Nhưng cũng có thể đó là chiến thuật đầy tính toán nhằm cắt ngang mạch suy nghĩ của Biden, đặc biệt với những điều quan trọng mà Biden đang hay muốn trình bày nhằm lái sang chuyện khác khi bị hỏi về những điều Trump muốn né tránh.

Chính vì vậy người xem dường như chẳng nghe được gì nhiều, những thông tin, chính sách, đường hướng, giải pháp cho cuộc khủng hoảng quốc gia, từ chủ đề Tối cao Pháp viện, đại dịch Covid-19, khủng hoảng kinh tế, sự bất ổn xã hội… Bởi những điều Trump nói là lặp lại những lời đầy dối trá mà người dân đã biết, đã từng nghe ông bao biện. Và Biden thì không có cơ hội để trình bày trọn vẹn những điều cần nói, do thái độ này của Trump.

Câu chuyện thời sự về hồ sơ thuế thu nhập mà báo New York Times công bố cuối tuần qua được nhiều người mong đợi câu trả lời từ Trump, cũng đã được Chris Wallace đặt ra. Không trả lời thẳng câu hỏi của Wallace và cũng không lên án New York Times là “fake news” như thường lệ, Trump lập lờ rằng, ông ta có đóng “hàng triệu đô la”.

Rồi Trump nói thêm: “Đó là (theo) luật lệ thuế vụ. Tôi không muốn trả thuế. Trước khi ở vị trí này, tôi là chủ tư nhân, là người kinh doanh tư nhân. Như mọi người tư nhân khác, trừ khi là đồ ngu, còn thì họ cứ làm theo luật mà thôi. Và nó là vậy“.

Vâng! Chính Trump đã một lần nữa tự thú nhận trước người dân, chỉ có “kẻ ngu” mới không lách luật, né thuế trong vai trò người đứng đầu quốc gia đang hô hào “luật pháp và trật tự”. Nó cho lý do để những kẻ ngoài kia hãnh diện về sự gian manh, tham lam của mình.

Nhưng hơn hết, Trump né tránh khi được hỏi về việc có sẵn sàng lên án những nhóm da trắng tối thượng cực hữu hay không, cũng như không cam kết sẽ chuyển giao quyền lực trong ôn hòa nếu thua cuộc. Bị Joe Biden thách thức lên án “Proud Boys”, một nhóm bị xem là nhóm thù hận, đã gây ra các cuộc đụng độ với người biểu tình tại Porland thì Trump chỉ nói “Proud Boys, lui lại và phòng bị” (Stand back and stand by). Nếu hiểu theo ngôn ngữ “chiến binh” của Trump thì đó là lời hiệu triệu “lui binh và trực chiến”.

Trực chiến sẵn sàng bảo vệ tổng thống và những người da trắng mang tinh thần thượng đẳng, kỳ thị và bài ngoại? Nó là cơ hội cho những kẻ da màu đang còn ủng hộ Trump thấy được họ không thuộc con thuyền của những kẻ thượng đẳng muốn tấn công bất cứ màu da nào khác mình. Nếu như họ còn đôi chút lý trí hay cảm nhận thông thường để hiểu và nhận biết điều này.

Dù điềm tĩnh và mạch lạc, đôi lúc sự tấn công của Trump cũng có làm Biden mất tự chủ, cuốn vào cảm xúc, như khi ông đang giận dữ nói về việc Trump sỉ nhục quân đội, rồi xúc động nhắc về người con trai đã qua đời cũng từng tham gia quân đội của mình. Và ông bị Trump lái sang tấn công cá nhân Hunter Biden, con trai ông để né câu chuyện.

Nhưng điều này cũng là cơ hội để Biden vô tình chứng tỏ tư chất một người lãnh đạo. Một cách chân thật và rất người. Như lòng thương cảm, sẻ chia đến những gia đình đã mất mát người thân vì Covid-19, không còn cơ hội hiện diện trong bữa cơm gia đình mà ông bày tỏ trước đó. Như cảnh vợ chồng ông ôm nhau đầy xúc động sau cuộc tranh luận.

Nhìn thẳng như bộc bạch cùng người dân đang theo dõi, ông nói: “Con trai tôi như nhiều người ngoài kia đã có vấn đề nghiện ngập và đã vượt qua, đã sửa chữa, đã giải quyết. Tôi hãnh diện về con trai tôi”. Nhìn nhận vấn đề một cách thắng thắn và thành thật, không bao biện né tránh trước vấn đề. Nó là một phẩm cách đáng quý của bất cứ ai, không chỉ với người lãnh đạo. Điều mà Trump không có được qua việc đối phó và né tránh trách nhiệm trước đại dịch Covid-19 vừa qua.

Nếu Joe Biden nhìn thẳng vào ống kính truyền hình như đang nói chuyện với quốc dân, đồng bào thì Donald Trump hầu như chỉ nhìn về Biden và người điều hợp để tranh cãi. Nó cho thấy phẩm cách của một trong hai người sẽ dẫn dắt quốc gia: Biden nhắm đến quốc gia và người dân còn Trump chỉ muốn làm người chiến thắng cho riêng mình. Và đó là Donald Trump.

Vậy rốt cuộc ai đã thắng trong cuộc tranh luận đầu tiên này?

Cả hai phe binh – chống đều cho rằng ứng viên mà mình ủng hộ đã giành chiến thắng. Nó nằm sẵn trong đầu mỗi người từ cả trước khi cuộc tranh luận diễn ra đêm qua. Kiểu như hồi 2008, ban tranh cử đảng Cộng Hòa đã vô tình tung ra clip ứng viên của mình đã thắng cuộc ngay trước khi cuộc tranh luận diễn ra trong một tai nạn bất cẩn đầy xấu hổ.

Nhận xét từ các hãng truyền thông cùng thăm dò người theo dõi cho biết, Joe Biden đã thắng. Nhưng điều này không quan trọng, bởi cuộc tranh luận này đã cho thấy rõ ràng rằng, nước Mỹ đã thua. Thua nặng nề và sâu đậm khi có một tổng thống như Donald Trump trong bốn năm qua. Và chắn chắn nó sẽ kết liễu thời đại vàng son của một đế chế, nếu Donald Trump tái đắc cử thêm bốn năm.Nhã Duy

Michael Cohen nói, Trump ‘nên bị ở tù 360 năm’ sau khi hồ sơ thuế bị tiết lộ

 Lời người dịch: Michael Cohen là luật sư riêng của ông Trump suốt 12 năm, từ năm 2006-2018. Cohen bị kết án 3 năm tù vì liên quan tới chuyện giúp ông Trump ém nhẹm các vụ bê bối tình dục với cô Stormy Daniels, diễn viên phim khiêu dâm, bằng cách trả cho cô $130.000 để bịt miệng cô ta và trả cho cô Karen McDougal, một người mẫu Playboy khác, $150.000 để mua câu chuyện của cô với ông Trump, ngay trước kỳ bầu cử tổng thống năm 2016.

Để hợp thức hóa số tiền gần 300.000 đô la trả cho hai cô gái nói trên, Cohen phải khai báo gian dối trong sổ sách, liên quan tới thuế má và dính dáng đến quỹ tranh cử của ông Trump. Ông Cohen bị kết án ba năm tù giam, do đã đứng ra giúp ông Trump.

Dù giúp Trump để rồi phải lãnh án ba năm tù, nhưng nhân vật chính là Donald Trump không bị gì, cho nên Michael Cohen rất cay cú. Khi hồ sơ thuế của Trump bị tiết lộ, Cohen nói rằng, nếu ông phải ở tù 36 tháng, thì Trump phải ở tù tới 360 năm. Sau đây là bản dịch:

Michael Cohen, cựu luật sư riêng của Trump, đã phải ngồi tù vì giúp Trump. Nguồn: EDUARDO MUNOZ ALVAREZ/ AFP/ Getty Images

***

Michael Cohen, luật sư cũ của Donald Trump nói rằng, tổng thống “phải ở tù 360 năm” vì trốn thuế, theo sau những xác nhận được The New York Times công bố hồ sơ khai thuế của tổng thống.

Luật sư bị bãi nhiệm đã không ngần ngại bình luận về câu chuyện đăng trên báo New York Times hôm Chủ nhật, trong đó cáo buộc rằng, Tổng thống Trump đã trả 750 đô la thuế thu nhập liên bang trong năm 2016 và 2017. Báo New York Times đã không công bố các tài liệu làm cơ sở cho báo cáo của mình để bảo vệ các nguồn tin, và thông tin chưa được chứng thực một cách độc lập.

Nói với MSNBC qua điện thoại, Cohen cho biết: “Tôi cũng muốn nói rằng trong năm 2016 và 2017, trong khi ông ta trả thuế 750 đô la, tôi đã trả hơn 3 triệu đô la tiền thuế cho sở thuế IRS và điều đó có thể kiểm chứng được.

Cho nên, nếu tôi phải  tù 36 tháng vì tội trốn thuế, mà lẽ ra phải là sự bỏ sót về thuế, thì Donald Trump sẽ phải bị ở tù 360 năm, dựa trên các con số“.

Cohen đã tweet lúc tối Chủ nhật với một đoạn trong cuốn sách mới của ông, “Không trung thành: Hồi ký của Michael Cohen”, trong đó tổng thống bị cáo buộc khoe khoang về việc IRS đã “ngu ngốc” như thế nào khi hoàn thuế cho ông ta: “Mọi thứ tôi đã nói về Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump đã được chứng minh 100% là thật“, cựu luật sư cho biết.

Đoạn đó trong cuốn hồi ký của ông nói rằng, Cohen nhớ lại khi ngồi trong văn phòng của Trump khi tổng thống “kinh ngạc nhưng vui mừng” khi nhận được tấm ngân phiếu hoàn thuế trị giá 10 triệu đô la.

Theo Cohen, Trump nói rằng: “Cậu thấy Sở Thuế ngu bỏ mẹ chưa? Ai đời trả lại cho tôi 10 triệu đô con mẹ nó tiền thuế. Quả là ngu tận mạng!” (Nguyên văn: “Can you believe how f****** stupid the IRS is? Who would give me a refund of ten f****** million dollars? They are so stupid!“)

Hôm Chủ nhật, báo New York Times đã công bố một báo cáo mở rộng về các bản khai thuế của tổng thống, mà Trump đã từ chối công bố công khai, thậm chí còn đấu tranh với Tối cao Pháp viện ngăn ông không được làm như thế.

Các hồ sơ mà báo New York Times nhìn thấy, cáo buộc rằng, từ năm 2016 trở về trước, có 10 trong số 15 năm, tổng thống đã không phải trả bất kỳ khoản thuế thu nhập liên bang nào, “phần lớn là do ông ta báo cáo lỗ lã nhiều hơn số tiền mà ông ta kiếm được“.

Trump vẫn đang bị IRS điều tra về khoản tiền hoàn thuế 72,9 triệu đô la cho ông hồi năm 2010 có hợp pháp hay không, theo báo New York Times. Nếu thua vụ đó, ông ta sẽ phải trả cho sở thuế 100 triệu đô la.

Cohen đã làm việc với tư cách là luật sư riêng của Trump từ năm 2006 đến năm 2018 và là Phó chủ tịch tài chính của Ủy ban Quốc gia Đảng Cộng hòa từ năm 2017 đến năm 2018.

Ông hiện đang thụ án ba năm tù ở nhà tù liên bang, đang bị quản chế tại nhà vì các tội danh liên quan đến vi phạm tài chính của chiến dịch, trốn thuế và nói dối Quốc hội. Ông được phép thụ án tại nhà, do đại dịch virus corona.

Đầu tháng này, trong một cuộc phỏng vấn với đài CNN, Cohen nói rằng, Trump lo sợ hồ sơ khai thuế của ông ta bị công bố công khai, vì lo ngại rằng điều này có thể dẫn đến các hình phạt tài chính và thậm chí có thể thấy ông ta gian lận thuế.

Nỗi sợ hãi lớn nhất của ông ta là, nếu hồ sơ khai thuế đó được công bố, sẽ có một loạt kế toán viên và kế toán pháp y mở tung nó ra và ông ta sẽ phải nhận một hóa đơn thuế khổng lồ, các hình phạt, số tiền phạt và thậm chí có thể bị tội gian lận thuế“, cựu luật sư nêu rõ.

Newsweek

Tác giả: Ana de Liz

Dịch giả: Dương Lệ Chi

Hồ sơ thuế của Trump 1

 

Lời Người Dịch: Hồ sơ thuế của tổng thống Donald Trump là một đề tài nổi trội từ nhiều năm nay, nổi cộm nhất là từ năm 2015 khi ông cho biết ý định sẽ ra tranh cử năm 2016. Trong suốt thời gian 5 năm qua, từ quốc hội liên bang cho đến các viên chức công tố của tiểu bang New York (nơi Donald Trump là một cư dân thâm niên, cho đến ngày 1/11/2019, ông chọn Florida làm quê hương mới) tìm mọi cách để có được các hồ sơ này, nhưng phần lớn đều thất bại vì những rào cản pháp lý mà các luật sư của tổng thống viện dẫn, hầu giữ kín những bí mật về tài chính của thân chủ.

Khi được hỏi lý do tại sao không công bố hồ sơ thuế của mình như tất cả các vị tổng thống tiền nhiệm đã làm trước khi ra tranh cử, Donadl Trump trả lời, rằng hồ sơ thuế của mình đang bị sở thuế (IRS) truy vấn (audit) nên không thể đưa chúng ra công chúng được. Nhưng sở thuế Hoa Kỳ xác nhận, việc họ audit hồ sơ thuế một người không hề cản trở người ấy bạch hóa hồ sơ thuế của mình. Tháng 5 năm 2019, Hạ viện Hoa Kỳ yêu cầu sở thuế cung cấp hồ sơ thuế của tổng thống, nhưng Trump đã ra lệnh cho bộ trưởng Ngân Khố Mnuchin không cho phép sở thuế làm việc này với lý do yêu cầu của quốc hội “thiếu mục đích có tính cách pháp lý”.

Nhiều bản phân tích kết luận rằng, hẳn Donald Trump phải có điều gì giấu giếm nên mới cố tìm mọi cách để ngăn không cho chúng được bạch hóa. Ở Mỹ, thuế là thứ mà một người phải sống với nó cho đến ngày nhắm mắt, nên ai cũng phải đóng thuế và khai thuế hàng năm, vừa để làm nhiệm vụ một công dân, vừa để hưởng những phúc lợi xã hội mà mức thu nhập (thấp) của mình có thể được nhận hưởng. Và khi cần, vẫn phải gởi bản khai thuế của mình đến các cơ quan chức năng theo yêu cầu. Vì thế, sự khăng khăng của Donald Trump khiến nhiều người nghi ngờ sự trung thực của một trong những tỉ phú ầm ĩ nhất nước Mỹ.

Trong tình hình như vậy, báo chí dòng chính của nước Mỹ không thể bỏ qua, nhất là với một tờ báo có chiều dày lịch sử và uy tín như tờ New York Times. Tháng 10/2018, nhóm phóng viên tài chính của họ đã tiết lộ một số bí mật về thực trạng thuế của Trump với nguồn cung cấp được giữ kín như thường lệ (Cuối tháng 7/2020, Mary Trump – người cháu ruột gọi Donald Trump bằng chú – đã xuất bản quyển hồi ký “Too Much and Never Enough”, tiết lộ, chính bà là người đã cung cấp cho tờ New York Times tài liệu thuế nói trên). Tiết lộ của báo New York Times cho thấy một chút đầu mối biện minh cho sự nghi ngờ của giới thạo việc.

Ngày 27 tháng 9 năm 2020, với nguồn cung cấp vẫn còn được giữ kín (như thường lệ), nhóm phóng viên của New York Times công bố một bản điều tra cho biết, họ hiện nắm trong tay hầu như toàn bộ hồ sơ khai thuế của Donald Trump trong khoảng thời gian gần hai thập kỷ, bản điều tra mang tên: The President’s Taxes.

Đây là một tài liệu nhiều người mong được xem, không chỉ riêng những đối thủ chính trị của Trump, giới ký giả, các bình luận gia mà tất nhiên, những cử tri sẽ góp tiếng nói của mình trong kỳ bầu cử ngày 3 tháng 11 sắp tới. Họ cần biết để hỗ trợ cho quyết định lá phiếu của mình. Bản điều tra có những chi tiết khá bất ngờ (kể cả với giới thạo việc, các ký giả) về tình trạng tài chính của vị tổng thống được xem là giàu có nhất trong lịch sử 45 đời tổng thống của nướcMỹ.

Vì nội dung của bản điều tra có nhiều chi tiết rất chuyên môn trong lĩnh vực thuế má và tài chính, lẽ dĩ nhiên kèm theo đó là những thuật ngữ khá xa lạ với người đọc bình thường, cộng thêm với bộ luật thuế của nước Mỹ khá phức tạp, nên bản chuyển ngữ tiếng Việt sẽ phải uyển chuyển, không thể dựa cứng ngắc vào nguyên tác Anh ngữ, để người đọc tiếng Việt bình thường dễ lĩnh hội.

Kinh nghiệm nhiều năm làm việc cho hãng thuế Mỹ H&R BLOCK với nhiệm vụ một Tax Advisor (Level 2), phải giải thích cho thân chủ những thắc mắc về thuế của họ, chúng tôi nhận ra rằng, ngay đối với một người Mỹ bình thường cũng không dễ dàng hiểu được chính xác những khái niệm về thuế được áp dụng vào tình hình tài chính của chính họ, nói gì đến nội dung một bản điều tra về những phức tạp trong hồ sơ khai thuế của một thương nhân làm chủ cả trăm cơ sở kinh doanh thương mại như Donald Trump.

Nhưng với một số thuật ngữ quen thuộc như “Audit”, “Credit”, “Refund” chúng tôi sẽ luôn luôn kèm theo tiếng Anh trong ngoặc đơn, vì với những trường hợp như vậy, chữ tiếng Anh lại dễ hiểu hơn là dịch sang tiếng Việt (cho người Mỹ gốc Việt).

Bài điều tra của tờ New York Times khá dài, chúng tôi sẽ chia ra làm nhiều kỳ gởi đến độc giả. Mục đích của công việc chúng tôi làm không có gì khác hơn, ngoài việc cung cấp cho độc giả Việt Nam những thông tin cần biết (nếu quan tâm) về một nhân vật gây khá nhiều tranh cãi trong cộng đồng người Việt, trong nước cũng như hải ngoại. Người đọc ủng hộ TT Trump, nếu tạm gác qua một bên chính kiến của mình, cũng có thể biết được nhiều điều cần biết, nên biết, qua loạt bài điều tra này. Trong trường hợp có người vẫn khư khư cho rằng New York Times là một tờ báo “thổ tả”, là bọn “fake news” thì cũng là quyền biểu đạt ý kiến của mỗi người, chúng tôi xin không có ý kiến. Chỉ xin đừng buộc tội chúng tôi tội “nối giáo cho giặc”, “phản bội người Việt Quốc Gia” v.v…

Mong được chia sẻ trong tinh thần cởi mở, phóng khoáng của những người biết đọc, biết viết, và nhất là biết suy tưởng.

Ngày 28 tháng 9 năm 2020

T.Vấn

***

Báo New York Times đã nắm được trong tay hồ sơ thuế của Donald Trump giai đoạn suốt hơn hai thập niên vừa qua, với nội dung cho thấy những khó khăn mà ông phải đối phó trong việc sở hữu các tài sản hiện có, việc ông sử dụng những khoản khấu trừ khổng lồ với mục đích làm giảm bớt thu nhập phải trả thuế, việc ông đang vất vả với những truy vấn của sở thuế (audits) về hồ sơ khai thuế của mình trong nhiều năm, cùng với những khoản nợ lên tới hàng trăm triệu đang sắp sửa đáo hạn.

Bài Một – Tổng quát

Năm Donald Trump thắng cử tổng thống (2016), ông chỉ trả có $750 thuế lợi tức liên bang (Federal Income Tax). Năm sau (2017), năm đầu tiên cư ngụ tại tòa Bạch Ốc, ông cũng chỉ trả $750 thuế lợi tức liên bang.

Song song với việc phát động chiến dịch tái tranh cử (mà kết quả các cuộc thăm dò cho thấy ông đang gặp nguy cơ thất cử), vị tổng thống Hoa Kỳ đương nhiệm còn phải chịu những áp lực nặng nề về tình hình tài chính tồi tệ của cá nhân, bủa vây bởi những lỗ lã, những món nợ hàng trăm triệu đang tới kỳ đáo hạn mà chính ông đã đem tên tuổi mình ra cam kết thanh toán.

Đó là chưa kể đến việc ông phải trả lời những cật vấn của sở thuế (IRS – Internal Revenue Service) từ hơn 10 năm nay, liên quan đến tính hợp pháp của các hồ sơ thuế mà ông khai báo và đã nhận về tổng số $72.9 triệu tiền refund. Khoản tiền trả lại này có được do bởi ông khai trong hồ sơ thuế là các công việc kinh doanh của mình đã bị lỗ lã trầm trọng. Nếu các cuộc truy vấn của sở thuế kết luận rằng, Donald Trump đã man khai nhằm trốn thuế, thì khoản tiền ông phải trả lại sẽ lên đến hàng trăm triệu (bao gồm số tiền 72.9 triệu đã nhận về và các khoản tiền phạt, lẫn tiền lời phát sinh từ số 72.9 triệu nói trên).

Những hồ sơ thuế cá nhân mà Donald Trump từ bấy lâu nay cố tìm mọi cách che giấu đã tiết lộ một nội dung, về cơ bản, hoàn toàn khác hẳn với những gì ông tuyên bố trước công chúng về tình hình kinh doanh và tài sản của mình. Những bản khai thuế mà Donald Trump gởi đến sở thuế bộc lộ bộ mặt thật của một thương gia thu về hàng trăm triệu mỗi năm, qua các họat động kinh doanh của mình, nhưng khi khai thuế lại sử dụng mọi phương cách để chứng minh mình bị lỗ lã triền miên, hầu tránh không phải trả thuế cho lợi tức mình kiếm được.

Giờ đây, với những gánh nặng tài chính nặng trĩu trên vai, những dữ liệu thực tế cho thấy, vị tổng thống của chúng ta ngày càng bị lệ thuộc vào việc tìm lợi tức từ những họat động kinh doanh, vốn tự bản chất, đặt ông ở vị trí có tiềm năng đối nghịch trực tiếp với những nhiệm vụ của một tổng thống mà ông đang đảm nhiệm.

Tờ New York Times đã nắm được trong tay hồ sơ thuế của Donald Trump trải dài suốt hơn hai thập niên vừa qua cùng với những dữ liệu liên quan đến hàng trăm công ty lớn nhỏ nằm trong quỹ đạo kinh doanh của ông, cùng với những chi tiết tài chính trong thời gian hai năm đầu tiên ông nắm quyền. Trong số này, sẽ không bao gồm những chi tiết của hai năm 2018 và 2019. Lọat bài điều tra này trình bày tổng quát những gì nhóm phóng viên tìm thấy được. Trong những tuần kế tiếp, nhiều kết quả điều tra khác sẽ tiếp tục được công bố.

Những hồ sơ khai thuế của Donald Trump, theo các tài liệu lưu trữ mới đây được nhiều người quan tâm, là một trong vài đối tượng được săn tìm nhất, và cũng được bàn tán suy diễn nhiều nhất. Trong thời gian gần 4 năm qua khi Donald Trump nắm quyền – cùng với hàng thập kỷ không ngừng khoe khoang về mình với công chúng – các ký giả, các công tố viên, các chính trị gia đối lập và kể cả những người theo thuyết âm mưu, đã tìm mọi cách để đào xới những bí ẩn trong thế giới tài chánh của ông, nhưng phần lớn không mấy thành công. Do vậy, ngay từ bản chất, những hồ sơ khai thuế của Donald Trump sẽ có nhiều câu hỏi không thể trả lời được, nhiều câu hỏi có câu trả lời nhưng sẽ không làm thỏa mãn người hỏi.

Những hồ sơ này chỉ gồm những gì Donald Trump khai báo với sở thuế, chứ không phải là kết quả những xem xét từ một cuộc điều tra tài chính độc lập. Thêm nữa, qua những hồ sơ khai thuế này, người ta chỉ biết rằng, Donald Trump sở hữu những tài sản trị giá hàng trăm triệu, chứ không thấy được sự giàu có thực sự của ông và cũng không cho thấy những mối quan hệ trước đây ông đã có với người Nga.

(Còn tiếp)

New York Times

Tác Giả: Russ Buettner, Susanne Craig và Mike McIntire

Dịch Giả: T.Vấn

27-9-2020

Hồ sơ thuế của Trump 2

 Phần 2: Hồ sơ thuế của Tổng Thống

Để hồi đáp bức thư tóm lược nội dung các điểm chính trong bản điều tra của tờ New York Times, Alan Garten, luật sư của tổ hợp Trump đã trả lời rằng “phần lớn, nếu không phải là tất cả, những phát hiện của bài báo đều không chính xác”, đồng thời, Garten yêu cầu được xem những văn kiện mà bài báo căn cứ vào đó để điều tra. Sau khi New York Times từ chối cung cấp cho luật sư Garten các văn kiện mà ông này đòi hỏi với lý do để bảo vệ nguồn cung cấp tin, ông Garten đã trả lời tờ báo nhưng chỉ xoáy trực tiếp vào số tiền thuế mà Donald Trump đã đóng.

Trong bản tuyên bố của mình, ông Garten nói: “Trong suốt thập niên qua, Tổng Thống Trump đã đóng hàng chục triệu đô la tiền thuế cá nhân (personal taxes) cho chính phủ liên bang, kể cả việc đã đóng hàng triệu đô la tiền thuế cá nhân từ khi chính thức loan báo việc tranh cử tổng thống trong năm 2015”.

Tuy nhiên, khi sử dụng thuật ngữ “thuế cá nhân (personal taxes)”, có vẻ như ông Garten muốn gộp tất cả các loại thuế mà ông Trump đã đóng vào cùng với thuế lợi tức (income taxes): Đó là thuế an ninh xã hội (Social Security tax), thuế bảo hiểm y tế khi về hưu và tới tuổi 65 (Medicare tax) và thuế trả cho việc thuê mướn người giúp việc trong nhà.

Ngoài ra, luật sư Garten cũng khẳng định rằng, một phần trong khoản thuế lợi tức mà ông Trump phải đóng được “trả bằng những ưu đãi đặc biệt về thuế cho doanh nghiệp” (paid with tax credits). Đây là một cách đánh lạc hướng, lập lờ con đen trên khái niệm “ưu đãi đặc biệt về thuế cho doanh nghiệp”, vốn được dùng để giảm bớt gánh nặng về thuế lợi tức cho doanh nghiệp, nếu doanh nghiệp trực tiếp tham dự (và đóng góp) cho các họat động trong nhiều lãnh vực đa dạng, chẳng hạn như nỗ lực bảo tồn các di tích lịch sử, góp phần làm giảm thiểu ô nhiễm môi trường v.v…

Những dữ liệu trong hồ sơ khai thuế của Donald Trump mà nhóm phóng viên báo New York Times xem xét, cung cấp một lược đồ tổng quát để dễ dàng nhận ra những đặc điểm chính yếu mà Trump đã sử dụng trong nhiều năm khi báo cáo tình trạng thu nhập của mình với sở thuế: Từ việc khấu trừ vào thu nhập doanh nghiệp những chi phí trả cho luật sư trong một vụ án hình sự (tức trừ đi khoản chi phí này vào thu nhập, khiến thu nhập ít đi, cũng có nghĩa là ông ta sẽ trả thuế ít đi – ND) đến việc khấu trừ chi phí mua một khu nhà giải trí dành cho gia đình đi nghỉ mát vừa tròn đúng số tiền hàng chục triệu đô la TT Trump thu được khi đứng ra tổ chức cuộc thi hoa hậu hoàn vũ năm 2013 ở Moscow (mua nhà để dùng cho mục đích cá nhân không liên can gì đến chi phí trong doanh nghiệp – ND).

Cùng với những văn kiện tài chính liên quan và các hồ sơ khai thuế, những dữ liệu mà nhóm phóng viên New York Times có trong tay, đã cung cấp rất nhiều chi tiết chưa từng được biết tới bên trong đế chế doanh nghiệp của TT Trump. Chúng bộc lộ một sự dối trá, rỗng tuếch và cũng không kém phần ma mãnh, quỷ thuật đằng sau hình ảnh con người tự cho mình là tỉ phú – được đánh bóng nhờ vào chương trình truyền hình “The Apprentice” trên kênh NBC mà ông ta là ngôi sao sáng chói – từ bệ phóng đó đã góp phần đưa Trump đến địa vị chủ nhân tòa Bạch Ốc và hiện nay vẫn còn giúp củng cố lòng trung thành của nhiều người trong nhóm “gà nhà” (base) quyết không bỏ Trump.

Nói một cách chính xác, Donald Trump đã thành công trong việc đóng vai trò một nhà kinh doanh thành đạt hơn là một nhà kinh doanh thành đạt.

Bản điều tra của New York Times cho thấy Trump đã thu được 427.4 triệu đô la từ chương trình truyền hình “The Apprentice” cùng với tiền bán bản quyền khai thác và các hợp đồng bảo trợ khởi nguồn từ vị thế người nổi tiếng (celebrity status) của mình. Ông đã đầu tư phần lớn số tiền đó vào một lọat những lĩnh vực kinh doanh, chủ yếu là xây dựng những sân chơi Golf. Từ đó, những họat động này đã ngốn khá nhiều vốn liếng tiền mặt của ông. Giống hệt như hồi đầu thập niên 1990s, Trump đã kín đáo nhận tiền giúp đỡ của cha mình để tài trợ cho những dự án viễn vông dẫn tới sự sụp đổ thê thảm về tài chính (Từ năm 1991 cho đến năm 2009, doanh nghiệp Trump đã 6 lần khai phá sản vì không đủ khả năng thanh toán nợ nần – ND).

Chương trình truyền hình “The Apprentice” cùng với việc bảo trợ thương mại và các lợi tức khác thu được từ sự nổi tiếng cá nhân (celebrity), đã đem về cho Donald Trump 427.9 triệu đô la. Nguồn: Rob DeLorenzo/Zuma Press

Thật vậy, tình hình tài chính của Trump vào lúc ông ta tuyên bố ý định tranh cử hồi năm 2015 khiến người ta tin rằng ít nhất một phần trong mục tiêu dài hạn của Trump là tìm cách đánh bóng lại khả năng tiếp thị tên tuổi ông ta.

Giữa khi những tranh chấp pháp lý, chính trị trong việc bạch hóa hồ sơ khai thuế của Trump ngày càng trở nên khốc liệt hơn, ông ta có lúc công khai thắc mắc, sao lại có người muốn tìm hiểu những hồ sơ khai thuế cá nhân của mình để làm gì. Năm 2016, Trump tuyên bố với hãng tin AP: “Hồ sơ thuế của tôi chẳng có gì cần biết cả”. Trump cũng mách nước rằng, có rất nhiều thông tin hữu ích cho mọi người trong bản báo cáo tình hình tài chính hàng năm mà ông buộc phải công bố với tư cách là tổng thống – và nhấn mạnh, đó là bằng chứng cho thấy khả năng bậc thầy của ông trong việc phát triển kinh doanh và gặt hái được lợi nhuận vô biên.

Trên thực tế, những bản báo cáo tài chính công khai mà Trump nói đến chỉ đưa ra một nội dung méo mó, đơn giản là vì chúng chỉ nói đến tổng doanh thu mà ông ta nhận được, chứ không phải lợi nhuận (tức thu nhập hay lợi tức có được sau khi trừ đi mọi chi phí liên quan đến kinh doanh – ND). Lấy năm 2018 làm ví dụ. Trump công bố trong bản báo cáo thường niên của mình là năm đó ông ta kiếm được ít nhất là 434.9 triệu đô la. Bản khai thuế lại đưa ra một hình ảnh vô cùng tương phản: Trump khai ông ta bị lỗ (kinh doanh) 47.4 triệu đô la.

Các hồ sơ khai thuế không có đặc tính đánh giá tính hợp pháp của mỗi chi phí doanh nghiệp liên quan (business expense) mà Trump khai để nhằm giảm thiểu số lợi tức bị đánh thuế (taxable income) của mình – chẳng hạn như, chi phí về hành chính và tổng quát tại sân golf Bedminster của Trump ở New Jersey đã tăng gấp 5 lần trong năm 2017 so với năm 2016. Bản khai thuế của Trump không có một lời giải thích nào về sự tăng vọt này.

Trước đó, hồi năm 2016, Trump đã huênh hoang tự hào rằng, khả năng luồn lách không phải đóng thuế của mình chứng tỏ ông ta là “người khôn ngoan” (makes me smart). Nhưng nội dung những bản khai thuế mà chính Trump là chủ sở hữu, đã đá giò lái lời tự sướng của ông ta về khả năng nhạy bén kinh doanh của mình, bằng cách cho thấy rằng Trump đơn giản chỉ đang rót tiền vào các họat động kinh doanh chứ thu về thì chẳng được bao nhiêu.

Bức tranh tài chính nổi bật nhất trong một núi những con số, những mẫu khai thuế mà người kế toán của Trump đang cặm cụi làm việc là hình ảnh vị tổng thống – thương gia đang bị kẹp chặt vào giữa những gọng kềm tài chính.

Phần lớn những họat động kinh doanh cốt lõi của Trump – từ một chuỗi những sân golf cho đến khách sạn có sức thu hút giới bảo thủ ở Washington – đều báo cáo lỗ lã hàng triệu đô la, nếu không nói là hàng chục triệu đô la, hết năm này đến năm khác.

Doanh thu mà Trump kiếm được từ chương trình “The Apprentice” và việc bán bản quyền khai thác (chương trình) đang cạn dần. Nhiều năm trước đây Trump đã bán hầu như sạch sẽ các cổ phần chứng khoán mà giờ đây nếu còn giữ được, số cổ phần ấy chắc chắn sẽ giúp ông ta lấp được các lỗ hổng trong nỗ lực bảo toàn những tài sản đang có nguy cơ bị mất.

Rồi lại lù lù những cuộc truy vấn của sở thuế (tax audits).

Trong vòng 4 năm tới, các khoản nợ tổng cộng hơn 300 triệu đô la – những khoản nợ mà cá nhân Trump trực tiếp chịu trách nhiệm – sẽ tới kỳ đáo hạn.

Trên cái nền của hình ảnh ảm đạm ấy, những số liệu tài chính của Trump ngày càng vạch rõ những mâu thuẫn quyền lợi tiềm ẩn và đang xảy ra trước mắt mà nguyên nhân của chúng là do chính Trump từ chối không chịu từ bỏ các họat động kinh doanh cá nhân trong lúc tại vị ở nhiệm vụ tổng thống. Những cơ sở kinh doanh của Trump đã trở thành những cửa hàng nhận tiền trực tiếp từ những tay chạy lobby, các viên chức ngọai quốc và những kẻ cầu được gặp mặt tổng thống, được ban phát những ân sủng hay cơ hội trục lợi nào đó; lần đầu tiên, bản khai thuế của Trump chứa đựng con số chính xác cho những thương vụ vừa nói đến.

Tại câu lạc bộ Mar-a-Lago ở Palm Beach, Florida, từ năm 2015, một đợt sóng tân hội viên rủ nhau ghi danh giúp Trump bỏ túi thêm gần 5 triệu đô la doanh thu của câu lạc bộ. Năm 2017, hiệp hội những người truyền bá phúc âm của mục sư Billy Graham đã trả khoản tiền $397,602 đô la cho chi phí thuê khách sạn của Trump ở Washington. Nơi đây, ít nhất đã có một buổi họp diễn ra trong sự kiện 4 ngày có tên là “Hội nghị toàn thế giới bảo vệ những người Ki-tô giáo bị ngược đãi” do hiệp hội này tổ chức.

Bản điều tra của New York Times cũng đã thu thập được toàn bộ con số lợi tức mà Trump nhận được qua các họat động kinh doanh quốc ngọai, ở những nơi thế lực cá nhân của ông ta lấn lướt hẳn nền ngọai giao chính thống của Hoa Kỳ.

Khi mới nhậm chức, Trump hứa sẽ không theo đuổi các hợp đồng mới ở ngoài nước Mỹ trong thời gian ông ta còn tại vị tổng thống. Dù vậy, chỉ trong hai năm đầu tiên làm cư dân trong Tòa Bạch Ốc, tổng thu nhập từ những họat động kinh doanh ở nước ngoài của Trump là 73 triệu đô la. Và trong khi phần lớn trong số thu nhập ấy là đến từ hai sân golf ở Scotland và Ireland, thì số còn lại đến từ việc bán bản quyền chương trình truyền hình “The Apprentice” ở những quốc gia có các nhà lãnh đạo độc tài, chuyên chế hay những quốc gia có vị thế địa chính trị gai góc – như Philippines với doanh thu 3 triệu, Ấn Độ với doanh thu 2.3 triệu và 1 triệu đô la ở Thổ Nhĩ Kỳ.

Ở Philippines, nơi Donald Trump cho phép tòa tháp Manila được mang tên mình, Trump và công ty đã trả cho chính phủ Philippines $156,824 đô trong năm 2017. Nguồn: Hannah Reyes Morales/ NYT

Trump khai (trong hồ sơ thuế) đã trả thuế lợi tức ở nước ngoài cho một số họat động kinh doanh tại hải ngọai của ông ta. Năm 2017, ông ta đóng góp $750 vào việc duy trì guồng máy vận hành của chính phủ Hoa Kỳ, nhưng con số này quá nhỏ nhoi so với con số mà ông ta (và các công ty của mình) đã đóng góp (trả thuế lợi tức) cho Panama $15,598; cho Ấn Độ $145,400 và cho Philippines $156,824.

Con số tiền thuế mà tổng thống Donald Trump đóng cho nước Mỹ, sau khi đã tính toán khấu trừ số bị lỗ lã do kinh doanh tồi tệ, hầu như vừa ngang bằng số tiền thuế (không tính đến sự sai biệt do đồng tiền bị lạm phát) mà một vị tổng thống Hoa Kỳ khác đã trả cách đây nửa thế kỷ. Năm 1973, tờ The Providence Journal đã tiết lộ rằng, sau khi khấu trừ khoản đóng góp từ thiện bằng việc cho đi những tài liệu giấy tờ mang dấu triện tổng thống, Richard Nixon đã chỉ trả có $792.81 cho khoản lợi tức $200,000 ông thu về trong năm 1970.

Sự kiện cựu tổng thống Nixon đóng một số tiền thuế lợi tức quá khiêm tốn bị tiết lộ, đã khiến dấy lên một cơn phẫn nộ chưa từng có tiền lệ trước đó. Từ đó trở đi, các vị tổng thống, các ứng cử viên tổng thống, luôn sẵn sàng bạch hóa các hồ sơ khai thuế của mình cho công chúng được lãm tường.

(Còn tiếp)

New York Times

Tác Giả: Russ Buettner, Susanne Craig và Mike McIntire

Dịch Giả: T.Vấn

27-9-2020

Hồ sơ thuế của Trump 3

 Phần 3: Tấm bản đồ của đế chế doanh nghiệp Trump

Nội dung của hàng ngàn tài liệu thuế kinh doanh và cá nhân có chứa đựng nhiều chi tiết về tài chính đã bị che giấu trong nhiều năm.

Năm 2014, khi được hỏi liệu ông có bằng lòng bạch hóa các hồ sơ khai thuế của mình nếu ra tranh cử tổng thống hay không, Trump đã trả lời: “Tôi sẵn sàng làm việc đó”. Từ bấy đến nay, lập trường của ông về việc này đã đảo ngược hoàn toàn.

Trong lúc vận động tranh cử, Trump tuyên bố ông ta sẽ bạch hóa các hồ sơ thuế của mình, nếu bà Hillary Clinton (ứng cử viên của đảng Dân chủ năm 2016) công khai nội dung các bức điện thư (e-mails) mà bà đã xóa đi trong máy chủ cá nhân của bà – na ná giống như luận điệu ông ta đã dùng để chỉ trích cựu tổng thống Obama về câu chuyện bịa đặt vị cựu tổng thống này không phải sinh ra tại nước Mỹ, rằng: Ông ta sẽ bạch hóa hồ sơ thuế của mình nếu tổng thống Obama cho mọi người xem tận mắt tờ giấy khai sinh của ông.

Đã có lúc Trump huyên hoang rằng, hồ sơ khai thuế của mình “dầy lắm” và “hết sẩy”. Nhưng trình làng cho mọi người xem ư? “Phức tạp lắm, khó hiểu lắm!”. Ông ta thường viện dẫn đến việc hồ sơ thuế của mình đang bị sở thuế truy vấn (audit) nên không thể công bố chúng được. Nhưng viên giám đốc sở thuế đã xác nhận, việc hồ sơ thuế bị truy vấn không cản trở chủ nhân của nó công bố ra cho mọi người. Khi các công tố viên, các ủy ban điều tra của quốc hội, công bố trát đòi ông ta phải nộp các hồ sơ thuế của mình, thì Trump đã dùng đến không chỉ các luật sư riêng mà còn lôi kéo cả Bộ Tư pháp trong chính phủ vào cuộc, gây trì hoãn lê thê cho đến khi phải giao cho Tối cao Pháp viện phán quyết.

Thái độ thách thức và việc sử dụng những chướng ngại đầy tính toán của Trump trong việc tìm cách để không phải bạch hóa hồ sơ thuế của mình, chỉ gây thêm nhiều nghi hoặc rằng, hẳn ông ta có điều bí mật cần được giấu giếm. Liệu trong đó có một đầu mối tiền bạc gì dính líu đến việc ông ta có vẻ như tỏ ra chiều lòng nước Nga và vị tổng thống Nga Vladimir V. Putin? Trump có khấu trừ khoản tiền đấm mõm (hush payment) trả cho cô đào đóng phim người lớn Stormy Daniels như là một chi phí kinh doanh trong hồ sơ khai thuế vào thời điểm trước khi diễn ra cuộc bầu cử 2016? Liệu có một nguồn tài chính nào ở trong bóng tối tài trợ cho những họat động thu mua cơ sở thương mại một cách điên cuồng ầm ĩ của Trump hồi giữa những năm 2000?

Báo New York Times đã xem xét, phân tích những dữ liệu từ hàng ngàn hồ sơ thuế cá nhân và doanh nghiệp từ năm 2000 cho đến năm 2017, cùng với một số dữ liệu về thuế khác thuộc về những năm trước đó. Tập hồ sơ này bao gồm dữ liệu về số tiền lương trả cho nhân viên trong nhiều năm và ghi chép về các khoản thanh toán bằng tiền mặt giữa Trump và các doanh nghiệp, cũng như những chi tiết liên quan đến các cuộc truy vấn (audits) của sở thuế hiện đang diễn ra. Ngoài ra, bản điều tra này cũng căn cứ vào hàng chục cuộc phỏng vấn, những dữ liệu có từ trước, nhưng chưa được công bố từ nhiều nguồn khác nhau, cả công khai lẫn bí mật.

Tất cả những tài liệu mà báo New York Times có được đều có nguồn gốc từ những chủ sở hữu hợp pháp. Trong khi phần lớn những dữ liệu thuế trước đây chưa hề được công bố, tuy nhiên, tờ báo cũng có thể kiểm chứng tính chính xác của chúng một phần nhờ vào những nguồn cung cấp mà công chúng có thể tham khảo và một phần nhờ vào những tài liệu riêng mà trước đây tờ báo đã thu thập được.

Nghiên cứu sâu vào những hồ sơ thuế tồn trữ qua nhiều năm sẽ nhìn được kỹ hơn cấu trúc phức tạp của những họat động kinh doanh của tổ hợp Trump – và tất nhiên, chiều sâu của những vướng mắc mà Trump đã tự đưa mình vào. Nhiều người biết tới cái gọi là Tổ Hợp Trump (Trump Foundation), thực ra đó là một tổng hợp của hơn 500 doanh nghiệp, tất cả đều do Trump làm chủ, một số mang tên của Trump. Chẳng hạn như, có 105 cơ sở trong số này lấy tên từ “Trump marks” (nhãn hiệu Trump). Ông ta cũng dùng các “Trump marks” này để thu lợi tức bản quyền tên Trump.

Trước đây, một phần rời rạc trong các hồ sơ khai thuế của Trump, đã từng bị tiết lộ.

Năm 2019, New York Times đã sở hữu được bản sao chính thức từ sở thuế (transcript) của mẫu thuế liên bang 1040 cho những năm 1985 đến 1994. Nội dung những hồ sơ thuế này cho thấy, Trump đã bị lỗ lã tiền bạc nhiều hơn bất cứ một người Mỹ bình thường nào.

Hồi chiến dịch tranh cử năm 2016 còn đang diễn ra, New York Times đã nhận được qua hệ thống bưu điện từ một người gửi nặc danh 3 trang đầu của mẫu thuế 1040 của Trump cho năm thuế 1995, trong đó, Trump khai đã bị lỗ 915.7 triệu đô la. Con số này cho phép Trump được khấu trừ vào lợi tức trong vòng hai mươi năm tới, có nghĩa là ông ta sẽ không phải đóng một xu tiền thuế lợi tức liên bang nào.

Năm tháng sau, ký giả David Cay Johnson có được hai trang đầu của hồ sơ khai thuế Trump gởi cho sở thuế năm 2005. Năm đó (2005), những kinh doanh của Trump đã hồi phục đến mức có được lợi tức để trả thuế.

Năm 1995 là năm Trump đặt nhát cuốc đầu tiên xây khách sạn Trump International và Tòa tháp Trump Tower ở New York, ông ta khai lỗ 915.7 triệu đô la – một con số rất lớn, nó giúp ông ta trải dài sự khấu trừ vào lợi tức trong nhiều năm sau để không phải trả một xu thuế lợi tức nào. Nguồn: Francis Specker/New York Post Archives/ NYP Holdings, Inc./ Getty Images
Đến năm 2005, vận may đã quay trở lại với Trump và ông ta đã bắt đầu đóng thuế: Khoản lỗ gần 1 tỉ từ 10 năm trước ông ta đã sử dụng hết sạch sự khấu trừ của nó; vừa đúng lúc Trump có thể kiếm được tiền nhờ vào vai trò ngôi sao sau khi chương trình “The Apprentice” phát sóng lần đầu tiên. Nguồn: Michael Nagle/ Getty Images

Một khối lượng khổng lồ những dữ liệu thuế của Trump mà New York Times có trong tay, sau khi phân tích, đã giúp nhóm phóng viên điều tra có được một kết luận đầy đủ về những chu kỳ thăng-trầm/ thành công-thất bại trong sự nghiệp của Trump. Dù vậy, vẫn còn có những giới hạn không thể vượt qua.

Chẳng hạn như, các hồ sơ thuế không bắt buộc phải báo cáo giá trị ròng (net worth) của doanh nghiệp – trong trường hợp của Trump, điểm này khó mà xác định vì không có những cơ sở chính xác mà không gây tranh cãi. Các văn kiện liệt kê một lọat những món tiền khổng lồ, nhưng bản khai thuế chỉ ghi nhận những món nợ mà không đòi hỏi phải để tên người cho vay.

Những số liệu hiện có không cho biết một chi tiết nào về khoản tiền đấm mõm (hush-money) 130,000 đô la trả cho Stephanie Clifford, tên thật của cô đào đóng phim người lớn qua nghệ danh Stormy Daniels. Đây cũng là mục đích chính của công tố viên khu Manhattan, New York, khi gởi trát đòi Trump phải nộp bản khai thuế hàng năm và các văn kiện tài chính khác. Trump đã xác nhận có hoàn trả số tiền nói trên cho cựu luật sư riêng là Michael Cohen, là người đã thay mặt Trump thực hiện vụ giao dịch, nhưng trong các văn kiện mà New York Times hiện có, không thấy liệt kê số tiền mà Trump đã hoàn lại cho Cohen. Tuy nhiên, rất có thể số tiền nói trên đã được bao gồm (bất hợp pháp) trong các khoản chi phí pháp lý được dùng để khấu trừ trong lợi tức kinh doanh của Trump. Hồ sơ thuế không bắt buộc người khai phải liệt kê chi tiết từng khoản tiền trong chi phí này.

Không một đề tài nào gợi sự chăm chú soi mói về tình hình tài chính của Trump hơn đề tài về mối quan hệ mà ông ta duy trì với người Nga. Trong lúc các hồ sơ thuế vụ không cho thấy mối quan hệ tiền bạc nào của Trump với người Nga mà trước đây, cũng như bây giờ, không được biết tới; và chính xác hơn, thiếu những yếu tố quan thiết để bị bắt buộc phải được ghi trong hồ sơ; tuy nhiên, qua phân tích các hồ sơ thuế của Trump, người ta thấy một chút ánh sáng chiếu vào số tiền ở phía sau cuộc thi hoa hậu hoàn vũ năm 2013, diễn ra ở Moscow, một đề tài ngấm ngầm mà dai dẳng vì những cuộc điều tra liên tiếp về sự can thiệp của người Nga vào cuộc bầu cử tổng thống năm 2016.

Những dữ liệu cho thấy, cuộc thi năm 2013 là cuộc thi hoa hậu hoàn vũ đem lại lợi nhuận nhiều nhất trong suốt thời gian Trump là một trong những chủ sở hữu, nó đã đem lại số tiền 2.3 triệu đô la cho mỗi người chủ sở hữu; trong đó phải kể đến sự đóng góp – ít nhất là một phần – của gia đình Agalarov, là người mà sau này làm môi giới cho cuộc họp mặt năm 2016 kiếm tìm “bùn bẩn tát vào Hillary Clinton” đầy tai tiếng giữa các viên chức điều hành chiến dịch tranh cử của Trump và viên luật sư người Nga có những mối quan hệ mật thiết với điện Kremlin.

Hồi tháng 8 vừa qua, ủy ban tình báo Thượng Viện Hoa Kỳ công bố một bản báo cáo có nội dung xoáy mạnh vào những sự kiện và hoàn cảnh chung quanh cuộc thi hoa hậu này, đã tiết lộ rằng, mới hồi tháng 2 năm nay, các điều tra viên đã gởi trát đòi đến ca sĩ người Nga Emin Agalarov, là người có liên quan đến việc tổ chức cuộc thi. Cha của Emin, ông Aras Agalarov, một tỉ phú đã từng khoe mình có những mối quan hệ mật thiết với Putin, cũng là đối tác chính của Trump trong cuộc thi hoa hậu nói trên.

Trái: Emin Agalarov, ca sĩ người Nga; gia đình Emin đã tham gia việc họach định tổ chức cuộc thi hoa hậu hoàn vũ năm 2013 diễn ra tại Moscow. Cuộc thi này đã đem về cho Trump 2.3 triệu đô la. Nguồn: Irina Bujor/ Kommersant.ru/ AP

Ủy ban tình báo của thượng Viện Hoa Kỳ cũng đã phỏng vấn bà Paula Shugart, giám đốc điều hành cuộc thi hoa hậu. Bà này cho biết, gia đình Agalarov đã đề nghị bảo trợ cho cuộc thi; doanh nghiệp của họ, công ty Crocus Group, trả 6 triệu đô la tiền phí bản quyền và thêm 6 triệu đô la nữa cho những chi phí tổ chức. Trong lúc cuộc thi được xem như là một thất bại về tài chính cho gia đình Agalarov – họ chỉ lấy về được 2 triệu đô la – bà Shugart nói với các điều tra viên rằng, cuộc thi là “một trong những thương vụ béo bở nhất” mà những người tổ chức cuộc thi hoa hậu hoàn vũ đã kiếm chác được, theo nội dung bản báo cáo của ủy ban tình báo Thượng Viện Hoa Kỳ.

Hồ sơ thuế của Trump cũng đã xác định chi tiết này. Ban tổ chức cuộc thi báo cáo đã nhận được tổng thu là 31.6 triệu đô la – số thu cao nhất kể từ những năm 1990s – cho phép Trump và chủ đồng sở hữu là đài truyền hình NBC chia nhau khoản lời 4.7 triệu đô la. So sánh với năm trước đó (2012), Trump và NBC chia nhau khoản lỗ là 2 triệu đô la, và năm sau đó (2014) họ chia nhau khoản lỗ là 3.8 triệu đô la.

(Còn tiếp)

New York Times

Tác Giả: Russ Buettner, Susanne Craig và Mike McIntire

Dịch Giả: T.Vấn

27-9-2020